Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Faz và Del mang cuốn băng video ở cửa hàng tiện lợi đến Park 95. Sáng mai đơn vị phụ trách xử lý video sẽ bắt tay vào việc và cố gắng lấy được biển số của chiếc xe đang đỗ, hay chiếc SUV màu trắng, hoặc cả hai.

Faz lái xe từ Park 95 về nhà mình ở Green Lake. Khi ông đi dọc theo lối xe chạy vào nhà, ông kích hoạt ngọn đèn trên gờ đắp nổi của cái gara biệt lập, và nó soi sáng vành bóng rổ gắn trên cao cùng tấm bảng gắn rổ. Đã từng có thời Faz không thể đỗ xe ở lối xe chạy vào nhà, hồi Antonio vẫn còn chơi bóng rổ ở trường cấp hai St. John’s, và sau đó là trường cấp ba Bishop Blanchet.

Faz đã yêu những năm tháng đó biết bao, đặc biệt là những đêm hè khi lũ trẻ hàng xóm sang chơi, và ông cùng Vera đãi chúng các món ăn. Đáng lẽ họ phải có đến năm, sáu đứa con, nhưng số phận lại không chiều lòng họ. Ông và Vera đã kết hôn muộn. Cuộc hẹn đầu tiên của họ là do cha mẹ sắp đặt, nhưng họ nhanh chóng nhận ra rằng đó không phải là một cuộc xem mặt giữa hai người chưa từng quen biết nhau – gia đình họ đã quen nhau từ lâu và sắp xếp cho hai người họ gặp nhau để uống cà phê. Faz đã trúng tiếng sét ái tình ngay ở cuộc hẹn đầu tiên ấy. Vera nói bà thì mất nhiều thời gian hơn, sau tận ba cuộc hẹn. Ba tháng sau cuộc hẹn đầu tiên, họ kết hôn, rồi quyết định rằng tốt hơn hết là họ nên tìm hiểu kĩ về nhau trước khi sinh con đầu lòng. Khi họ bắt đầu muốn có con, Vera không thể mang thai. Phải mất đến một năm, nỗ lực của họ mới được đền đáp. Sau khi sinh Antonio, họ cố gắng sinh đứa con thứ hai, nhưng khi Vera không thể thụ thai lần nữa, bà đã đi khám bác sĩ. Họ phát hiện ra một khối u ác tính trong tử cung của bà và yêu cầu bà phẫu thuật cắt bỏ tử cung, điều đó đã đặt dấu chấm hết cho mong muốn sinh thêm con của họ. Bác sĩ nói họ thật may mắn; nếu họ không cố gắng mang thai, họ sẽ không bao giờ phát hiện ra khối u đó và nó có thể di căn. Faz nói chính tình yêu đã cứu mạng sống của Vera, và họ đã dồn hết tình yêu đó vào Antonio, cậu con trai hiện đang sống ở Fremont, không xa họ lắm.

Faz bước xuống xe, vắt chiếc áo vest trên cánh tay. Ông đã nới lỏng cà-vạt và cởi nút cổ áo sơ-mi. Một cái đèn ở cửa sau bật lên. Ông đã lắp bóng đèn đó cho Vera, để bà không phải về nhà trong bóng tối vào những tháng mùa đông. Ông đang tìm chìa khóa nhà trong xâu chìa khóa thì Vera mở cửa.

“Em nghĩ là em nghe thấy tiếng xe của anh.” Bà nói.

“Lúc nãy anh bận nói chuyện điện thoại à?”

“Chào em.” Ông nói. “Không, anh chỉ đang nghĩ về những năm tháng mà chúng ta không thể đỗ xe ở lối xe chạy vào nhà bởi vì Antonio chơi bóng rổ.” Faz bỏ đồng hồ, xâu chìa khóa, ví tiền và điện thoại di động vào một cái giỏ bên cạnh cửa hậu, thói quen này giúp ông không bao giờ quên chúng vào buổi sáng hôm sau.

Vera mỉm cười trước ký ức ấy. “Có manh mối gì trong vụ bắn chết người ở khu South Park chưa anh?” Vera hỏi.

Faz đã gọi điện để thông báo cho vợ biết về vụ bắn chết người đó và nói với bà rằng ông sẽ về nhà muộn. “Có thể.” Ông đáp. “Anh không nhận được một nụ hôn chào đón sao?”

Vera quay người lại và hôn ông.

Ông cởi cà-vạt và vừa nói vừa đi sang phòng ăn liền kề. Ông vắt cả cà-vạt lẫn áo vest lên lưng một cái ghế. Ông kể cho bà nghe về cửa hàng tiện lợi và cuốn băng video xuất hiện hình ảnh của kẻ có thể là gã bắn súng. “Bọn anh có thể đã gặp may. Sáng mai đơn vị xử lý video sẽ phân tích cuốn băng đó cho bọn anh.”

Vera quay về phía cái lò. “Anh đói không? Em đã làm món gà Milano và cháo ngô. Antonio cho em công thức đấy.” Antonio làm đầu bếp ở một nhà hàng Ý và đang tiết kiệm tiền để mở một nhà hàng của riêng mình. Cậu có ý định đặt tên cho cửa hàng đó là Fazzio’s. Faz suýt trào nước mắt khi Antonio thông báo cho ông tin đó.

“Em thấy chuyện đó thế nào?” Ông đã nói với Vera. “Anh luôn biết anh sẽ nhìn thấy [*]tên mình được thắp đèn rực rỡ mà.”

“Hôm nay em đã nói chuyện với con chưa?” Faz kéo một cái ghế và ngồi vào bàn ăn. “Nó thế nào rồi?” Ông xắn tay áo lên. “Cô gái mà nó đang hẹn hò thì sao? Nó sẽ cầu hôn cô ấy chứ?”

“Em nghĩ nó có thể sẽ cầu hôn cô gái đó.”

Faz ngừng xắn tay áo. “Hả?”

“Nó đã nói về chuyện đó.” Vera nói. “Nó muốn đợi cho đến khi có đủ tiền để mua nhẫn cho cô ấy.”

“Chẳng có lý do gì để chờ đợi cả. Nó yêu cô ấy, nó nên cưới cô ấy. Giống như vợ chồng mình vậy. Chúng ta đã không thể chờ đợi. Và mọi chuyện đã diễn ra tốt đẹp.”

Vera cười khẽ. “Anh chỉ muốn kết hôn để được ngủ với em mà thôi.”

“Ừ, nhưng đó là vì anh yêu em.”

“À há.” Bà nói. “Đừng có ép nó. Em biết anh muốn có cháu nội, nhưng nó đang bận tối mắt tối mũi.”

“Ép cái gì chứ? Anh có ép nó đâu. Anh chỉ đang nghĩ sẽ thật là tuyệt nếu mấy đứa cháu nội của chúng ta giúp cái vành bóng rổ kia thoát khỏi tình trạng bị bám bụi.”

“Anh muốn ăn thịt gà và cháo ngô không?” Bà hỏi.

“Anh có muốn ăn thịt gà và cháo ngô không ư? Em hỏi vậy thì khác nào đang hỏi Giáo hoàng có phải là người độc thân không?”

Vera mở cửa lò, khiến căn phòng sực lên mùi thơm quyến rũ của chanh, bơ và tỏi. Vera không bao giờ sử dụng lò vi sóng để hâm nóng các bữa ăn của Faz. Bà nói điều đó sẽ khiến thịt gà trở nên dai nhách như cao su.

“Thơm quá!” Faz nói.

Vera đặt một cái đĩa và dao nĩa trước mặt ông. “Anh mệt à?”

“Thất vọng hơn là mệt. Anh không hiểu mọi người ra sao nữa. Một bà mẹ hai con bị bắn trước mặt hai đứa con nhỏ của cô ấy, vậy mà tất cả những người sống trong tòa chưng cư đó đều giữ im lặng.”

“Chẳng phải anh đã nói là họ sợ sao?” Vera đặt món thịt gà lên một miếng lót nồi trên bàn và múc cho Faz một miếng thịt ức, rồi rưới nước xốt lên đó.

“Trông ngon quá!” Ông nói, nhấc dao nĩa lên. “Ở đó có một gã côn đồ buôn bán vận chuyển ma túy. Này, em còn nhớ Jimmy Lớn không? Kẻ đã bị anh tống vào tù và chịu án hai mươi lăm năm. Ông ta đã bị đâm chết khi đang ở trong tù. Em còn nhớ không?”

“Không nhớ lắm.”

“Chà, cái gã đang điều hành đường dây buôn bán vận chuyển ma túy ở đó bây giờ là Jimmy Nhỏ, con trai của ông ta. Người ta đồn đại rằng hắn là một thằng điên.”

“Em ghét việc anh phải xử lý các vụ liên quan đến băng đảng.”

“Một chủ cửa hàng tiện lợi nói với anh và Del rằng Jimmy Nhỏ đã loan tin là bất cứ ai nói gì về vụ bắn súng thì sẽ có kết cục giống như người phụ nữ đó.” Faz quyết định không kể chi tiết về việc ông gặp Jimmy Nhỏ, hoặc cử chỉ bằng tay mà Jimmy Nhỏ đã làm với ông khi chiếc xe chở hắn đi ngang qua ông, điều đó sẽ chỉ làm Vera lo lắng mà thôi. Ông cắt miếng thịt gà. Hơi bốc lên từ cái nĩa và đĩa của ông. Ông cắn một miếng và hương vị của nó bùng lên trong miệng ông. “Hãy nói với Antonio rằng nó đã có thêm một món ăn thành công. Thật đấy. Đây có thể là món ăn ngon nhất của nó đấy.”

“Anh muốn uống rượu vang không?”

“Có chứ.” Ông nói. “Nhưng đừng nhiều quá. Sáng mai Del và anh sẽ trở lại đó.”

Ông nghe thấy tiếng Vera mở tủ bếp đằng sau ông, lấy ra chai Chianti và một cái cốc, và nhận ra bà không múc một đĩa cho chính mình. Trừ khi ông làm ca đêm, bà thường đợi ông để họ có thể ăn tối cùng nhau. “Em không ăn à?” Faz hỏi. Khi Vera không trả lời, ông xoay người lại trên ghế. Bà đứng ở kệ bếp, quay lưng lại với ông. “Vera?”

“Em ăn trước rồi.” Bà nói, giọng nhỏ nhẹ. “Anh cứ ăn đi.”

Cảm nhận được có điều gì đó không ổn, ông bèn đứng dậy và đi tới chỗ bà. “Em ổn cả chứ? Vera? Có chuyện gì vậy?” Bà đang khóc và dùng một cái khăn để lau nước mắt.

“Em đã đi [*]chụp nhũ ảnh vào chiều nay, trước khi đi gặp Antonio.”

Faz cảm thấy toát mồ hôi lạnh, khiến ông buốt đến tận xương tủy. “Đúng rồi.” Ông thận trọng nói. “Chết tiệt, anh xin lỗi, Vera. Đáng lẽ anh phải hỏi em ngay. Kết quả thế nào?” Ông không chắc mình muốn nghe câu trả lời, và khi Vera không trả lời ngay, trong lòng ông nhói lên một cảm giác đau đớn. Ông đặt một tay lên vai bà và xoay người bà lại.

“Em lại có một khối u, Vic ạ. Hôm nọ em đã sờ thấy nó. Em đã không muốn báo cho anh biết trước khi em đi khám.”

Faz cảm thấy nôn nao. “Bác sĩ đã nói gì?”

Bà khẽ nhún vai. “Ông ấy nói nó chắc chắn là một khối u và kết quả chụp nhũ ảnh đã đặt ra vài mối nghi vấn.”

“Nghi vấn gì?”

“Họ chưa biết. Họ đã gọi điện cho em vào chiều nay. Họ muốn em quay lại đó để kiểm tra thêm.”

“Khi nào?”

“Tám giờ sáng mai.”

“Anh sẽ đi với em.”

“Không, Vic. Anh còn vụ án bắn chết người mà. Anh cứ đi làm đi. Em biết anh bận thế nào mà.”

“Bọn anh cần đợi xem liệu họ có thể cải thiện chất lượng của đoạn video và nhìn ra biển số xe nào không.” Ông nói. “Vì thế anh sẽ đi với em.” Họ đều không nói gì nữa, và trong sự tĩnh lặng, Faz nghe thấy tiếng ro ro của tủ lạnh, cùng tiếng cót két và kẽo kẹt của một ngôi nhà đã nhanh chóng xuống cấp vì thời gian. Ông nhìn Vera, không chắc mình nên nói gì. “Có thể sẽ không sao hết, đúng không?”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.