Faz dõi theo chiếc Chevelle màu đỏ cho đến khi nó đi khuất tầm mắt, tiếng nhạc xập xình vẫn còn lưu lại thêm vài giây nữa.
“Jimmy Nhỏ không còn nhỏ nữa.” Del nói. Anh lau mồ hôi trên trán bằng một chiếc khăn tay.
“Ừ, bây giờ hắn đã là một thằng đầu đất trưởng thành rồi.” Faz nói. “Đúng là cha nào con nấy mà.”
“Có vẻ hắn còn nhớ anh.” Del nói.
Hồi Faz tống cổ Jimmy Lớn vào tù, Jimmy Nhỏ mới mười bốn tuổi. “Vậy mà hồi đó hắn đã là một thằng du đãng rồi đấy.”
Jimmy Lớn từng điều hành đường dây buôn bán ma túy ở khu South Park. Một băng đảng kình địch ở Los Angeles đã cố chen chân vào. Một cuộc chiến nổ ra. Chỉ trong vòng hai tuần đã có mười ba thành viên băng đảng mất mạng. Cuộc điều tra của Faz đã dẫn đến việc bắt giữ tám thành viên của băng đảng Sureño, bao gồm cả Jimmy Lớn, mặc dù Jimmy Lớn chưa từng bóp cò một khẩu súng nào. Bồi thẩm đoàn quyết định rằng Jimmy Lớn đã ra lệnh cho đám tay chân của mình bắn hạ các thành viên của băng đảng đối thủ, và công tố viên quận King là Rick Cerrabone đã kết tội ông ta dựa theo Đạo luật về các Tổ chức Gian lận, Lũng đoạn và Hủ hóa. Bồi thẩm đoàn đã kết án Jimmy Lớn hai mươi lăm năm tủ.
“Tôi không thích kẻ khác chĩa súng vào tôi, bất kể là súng thật hay súng giả.” Faz nói. “Có lẽ chúng ta nên đến thăm Jimmy Nhỏ một chuyến, để xác định xem liệu ‘phát đạn’ từ trên xe ấy có phải là một thông điệp dành cho những ai đang chứng kiến từ bên kia đường hay không.”
“Jimmy Nhỏ cũng mong như thế.” Del nói.
Faz quay người lại và đi về phía thi thể. Ông khom người, nhấc một góc của tấm vải phủ lên, quan sát Monique Rodgers. Ông đoán cô ta khoảng ba mươi mốt, ba mươi hai tuổi. Có một đốm màu đỏ sẫm loang trên ngực áo của cô ta, và máu chảy dọc theo những kẽ nứt trên mặt bê tông. Faz bỏ tấm vải phủ xuống và đứng thẳng dậy, khiến đầu gối ông kêu lên răng rắc. Ông quay sang Billy, mắt hướng về phía tòa chung cư. “Căn hộ nào vậy?”
Williams chỉ vào một góc của tòa nhà hình móng ngựa. Một sĩ quan cảnh sát đứng ở hành lang bên ngoài. “Cánh cửa cuối cùng ấy.”
Faz đi theo Del lên một cầu thang xây bằng bê tông và sắt rèn, tới một lối đi có mái che ở tầng hai ngổn ngang những chiếc ghế và bếp nướng bằng than. Các cư dân đứng ở bên trong căn hộ ngột ngạt của họ, ngay cạnh ô cửa mở toang. Vài người nhìn Del và Faz với ánh mắt đằng đằng sát khí.
“Anh có cảm nhận được tình yêu không?” Del hỏi.
“Trong lòng tôi cảm thấy thật ấm áp và xốn xang.” Faz đáp.
Tiếng trò chuyện lao xao vọng ra từ chiếc loa gắn trên vai của viên cảnh sát, và anh ta vươn tay vặn nhỏ âm lượng của nó xuống khi đưa tấm bìa kẹp hồ sơ cho Faz.
“Họ thế nào rồi?” Faz viết ngoáy tên và số hiệu của mình rồi đưa bìa kẹp hồ sơ cho Del. “Họ có nói chuyện không?”
Viên cảnh sát cau mày. “Không nhiều lắm.”
“Hiện giờ có ai ở trong đó với họ không?” Faz hỏi.
“Không.” Viên cảnh sát đáp. “Họ đang ở trong bếp. Tôi đã nói với họ rằng các điều tra viên muốn nói chuyện với họ.”
Faz và Del bước vào trong một căn phòng khách với những món đồ nội thất cũ sờn. Bên trái họ, một người đàn ông Mỹ gốc Phi ngồi ở bàn bếp, trông có vẻ bàng hoàng. Một cô bé con đang ngồi trên đùi, nép sát vào ngực anh ta, ngón tay cái ngậm trong miệng. Bên kia bàn là một người phụ nữ chừng ngoài năm mươi bế một đứa bé trai. Chỗ ngồi thứ ba, tắm trong luồng ánh nắng rọi vào từ ngoài cửa sổ, vẫn còn trống. Căn phòng có mùi cà phê cháy.
“Anh Rodgers?” Faz tự giới thiệu mình và Del. “Tôi rất tiếc về chuyện của vợ anh, thưa anh.”
Người phụ nữ bế đứa bé trai nhổm dậy từ chỗ ngồi của mình. Bà ta chìa bàn tay rảnh rang về phía cha của bọn trẻ. “Để mẹ dẫn con bé đi nhé?”
“Đi đâu ạ?” Rodgers lắc đầu. “Có chỗ nào an toàn để mẹ dẫn nó đi chứ?”
“Sang phòng khác.” Người phụ nữ nói. “Mẹ sẽ đưa bọn trẻ vào phòng ngủ.” Bà ta nán lại một lát, nhưng khi cô bé chẳng thèm đếm xỉa đến bàn tay của bà ta, bà ta bèn bế cậu bé đi. Faz và Del sẽ nói chuyện riêng với người phụ nữ ấy để xác định xem bà ta đã nhìn thấy gì và nghe thấy gì ở sân chơi.
Rodgers chuyển sự chú ý sang Faz. “Vậy, các ông định làm gì?” Anh ta nhướng mày hỏi.
“Chúng tôi sẽ nỗ lực hết sức để tìm ra những kẻ chịu trách nhiệm.” Faz lựa chọn từ ngữ một cách cẩn thận vì vẫn còn một đứa trẻ ở trong phòng.
“Sau đó thì sao?”
“Chúng tôi sẽ nỗ lực hết sức để bắt giữ chúng.”
Rodgers lắc đầu, như thể bối rối. “Kẻ đã gây ra chuyện này… chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt. Có lẽ là một kẻ muốn gia nhập một băng đảng và đây là hành động mà hắn bắt buộc phải làm để được kết nạp. Trừ khử người lên tiếng phản đối bọn chúng.” Faz không phải là không đồng tình với ý kiến ấy. “Có bắt hắn cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.” Rodgers nhăn nhó như thể anh ta đau đớn khi nói ra những lời này. “Có bắt hắn cũng chẳng dẹp bỏ được ma túy, có bắt hắn cũng chẳng dẹp bỏ được các băng đảng, và càng chẳng thể mang Monique quay trở lại.”
Faz tiếp tục nói một cách tế nhị. “Nếu kẻ bắn súng làm theo mệnh lệnh của ai đó, chúng tôi có thể kết tội kẻ đã ra lệnh cho hắn. Chúng tôi đã sử dụng đạo luật đó để bắt giữ Jimmy Lớn khi ông ta điều hành đường dây buôn bán ma túy ở đây mười năm trước.”
“Thế à? Và các ông định nhờ ai đứng ra làm nhân chứng?” Lần này không phải là một câu hỏi.
“Chúng tôi sẽ đi từng bước một.” Faz nói.
“Ông vừa nói là Jimmy Lớn.” Người đàn ông nói.
“Cha của Jimmy Nhỏ?”
“Anh biết Jimmy Nhỏ sao?”
“Ai ở đây mà chả biết Jimmy Nhỏ. Hắn điều hành đường dây buôn bán vận chuyển ma túy và lãnh đạo băng đảng ở đây. Hắn chính là cái gai khó nhổ bỏ.”
“Theo những gì tôi biết, vợ anh là một nhà hoạt động xã hội?”
Rodgers kìm nén nước mắt. Con gái anh ta dụi đầu vào ngực cha. “Lúc đầu thì không phải như vậy.” Anh ta nói. “Monique chỉ muốn kêu gọi cộng đồng chung tay góp sức để dẹp bỏ vấn nạn ma túy và súng đạn, để xây dựng một môi trường sống tốt đẹp hơn cho con cái của chúng tôi. Cô ấy thúc giục những người đứng đầu cộng đồng và những nhà chức trách xây dựng các chương trình ngoại khóa để bọn trẻ không phải lang thang ở ngoài đường, nơi các băng đảng có thể nhắm vào chúng.”
“Cô ấy có bị ai đe dọa không?”
Rodgers bật cười, nhưng đó là một tiếng cười buồn. “Ôi trời, cô ấy bị thế suốt. Bị thế suốt.” Anh ta lắc đầu. Rồi anh ta lặp lại. “Bị thế suốt… Nhưng Monique… cô ấy chẳng thèm đếm xỉa đến. Cô ấy cứ ngang nhiên làm việc của mình. Các băng đảng từng đi theo cô ấy về tận nhà. Chúng thường lái xe đi theo cô ấy với tiếng nhạc xập xình.”
Faz liếc nhìn Del. Việc Jimmy Nhỏ lái xe qua chỗ họ và làm động tác bắn súng khi nãy không chỉ là hành động xấc xược thể hiện sự bất kính. Đó là một lời cảnh cáo.
“Monique đã lập ra một chương trình giám sát cộng đồng để mọi người có thể thông báo về những gì họ nhìn thấy cho cảnh sát.”
“Cộng đổng phản ứng thế nào đối với những nỗ lực của cô ấy?” Faz hỏi.
“Họ sợ hãi.” Rodgers đáp ngay, không chút chần chừ. “Cô ấy lập ra chương trình đó để bảo mật danh tính của những người tố cáo, nhưng người ta vẫn sợ hãi.”
“Cô ấy có gặp phải bất cứ sự cản trở nào không?”
“Chúng đã bắn cô ấy, không phải sao?” Rodgers nhìn đi chỗ khác, ánh mắt mông lung, không tập trung vào ai hay thứ gì. “Các bà mẹ và bọn trẻ đang chơi ở ngoài đó.” Anh ta nói, giọng nhỏ nhẹ. “Nhưng chúng chẳng bận tâm. Chúng chẳng đếm xỉa đến việc mình giết ai.”
Anh ta cúi xuống, tựa cằm lên đầu con gái, ôm cô bé vào lòng, siết chặt cô bé. Faz biết vòng tay ấy chỉ là một sự thay thế không trọn vẹn so với vòng tay của một người mẹ.