Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

Sau khi đưa Aditi về nhà cha mẹ cô ấy, Tracy và Kins tra cứu về bác sĩ Charles Shea trên hệ thống. Anh ta không có tiền án, tiền sự gì, thậm chí là một tấm vé phạt đỗ xe sai quy định. DMV cung cấp địa chỉ của anh ta. Kết quả tìm kiếm trên Google cho biết anh ta là một bác sĩ nhi khoa đáng kính có một phòng khám ở Bothell. Tracy ghé qua văn phòng của Shea nhưng được báo cho biết rằng sáng nay anh ta nghỉ nhưng buổi chiều anh ta sẽ đến. Họ lái xe đến nhà anh ta trên bờ hổ Washington nhưng bị chặn lại bởi một cánh cổng ở lối vào. Chẳng ai trả lời họ trên hệ thống chuông cửa đàm thoại và họ không thấy cái xe nào đỗ trên đường dẫn vào nhà.

“Có lẽ anh ta đang đi đánh golf.” Kins nói. “Chẳng phải bác sĩ nào cũng chơi golf sao?”

Tracy cố kìm nén cơn bực bội. Họ có một hướng đi và một mục tiêu rõ ràng nhưng có lẽ có quá ít thời gian để săn lùng kẻ sát hại Kavita Mukherjee. Cô ngờ rằng chẳng bao lâu nữa, các sếp lớn của Bellevue và Seattle sẽ nói chuyện với nhau, nếu họ còn chưa nói chuyện, rồi cô và Kins sẽ bị tước mất vụ án này. Họ cần đẩy nhanh mọi việc.

Họ đợi Shea ở bên ngoài ngôi nhà của anh ta, nhấm nháp cà phê. “Cùng tôi phân tích câu chuyện này nào.” Tracy nói. Cô đã dành cả buổi sáng hôm ấy để nghĩ về nó. “Từ những gì chúng ta biết, Kavita đang làm gái bao để kiếm đủ tiền cho cô ấy và Aditi đi học trường y, đúng không?”

“Aditi đã nói như vậy, nhưng cô ấy cũng nói cô ấy sẽ không chấp nhận.” Kins nói.

“Tạm thời quên vấn đề đó đi. Chỉ cần biết rằng đó là mục đích của Kavita.”

“Được rồi.”

“Nhưng rồi Aditi đi Ấn Độ và khi trở về thì cô ấy đã là gái có chồng, điều đó có nghĩa là gì?”

“Tôi không biết. Cô ấy không cần số tiền đó chăng?”

“Điều đó có nghĩa là Aditi sẽ không đi học trường y.”

“Đúng rồi. Vì thế cô ấy không cần số tiền đó.”

“Đúng vậy. Vậy là Kavita đột nhiên có gấp đôi số tiền mà cô ấy dự định chi trả học phí trường y cho bản thân.”

“Chuẩn rồi.”

“Nếu điều đó là đúng, vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra nếu ngộ nhỡ, sau khi nghe tin Aditi đã kết hôn và sẽ chuyển tới London, Kavita nói với anh chàng Shea này rằng cô ấy không cần gặp anh ta nữa?”

“Chuyện gì sẽ xảy ra ư? Anh ta nổi giận và giết cô ấy? Làm thế nào mà Shea biết về cái giếng cũ được?”

Tracy nhún vai. “Tôi không biết. Anh ta làm việc và sống ở đây. Có lẽ anh ta biết công viên đó. Nhưng tạm thời cứ quên vấn đề ấy đi đã. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Kavita nói với Shea rằng cô ấy muốn chấm dứt mối quan hệ giữa họ?”

“Tôi nghĩ chuyện đó có thể xảy ra lắm, Tracy, nhưng…”

“Rosa nói tên sát nhân đã giận dữ. Kavita là một cô gái xinh đẹp. Nhỡ đâu anh chàng Shea này đã si mê cô ấy thì sao?”

“Được rồi.” Kins nói. “Tạm thời dừng lại đã. Trước khi chúng ta cầm đèn chạy trước ô tô quá xa, Wright nói Mukherjee có vẻ đã đi vào công viên. Tại sao cô ấy lại đi vào công viên?”

“Tôi không biết.”

“Và tại sao Shea lại ở trong công viên đó?”

“Tôi cũng không biết.” Tracy nói. “Có lẽ anh ta chạy bộ trong công viên trước hoặc sau giờ làm.”

“Và cô ấy chỉ tình cờ có mặt ở đó?”

“Có lẽ họ đang chạy bộ cùng nhau.”

“Không, Kaylee nói Mukherjee đang đi giày bệt và chỉ có một loại dấu chân thôi.”

Kins nói đúng. Giả thuyết của Tracy không khớp với những bằng chứng đã được biết đến. “Tôi chỉ đang nói đó là một giả thuyết thôi. Đó là sự khởi đầu.” Cô nói.

Kins thử nói ra giả thuyết của cô. “Anh ta tức giận vì cô ấy định bỏ anh ta, vì thế mới giết cô ấy và ném thi thể cô ấy xuống cái hố? Ngay cả khi anh ta có súng và ép cô ấy đi vào trong công viên, vẫn còn một vấn đề chưa giải thích được là tại sao chỉ có một loại dấu chân.” Kins ngồi thẳng dậy. “Gọi cho Vilkotski đi. Xem Pryor đã đưa điện thoại cho anh ta chưa.”

Cô đã đề nghị Katie Pryor mang điện thoại của Kavita Mukherjee tới chỗ Vilkotski sau khi nó đã được kiểm tra để tìm dấu vân tay và ADN. Khi Tracy gọi điện, cô được chuyển thẳng tới hộp thư thoại. Hoặc là Vilkotski không đi làm, hoặc là anh ta đang không ngồi ở bàn làm việc. Tracy để lại lời nhắn rằng cô muốn có được mọi tin nhắn gửi đến hoặc đi từ điện thoại của Kavita Mukheqee trong sáu tháng qua.

Cô gác máy và gọi điện cho Pryor, Pryor trả lời ở hồi chuông thứ hai. Pryor xác nhận rằng cô ấy đã mang điện thoại tới chỗ Vilkotski. “Chúng ta sẽ cần một lệnh khám xét nữa.” Tracy nói. “Dành cho một trang web hẹn hò.”

Cô giải thích với Pryor những gì họ mới biết được và nhờ cô ấy chuẩn bị một lệnh khám xét để lấy các dữ liệu từ tài khoản hẹn hò của Vita Kumari ở trang Sugardatingcom, bao gồm tất cả các cuộc trò chuyện của cô ấy với bất cứ người nào từng liên lạc với cô ấy. Cô cũng nhờ Pryor tra cứu cái tên của bác sĩ Charles Shea, mặc dù cô nghi ngờ rằng Shea cũng đã sử dụng một cái tên giả trên trang web đó.

Khi cô gác máy, Kins nói: “Hãy thử tra cứu về hẹn hò ngọt ngào xem sao. Để xem chúng ta đang đối mặt với thứ gì.”

Tracy gõ chữ hẹn hò ngọt ngào trên laptop và hàng tá trang web xuất hiện bủa vây cô, từ những cái tên sáo rỗng – Seekingarrangementcom – đến những cái tên trắng trợn hơn như Honeydaddycom. Cô thu hẹp vùng tìm kiếm bằng cách gõ thêm từ Seattle và mở ra một bài báo được đăng trên Stranger, một tờ báo đời sống hằng tuần với khuynh hướng tự do. Một trong các phóng viên của stranger đã tạo một hồ sơ trên một trang web hẹn hò và đã đến vài cuộc hẹn. Cô ta thậm chí còn tham dự một cuộc hội thảo của các cô nàng cục cưng ngọt ngào ở đâu đó tại Los Angeles.

“Ở đó không thiếu các cô nàng ôm mộng trở thành diễn viên đang muốn kiếm thêm thu nhập vì không thể kiếm ra tiền từ việc diễn xuất.” Kins nói khi Tracy chia sẻ với anh kết quả tìm kiếm của cô.

“Chưa kể những lão già đê tiện muốn lợi dụng những cô gái trẻ và giấc mộng của họ.”

Kins cau mày. “Lợi dụng ư?”

“Đừng tranh cãi với tôi chuyện này.” Cô nói, gõ các phím trên bàn phím laptop. “Nếu không có những gã ‘bố già mật ngọt’ đó thì lấy đâu ra mấy cô ‘cục cưng ngọt ngào’ chứ.”

“Giống như nếu không có kẻ mua dâm thì sẽ không có gái điếm hả?”

“Gần như vậy.” Cô nói.

“Tôi nghĩ cô thật ngây thơ.” Anh nói. “Phải có lý do thì mới có thứ nghề cổ xưa nhất đó chứ.”

“Vâng, bởi vì có những gã đàn ông lợi dụng phụ nữ, đặc biệt là những người phụ nữ có ước mơ, bất kể những ước mơ ấy viển vông đến mức nào. Đúng là giậu đổ bìm leo.”

“Không phải tất cả những người phụ nữ đó đều có ước mơ, Tracy.”

“Đúng, không phải tất cả bọn họ đều có ước mơ. Vài người trong số họ đã từ bỏ mộng ước của mình và sống trong cảnh nghèo khó, tuyệt vọng. Điều đó khiến họ đáng bị lợi dụng sao?”

“Và vài người chỉ đang tìm cách kiếm tiền. Những người đàn ông ấy đang trả tiền cho họ và những người phụ nữ ấy chấp nhận nó.”

“Và điều đó khiến họ đáng bị lợi dụng?”

“Nếu họ đã trên mười tám tuổi và tự nguyện đâm đầu vào việc đó thì đáng lắm. Chúng ta sẽ không bao giờ ngăn chặn được vấn nạn ấy, bất kể có đổ vào đó bao nhiêu nguồn lực, bao gồm cả cô và tôi.”

Cô đã từng nghe những lời này. Lâu nay Kins vẫn ủng hộ việc hợp pháp hóa mại dâm để cảnh sát có thể dồn các nguồn lực vào những loại hình tội phạm khác. Tracy không nghĩ như thế. Cô coi mại dâm là đỉnh một tảng băng trôi khổng lồ của việc coi thường và chà đạp nhân phẩm người phụ nữ, dẫn đến những tội ác bạo lực như hiếp dâm, hành hung, bạo hành và giết người – chưa kể việc sử dụng các loại ma túy bất hợp pháp, dùng chung kim tiêm, và sự lan tràn của các bệnh lây nhiễm qua đường tình dục. Một lý lẽ tương tự về các nguồn lực của cảnh sát đã được đưa ra để ủng hộ việc hợp pháp hóa cần sa – họ cho rằng điều đó sẽ giúp cảnh sát tập trung hơn vào những tội ác khác nghiêm trọng hơn. Về mặt lý thuyết thì có vẻ hay ho lắm, nhưng rồi các tổ chức ma túy ở Mexico đã phá dỡ các cánh đồng cần sa rồi trồng anh túc sau khi nhận ra rằng chúng sẽ mất một con gà đẻ trứng vàng. Chúng làm thị trường Mỹ tràn ngập loại heroin nhựa đường đen và tạo ra một đại dịch dẫn đến nhiều tội ác phức tạp hơn.

“Hãy chấp nhận ý kiến trái chiều.” Anh nói. “Gọi điện cho tờ báo ấy đi. Để xem liệu chúng ta có thể gặp được cô phóng viên đó không. Cô ta có thể đã thu thập được nhiều thông tin về chủ đề này, điều đó có thể hữu ích khi chúng ta nói chuyện với tay bác sĩ Charles Sai Trái.”

Một biên tập viên ở tờ Stranger nói với Tracy rằng phóng viên đó là một người viết lách tự do có tên là Tami Peterson. Anh ta không chịu tiết lộ số điện thoại của Peterson, nhưng nói rằng sẽ lấy số điện thoại của Tracy và báo cho Peterson biết Tracy muốn nói chuyện với cô ta.

Theo bài báo, Peterson hai mươi hai tuổi và còn độc thân. Trong bài báo có hai tấm ảnh, một tấm là hình Peterson ở chỗ làm, tấm kia là sau khi cô ta trang điểm để lập hổ sơ trên trang web hẹn hò. Cả hai bức hình đều cho thấy cô ta là người hấp dẫn – cao ráo, mảnh mai, nước da trắng trẻo. Trong bức ảnh ở chỗ làm, Peterson đeo cặp kính gọng đen chắc chắn, tạo cho cô ta vẻ trí thức. Còn trong bức ảnh ở hồ sơ trên trang web hẹn hò, cô ta bỏ kính ra để làm nổi bật hơn đôi mắt xanh và hàng mi dài, và cô ta khẽ trề môi trước ống kính máy ảnh để tạo cho mình vẻ gợi cảm. Peterson đã dùng tên thật, cho biết rằng cô ta sống ở Seattle và yêu thích sân khấu. Về phí hẹn hò, cô ta ghi là có thể thương lượng.

“Nhìn những trang web này xem.” Tracy nói với Kins. “Hẹn hò với một triệu phú! Đi du lịch thế giới trên những chiếc chuyên cơ riêng và ở trong những khách sạn năm sao sang trọng!”

Thổi cho một gã thất bát trong chiếc xe của hắn thì có!” Kins nói, nhái giọng Anh của người chủ trì chương trình truyền hình Phong cách sống của người giàu có và nổi tiếng.

“Dĩ nhiên là họ không thể nói như thế.” Tracy nói. “Bài báo của cô phóng viên nói rằng trong các hồ sơ không được phép nhắc đến chủ đề tình dục, mặc dù các cặp đôi được khuyến khích tự mình đưa ra quyết định sau khi đã tìm hiểu nhau. Đúng là nhảm nhí. Nghe họ nói lãng mạn gớm.”

“Cái gì, cô không cho rằng trải nghiệm của Aditi Banerjee là lãng mạn đấy chứ?”

“Vâng, đó là mộng ước của mọi cô gái.”

“Vấn đề thực sự là, đã là bác sĩ thì sao lại mò mẫm trên trang web đó vậy?” Kins hỏi.

“Nghề nào mà chẳng có mấy kẻ rửng mỡ.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.