Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Tracy đưa cho Aditi Banerjee mấy cái khăn giấy màu nâu. Cô gái trẻ tiếp tục chấm chấm nước mắt, cố gắng tự trấn tĩnh nhưng không được. Tracy và Kins ngồi với Aditi trên những cái ghế Adirondack bên dưới bóng của một cái ô màu vàng bên ngoài một tiệm cà phê có tên là [*]Down Pour. Đó là một lối chơi chữ thông minh, dựa trên lượng mưa dồi dào của Seattle.

Tracy không thúc giục cô gái trẻ. Cô thông cảm với nỗi đau của cô ấy, nhưng cô cũng không quên đánh giá phản ứng của cô ấy. Như Kins đã nói, kẻ sát nhân hẳn phải biết rất rõ công viên đó.

Aditi hít vào một hơi thật sâu. Lồng ngực cô ấy gần như rung lên trước khi cô ấy thở ra, lắc lắc đầu. Cô ấy có vẻ bàng hoàng, trong tình trạng bị sốc. Cô ấy ngồi ngả người ra sau, hai tay ôm quanh thân mình như thể bị lạnh, mặc đủ nhiệt độ khá nóng, ngay cả khi họ đang ở bên dưới tán ô.

Tracy và Kins đã cố gắng đưa riêng mình Aditi ra khỏi ngôi nhà đó, mặc dù vấp phải sự phản đối của Rashesh.

“Tại sao Kavita lại dùng biệt danh và tên đệm để lập tài khoản ở Wells Fargo?” Tracy nói. “Cô ấy đang giấu giếm chuyện đấy với ai?”

Aditi nhắm mắt và thở dài. “Tất cả mọi người.”

Tracy nhìn Kins. Anh nhún vai. Cô hỏi: “Tại sao? Cô ấy kiếm được khoản tiền đó từ đâu vậy?”

Aditi lắc đầu. Tôi không biết số tiền đó lại lớn đến thế “Cô có biết số tiền đó đến từ đâu không?” Tracy lại hỏi. Aditi gật đầu, nhưng trước khi có thể cất tiếng, cô ấy lại bắt đầu khóc. Kins đưa thêm khăn giấy cho cô gái. Aditi nhận lấy chúng và chấm chấm những giọt nước mắt. Lát sau, cô ấy nói: “Vita có ý chí rất mạnh mẽ.” Cô ấy nói như thể hết hơi. “Khi cô ấy đã quyết định điều gì…” Aditi nhìn Tracy và nuốt khan. “Chúng tôi khác nhau ở điểm đó. Vita sẽ không làm theo những gì mà cha mẹ cô ấy muốn. Cô ấy sẽ không lấy chồng. Anh chị không biết tính khí cô ấy thế nào đâu.”

“Cô ấy đã làm gì?” Tracy hỏi.

Aditi nhìn một cặp đôi trẻ trung nắm tay nhau đi qua bàn họ, rồi nhìn lại Tracy. “Không thể để ai biết chuyện này được.” Cô ấy nói. “Không thể để cha mẹ Vita biết. Chuyện này sẽ khiến gia đình họ cảm thấy vô cùng nhục nhã.” Cô ấy ngừng lại. Rồi cô ấy nói tiếp: “Cũng không thể để Rashesh biết chuyện này được.”

“Rashesh ư?” Tracy nói. “Tôi không hiểu.”

“Chuyện phức tạp lắm.”

“Hãy giải thích cho tôi nghe đi.”

Aditi nhấp ngụm cà phê, đặt cốc xuống bàn, rồi lại hít một hơi thở sâu. “Vita không chỉ là bạn tôi, anh chị điều tra viên ạ. Chúng tôi thân tình như là chị em. Sau khi cha mẹ chúng tôi đưa ra tối hậu thư rằng họ sẽ không trả tiền học phí hay tiền thuê nhà cho chúng tôi nữa, chúng tôi đã thức rất khuya để nói chuyện, bàn bạc xem nên làm gì. Cả hai đứa đều chưa biết mình nên làm gì cả. Chúng tôi đã luôn mơ ước rằng một ngày nào đó sẽ trở thành bác sĩ nhi khoa và làm việc cùng nhau. Nhưng để đạt được ước mơ đó, chúng tôi phải học trường y trước đã. Nếu không được cha mẹ hỗ trợ tiền bạc, chỉ riêng tiền học phí thôi, chúng tôi cũng sẽ chẳng thể kham nổi.”

Cô ấy lại nhấp một ngụm cà phê. Tracy không giục giã cô ấy.

“Kavita có quyết tâm hơn tôi. Có lẽ chỉ là cô ấy can đảm hơn. Tôi không biết nữa. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để chuyển về nhà, nhưng Vita bảo tôi đừng làm gì cả cho đến khi chúng tôi buộc phải rời khỏi căn hộ ấy. Tôi đồng ý cho cô ấy thời gian. Thêm vài ngày trôi qua, một hôm Vita trở về với vẻ rất phấn khích và sôi nổi.”

“Vì chuyện gì?” Tracy hỏi, nhẹ nhàng thúc giục Aditi kể tiếp.

“Cô ấy đã kiếm được việc làm ở một cửa hàng quần áo trên Đại lộ. Tiền lương không cao nhưng ông chủ của cô ấy nói sẽ tăng giờ làm cho cô ấy khi nào cô ấy tốt nghiệp. Cô ấy nói số tiền mà cô ấy kiếm được cộng với khoản tiền lương của tôi nhờ làm việc trong một phòng thí nghiệm hóa học ở trường đại học sẽ đủ giúp chúng tôi trả tiền thuê nhà trong mùa hè và ít nhất cho chúng tôi thêm thời gian để tìm ra cách giải quyết mọi chuyện. Mặc dù tôi thích cái ý tưởng sống trong căn hộ ấy và lao động kiếm tiền, nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ không trụ được lâu, bởi vì sau khi trả tiền thuê nhà, chúng tôi chẳng còn bao nhiêu tiền để lo chi phí sinh hoạt, chưa kể còn phải tiết kiệm để chi trả khoản học phí của trường y. Vita bảo tôi đừng lo, rồi chúng tôi sẽ tìm ra cách giải quyết. Tôi bắt đầu tìm kiếm các khoản vay sinh viên và học bổng. Vài tuần sau hôm Vita bắt đầu làm việc ở cửa hàng quần áo, một hôm cô ấy trở về căn hộ với dáng vẻ lặng lẽ. Cô ấy kể rằng cô ấy đã nói chuyện với một trong những cô gái làm việc chung với cô ấy. Tôi không nhớ tên cô gái đó, nhưng Vita nói cô ta xỏ tới mấy cái khuyên – trong đó có một cái khuyên mũi, tôi tin chắc là vậy.”

“Lindsay.” Tracy nói, nhớ đến cô gái trẻ ở cửa hàng quần áo.

“Vâng. Vita nói cô ấy đã tâm sự với Lindsay về hoàn cảnh của chúng tôi, về cha mẹ của chúng tôi, và Lindsay nói cô ta có một cách để giúp chúng tôi kiếm nhiều tiền hơn. Cô ta lấy laptop ra và mở một trang dịch vụ hẹn hò trực tuyến. Cô ta gọi nó là hẹn hò ngọt ngào.”

Mấy tháng trước, Tracy đã đọc được một bài báo đăng trên tờ Seattle Times tranh luận về các trang web này. Vấn đề ấy cũng đã được bàn tán trong văn phòng của cô. Những cô gái trẻ lập một hồ sơ trực tuyến với hy vọng rằng một ‘bố nuôi’ – tức là một người đàn ông lớn tuổi, giàu có – sẽ muốn hẹn hò với họ. Các trang web này hứa hẹn rằng những cô gái trẻ ấy sẽ có cơ hội được gặp những người đàn ông không tiếc tặng họ quà cáp và tiền bạc, và đưa họ đi vòng quanh thế giới trên những chiếc phi cơ và du thuyền để đổi lấy sự bầu bạn, hay nói trắng ra là thể xác của họ.

“Và Vita đã lập một hồ sơ trên một trong những trang web đó.” Tracy nói.

Aditi khóc và chấm chấm nước mắt. “Lindsay nói cô ta đã kiếm được năm trăm đô la một tháng, thi thoảng còn nhiều hơn. Tôi đã can Vita rằng ý tưởng đó thật lố bịch, nhưng Vita vẫn đang giận cha mẹ. Cô ấy nói nếu mẹ cô ấy khăng khăng giữ ý định gả cô ấy cho một người mà cô ấy không hề quen biết thì cô ấy thà kiếm tiền bằng thân thể mình còn hơn.”

Tracy ngồi ngả người ra sau. Đây là điều mà cô không ngờ đến, nhưng nó giúp cô hiểu rõ mọi chuyện hơn. Vita không chỉ là một sinh viên đại học mới tốt nghiệp sống trong một khu vực tương đối an toàn. Cô ấy đã tự đặt mình vào một trong những hoàn cảnh dễ gặp nguy hiểm, rủi ro nhất trong xã hội. Tracy bỗng nghĩ về những gì mà Sam đã nói với họ, cậu ta đã kể rằng Vita có một cuộc hẹn hò vào cái đêm cô ấy mất tích.

“Và cô đã nghĩ gì, Aditi?”

Aditi cụp mắt xuống. “Tôi đã nói là tôi nghĩ chuyện đó thật lố bịch. Nhưng Vita cứ bảo tôi rằng tôi không cần phải ngủ với những người đàn ông đó, vài người trong số họ chỉ muốn có người bầu bạn thôi. Tôi không muốn làm việc đó, nhưng tôi cảm thấy mình nợ Kavita nên phải cố gắng kiếm thêm tiền, chúng tôi đã cùng nhau đi xa đến mức này rồi. Chí ít tôi cũng phải thử một lần. Tôi không muốn làm cô ấy thất vọng.”

“Cô cũng đã lập một hồ sơ.” Tracy nói. Cô liếc nhìn Kins. Lý do Aditi muốn giấu thông tin này với Rashesh đã trở nên rõ ràng. “Trang web nào vậy?” Cô hỏi.

“Sugardatingcom.”

“Và chuyện gì đã xảy ra?”

“Chính là chuyện vẫn luôn xảy ra.” Aditi ngước mắt nhìn họ. Sự giận dữ, hoặc cay đắng, hoặc có lẽ là ghen tị, len vào trong giọng nói của cô ấy. “Cánh đàn ông chỉ nhìn thấy Vita một cái là tương tác với hồ sơ của cô ấy ngay. Cô ấy hầu như từ chối tất cả và chỉ hẹn hò với vài người thôi.”

“Còn hồ sơ của cô thì sao?” Tracy hỏi.

Aditi cao giọng tự giễu. “Tôi có một, hai lời mời, nhưng những gã đó đều là những kẻ tồi tệ. Rõ ràng họ không tìm kiếm sự bầu bạn.”

“Họ tìm kiếm tình dục.” Tracy nói.

“Vâng.”

“Cô có hẹn hò lần nào không?”

“Một lần.” Aditi nói. “Đó là một người đàn ông Ấn Độ. Tôi cứ tưởng đi với hắn sẽ an toàn. Hồ sơ của hắn nói rằng hắn là một kỹ sư phần mềm máy tính và đang mở một công ty khởi nghiệp của riêng mình.” Cô ấy lại cười giễu. “Hắn thực ra là một lập trình viên máy tính thất nghiệp, sống trong gara ở ngôi nhà của cha mẹ hắn. Chúng tôi đã đi ăn tối. Trên đường lái xe về nhà, hắn rẽ vào một bãi đỗ xe và đề nghị tôi thổi kèn cho hắn với cái giá năm mươi đô la.”

“Tôi rất tiếc.” Tracy nói.

“Chuyện đó thật nhục nhã. Tôi đã xuống xe và gọi điện cho Vita đến đón tôi. Đó là cuộc hẹn đầu tiên và duy nhất của tôi, và đó cũng là lúc tôi quyết định sẽ nhượng bộ mong muốn của cha mẹ tôi.”

“Còn Vita thì sao?”

“Vita sẽ không bỏ cuộc dễ dàng đến thế. Ban đầu, những cuộc hẹn của cô ấy cũng giống như của tôi, nhưng cô ấy bỏ qua chúng. Rồi cô ấy nhận được tin nhắn từ một người đàn ông ở Medina, một bác sĩ.”

Medina là một cộng đồng giàu có ở phía đông của hồ Washington với những ngôi nhà đắt tiền và những cư dân nhiều tiền lắm của. “Vita gặp anh ta ở một nhà hàng, và khi cô ấy về nhà, cô ấy nói anh ta đã ngỏ ý trả cho cô ấy số tiền hai ngàn đô la một tháng với điều kiện cô ấy phải sẵn sàng đến gặp anh ta bất cứ khi nào anh ta gọi, họ đã thỏa thuận sẽ gặp nhau không quá một lần một tuần. Vita nói với tôi cô ấy sẽ dùng số tiền cô ấy kiếm được để trả tiền học phí trường y cho cả hai chúng tôi. Tôi đã nói với cô ấy tôi không thể làm thế, tôi sẽ không chấp nhận điều đó. Tôi đã bảo cô ấy đừng làm thế đừng tự hạ thấp giá trị của bản thân mình.”

“Nhưng Kavita vẫn làm vậy.” Tracy nói.

Aditi gật đầu. “Chúng tôi không nói gì về chuyện đó nữa, nhưng tôi biết cô ấy vẫn gặp gỡ anh ta.”

“Anh ta là ai?” Tracy hỏi, trở nên giận dữ.

“Bác sĩ Charles Shea.” Aditi ngồi ngả người ra sau. “Tôi chỉ gặp những kẻ đáng ghê tởm còn Vita lại gặp được tay bác sĩ ấy, thậm chí là một bác sĩ nhi khoa. Lúc nào cũng vậy.”

“Cô ấy đã ngủ với Shea ư?” Tracy hỏi.

“Tôi không biết chắc chắn.”

“Aditi…”

Cô gái trẻ cao giọng. “Cô ấy chưa bao giờ kể với tôi về những cuộc hẹn của họ và tôi cũng chưa bao giờ hỏi, điều tra viên ạ.” Cô ấy ngồi ngay ngắn lại khi nhận ra vẻ bực tức trong giọng nói của mình. Rồi cô ấy tiếp tục, lần này giọng đã nhẹ nhàng hơn. “Tôi đã không muốn biết và cũng không muốn dùng tiền của cô ấy. Căn cứ vào tình cảnh này, và số tiền mà chị nói là cô ấy có trong tài khoản…”

Tracy thấy khó mà tin nổi chuyện Kavita không kể với Aditi. “Cô ấy không kể với cô ư, Aditi?”

“Không.”

“Tại sao cô ấy không kể với cô?”

Aditi cau mày. “Bởi vì tôi không muốn biết. Và, tôi nghĩ rằng, bởi vì Vita cảm thấy áy náy với tôi và không muốn tôi cảm thấy tồi tệ hơn nữa.”

“Cảm thấy áy náy với cô ư?” Kins hỏi.

Nhưng trước khi Aditi lên tiếng, Tracy đã biết tại sao. Đó cũng chính là lý do em gái cô, Sarah, hay tỏ ra chống đối lúc còn nhỏ, và cực kỳ thích ganh đua, đặc biệt là với Tracy. Thật khó khăn khi phải sống dưới cái bóng của chị gái, đặc biệt là một người chị mà ai cũng nghĩ là hoàn hảo. Tracy không hoàn hảo, hoàn toàn không, nhưng nghe thấy điều đó cũng không khiến Sarah cảm thấy dễ chịu hơn. Kavita là một cô gái cao ráo, trắng trẻo và xinh đẹp. Cô ấy cũng cực kỳ thông minh. “Tình cảnh của hai người lúc đó thực sự thê thảm đến thế sao, Aditi?” Tracy hỏi. “Thảm đến nỗi Kavita sẽ bán mình sao?”

“Kavita sẽ không bao giờ nhìn nhận chuyện đó như thế, điều tra viên ạ. Trong tâm trí của cô ấy, cô ấy coi đó là một cơ hội nghề nghiệp. Cô ấy sẽ tự nhủ như thế. Đó là một cơ hội nghề nghiệp sẽ giúp cô ấy, và cả tôi nữa, đi được đến nơi mà cô ấy muốn chúng tôi đến.”

“Nhưng việc lập một hồ sơ trên mạng Internet… Chẳng phải đó là điều mà cô ấy muốn tránh sao, đó chính là điều mà mẹ cô ấy đang làm mà?” Kins hỏi.

“Có lẽ tôi có thể hiểu được điều đó. Từ hồi còn nhỏ, chúng tôi đã nghe người ta nói về chuyện chúng tôi có giá trị thế nào đối với gia đình. Ở Ấn Độ từ trước đến giờ, phụ nữ thường bị gả đi để đổi lấy những món quà và để tuân thủ truyền thống. Hôn nhân đối với chúng tôi là bị chuyển từ một gia đình này sang một gia đình khác. Chúng tôi không được coi trọng bằng những người anh em trai của mình – dù chúng tôi có thông minh hay giàu trí sáng tạo ra sao. Chúng tôi không được coi là bình đẳng với họ. Chúng tôi bị coi là một mặt hàng. Chúng tôi bị coi là những cô dâu.” Aditi lắc đầu. “Kavita sẽ không bao giờ chấp nhận như vậy và đây là cách để cô ấy tự bảo vệ mình, để chống trả lại, để không chịu khuất phục một cái vòng luẩn quẩn. Đây là cách để cô ấy đáp trả cha mẹ cô ấy và tất cả những ai nói rằng cô ấy không thể làm được.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.