Faz mở mắt, hoặc nghĩ là mình mở mắt. Căn phòng vẫn tối om. Mất một lúc nữa các giác quan khác của ông mới thức tỉnh. Khi chúng thức tỉnh, ông ước gì thà chúng cứ ngủ im còn hơn. Đầu ông giật giật – những cú giật mạnh đau đớn hòa cùng một nhịp với mạch đập của ông. Ông nhận ra mình chỉ đang nhìn bằng con mắt bên phải. Mắt trái của ông đã sưng húp đến mức gần như híp tịt lại, tầm nhìn của ông chỉ là một cái khe hẹp. Khi ông cố gắng ngồi dậy, để giảm bớt sức ép từ cái còng đang nghiến vào hai cổ tay, ông nhăn nhó vì cơn đau dội lên từ mạng sườn, đau đến mức khiến ông suýt nữa kêu toáng lên. Ông phải cử động một cách rón rén, theo từng nhịp một, và trước mỗi cử động phải chuẩn bị sẵn tinh thần cho nỗi đau đớn. Vai và cánh tay ông đau nhức ở những chỗ bị gót giày và nắm đấm nện vào, mạng sườn ông rát bỏng như thể đang bốc cháy. Ông chật vật hít thở. Mỗi lần ông hít vào một hơi, sườn ông lại đau nhói và khiến ông bật ho, và cơn ho lại càng khiến sự đau đớn của ông tăng lên gấp bội.
Ông cúi đầu xuống hai bàn tay và sờ soạng kiểm tra mặt mình. Các ngón tay ông chạm vào một thứ chất lỏng âm âm, dính nhớp, chảy thành dòng từ đầu xuống cổ và sau hai tai. Máu. Rất nhiều máu. Jimmy Nhỏ và đám tay sai đã đánh Faz như thể ông là một cái [*]pinata. Ông cảm nhận được vị tanh như vị sắt trong miệng, lưỡi ông thăm dò phần má trong để xem có vết rách hay chiếc răng nào bị gãy không. Sau khi đánh giá sơ qua về tình hình thân thể, ông tiến hành kiểm tra không gian xung quanh và tình cảnh của mình. Ông vẫn bị còng tay vào cái ống trong phòng và về mọi mặt đều cực kỳ thê thảm.
Tuy nhiên, ngoài thương tích trên thân thể, trận đòn này còn cho Faz biết được một điều. Jimmy Nhỏ thực sự không quan tâm ông sống hay chết. Thực tế, trận đòn này chỉ ra rằng lời đe dọa của Faz về việc cảnh sát sẽ gây ra một cơn bão lửa nếu chúng giết ông là không hiệu quả. Jimmy Nhỏ sợ mất đi số hàng trị giá mấy chục triệu đô la này hơn. Tổ chức của hắn sẽ giết hắn nếu điều đó xảy ra, nghĩa là Jimmy không có lựa chọn nào khác ngoài việc giết Faz.
Faz nhận ra ông đã thật ngu ngốc. Đáng lẽ ông phải khăng khăng rằng mình đến đây là để điều tra về cái chết của Monique Rodgers. Thay vì thế, ông lại cho Jimmy Nhỏ một lý do nữa để giết ông, cứ như hắn cần thêm một lý do khác vậy.
Faz nghĩ về Vera, về việc bỏ bà lại một mình để đối mặt với căn bệnh ung thư, rồi cảm thấy một nỗi buồn thăm thẳm phủ tràn ngập con người ông, và những giọt lệ dâng lên trong mắt ông. Tiếng đàn ông trò chuyện bên ngoài căn phòng và tiếng chìa khóa xoay trong ổ kéo những suy nghĩ của Faz tập trung trở lại. Những ngọn đèn huỳnh quang phía trên đầu được bật lên, ánh đèn sáng chói cứ như những mảnh thủy tinh đâm vào mắt ông vậy. Ông nghiêng đầu để có thể nhìn lên qua con mắt lành lặn.
“Điều tra viên Fatso. Trông ông gớm quá!” Jimmy Nhỏ khom người và nắm lấy mặt Faz, những ngón tay hắn bấu chặt vào da thịt ông, khiến ông đau đến nghẹt thở. Hắn xoay mặt Faz lại để ông có thể nhìn hắn. “Thế nào, điều tra viên, ông muốn nói chuyện hay muốn tiếp tục pha trò cười?”
“Vô ích thôi, Jimmy.” Ông lẩm bẩm. “Những câu pha trò của tôi rõ ràng nằm ngoài khả năng thẩm thấu của những cái đầu ở đây.”
“Vậy là ông muốn nói cho tôi biết ông đang làm gì ở đây?”
“Tôi đã nói với cậu rồi. Tôi đến đây để tìm cậu.” Faz nói, giọng ông gần như là một tiếng thì thầm. “Và cộng sự của tôi biết điều đó.” Bây giờ có thay đổi câu chuyện cũng chẳng nghĩa lý gì nữa.
Jimmy Nhỏ mỉm cười. “Và ông đã tìm được tôi. Tôi đoán đó là lý do tại sao ông lại là một điều tra viên, nhỉ? Nhưng tôi nói với ông rồi đấy, tôi đã kiểm tra điện thoại di động của ông và tôi không nghĩ điện thoại của ông biết nói dối. Entiende?Ông hiểu chứ? Tôi không nghĩ ông đã kể với ai lý do ông đến đây. Ông chỉ có một mình. Ông giống như đang ở trên một hòn đảo vậy.”
“Cậu đã nói câu này rồi. Cậu cần dùng một phép ẩn dụ khác đi.”
Jimmy ngừng lại. “Tôi cần một cái gì cơ?”
“May là tôi bị kẹt lại trên hòn đảo này với cậu đấy.” Faz thều thào.
“Ông khiến tôi phải suy nghĩ đấy, cabrónđồ khốn. Ông khiến tôi tự hỏi tại sao ông lại đến đây và tại sao ông lại đi một mình. Vì thế tôi phải kiểm tra băng video, ông biết chứ? Để xem có phải ông đã theo dõi ai không.”
Faz cảm thấy ruột gan mình quặn lên.
Jimmy Nhỏ đứng thẳng dậy và hất đầu về phía cửa. Hector – gã bơm Steroid – và người đàn ông thứ ba kéo lê một thân thể vào trong phòng, nhưng cái đầu của người đó ngoẹo sang một bên nên Faz không thể nhìn thấy mặt anh ta, dù ông đã đoán được phần nào anh ta là ai. Chúng ném thân thể ấy xuống dưới chân Jimmy Nhỏ. Jimmy lấy mũi giày hất người đàn ông ấy nằm ngửa lại. Faz phải nghiêng đầu để nhìn. Ông nhận ra Francisco, dù không dễ dàng gì. Mặt Francisco sưng húp và bám đầy máu khô. Mũi anh ta bị gãy gập và trông anh ta như có một quả bóng golf bên dưới mắt trái. “Ông thấy đấy, điều tra viên, tôi giống như một thợ sửa ông nước vậy – tôi luôn tìm kiếm những chỗ rò rỉ. Và tôi nghĩ có lẽ tôi đã tìm ra một chỗ rồi.”
“Tôi chưa từng nhìn thấy anh ta.” Faz nói.
“Nhưng ông thấy đấy, giống như tôi đã nói – băng video không biết nói dối.”
“Cậu đã nói thế sao? Tôi chả nhớ gì cả.”
“Ông sẽ nói cho tôi biết tại sao ông lại theo dõi Francisco, tại sao ông lại chụp ảnh ở khu đất tổ chức hội chợ, và người phụ nữ mà hắn đã nói chuyện cùng là ai? Hừm…”
Faz đã quên bẵng những bức ảnh mờ sạn mà ông chụp vội ở hội chợ ngoài trời trước khi ông bị va phải. Mất một lúc ông mới nhận ra một điều khác. Jimmy Nhỏ cần thông tin, và có thể đó là điều duy nhất giữ được mạng sống cho Faz, ít nhất trong một thời gian ngắn. Cho dù gan lì thế nào, Jimmy Nhỏ đang sợ hãi. Hắn biết rõ hậu quả nếu hắn làm mất chuyến hàng này. Rốt cuộc, hắn đúng như những gì Faz nghĩ – chỉ là một thằng kém cỏi.
“Tôi không biết cậu đang nói về chuyện gì.” Faz nói.
Jimmy Nhỏ nắm lấy tóc Faz và giật ngược ra sau để Faz có thể nhìn hắn. Một cơn đau xé da xé thịt lan tỏa khắp da đầu ông, xuống đến tận gáy. Jimmy khom người, nhìn thẳng vào mắt ông. “Ông nghĩ tôi ngu à, điều tra viên?”
Ồ, Faz muốn trả lời câu hỏi đó biết bao. Thay vì thế, ông nói: “Tôi đang trở lại căn hộ của Eduardo Lopez thì thấy anh chàng này ngoài đường. Vì thế tôi đi theo cậu ta.”
“Thật sao? Cái gì thế, bây giờ ông đi theo tất cả những người Mexico chúng tôi ư? Tôi nghĩ người ta gọi điều đó là phân biệt chủng tộc đấy, điều tra viên ạ. Tôi nghĩ làm thế là bất hợp pháp. Tôi sẽ phải gọi điện cho luật sư của tôi.”
Faz không chắc mình phải nói gì, nhưng ông biết là mình không nên nói rằng đã nhìn thấy người đàn ông này, Francisco, ở căn hộ của Eduardo Lopez. “Tôi nhận ra cậu ta vì đã từng nhìn thấy cậu ta tại bữa tiệc ở nhà cậu.”
Câu trả lời đó có vẻ khiến Jimmy Nhỏ bất ngờ. Hắn mỉm cười, như một con mèo trước khi ăn thịt một con chuột. “Ông nhớ mặt anh ta ư? Cái gì thế, người da trắng các ông nghĩ rằng tất cả người Mexico chúng tôi đều trông như nhau sao?” Jimmy nghiêm mặt lại. “Ông nói dối tệ thật. Francisco không tham gia bữa tiệc của tôi. Hôm ấy, Francisco đang ở nhà với vợ con.”
“Tôi nghĩ là tôi đã nhầm. Tất cả các cậu đều trông như nhau mà.”
Jimmy rút từ trong túi ra thứ gì đó, một chiếc điện thoại di động, nhưng đó không phải là điện thoại di động của Faz. “Tôi không biết Francisco đang nhắn tin cho ai, nhưng tôi nghĩ đó có thể là ông. Vì thế tôi kiểm tra điện thoại của ông, nhưng không, anh ta không nhắn tin cho ông. Vậy Francisco đang nhắn tin cho ai, cabrónđồ khốn? Hừm! Anh ta đang nhắn tin cho ai?”
“Có lẽ cậu ta đang có một mối quan hệ vụng trộm.” Faz nói. “Và không muốn vợ mình biết.”
Jimmy bước lùi lại, thò tay ra sau eo lưng, và rút ra một khẩu súng ngắn, một món đồ bằng bạc sáng bóng trông như một khẩu pháo nhỏ. “Nhấc hắn lên.” Hắn nói, ra hiệu cho những kẻ khác nhấc Francisco lên khỏi mặt đất.
Faz cho rằng thế là hết. Ông sẽ chết trong căn phòng nằm ở mặt sau của một nhà kho và có thể sẽ bị ném xuống một con sông hay vùng biển nào đấy với những vật nặng buộc chặt vào chân. Vera sẽ không bao giờ biết chuyện gì đã xảy ra với ông. Khỉ thật, ông tự hỏi nếu ông chết, liệu Vera có chịu phẫu thuật để chữa trị căn bệnh ung thư nữa hay không. Nếu đổi lại là ông, ông không nghĩ mình sẽ muốn sống tiếp nếu như bà không còn có mặt trên đời.
Hector và gã đàn ông còn lại xốc nách Francisco lên, để anh ta ở tư thế như đang quỳ. Đầu anh ta gục xuống giữa hai vai.
Jimmy gí nòng súng vào sau đầu Francisco. “Tôi sẽ hỏi ông một lần nữa, điều tra viên. Nếu ông pha trò hay nói Tôi không biết thì tôi sẽ bắn tung gáy Francisco đấy. Và rồi cái chết của anh ta sẽ dằn vặt lương tâm ông, giống như cái chết của cha tôi vậy. Vậy, tôi sẽ hỏi lại ông một lần nữa, nếu ông không trả lời tôi, tôi sẽ giết Francisco. Sau đó tôi sẽ giết ông, rồi xay nhỏ ông ra và vứt cho lợn ăn.”
Jimmy Nhỏ bước lùi lại và lắp một viên đạn vào buồng đạn của khẩu súng bạc. Rồi hắn lại gí nòng súng vào sau đầu Francisco. “Nào, cơ hội cuối cùng đây, cabrónđồ khốn, anh ta đang nhắn tin cho ai vậy?”