Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Andrea Gonzalez nói với Faz rằng kết quả mà cô ta thu được khi tra cứu cái tên Eduardo Felix Lopez là một gã thanh niên mười chín tuổi vừa bị bắt hai tháng trước vì tội tàng trữ chất cấm – ma túy đá. Theo thông tin cậu ta cung cấp, địa chỉ nhà cậu ta là một căn hộ trong một tòa chung cư nhiều tầng xây bằng gạch ở khu South Park. Đó vừa là tin tốt vừa là tin xấu. Vì địa chỉ này đã được cung cấp từ hai tháng trước nên có thể Lopez đã chuyển đi, hoặc thậm chí đã bỏ trốn sang Mexico, nếu cậu ta chính là kẻ đã bắn chết Monique Rodgers. Không có số điện thoại đi kèm với địa chỉ này, và họ cũng không thể tìm được người quản lý tòa nhà để hỏi xem liệu Lopez còn thuê nhà ở đó hay không. Lopez còn có vài tiền án khác, đều vì tội tàng trữ và có một lần là vì tội có ý định phân phối chất cấm, nhưng cậu ta chưa từng bị bắt giữ vì một tội liên quan đến bạo lực. Chẳng có gì chỉ ra rằng Lopez là một thành viên của băng đảng Sureño, nhưng nếu cậu ta đang buôn bán ma túy ở khu South Park thì hiển nhiên cậu ta phải là người của băng đảng ấy. Có lẽ chồng của Monique Rodgers đã đúng, vụ bắn vợ anh ta chính là điều kiện tiên quyết để Lopez được kết nạp vào băng nhóm đó.

Faz quyết định coi cuộc thẩm vấn này là một cuộc thẩm vấn không giam giữ, ít nhất là cho đến khi họ xác định được Lopez còn ở địa chỉ đó không. Nếu cậu ta còn ở đó, và nếu cậu ta có nhà, họ sẽ đề nghị được vào lục soát căn hộ của cậu ta. Nếu cậu ta từ chối, họ sẽ xin lệnh khám xét căn hộ để tìm kiếm khẩu súng lục ổ quay nòng 40 ly đã giết chết Rodgers, rồi trấn áp Lopez cho đến khi họ tìm thấy khẩu súng ấy.

Khi Faz và Andrea Gonzalez lái xe ra khỏi bãi đỗ xe của cảnh sát, cô ta ngẩng lên nhìn những đám mây đen đang cuồn cuộn ở phía đông bắc qua kính chắn gió. “Hiện tượng thời tiết gì thế kia? Cứ như một bệnh dịch trong Kinh thánh vậy.” Cô ta nói.

“Bão sét đấy.”

“Tôi tưởng ở phía tây dãy núi Rocky không có bão sét. Tôi nghe nói động đất mới là thứ mà tôi cần lo lắng.”

Faz rời khỏi đường Columbia để đi lên đường dẫn tới cầu cạn Alaskan Way. “Ở vùng Tây Bắc này, chúng tôi đón một, hai trận bão sét mỗi năm. Năm ngoái có một cơn bão sét diễn ra vào đúng thời điểm này trong năm. Nó đã gây ra hỏa hoạn khắp vùng Đông Washington.” Faz đi lên cầu cạn. Từ vị trí của họ, nơi cao hơn hẳn những con đường dưới mặt đất, ông có thể nhìn thấy những ngọn sóng bạc đầu bị gió khuấy động nổi lên trên vịnh Puget. “Năm ngoái tôi đã quan sát cơn bão ấy từ một vị trí thuận lợi ở trụ sở cảnh sát khi đang làm ca đêm. Tòa tháp Space Needle sáng rực lên cứ như trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng ấy.”

Gonzalez cười khúc khích. “Vậy mà tôi cứ ngỡ tôi đã tìm thấy cõi niết bàn khi đến đây rồi chứ. Hai mươi bảy độ, không có mưa, trời trong veo. Cứ như là Los Angeles khi không có sương quyện khói thải và người xe qua lại như nêm vậy, lại còn mát hơn tận sáu độ nữa chứ.” Gonzalez lại nhìn lên bầu trời trước khi ngồi ngả người ra sau. “Anh nghĩ Lopez là người mà chúng ta cần tìm ư?”

“Thời gian và địa điểm đều trùng khớp.”

“Có thể cậu ta nghe thấy tiếng súng và chạy khỏi nơi nguy hiểm.”

“Có thể, nhưng tại sao cậu ta lại trùm kín mũ lên đầu để che mặt?”

Gonzalez suy nghĩ một lát về điều này. “Anh nghĩ cậu ta vẫn còn ở đây chứ?”

“Nếu lúc đó cậu ta đang làm việc cho Jimmy Nhỏ, giết người theo mệnh lệnh của hắn, thì có thể cậu ta đã được gửi đến Los Angeles hoặc Mexico. Chúng ta sẽ tìm hiểu xem.”

“Và nếu cậu ta có nhà, chúng ta sẽ nói gì? Chúng ta sẽ viện cớ gì để gõ cửa nhà cậu ta?”

“Nếu cậu ta có nhà, chúng ta sẽ nói mình đang đi điều tra ở khu vực này, hỏi thăm xem có bất cứ ai nhìn thấy hay biết gì về vụ bắn chết người không. Chúng ta sẽ đề nghị được vào lục soát căn hộ của cậu ta. Hầu hết những kẻ như vậy sẽ không biết phải làm gì hơn và sẽ cho chúng ta vào nhà. Nếu cậu ta từ chối, chúng ta sẽ nhờ người xin hộ lệnh khám xét và trông chừng cậu ta cho đến khi lệnh khám xét được ký.”

“Anh nghĩ cậu ta sẽ bỏ chạy ư?”

“Nếu cậu ta giết người theo lệnh của Jimmy Nhỏ và chúng phát hiện ra chúng ta đang để mắt đến cậu ta, cậu ta sẽ không có lựa chọn nào nữa. Jimmy Nhỏ sẽ giết cậu ta.”

Tracy gọi điện cho Aditi, lấy cớ rằng cô muốn thông báo cho cô ấy tin tức mới nhất về vụ tìm kiếm Kavita. Aditi và người chồng mới cưới đang ở tạm nhà cha mẹ cô ấy, chỉ cách nhà gia đình Mukherjee chưa đầy một cây số rưỡi. Tracy cần nói chuyện riêng với Aditi, cách xa Rashesh và những thành viên còn lại trong gia đình cô ấy. Cô cảm nhận được rằng Aditi đang giấu giếm một điều gì đó, một điều về Kavita mà cô ấy sẽ không nhắc đến khi có mặt những người thân của mình, một điều có thể giải thích cho khoản tiền gần ba mươi nghìn đô la trong một tài khoản ngân hàng dưới cái tên Vita Kumari.

Trên đường lái xe tới Bellevue, Pryor nhận được email từ nhà cung cấp dịch vụ di động, thông báo cho cô ấy biết về tọa độ cuối cùng mà họ xác định được của chiếc điện thoại của Kavita Mukherjee – vĩ độ 47,652770 và kinh độ 122,174406. “Đó là một công viên bang.” Cô ấy nói sau khi tra cứu tọa độ ấy. “Và nó rất gần nhà cả hai người họ.”

Pryor đưa điện thoại cho Tracy. Tracy bỗng có linh cảm chẳng lành khi nhìn thấy rằng đó là một khu vực cây cối rậm rạp. Sau khi tra cứu thêm, Pryor tìm hiểu được rằng công viên này rộng gần năm trăm mẫu – một địa điểm lý tưởng để giấu một xác chết. Tuy nhiên, Pryor cũng phát hiện ra rằng công viên này có lưu lượng người qua lại rất đông, đặc biệt là vào mùa hè, người ta đến đây để chạy bộ, đi dạo, hái quả mọng và cưỡi ngựa. Vậy thì thật kỳ lạ khi không ai tìm thấy một cái xác.

Tracy kiểm tra đồng hồ. Chỉ còn vài giờ nữa là tắt nắng. “Gọi đơn vị chó nghiệp vụ đi.” Cô nói. “Hỏi xem liệu họ có thể đến ngay nếu chúng ta cần họ không. Chúng ta sẽ đi vào công viên sau khi nói chuyện với Aditi xong.”

Aditi ra mở cửa nhà của cha mẹ cô ấy và, trong một thoáng giây ngắn ngủi, Tracy đã nghĩ họ gặp may và cô gái trẻ chỉ có một mình, nhưng khi cánh cửa mở rộng hơn, Rashesh xuất hiện ở đằng sau nó.

Rashesh mời họ vào phòng khách. Trông nó như một căn phòng được trưng bày hơn là được sử dụng. Tường màu be. Đồ nội thất màu xám. Thảm trải màu nâu. Trên tường có treo một món đồ trang trí hình xoắn ốc bằng đồng. Mất một giây Tracy mới nhận ra đó là hình ảnh một con công. Có hai cái cây nhựa tô điểm hai bên ô cửa sổ lồi, qua đó, Tracy có thể nhìn thấy cái sân sau rộng rãi và đằng sau nó là một lùm cây dày.

“Đó có phải là công viên bang không?” Tracy hỏi, chỉ ra ngoài cửa sổ.

“Vâng.” Aditi nói. “Công viên Bridle Trails.”

“Nhà của cha mẹ Kavita cũng xây lưng lại với công viên như thế này chứ?”

“Không hẳn, nhưng nó ở rất gần công viên.” Aditi nói.

Tracy liếc nhìn Pryor, cô ấy gật đầu và nói: “Cha mẹ cô có nhà không?”

“Không.” Aditi đáp. “Họ ra ngoài rồi.”

“Chúng tôi đã nói chuyện với gia đình Kavita và một vài đồng nghiệp của cô ấy vào chiều hôm qua. Tôi muốn biết liệu cô có thể trả lời thêm một vài câu hỏi không?” Pryor hỏi.

“Tôi sẽ thử xem.” Aditi chỉnh lại tư thế ngồi trên ghế.

“Mối quan hệ của Kavita với anh trai và em trai của cô ấy như thế nào?” Tracy hỏi.

Aditi nhún vai. “Vita và Nikhil lúc nào cũng chành choẹ nhau bởi vì họ suýt soát tuổi nhau.”

Tracy nhận thấy Aditi dùng cái tên Vita. “Cậu ta có vẻ khá gay gắt khi em gái cậu ta từ chối chuyển về nhà hoặc cam chịu một cuộc hôn nhân sắp đặt.”

Aditi có vẻ rụt người lại khi thấy Tracy đùng từ cam chịu. “Nikhil rất cổ hủ. Anh ta tin rằng cho Vita đi học trường y là một việc lãng phí tiền bạc của cha mẹ. Anh ta tin rằng việc đó phải do người chồng tương lai của cô ấy quyết định.” Aditi mỉm cười với Rashesh, nhưng nụ cười ấy có vẻ gượng gạo.

Tracy hỏi: “Tại sao cậu ta phải bận tâm khi mà cha mẹ cậu ta đã quyết định sẽ không chu cấp tiền học cho cô ấy?”

“Anh ta coi những hành động của cô ấy là bất kính và là một nỗi nhục nhã đối với gia đình.” Aditi nói. “Vì là con trai cả nên Nikhil có lối suy nghĩ như vậy. Anh ta vốn vẫn luôn truyền thống hơn Vita.”

“Còn Sam thì sao?”

Aditi mỉm cười. “Sam giống Vita hơn.”

“Kavita dự tính trả tiền học phí của trường y như thế nào nếu không có sự hỗ trợ của cha mẹ?” Tracy hỏi.

“Cô ấy đi làm và tiết kiệm tiền.” Aditi nói.

“Ở cửa hàng?”

“Đúng thế.”

“Cô ấy còn làm ở nơi nào khác không?”

Aditi lắc đầu. “Theo những gì tôi biết thì không. Cô ấy có thể đã kiếm được một công việc khác trong lúc tôi đi vắng, nhưng…”

“Nhưng cô ấy không nói là cô ấy có một công việc khác?” Tracy hỏi.

“Vâng.”

“Và cô ấy chỉ nhận được mức lương tôi thiểu khi làm việc ở cửa hàng quần áo?”

“Tôi tin là vậy.”

“Vậy thì làm thế nào cô ấy tiết kiệm được tiền để học trường y?” Tracy hỏi. “Ngay cả khi cô sống cùng cô ấy?”

Aditi ngập ngừng trước khi trả lời. “Chúng tôi đã bàn nhau đăng ký các khoản vay sinh viên và các khoản hỗ trợ tài chính. Vì chúng tôi đang sống tự lập, không phụ thuộc vào cha mẹ nên Vita tin rằng chúng tôi sẽ được hỗ trợ.”

“Cô ấy đã tiết kiệm được bao nhiêu tiền?” Tracy hỏi.

“Tôi không biết.” Aditi nói.

“Cô ấy có được thừa kế bất cứ khoản tiền nào từ ai không? Một người ông hay bà chẳng hạn?”

“Tôi nghĩ là không.” Aditi nói. Cô ấy thay đổi tư thế, có vẻ không thoải mái với chủ đề này.

“Tôi có thể xin một cốc nước không?” Pryor hỏi như dự tính. Cô ấy quay sang Rashesh. “Anh không phiền chứ?”

Rashesh có vẻ bối rối trước lời đề nghị này.

“Để tôi đi lấy.” Aditi dợm đứng dậy.

“Không, cô cứ ở lại đây với điều tra viên Crosswhite.” Pryor nói, cố gắng giữ giọng thản nhiên nhưng quyết liệt. “Chị ấy đang hỏi chuyện cô mà. Phiền anh được không, Rashesh?”

Rashesh đứng dậy, trông có vẻ hơi bối rối, và dẫn Pryor ra khỏi phòng.

Tracy vẫn nhìn chằm chằm vào Aditi khi cô ấy dõi theo cho đến lúc Pryor và Rashesh rời khỏi phòng. Rồi Tracy nói: “Chúng tôi không thể giúp được gì nếu cô không thành thật với chúng tôi, Aditi.”

Aditi cố gắng tỏ ra ngạc nhiên. “Tôi không biết chị đang…”

“Chúng tôi đã lấy được dữ liệu tài khoản ngân hàng của Kavita. Cô ấy có một tài khoản ở ngân hàng Wells Fargo dưới cái tên Vita Kumari. Tài khoản ấy có gần ba mươi nghìn đô la.”

Cô quan sát phản ứng của Aditi. Con số ấy có vẻ khiến Aditi ngạc nhiên, nhưng cô ấy không mảy may sửng sốt trước cái tin Vita có một tài khoản khác.

“Cứ vào ngày đầu tiên của mỗi tháng, tài khoản của cô ấy lại được gửi vào hai nghìn đô la. Chúng tôi có thể lần theo số định tuyến, nhưng tôi nghĩ cô biết khoản tiền đó từ đâu tới.”

Aditi có vẻ khổ sở. “Rashesh không thể biết chuyện này được.” Cô ấy nói, giọng gấp gáp và gần như van nài.

“Chúng tôi không cần phải kể với anh ta bất cứ điều gì.” Tracy nói. “Nhưng chúng tôi cần biết sự thật.”

“Tôi có thể ra ngoài để nói với chị chuyện này sau.”

Aditi quay sang khi Katie Pryor và Rashesh trở lại phòng. Cô ấy ngồi ngả người ra sau vói một nụ cười gượng gạo và ánh mắt van nài. Tracy muốn thúc giục cô ấy, muốn nói với cô ấy rằng họ không thể lãng phí thêm chút thời gian nào nữa; rằng một người mất tích càng lâu thì khả năng tìm thấy họ khi vẫn còn sống càng ít, nhưng cô quyết định tôn trọng yêu cầu của Aditi, vì thế cô chuyển sang hỏi những câu hỏi khác và sau đó sẽ đi vào công viên để tìm kiếm chiếc điện thoại khi trời vẫn còn sáng.

“Sam nói Vita kể với cậu ấy rằng cô ấy có một cuộc hẹn hò vào tôi thứ Hai. Cô ấy có nhắc đến cuộc hẹn nào với cô không?”

“Không.” Aditi nói. “Tôi không biết điều đó.”

Tracy nhìn về phía cửa sổ. “Cô có quen thuộc với cái công viên bang này không?”

“Bridle Trails ư?” Aditi nói. “Có.”

“Nó có bất cứ ý nghĩa gì đối với cô và Kavita không?”

“Hồi nhỏ bọn tôi vào chơi trong công viên đó suốt.” Aditi nói. “Chúng tôi thường chạy bộ trên những con đường mòn và thi thoảng cưỡi ngựa. Gia đình chúng tôi thì hái quả mâm xôi và tìm nấm mồng gà. Sao chị lại hỏi thế?”

“Cô và Kavita có đến địa điểm nào cụ thể trong công viên không?”

“Tôi không hiểu ý chị.”

“Các cô có địa điểm ưa thích nào không, một nơi mà các cô có thể gặp gỡ ấy?”

“Không. Không có địa điểm nào cụ thể cả.”

Tracy nhớ đến những gì Andrei Vilkotski đã nói với cô và hỏi. “Cô và Kavita có dùng chung bất cứ ứng dụng nào trên điện thoại không?”

Aditi lại tỏ ra bối rối với câu hỏi này. “Tôi nghĩ là không.”

“Trên điện thoại của cô có ứng dụng nào tên là Tìm bạn bè của tôi không?”

Cô ấy lắc đầu. “Chị có muốn tôi kiểm tra không?”

“Có.”

Aditi đứng dậy, rời khỏi phòng, rồi quay lại, mang theo chiếc điện thoại của cô ấy, và lướt qua các ứng dụng. “Không. Tôi không có ứng dụng đó.”

“Còn Tìm iPhone của tôi thì sao? Cô có ứng dụng đó không?” Tracy hỏi.

“Cái đó thì có.” Aditi nói. “Đây.” Cô ấy giơ điện thoại lên để Tracy và Pryor nhìn thấy.

“Còn Kavita thì sao? Cô ấy có ứng dụng đó không?”

“Tôi nghĩ là ứng dụng đó được cài sẵn trong điện thoại mà, không phải sao?” Cô ấy nhìn Rashesh nhưng anh ta lắc đầu.

“Tôi không biết.” Tracy nói. “Cô và Kavita có dùng chung tài khoản Apple không, cô biết đấy, để tải nhạc, phim và sách ấy?”

Aditi nhìn lên Tracy, định nói gì đó. Rồi cô ấy ngừng lại, và trong đôi mắt đột nhiên mở to của cô ấy, Tracy có thể nhìn ra rằng cô gái trẻ này đã hiểu được tại sao Tracy lại hỏi những câu hỏi như thế; và có lẽ, chỉ có lẽ thôi, cô ấy đã hiểu ra cách để họ có thể tìm được điện thoại của Kavita Mukherjee.

Kavita đã duy trì một thái độ vui vẻ, một nụ cười tươi tỉnh trên mặt, khéo léo giấu kín những cảm xúc của mình, một lần cuối cùng. Khi cuộc hẹn và mối quan hệ này kết thúc, cô rời khỏi phòng khách sạn, cảm thấy sự nặng nề của ngày hôm đó lại đổ xuống. Có cảm giác như nó vượt quá sức chịu đựng của riêng cô, vượt quá sức chống đỡ của cô. Cô không muốn trở lại một căn hộ vắng tanh vắng ngắt để ngồi một mình, tự hỏi chuyện quái gì đã xảy ra trong ba tháng qua. Cô đã luôn tự nhủ rằng không phải cô đang theo đuổi ước mơ của riêng mình, đây là ước mơ chung của cả hai người họ, của cô và Aditi.

Giờ thì không còn như thế nữa.

Aditi đã kết hôn. Cô ấy sẽ không vào trường y.

Khi Kavita lái xe rời khỏi khách sạn, mặt trời đã bắt đầu lặn, thời tiết trở nên mát mẻ dễ chịu. Cô lái xe ra khỏi bãi đỗ của khách sạn mà không ngoảnh nhìn lại lấy một lần và nghĩ rằng đó là phép ẩn dụ hoàn hảo cho cách sống của cô kể từ giờ phút này. Cô sẽ không ngoái đầu nhìn lại. Không có thời gian để ngoái đầu nhìn lại. Cô đã quyết định san sẻ số tiền của mình với Aditi một cách tự nguyện và không hối tiếc, bởi vì cô biết Aditi đã phải khó khăn ra sao mới chấp nhận được chuyện mọi thứ dường như luôn quá dễ dàng, suôn sẻ với Kavita, nhưng Aditi chưa bao giờ tỏ ra căm phẫn hay ghen tị – cho đến tối thứ Hai. Đáng lẽ Kavita phải biết điều này từ trước mới phải. Từ nhỏ đến lớn, Aditi đã luôn ở bên Vita, và cô đã coi đây là một cơ hội để ở bên Aditi, để không bỏ rơi Aditi. Dù Kavita đi đâu, học ở bất cứ ngôi trường nào, cô cũng quyết định sẽ không bỏ rơi Aditi.

Dù sao đi nữa, kế hoạch của cô đã từng là như vậy.

Kavita thở dài. Cô tự hỏi liệu mọi chuyện có khác đi nếu cô nói với Aditi về số tiền đó từ trước, liệu Aditi có suy nghĩ lại về lời cầu hôn của Rashesh nếu cô ấy biết đến sự tồn tại của số tiền đó. Có lẽ nó sẽ biến ước mơ được học trường y trở nên gần với hiện thực hơn bao giờ hết, và cô ấy sẽ có thứ để bám víu khi bị cha mẹ ép đi lấy chồng.

Có lẽ thế, nhưng Kavita sẽ không bao giờ biết được liệu thực tế có đúng như vậy không, không phải bây giờ, và… Và cô không thể dừng bước để ngoái nhìn lại. Cô phải nhìn về phía trước, cô buộc phải làm vậy, nếu không, cô sẽ phát điên lên mất.

Chiếc xe trước mặt cô phanh lại đột ngột. Theo bản năng, bàn chân cô rời khỏi bán đạp ga và ấn mạnh vào chân phanh. Lốp xe rít lên, cơ thể cô nhào về phía trước, trong giới hạn của đai an toàn. Người lái xe đằng sau cô cũng nhấn phanh và bóp còi. May mắn thay, Kavita không húc vào cái xe đằng trước, cũng không bị cái xe đằng sau đâm phải.

Cô đánh xe vào vệ đường. Cô cần một khoảng khắc để điều hoa hơi thở và trấn tĩnh lại. Cô đã lái xe trong trạng thái vô thức, và bây giờ, khi dừng lại, cô nhận ra cô đã lái xe về hướng mà mình đã đi mòn cả lốp trong bao nhiêu năm – nhà cha mẹ cô ở Bellevue, không phải Seattle. Cô tự hỏi phải chăng có thứ gì đó trong tiềm thức đang kéo cô về nhà. Một phần trong cô muốn trở về đó, hơn lúc nào hết. Một phần trong cô muốn gặp gia đình mình.

Nhưng cô biết cô không thể về nhà, cô không thể về trong tình trạng như thế này: tinh thần yếu đuối, chán nản và có cảm giác thấy bại. Mẹ cô sẽ chớp lấy cơ hội này để ném cuộc hôn nhân của Aditi vào mặt cô, như bà Dasgupta rõ ràng đã làm. Hẳn là bà ta đã khoe khoang về gia đình của cậu con rể mới và đương nhiên cả sự giàu có của họ, hãnh diện với ý nghĩ rằng Aditi sẽ sống ở một tòa chung cư tại London, chưa kể tất cả những đứa chúa ngoại sẽ ra đời của bà ta.

Hẳn là mẹ Kavita đã rất đau lòng, mặc dù bà không thể đau lòng bằng Kavita được. Nỗi đau của Kavita sinh ra từ việc mất đi một người mà cô thiết tha yêu quý. Còn nỗi đau của mẹ cô lại sinh ra từ sự giận dữ và căm phẫn. Hai nỗi đau ấy không hề giống nhau.

Không, mẹ Kavita sẽ không an ủi cô. Bà sẽ lại ca thán rằng Kavita đang cư xử ích kỷ thế nào. Bà sẽ dằn vặt Kavita vì không chịu cho bà một cậu con rể hay những đứa cháu ngoại, và khiến cho bà cùng Pranav mất mặt trước những người bạn của gia đình. Cha cô chủ yếu sẽ giữ im lặng vì không muốn chọc tức vợ mình, còn Nikhil sẽ lại bắt đầu lải nhải về truyền thống, di sản và văn hóa.

Chỉ có Sam là sẽ vui vẻ khi nhìn thấy cô.

Sam. Kavita nhìn điện thoại của mình. Lúc nãy Sam đã gửi cho cô một tin nhắn, cậu biết rằng cái tin Aditi kết hôn sẽ khiến Kavita thất vọng. Cậu đã mời cô đến xem cậu đá bóng ở gần trường đại học, nhưng cô không thể đi được. Cô đã bỏ lỡ trận đấu của cậu, bỏ lỡ cơ hội được gặp cậu.

Ở phía xa xa, cô nhìn thấy những ngọn cây cao đến sáu mươi mét đặc trưng của công viên bang, và những ký ức khiến cô mỉm cười. Cô nhớ lại những trò chơi mà cô và Aditi cùng các anh em của cô đã chơi ở trong rừng hồi họ còn nhỏ, và những buổi dã ngoại mùa hè của gia đình để hái mâm xôi làm mứt và đi tìm nấm mồng gà. Hồi nhỏ, cô vào trong công viên gần như mỗi ngày. Nó giống như một cái sân sau rộng năm trăm mẫu của nhà họ vậy. Và khi cô lớn lên, công viên cũng trở thành chốn nương náu của Kavita, là nơi mà cô có thể đến mỗi khi mọi chuyện trở nên tồi tệ. Cô sẽ đi bộ giữa những hàng cây hoặc ngồi ở một nơi yên tĩnh để suy ngẫm và tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi ngổn ngang trong đầu mình.

Cô đánh xe rời vệ đường. Cô sẽ không về nhà. Cô không cần về nhà. Cô sẽ đến công viên.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.