THỨ NĂM, NGÀY 12 THÁNG 7 NĂM 2018

Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Sáng thứ Năm, Faz đứng trong phòng ngủ, xỏ thắt lưng qua đỉa quần và nghĩ về tối qua. Đó là một trong vài lần ít ỏi trong đời mà ông thấy Vera sợ hãi, thực sự sợ hãi điều sắp xảy đến, và điều đó cũng khiến ông sợ hãi giống như lúc bác sĩ tuyên bố rằng Vera bị ung thư.

Điện thoại di động của ông rung lên trên tủ com mốt. Là Del. Anh có vẻ không ổn. “Tối qua, sau khi rời Park 95, tôi đã bị đau lưng.”

“Sao lại như vậy?”

“Thật là ngớ ngẩn. Tôi đã gặp Celia và chúng tôi đã đến một lớp [*]yoga nóng…”

“Cậu tập yoga nóng ư?” Faz hỏi, vẻ không tin.

“Tôi biết tôi sẽ hối hận khi kể với anh điều này, nhưng tôi đã đổ mổ hôi đầm đìa như một con bò đực trong chiếc áo khoác len. Sau khi chúng tôi về nhà, tôi cần đưa Sonny ra ngoài đi dạo. Nó đã bị nhốt trong nhà cả ngày. Thế rồi, dây xích của nó bị mắc kẹt và khi tôi quay người lại để gỡ cho nó, lưng tôi liền bị trẹo. Tôi suýt thì không lết nổi về nhà.”

“Cậu không bị trượt đĩa đệm đấy chứ?”

“Không. Tôi từng bị thế này rồi. Đó là chứng co thắt cơ. Nó xảy ra nếu tôi tập thể dục rồi ra ngoài trời lạnh và xoay người quá đột ngột. Tôi đang hy vọng đó chỉ là chứng co thắt cơ. Nhưng bây giờ tôi còn chẳng ra khỏi giường nổi, nói gì đến đi lại. Tôi đang uống thuốc giãn cơ nên cũng không thể lái xe được. Tôi đang hy vọng đến chiều sẽ khỏi, nhưng không quá chắc chắn về điều đó. Anh hãy gọi điện cho tôi nếu Đơn vị Xử lý Dấu vân tay chìm thu được kết quả gì nhé!”

“Ừ, đừng lo, nhưng chắc phải đến chiều. Sáng nay tôi sẽ nghỉ để cùng Vera đến gặp một bác sĩ chuyên khoa ung thư.” Faz hạ thấp giọng để Vera ở dưới nhà không nghe thấy tiếng ông. Ông có thể ngửi thấy mùi cà phê mới pha và mùi bánh mì chuối thơm nức mũi. “Tối qua Vera đã nhận được kết quả từ lần khám thứ hai. Cô ấy bị ung thư, Del ạ. Giai đoạn hai.” Faz giải thích điều đó có nghĩa là gì. “Nó đã xâm lấn các hạch bạch huyết của cô ấy.”

“Chết tiệt, Faz, tôi rất tiếc, ôi trời. Tôi đang hy vọng sẽ nghe được tin tốt hơn.”

“Tôi cũng vậy. Tôi chỉ cảm thấy thương cô ấy, Del ạ, thật là tệ hại khi cô ấy phải trải qua chuyện này.”

“Giờ anh tính làm gì?” Del hỏi. “Ý tôi là, với bệnh tình của Vera. Anh chị định điều trị thế nào?”

“Sáng nay chúng tôi sẽ tìm hiểu thêm về việc đó. Tôi cho rằng cô ấy sẽ phải quyết định liệu có phẫu thuật cắt bỏ tuyến vú rồi tiến hành xạ trị hoặc hóa trị, hoặc có lẽ là cả hai.”

“Chết tiệt, cứ cắt nó đi. Đừng cho căn bệnh cơ hội quay trở lại.”

Faz lại nhìn ra cửa để chắc chắn rằng Vera không đi lên cầu thang. Ông hạ thấp giọng. “Tôi cũng đã nói như thế với cô ấy, nhưng chuyện không đơn giản vậy đâu. Vera đã hỏi rằng tôi sẽ cảm thấy thế nào nếu tôi bị ung thư tinh hoàn và người ta muốn cắt bỏ tinh hoàn của tôi.”

Del cười phá lên. “Chị ấy đã nói thế sao?”

“Cảm xúc của cô ấy hỗn loạn lắm. Tôi đã học được một điều rằng tốt hơn hết là cứ ngồi im một chỗ và không nói gì cả.”

“Chà, anh có thể làm được điều đó mà.”

Faz thở dài. “Tôi biết là tôi nợ cô ấy nhiều hơn thế. Tôi qua cô ấy đã nói chuyện với tôi suốt một tiếng đồng hồ. Tôi đã không biết phải làm gì hay nói gì. Tôi chỉ gật đầu và cầm tay cô ấy.”

“Có lẽ đó là tất cả những gì chị ấy cần, Faz ạ.”

“Có lẽ thế. Cô ấy sợ, Del ạ. Tôi cũng vậy.”

“Nghe này, anh cứ nghỉ bao lâu tùy ý. Nghỉ cả ngày luôn đi. Tôi sẽ tìm cách làm cho cái lưng khỏi đau và nếu không thể, tôi sẽ làm việc ở nhà.”

“Đó chính là vấn đề – tôi không thể ở nhà. Vera không muốn tôi ngồi không và thương xót cho cô ấy. Sáng nay cô ấy cho tôi đi khám cùng là đã may mắn cho tôi lắm rồi đấy.”

“Có thể chị ấy nói vậy nhưng trong lòng chị ấy lại nghĩ khác. Anh không cần phải vội vội vàng vàng đến văn phòng đâu.”

“Tôi sẽ báo cho cậu biết ngay khi tôi nghe được tin gì từ Đơn vị Xử lý Dấu vân tay chìm. Cậu cũng làm thế nếu cậu nhận được tin trước tôi nhé.” Faz nói.

“Vâng. Tôi sẽ làm vậy.” Del đáp. “Anh đã kể cho Tracy hay Kins biết chưa? Ý tôi là, về chuyện của Vera ấy?”

“Chưa, chưa đâu. Vera không muốn kể cho bất kỳ ai trước khi chúng tôi đến gặp bác sĩ chuyên khoa ung thư.” Ông nói. “Sau này, tôi sẽ thông báo cho tất cả mọi người biết tình hình, kể cả Billy; phòng khi tôi cần nghỉ một thời gian.”

“Có lẽ thật may khi chúng ta có Andrea.” Del nói. “Cô ấy có thể gánh bớt ít áp lực giúp hai chúng ta.”

“Điều đó cũng không hại gì.” Faz nói.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.