Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47

❊ ❊ ❊

Căn phòng này không có cửa sổ. Ánh sáng duy nhất lọt vào qua khe hở hẹp dưới chân cửa. Faz có cảm giác ông đã ở đây vài tiếng đồng hồ rồi. Ông vẫn nghe thấy tiếng người nói trong căn phòng kế bên, nhưng chưa hề có ai vào đây để gặp ông từ lúc người đàn ông mà ông đi theo tới nhà kho này rời đi. Ông đã kiểm tra cái ống mà ông bị còng tay vào, và kéo miếng kim loại gắn cái ống vào tường; miếng kim loại không hề long ra.

Ông đã tính đến chuyện la hét, nhưng căn cứ vào vị trí của khu nhà kho này, với mặt trước là cửa hàng bán lẻ đã đóng cửa, và mặt sau là một rặng cây cùng bụi rậm, lại còn tiếng xe cộ rầm rập từ đường cao tốc 509 ở gần đây, sẽ chẳng có ai nghe thấy tiếng ông cả. Đám tay chân của Jimmy Nhỏ hẳn cũng đã kết luận như vậy, vì thế chúng mới không nhét giẻ vào miệng Faz. Mặt khác, chẳng có ai trong số chúng tạo cho ông ấn tượng rằng chúng là người thừa kế [*]ngai vàng của Einstein. Đây có thể chỉ là một sai lầm của chúng.

Thay vì cố đấm ăn xôi giằng co với cái cọc bị cột chặt vào tường, Faz đã dành thời gian để phán đoán xem khi nào thì có người bắt đầu nhớ đến ông, và người đó là ai. Khó nói lắm. Vera chắc chắn sẽ cố gắng liên lạc với ông sau khi trời tối, nhưng bà đã quen với lịch làm việc thay đổi chóng vánh của ông, và chuyện ông thường xuyên phải làm việc đến tối muộn và không có thời gian để thông báo với bà. Bà còn phải lo lắng về những vấn đề khác cấp bách hơn. Del chưa chắc sẽ gọi điện cho ông. Del giống Faz ở điểm đó. Anh chỉ gọi điện nếu có thông tin gì quan trọng, hoặc cần thứ gì đó. Anh không gọi điện chỉ để buôn chuyện. Del cũng sẽ để tâm đến bệnh tình của Vera và anh sẽ cố gắng tôn trọng sự riêng tư của vợ chồng Faz. Vì thế trừ phi Del biết được điều gì đó về Gonzalez từ các mối liên lạc của anh ở Los Angeles, Faz không mong anh sẽ gọi điện cho mình. Nói cách khác, Faz có thể phải ở trong căn phòng này một thời gian dài. Tuy nhiên, có lẽ cũng không dài lắm đâu. Hơn lúc nào hết, ông tin rằng Jimmy Nhỏ đang buôn bán ma túy dọc ngang vùng Bờ Tây, và ông đã tình cờ bước vào trung tâm của hoạt động đó. Với nguy cơ mất hàng triệu đô la, Jimmy Nhỏ không thể thả Faz ra chỉ vì một lời hứa của ông rằng ông sẽ không nói gì. Chết tiệt, Jimmy thậm chí không cần cái cớ có thể mất hàng triệu đô la ấy để giết Faz. Đúng như hắn đã nói, Jimmy Nhỏ ghét Faz và đổ lỗi cho ông về cái chết của Jimmy Lớn. Có điều, giết một cảnh sát không phải là chuyện mà bất cứ ai trong giới ma túy cũng có thể làm một cách nông nổi, nếu chúng muốn hoạt động một cách yên ổn, không bị để ý. Vì thế có lẽ Faz có thể hy vọng rằng ít nhất Jimmy Nhỏ sẽ phải mất thời gian để đấu tranh tư tưởng. Tuy nhiên, cũng có thể Jimmy Nhỏ sẽ chẳng biết đấu tranh tư tưởng có nghĩa là gì.

Faz nghe thấy những người đàn ông nói tiếng Tây Ban Nha đang trên đường tới căn phòng này. Cánh cửa mở ra và đèn được bật lên. Gã đô con và người đàn ông mà Faz đã theo dõi bước vào phòng. Đằng sau họ là Jimmy Nhỏ đứng mỉm cười. Nhắc tới quỷ, quỷ tới liền, Faz nghĩ.

“Người ta có thành ngữ gì để nói về một người đàn ông kiên nhẫn nhỉ?” Jimmy Nhỏ hỏi.

Những người khác trong phòng không có câu trả lời. Đúng như Faz đã suy đoán, chúng chẳng thể nào thông minh như Einstein được.

“Nào, điều tra viên Fatso. Ông biết câu trả lời đấy.”

“Không dám, Jimmy.”

“Những điều tốt đẹp, ông cớm ạ. Những điều tốt đẹp sẽ đến với một người đàn ông kiên nhẫn.”

“Tôi nghĩ câu thành ngữ đúng thực ra là Những điều tốt đẹp sẽ đến với ai biết chờ đợi, nhưng dù thế nào, nếu tôi là cậu, tôi sẽ không quá phấn khích như vậy đâu. Tôi nào phải một điều tốt đẹp chứ.”

“Không phải ư? Ý ông là gì vậy? Ông định nói với tôi rằng tất cả mọi người đều biết ông đang ở đây và họ đang trên đường tới cứu ông sao?” Nụ cười của hắn rộng ngoác ra. “Chúng tôi đã kiểm tra điện thoại của ông rồi, điều tra viên ạ. Đúng thế. Chúng tôi đã bẻ được mật khẩu của ông – bất ngờ chưa? Chúng tôi không phải là những thằng Mễ ngu si như đám người da trắng các ông nghĩ đâu. Ông có vài bức ảnh đẹp chụp Francisco.” Hắn nói. “Nhưng ông chưa gửi bất cứ thứ gì cho bất cứ ai cả. Theo tôi hiểu, không ai biết ông ở đây, ông cớm ạ. Ông chẳng khác nào đang ở trên một hòn đảo đâu. Ông đang giống như người đàn ông đó đấy? Tên ông ta là gì nhỉ?” Hắn quay sang hỏi những kẻ khác trong phòng.

“Robinson Crusoe.” Faz nhắc.

“Không, ông cớm, là diễn viên cơ. Ông ta nói chuyện với quả bóng chuyền… Tom Hanks. Ông giống như Tom Hanks đấy, ông cớm.”

“Và cậu nghĩ chuyện này sẽ diễn ra bao lâu, Jimmy? Mất bao lâu thì người ta bắt đầu phát hiện ra một điều tra viên đang nỗ lực giải quyết một vụ án mạng bị mất tích?”

“Tôi không biết. Ở ngoài kia có bao nhiêu người yêu quý ông đủ để quan tâm đến điều đó?”

“Nhiều lắm, Jimmy ạ. Tôi được rất nhiều người yêu mến.”

Jimmy Nhỏ bước về phía trước, vẫn mỉm cười. “Nhưng ở đây thì không.” Hắn nhìn gã đô con. “Anh Hector đây ư? Anh ta muốn xé xác ông bằng tay không đấy. Ông đã làm gì khiến anh ta tức giận đến thế?”

“Tôi nghĩ chắc là vì câu nói liên quan đến lũ ong.” Faz nhìn Hector. “Có phải vì câu nói liên quan đến lũ ong không, Hector? Câu nói về việc làm giảm sự sưng phồng ấy? Tôi chỉ đang cố giúp cậu thôi mà.”

Hector nhìn Faz, rõ ràng vẫn không hiểu.

“Ông là một người hài hước, điều tra viên Fatso.” Jimmy Nhỏ nói. “Ông có hài hước thế này khi bắt giữ ông già tôi không?”

“Càng già tôi càng hài hước. Tôi cho rằng đến năm chín mươi tuổi, tôi sẽ là một kẻ siêu hài hước.”

“Ông biết điều hài hước ở đây là gì không? Ông nghĩ ông sẽ sống đến chín mươi tuổi cơ đấy.” Jimmy Nhỏ cười phá lên và những kẻ khác cũng cười hùa theo.

“Tôi sẽ sống đến chín mươi tuổi, Jimmy ạ. Gen của tôi tốt mà. Cả ông nội và ông ngoại tôi đều sống đến chín mươi lăm tuổi, và cha mẹ tôi hiện vẫn khỏe mạnh ở độ tuổi ngoài tám mươi. Cậu có biết cha tôi vẫn còn chơi môn lặn có bình khí không? Không đùa đâu. Hè vừa rồi ông ấy vừa đi bơi cùng cá mập ở Nam Phi đấy.”

“Có lẽ ông cũng sẽ được đi bơi cùng với cá mập đấy.” Jimmy Nhỏ nói. “Tôi có thể sắp xếp việc đó. Nghiêm túc mà nói, ông già ông có vẻ là một lão già dẻo dai đấy. Chuyện gì đã xảy ra với ông vậy?”

“Tôi đã được thừa hưởng ngoại hình.” Faz nói.

Jimmy Nhỏ lại cười. “Nhưng vận may thì không. Ông sẽ không thọ bằng hai người ông của ông đâu. Còn tôi á? Tôi không biết mình sẽ sống bao lâu. Ông già tôi ấy mà, đáng lẽ ông ấy có thể sống lâu đấy, nhưng ai đó đã tống ông ấy vào tù và ông ấy đã bị giết.”

“Đó chính là một rủi ro của việc buôn bán ma túy, không phải sao?”

Nụ cười của Jimmy Nhỏ vụt tắt. “Tiếp đi, điều tra viên, cứ đùa bỡn đi. Người ta nói gì về việc đó nhỉ? Người nào cười cuối cùng chính là người giỏi nhất.”

“Gần đúng rồi.” Faz nói.

“Vậy cứ tiếp tục đi, ông già gan góc, cứ cười đi. Ông dũng cảm lắm mà.”

“Không, Jimmy, tôi không phải là người dũng cảm. Tôi là một rắc rối. Tôi là rắc rối của cậu. Tôi cho rằng đáng lẽ cậu đã giết tôi từ lâu rồi thay vì làm cái trò châm chọc vớ vẩn này, nhưng cả hai chúng ta đều biết rằng cậu không thể giết tôi.”

“Ồ, tại sao không?”

“Bởi vì giết một cảnh sát sẽ ảnh hưởng xấu đến công việc của cậu. Tôi biết cậu đang vận chuyển ma túy. Tôi biết số lượng ma túy trong các kho hàng của cậu ngoài kia có thể có giá trị lên đến hàng triệu đô la. Số hàng đó không phải là của cậu. Nó là của tổ chức mà cậu đang làm việc cho. Cậu không nghĩ cậu mà giết tôi thì cộng sự của tôi là Del sẽ biết chuyện sao? Cậu nghĩ chúng tôi đang điều tra cái gì? Cậu mà giết tôi, Del sẽ cho cậu nếm mùi địa ngục, cậu và tất cả những người khác dọc theo đường bờ biển, từ Canada xuống tận Mexico, cho tới bậc cửa của cái tổ chức đang cung cấp hàng cho cậu. Cậu có biết tổ chức đó sẽ giải quyết vấn đề ấy như thế nào không? Cậu có biết họ sẽ làm thế nào để đảm bảo rằng cậu không thể khai ra họ khi cơn bão đổ bộ? Cùng cái cách mà họ đã làm khi Jimmy Lớn vào tù đấy. Cậu sẽ được chơi bài pi-noóc với lũ giun, Jimmy ạ.”

Jimmy bước lại gần hơn, đủ để Faz cảm nhận được hơi thở của hắn phả vào mặt ông và ngửi thấy mùi chua chua. Jimmy nghiêng đầu sang một bên, chậc lưỡi. “Ở Mexico, người ta chỉ quan tâm ai tiêu thụ hàng hóa của họ nhanh nhất và kiếm được nhiều tiền nhất. Đó là tôi, ông bạn ạ. Chúng tôi thậm chí sẽ không còn ở đây trong hai mươi tư giờ tới. Chúng tôi sẽ giống như những bóng ma. Hấp. Chúng tôi biến mất. Chẳng còn gì ở đây. Các ngăn tủ đều trống không. Hàng hóa sạch bách. Chúng sẽ được vận chuyển đi khắp nơi, và tôi sẽ kiếm được nhiều tiền đến mức tôi sẽ sống như một ông hoàng ở một nơi nào đó. Còn ông? Chết tiệt, tôi sẽ không giết ông vì bất cứ lý do gì liên quan đến công việc của tôi. Ông biết điều hài hước trong đó là gì không? Tôi sẽ giết ông vì ông đã biến chuyện này thành chuyện cá nhân, culerođồ khốn. Ông coi thường ông già tôi. Rồi ông lại tỏ ra coi thường tôi trong chính ngôi nhà của tôi.”

“Muốn được tôn trọng thì bản thân cậu phải có cái gì đó để người ta tôn trọng, Jimmy. Tôi tôn trọng cha cậu. Ông ấy là một người đàn ông. Và tôi không giết ông ấy. Những kẻ mà cậu đang làm việc cho đã giết ông ấy. Cậu nghĩ người ta dành bao nhiêu sự tôn trọng cho một thằng ranh làm việc cho những kẻ đã giết cha hắn kia chứ?”

Những cú đánh ập đến nhanh và dữ dội. Jimmy Nhỏ vung một loạt cú đấm đá và những kẻ khác lập tức hùa theo. Faz cố vùi đầu vào khoảng trống giữa hai cánh tay nhưng vô ích. Vì không thể che chắn được cho mình, ông đành hứng trọn sự trừng phạt của chúng cùng với nỗi đau đớn, nỗi đau đớn xé da xé thịt. Ông nghe thấy tiếng xương mình nứt vỡ và cảm thấy máu tràn ra từ mũi và miệng. Trận đòn tiếp diễn cho đến khi ông không còn nghe thấy hay cảm thấy gì nữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.