Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

Tracy gọi điện cho Kelly Rosa. “Chị đã hoàn thành báo cáo về Kavita Mukherjee chưa?”

“Tôi đang làm đây.” Rosa nói. “Nhưng cô không phải là người duy nhất gọi điện cho tôi đâu.”

“Bellevue nữa ư?”

“Ừ. Tối qua, trước khi tôi về nhà.”

“Chị có thể trì hoãn bao lâu?”

“Họ đang đề nghị tôi gửi cho họ xem những phát hiện sơ bộ của tôi, vì vậy chắc là cũng không trì hoãn được lâu quá đâu.”

Kaylee Wright cũng đã nói như vậy khi Tracy gọi điện cho cô ấy. Chẳng bao lâu nữa cô ấy cũng sẽ phải cung cấp thứ gì đó cho Bellevue.

Tracy và Kins lái xe tới Park 95 để lấy chiếc USB mà Andrei Vilkotski đã sao chép vào đó các tin nhắn trong điện thoại của Kavita Mukherjee suốt sáu tháng qua, và cũng là để tìm hiểu xem Katie Pryor đã lo liệu việc xin các lệnh của tòa án đền đâu rồi. Tracy cắm USB vào laptop, rồi cô và Kins cùng nhau xem xét các thông tin. Nolasco đã cố gắng gọi điện cho hai người họ vào xế chiều thứ Sáu, nhưng họ không bắt máy, vì họ biết rằng ông ta gọi điện để bảo họ chuyển hồ sơ vụ án cho cảnh sát Bellevue.

“Có vài tin nhắn độc địa từ anh trai cô ấy.” Kins nói, vặn lưng. “Đúng là một kẻ khó chịu.”

Tracy đã gõ chữ Nikhil vào cửa sổ tìm kiếm và mở các tin nhắn cậu ta gửi cho em gái. Cô đọc một tin nhắn trong đó Nikhil nói với Kavita rằng việc cô không nghe theo những mong muốn của cha mẹ là ấu trĩ và bất kính.

Mày đang gây ra sự căng thẳng và bực bội không cần thiết cho cả nhà đấy. Mày xấu hổ vì là người Ấn Độ đến nỗi phải làm cho cha mẹ đau lòng à? Đã đến lúc mày về nhà và ngừng cư xử như một đứa trẻ rồi đấy.

“Chúng ta có biết Nikhil ở đâu vào tối thứ Hai không?” Kins hỏi.

“Ở nhà với mẹ và ông bà nội cậu ta.” Tracy nói. “Người cha đang trở về từ một chuyến công tác ở Los Angeles, còn Sam thì qua đêm ở nhà một người bạn sau một trận bóng đá. Xác thực điều đó hẳn sẽ rất dễ dàng.”

“Cô ấy không trả lời tin nhắn nào của Nikhil. Hẳn là điều đó đã khiến cậu ta giận dữ, cô có nghĩ vậy không?” Kins hỏi.

“Hoặc là cậu ta đã quen với điều đó.” Tracy đọc các tin nhắn mà Aditi đã gửi tới vào tối thứ Hai và sáng thứ Ba, bày tỏ sự lo lắng và van nài Kavita trả lời. Cô cũng thấy tin nhắn mà Sam, em trai của Kavita, đã gửi vào tối thứ Hai.

Chào chị Vita. Em chỉ đang nghĩ đến chị và tự hỏi chị đang làm gì. Tối nay em có một trận thi đấu bóng đá ở Roosevelt, gần căn hộ của chị. Trận đấu diễn ra lúc sáu giờ. Cha mẹ không thể đến xem vì thế sẽ chỉ có mình em thôi. Em hy vọng chị sẽ đến.

Kavita trả lời tin nhắn của em trai gần như ngay lập tức.

Chào Sam. Cảm ơn lời mời của em. Chị nhớ em. Ngày hôm nay của chị thật nặng nề. Chắc là em đã nghe tin Ađiti kết hôn? Chị cá rằng đến giờ này tất cả mọi người đều đã biết rồi. Cô ấy từ Ấn Độ về và chuyển đi khỏi căn hộ của bọn chị. Cô ấy sẽ chuyển đến sống ở London. Chồng cô ấy là một kỹ sư. Chị cảm thấy cô đơn quá, Sam ạ. Chị có cảm giác như mình đã mất đi một người chị em gái. Chị có thể tưởng tượng ra những lời mẹ sẽ nói khi mẹ nghe được tin ấy! Dì Dasgupta hẳn đã ném cái tin đó vào mặt mẹ. Chị ước gì có thể đến xem em thi đấu, nhưng tối nay thì không được. Chị có hẹn rồi.

Chị sẽ cầu mong những điều tốt đẹp đến với em, Hãy nhắn tin cho chị khi trận đấu kết thúc và nói cho chị biết em đã thi đấu ra sao nhé! Chị yêu em, em trai của chị.

“Đó hẳn là cuộc hẹn với Shea.” Kins nói.

“Chắc chắn rồi.”

“Và ở dòng tin cuối cùng, cô ấy đã bảo Sam nhắn tin cho mình.” Kins nói, chỉ vào màn hình. “Đó không phải là một cô gái đang nghĩ đến chuyện tự tử.”

Tracy đồng ý. Cô đọc tin nhắn trả lời của Sam được gửi đến sau khi trận đấu của cậu kết thúc.

Chị Vita, bọn em thắng rồi! Em không ghi bàn nhưng em đã chơi tốt. Hãy gọi điện cho em khi nào chị về đến nhà nhé. Tối nay em sẽ ở nhà bạn, vì thế em sẽ được cầm điện thoại.

“Cậu bé nói ‘Em sẽ được cầm điện thoại’ là nghĩa làm sao?” Kins hỏi.

“Bà mẹ lấy điện thoại của cậu ấy vào buổi tôi.” Tracy nói.

“Shannah cũng làm vậy đấy. Nếu cô ấy không làm vậy, bọn trẻ sẽ không bao giờ làm bài tập về nhà.”

Tracy đọc tin nhắn mà Sam gửi cho Kavita vào tối muộn hôm đó, lúc mười giờ hơn.

Chị Vita, chị có nhận được tin nhắn của em không vậy? Em đã gọi điện cho chị nhưng chị không trả lời. Gọi cho em đi.

Sam gửi tin nhắn thứ ba vào ngày thứ Ba, sau khi Tracy và Katie Pryor đến nhà họ.

Vita? Chị có ở đó không? Cảnh sát đã đến đây tìm chị đấy. Mọi người đều đang lo lắng cho chị. Cha mẹ lo lắm. Em cũng lo. Xin chị đấy, nếu chị nhận được tin nhắn này, chị có thể gọi điện cho em không?

Còn có một tin nhắn từ Nikhil.

Vita, cảnh sát đã tới đây tìm mày. Mày cần chấm dứt chuyện tào lao này ngay và về nhà đi.

“Chẳng có tin nhắn nào của cha hay mẹ cô ấy.” Tracy nói. “Thật kỳ quặc, phải không?”

“Với tôi thì có vẻ kỳ quặc.” Kins nói. “Có lẽ họ đã bảo Sam và Nikhil liên lạc với cô ấy. Tôi biết nếu là Shannah thì cô ấy sẽ nhắn tin năm phút một lần.”

“Có vẻ thật kỳ quặc.” Tracy lại nói, nghĩ về cha mẹ cô khi em gái cô mất tích. Hồi đó, cô và cha mẹ không có những món đồ xa xỉ như là điện thoại di động.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.