Nhóm Anderson-Cooper đi gõ cửa từng nhà ở tòa chung cư để tìm nhân chứng cho vụ bắn súng, trong khi Del và Faz đi khắp các cơ sở kinh doanh trong khu vực để xem có thể kiếm được cuốn băng video nào ghi lại hình ảnh kẻ giết người bỏ chạy khỏi hiện trường, hoặc chui vào trong một cái xe, hoặc bất cứ điều gì hay không. Trời đã sâm sẩm tối, và một vài cơ sở kinh doanh đã đóng cửa. Faz ghi lại tên những chỗ đã đóng cửa để họ có thể quay lại đó vào sáng sớm hôm sau. Nếu cơ sở kinh doanh đó có cuốn băng video ấy, họ sẽ muốn tới đó trước khi cuốn băng video bị ghi đè lên. Ông cũng đã gọi điện cho đơn vị cảnh sát giao thông, đề nghị họ kiểm tra các camera giao thông trong khu vực này và lưu giữ các cuộn phim. Mẹ của Monique Rodgers nói rằng bà ta đã nghe thấy những tiếng súng phát ra từ phía đông của tòa chung cư. Nếu điều đó là đúng, lối thoát tự nhiên cho kẻ bắn súng chính là đường South Cloverdale, chạy song song với tòa nhà.
Chủ một trạm xăng ở cuối khối nhà nói rằng camera của ông ta tập trung vào các cây xăng nhưng nó có thể ghi lại hình ảnh một phần đường phố. Để không lãng phí thời gian, Del và Faz để một điều tra viên của đơn vị phụ trách video ở lại kiểm tra những gì camera quay được trong khi họ lái xe tới một cửa hàng tiện lợi bên kia đường, cũng là nơi có khả năng có băng video.
Faz đẩy mở cánh cửa kính, khiến sợi dây chuông buộc bên trong tay cầm của cánh cửa kêu leng keng. Một người đàn ông cao đến mức có thể nhìn thẳng vào mắt Faz, và to bằng cả Faz và Del cộng lại, chào đón họ với vẻ mặt cau có.
“Tôi có thể giúp gì cho hai vị?”
Người đàn ông này có một búi tóc xoăn đen. Anh ta khoanh hai cánh tay nần nẫn thịt ngang ngực và tựa chúng trên cái bụng phệ. Bắp tay anh ta phải to bằng chân của hầu hết những người đàn ông bình thường, và chúng phủ kín những hình xăm khá cầu kỳ. Anh ta mặc quần soóc, áo phông và đi dép tông.
Faz và Del tự giới thiệu mình rồi giải thích lý do họ xuất hiện ở đây. Người chủ cửa hàng có cái bắt tay nhẹ nhàng cùng một giọng nói cao và mảnh hơn những gì Faz tưởng tượng ở một người đàn ông có vóc dáng đồ sộ như vậy. Anh ta tự giới thiệu mình là Tanielu Eliapo nhưng nói: “Các anh cứ gọi tôi là Tanny. Như thế dễ gọi hơn. Tôi đã nghe chuyện xảy ra với người phụ nữ đó.”
“Anh nghe chuyện đó bằng cách nào?”
“Trên bản tin thời sự, ôi chà.” Anh ta quay người và chỉ vào một chiếc ti-vi nhỏ treo phía trên quầy tính tiền, nơi một người phụ nữ, trông cũng có vẻ là người gốc Polynesia và cũng rất phốp pháp, ngồi trên một cái ghế đẩu bằng gỗ, tròn mắt nhìn họ với vẻ sưng sỉa. Trên quầy tính tiền có một cái quạt bàn quay từ trái sang phải rồi đảo ngược lại, khiến cho chiếc váy hoa và những lọn tóc của người phụ nữ cứ bay phấp phới.
“Này!” Tanny quay người và hét lên với hai đứa trẻ gốc Mỹ Latin đứng gần cái giá đựng tạp chí ở mặt tiền của cửa hàng. Chúng rụt người lại và ngước lên nhìn anh ta. Tanny chỉ vào một tấm biển trên tường. “Nếu đọc thì phải mua. Lựa chọn đi.” Sau đó, anh ta chỉ vào một cái camera được gắn trên một cái giá treo trên trần. “Ngạc nhiên chưa, ôi chà. Các cậu đang bị một cái camera ẩn ghi hình! Nếu tôi không bắt quả tang các cậu được thì cái camera này có thể đấy nhé, và rồi các cậu sẽ tiêu tùng.”
Tanny tiếp tục nhìn chúng chằm chằm cho đến khi chúng đặt cuốn tạp chí trở lại giá rồi mang theo soda và kẹo đến quầy tính tiền. Anh ta quay lại với Faz. “Tôi nghe được rằng người ta sợ nói chuyện với cảnh sát.”
“Anh nghe được điều đó ở đâu vậy?” Faz hỏi, không nghĩ rằng anh ta nghe được điều đó trên bản tin.
“Tin đồn trên đường phố lan nhanh lắm, ôi chà.”
“Anh còn nghe được điều gì nữa?” Del hỏi.
“Tôi nghe nói Jimmy Nhỏ đang tuyên bố rằng hắn không muốn ai nói chuyện với các anh.”
Vậy là giả thuyết của Faz cho rằng Jimmy Nhỏ có liên quan đến vụ việc này có vẻ chính xác. “Anh biết cậu ta à?” Faz hỏi.
“Biết về hắn thôi. Ricardo Luis Bernadino Jiminez.” Tanny nói nhanh cái tên ấy và nhăn mặt như thể vừa phát hiện một mùi khó ngửi. “Hắn là một thằng nhãi vô lại. Tôi nghe nói cha hắn, Jimmy Lớn, từng là một nhân vật tai to mặt lớn ở khu South Park này – ông ta đã làm được nhiều việc cho người dân ở đây. Jimmy Nhỏ không phải là một nhân vật tai to mặt lớn, nhưng hắn nghĩ hắn là người như vậy. Nghe nói hắn đang làm việc cho một trong những tổ chức ma túy ở Mexico. Ngày trước Jimmy Lớn buôn bán cần sa. Còn bây giờ Jimmy Nhỏ buôn bán heroin. Một thứ tồi tệ, ôi chà. Thứ đó sẽ giết chết các anh.”
Faz liếc nhìn Del. Chưa đầy sáu tháng trước, cháu gái Del đã mất vì dùng heroin quá liều. Del không nói gì.
“Anh không sợ cậu ta à?” Faz hỏi.
Tanny cười khẩy như thể câu hỏi này thật kỳ cục. “Hắn sẽ làm gì chứ? Hắn biết nếu hắn động vào tôi hay việc kinh doanh của tôi, băng Bruddahs sẽ không vui đâu. Tin tôi đi, hắn không muốn dây dưa gì với băng Bruddhas cả, ôi chà.”
Faz có thể hiểu được lý do tại sao, chỉ bằng việc nhìn vào vóc dáng của Tanny – chưa kể người phụ nữ ngồi sau quầy tính tiền. Trông cô ta như có thể ăn những mảnh kính vỡ và thải ra một cái cửa sổ kính màu vậy. Ông chỉ tay lên trần. “Anh có lưu lại video không?” Ông hỏi.
Tanny hất đầu về phía người phụ nữ kia. “Pika thích xem video hằng đêm. Cô ấy có thể xem trên điện thoại. Cô ấy mà nhìn thấy ai ăn cắp bất cứ thứ gì, lần sau họ bước vào… họ sẽ có kết cục không mấy dễ chịu. Tôi thì tôi chả ưa gì những kẻ cắp. Còn Pika, cô ấy căm thù chúng đền tận xương tủy.” Anh ta nhún vai và nở nụ cười ngoác tận mang tai.
“Chúng tôi có thể xem đoạn băng ghi hình trong ngày hôm nay không, khoảng ba giờ, có thể sớm hơn một chút?” Faz hỏi.
“Các anh muốn xem à?” Tanny hỏi.
“Dĩ nhiên rồi.” Del nói.
“Pika, anh sẽ vào bên trong.” Anh ta hất đầu về phía hai thanh niên vừa bước vào qua cửa chính. “Để ý hai gã kia nhé! Nếu họ ăn cắp thứ gì, hãy bẻ gãy cánh tay họ.” Anh ta đấm nắm tay nần nẫn thịt vào lòng bàn tay bên kia và gầm gừ trước khi dẫn Del và Faz qua một cánh cửa ở phía cuối cửa hàng để tới chỗ một bộ máy tính được đặt trên một cái bàn gấp. Căn phòng ngổn ngang thùng giấy và dụng cụ lau dọn, sực nức mùi ammoniac. Ở trong góc, cái cán gỗ của một cây chổi lau nhà nhô lên từ một cái thùng kim loại và tựa vào mép một cái bồn rửa lớn. Phía trên máy tính là ô cửa sổ duy nhất, được lắp kính mờ, có chân song ở bên trong.
“Các anh thích văn phòng của tôi không?” Tanny cười và dang rộng hai cánh tay, như thể đang khoe nơi này. “Cứ như một bãi rác ấy nhỉ, ôi chà.” Anh ta gõ bàn phím bằng những ngón tay mập mạp, rồi di chuột vòng quanh. “Các anh nói là khoảng ba giờ ngày hôm nay?”
“Tầm đó.” Faz nói, đeo kính vào để nhìn màn hình rõ hơn.
Tanny lại gõ phím. Một hình ảnh đen trắng hiện lên trên màn hình với thanh hiển thị ngày giờ nằm ở góc dưới bên phải. Anh ta dùng con chuột để tua đoạn video, dừng lại ở hai giờ ba mươi ba phút chiều. Rồi anh ta cho đoạn video chạy với tốc độ bình thường. Hình ảnh trên màn hình máy tính tập trung chủ yếu vào bên trong cửa hàng – và quầy tính tiền nơi Pika ngồi – nhưng nó cũng hiển thị cánh cửa kính ở lối vào cùng một phần bãi đỗ xe và đường phố. Tuy nhiên, Faz ngờ rằng đoạn video này sẽ chẳng có gì hữu ích cả. Trên video, họ chỉ thấy người ta đi vào cửa hàng, mua đồ rồi rời đi. Faz chú ý kĩ đến con đường, những chiếc xe đi qua cửa hàng, ra vào bãi đỗ xe, và những người đi bộ qua lại.
Gần mười lăm phút trôi qua, Del nói: “Chúng ta có thể cho nó chạy với tốc độ nhanh hơn không? Nếu nhìn thấy bất cứ thứ gì, chúng ta có thể dừng đoạn video và tua lại.”
“Không vấn đề gì, ông anh.” Tanny nói.
Anh ta ấn nút Tua nhanh và tốc độ của đoạn băng tăng lên, dù không nhiều lắm. “Anh muốn nhanh hơn nữa không, ông anh?”
“Không, như thế này là được rồi.” Del đáp.
Sau vài phút, Faz nói: “Chờ đã. Tua lại đi.”
“Anh nhìn thấy gì à?” Del hỏi.
“Tôi không biết.”
Tanny tua lại đoạn băng.
“Ở đó. Dừng lại đi. Giờ thì cho băng chạy tiếp.” Faz nói. “Dừng lại. Cậu nhìn thấy chứ?” Ông nói với Del, chỉ ngón tay vào góc phải màn hình, nơi có người xuất hiện, dù hình ảnh rất mờ.
“Có, tôi có thấy.” Del nói, nhưng không có vẻ gì là ấn tượng vói hình ảnh ấy.
“Cho đoạn video chạy đi.” Faz nói, ghé sát màn hình hơn. Người kia bước nhanh vào khung hình và băng qua một thảm cỏ, hướng về phía con đường, vì hắn ở quá xa camera nên họ không thể nhìn rõ đường nét trên mặt hắn. “Dừng lại.” Faz nói. Ông ghé sát màn hình hơn nữa. “Hắn trùm cái gì trên mặt đấy?”
“Tôi thấy hắn rồi.” Tanny nói, chỉ tay bằng ngón trỏ. “Đó là một cái áo hoodie, ôi chà. Các anh biết đấy, một loại áo có mũ trùm đầu. Hắn đang đội cái mũ trùm đầu ấy. Các anh thấy chứ?”
“Ừ, tôi thấy rồi.” Faz nói. “Tôi nghĩ anh nói đúng.”
“Hắn kéo cái mũ ôm chặt quanh mặt.” Tanny nói.
“Hôm nay phải đến ba mươi hai độ ấy.” Del nói.
“Ba mươi độ.” Tanny nói. “Tôi biết chuyện đó thật là điên khủng, nhưng quanh đây họ mặc loại áo ấy suốt. Áo hoodie và áo ba lỗ.”
“Kéo chặt cái mũ như thế kia ư?” Del hỏi.
“Kiểu đó thì tôi thấy không nhiều lắm.” Tanny nói.
Faz tìm kiếm những đặc điểm nhận dạng – một cái logo, thứ gì đó để phân biệt các loại áo dài tay có mũ trùm đầu này. Nếu mà có đi chăng nữa, khoảng cách giữa hắn và camera cũng quá lớn nên họ sẽ không thể nhìn rõ được. Ông liếc xuống thời gian ở góc dưới bên phải màn hình máy tính, rồi ngước lên nhìn Del. “Đúng thời gian đó.”
“Đúng địa điểm đó.” Del nói. Lối đi dẫn đến con đường này hẳn là lối đi nối với phía sau tòa chung cư.
Tanny nhìn qua nhìn lại giữa hai người họ. “Các anh nghĩ đây có thể là kẻ bắn súng mà các anh đang tìm kiếm sao?”
“Khó mà khẳng định chắc chắn được.” Del nói. “Có thể anh ta chẳng liên quan gì.”
“Làm thế nào các anh nhận dạng anh ta được khi anh ta mặc một cái áo hoodie như thế?” Tanny hỏi.
“Không biết nữa.” Faz nói. “Cho đoạn video chạy tiếp đi.”
Tanny ấn nút cho đoạn video chạy tiếp và người đàn ông kia bước xuống khỏi vỉa hè. Hắn lảo đảo như thể bị trật mắt cá chân và chống bàn tay trái lên mui một cái xe đang đỗ để giữ thăng bằng. Sau đó, hắn đứng thẳng dậy và cà nhắc đi sang đường, luồn lách qua đám xe cộ đang đi về phía nam. Hắn gần như chạy ra khỏi khung hình rồi leo lên ghế cạnh ghế lái của một chiếc xe trông như xe SUV hay xe tải màu trắng – Faz không thể khẳng định rõ – và chỉ trong thoáng giây, chiếc xe đó đã đi khỏi khung hình.
“Cậu có nhìn thấy không?” Faz hỏi.
“Có.” Del nói.
Tanny nhấn nút Dừng rồi nhìn Del và Faz. “Các ông anh nghĩ thế nào?”
Del nói với Faz. “Tôi không nghĩ chúng ta có thể nhìn thấy biển số xe của chiếc SUV màu trắng ngay cả khi chúng ta cải thiện chất lượng của cuốn băng. Nó ở quá xa và tốc độ khung hình trên giây không đủ lớn để họ có thể xử lý được. Nhưng chúng ta có thể lấy được biển số của chiếc xe mà hắn đã chống tay vào.”
“Có lẽ thế.” Faz nói. “Các camera giao thông có thể đã ghi lại được hình ảnh của chiếc xe màu trắng mà hắn đã chui vào. Và để cho cẩn thận, chúng ta nên kiểm tra các bệnh viện địa phương – xem có bất kỳ ai đến khám cái mắt cá chân bị thương hay không.”
“Chưa chắc là có, nhưng cũng đáng để thử.” Del nói.
Faz rút điện thoại di động ra để liên lạc với điều tra viên của đơn vị phụ trách video. Ông quay sang Tanny. “Tôi sẽ nhờ người đến đây lấy đoạn video.”
“Không vấn đề gì, ông anh.” Tanny nhún vai.
Faz giơ ra một tấm danh thiếp. Trông nó nhỏ như con tem bưu điện trong bàn tay của Tanny. “Tôi biết anh không sợ Jimmy Nhỏ, và tôi không muốn bảo anh phải làm gì, nhưng nếu tôi là anh thì tôi sẽ giữ im lặng về chuyện này.” Faz nói. “Jimmy Nhỏ chỉ là một thằng nhãi vô lại, nhưng nếu hắn đang điều hành băng đảng Sureño, anh có thể nhanh chóng gặp rắc rối đấy.”
Tanny mỉm cười. “Tôi không phải là kẻ ngu ngốc, ông anh ạ. Những gì mà anh nhìn thấy ở ngoài đó ấy hả?” Anh ta chĩa ngón tay cái về phía cánh cửa dẫn ra khu vực bán hàng. “Đó chỉ là để làm màu thôi, ông anh. Ở đây, anh không thể tỏ ra sợ hãi được. Nếu anh mà tỏ ra sợ hãi, người ta sẽ chẳng ngần ngại ăn trộm đồ của anh không thương tiếc. Nhưng khi ở trong này, vâng, người anh em, tôi hiểu. Tôi không muốn ăn đạn đâu. Như tôi nói đấy, Jimmy Nhỏ, hắn là một thằng điên.”