Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Faz hạ kính cửa sổ trên đường lái xe về nhà, hy vọng nhiệt độ mát mẻ sẽ giúp ông điềm tĩnh lại. Ông và Del đã tới nhà Jimmy Nhỏ để khiêu khích hắn, một điều mà họ thường làm rất giỏi, nhưng Jimmy Nhỏ cũng đã khiêu khích họ. Faz không thích bị gọi là điều tra viên Fatso, nhưng đó chỉ là chuyện vặt vãnh; điều thực sự khiến ông bực tức là vẻ vênh váo của Jimmy khi nói về vụ giết người. Faz chắc chắn hắn đứng sau vụ đó, và hắn đang thách thức Faz chứng minh được điều đó.

Ông đỗ xe ở đường dẫn vào nhà và tắt máy. Mùi những cây cà chua của Vera tràn vào chỗ ông qua ô cửa sổ để mở. Một tháng nữa, họ sẽ có đủ số cà chua để hầm nhừ và đóng vào lọ, rồi Vera sẽ đem tặng chúng cho những người hàng xóm yêu thích chúng để làm quà Giảng sinh.

Có lẽ thế. Còn vài tháng nữa mới đến Giáng sinh và có lẽ Giáng sinh năm nay sẽ không còn như trước nữa. “Chết tiệt.” Ông nói, tự nhủ mình đừng nghĩ đến điều đó, đừng nghĩ đến những gì chưa xảy ra.

Ông nhìn lên vành bóng rổ và nghĩ về Antonio. Vera không muốn con trai họ biết về bệnh tình của bà cho đến khi họ có thêm thông tin. Bà đã nói với Faz rằng Antonio đã có đủ chuyện căng thẳng rồi, cậu còn bận xoay xở để mở nhà hàng của riêng mình và tìm thời điểm thích hợp để cầu hôn bạn gái. Faz không biết liệu giấu giếm Antonio có phải là điều đúng đắn không. Antonio không còn là trẻ con và Vera là mẹ cậu. Tuy nhiên, Faz hiểu rõ hơn bao giờ hết rằng tính cách của Vera là như vậy – bà không muốn họ phải lo lắng về những chuyện mà họ không thể kiểm soát.

Ông xuống xe, nhìn thấy chiếc xe cút kít nằm dọc theo sườn của ngôi nhà. Nó chở một túi đất trồng cây và cái xô đựng dụng cụ làm vườn của Vera. Ông nhìn sang cây đỗ quyên mà Vera đã nhờ ông chuyển chỗ vào tuần trước. Ông đã thoái thác với lý do việc đào xới và nhấc cái cây lên sẽ làm ông bị đau lưng. Đó chỉ là cái cớ. Ở vị trí của cây đỗ quyên nay chỉ còn là một khoảng trống.

“Chết tiệt.” Ông thốt lên.

Khi đã lên trên hàng hiên, ông vươn tay để nhét chìa khóa vào trong ổ, rồi rụt tay lại. Sẽ ra sao nếu cuộc sống của ông thành ra thế này, trở về căn nhà tối tăm và trống trải vào lúc tối muộn? Sẽ ra sao nếu Vera không còn ở đây khi Antonio đã kết hôn hoặc khi cậu mở nhà hàng mới? Ý nghĩ ấy xoay tròn như những cơn lốc cát, ép ông bước lùi lại. Ông tự quở trách mình. Giờ không phải là lúc để suy sụp hay sợ hãi. Vera sẽ cần ông, cho dù bà có sẵn lòng thừa nhận điều đó hay không. Ông cần tĩnh trí lại.

Faz hít sâu vài hơi rồi bước vào trong bếp. Ánh đèn của lò bếp chiếu xuống mấy chảo bánh mì chuối thơm ngào ngạt. “Vera?”

Ông kéo cái cà-vạt đeo trên cổ, tắt đèn lò bếp và sờ vào cái bánh mì. Vẫn còn ấm. Bà đã bận rộn suốt.

Ông bước vào phòng ăn tối om và nghe thấy tiếng nước chảy qua những ống dẫn trong các bức tường – Vera đang tắm. Ông lên cầu thang, đi vào phòng ngủ của Antonio. Trên các bức tường trong phòng vẫn chăng cờ hiệu của đội bóng chày Mariners, còn rèm cửa và ga giường thì đều theo tông màu xanh nước biển và xanh ngọc lam của đội bóng ấy. Vera đã khăng khăng không thay đổi gì trong căn phòng, bà nói rằng khi Antonio có con, chúng có thể qua đêm ở phòng cậu. Faz nhắm mắt lại, tự hỏi liệu Vera có còn ở đây để chứng kiến điều đó không.

Ngọn đèn trên chiếc tủ com mốt của Vera tỏa sáng dìu dịu. Ông nghe thấy tiếng vòi sen tắt. Vì không muốn làm Vera giật mình khi bà bước vào phòng ngủ, ông bèn gọi tên bà.

“Vera?”

“Chào anh. Em sẽ ra ngay trong một phút nữa thôi.”

Ông treo áo vest lên giá treo quần áo và quấn cà-vạt quanh cái núm trên đỉnh của nó. Ông ném áo sơ-mi vào cái giỏ mây và ngồi xuống mép giường để cởi giày.

Vera bước ra từ phòng tắm, theo sau là một làn hơi nước cuồn cuộn. Bà mặc áo choàng tắm màu lam nhạt, trên đầu quấn một cái khăn. “Chào anh.” Bà nói, cúi xuống hôn ông. “Mọi chuyện thế nào?”

“Hả? Ồ, ừ, Đơn vị Xử lý Dấu vân tay chìm sẽ vào cuộc sáng sớm mai, sau khi bọn anh lấy được lệnh khám xét.” Ông nói. Ông không kể với bà rằng mình đã tới South Park để nói chuyện với Jimmy Nhỏ; điều đó sẽ làm bà lo lắng.

“Anh đã tìm hiểu được động cơ gì khiến bà vợ cố gắng lau chùi cái xe chưa?”

“Chưa.” Faz nói. “Đó thực sự không phải là chuyện bọn anh cần quan tâm.” Ông đứng dậy và nhét đôi giày vào cái giá trong tủ quần áo của ông. “Del nghĩ là do ma túy. Còn anh thì nghĩ cô ta đang lừa dối chồng. Ma túy là thứ mà ít nhất ta có thể giải thích với người bạn đời của mình, thậm chí còn có thể nhận được chút cảm thông. Cô ta không nói gì cả. Có lẽ bọn anh sẽ không bao giờ biết được.”

“Anh có đói không? Em hấp ít bánh bao và hâm nóng chỗ thịt gà từ tối hôm nọ cho anh nhé? Hoặc em có thể cắt ít bánh mì chuối với bơ.”

“Nó có mùi rất hấp dẫn khi anh bước chân vào nhà, nhưng anh sẽ để dành nó đến sáng mai.” Ông nói. “Anh ăn ở chỗ làm rồi.” Ông nói dối. Ông đã không thấy đói và bây giờ vẫn vậy. “Ngày hôm nay của em thế nào? Xem ra em đã làm vườn một chút.”

Bà mỉm cười và nhún vai. “Cũng ổn. Em đã làm việc luôn chân luôn tay.”

“Mặt em đỏ bừng kìa. Hay là do hơi nước?” Chẳng ai tắm nước nóng hơn Vera cả. Mặt bà đỏ bừng, ngay cả trong ánh đèn lờ mờ.

Bà đi đến bàn trang điểm, mở một lọ kem, rồi thoa kem lên trán và dưới mắt. Bà vẫn còn trẻ, nhưng dưới ánh đèn này, Faz thấy bà đã già đi. Cả hai người họ đều vậy. Có những buổi sáng, ông nhìn vào trong gương và không nhận ra người đàn ông đang nhìn lại mình. Ông vẫn có cảm giác mình mới chỉ ba mươi tuổi.

“Em đã nhổ ít cỏ dại vì chúng mọc um tùm lắm rồi và trồng lại cây đỗ quyên chỗ hàng rào đằng sau.”

“Anh thấy rồi. Anh xin lỗi. Đáng lẽ anh phải làm việc đó giúp em.” Faz nói.

Bà xua tay gạt đi rồi thoa kem lên cổ và hai cánh tay.

“Anh xin lỗi, Vera. Đáng lẽ anh không nên thoái thác chuyện đó.”

“Đừng bắt đầu xin lỗi này nọ.” Bà nói.

“Không, anh nói thực lòng đấy…”

“Em cũng vậy!” Bà gắt gỏng.

Faz sững người lại. Ông nhìn hình ảnh phản chiếu của bà trong gương. Bà nhìn xuống mặt bàn trang điểm. Một lát sau, bà nói: “Đừng… bắt đầu xin lỗi vì tất cả mọi thứ như thể… như thể em sẽ không còn ở đây, hoặc như thể em là một kẻ tàn phế mà anh phải đối xử một cách cẩn trọng.”

“Được rồi.” Ông nói. “Anh không có ý gì cả. Chỉ là anh thấy việc di chuyển nó khá vất vả thôi.”

Vera gật đầu. “Em biết kết quả sinh thiết rồi.”

“Cái gì?” Faz nói, đột nhiên hoảng hốt. “Anh tưởng bác sĩ nói là thứ Sáu mới có kết quả.”

“Chà, phòng khám của ông ấy đã gọi điện cho em và muốn em sắp xếp để thứ Sáu đến lấy kết quả, nhưng em nói với họ rằng em không muốn lãng phí thêm chút thời gian nào nữa và bảo họ cứ nói luôn kết quả với em qua điện thoại.”

Faz cảm thấy cổ họng nghèn nghẹn. Ông gần như không thể thốt nên lời. “Ông ấy đã nói gì?”

“Em có một khối u loại hai ở vú bên phải.”

“Loại hai nghĩa là thế nào? Như thế có phải là điều tốt không?”

“Ông ấy nói các khối u được xếp loại từ một đến ba, do đó đây không phải là kết quả xấu, nhưng cũng không phải là tốt.”

Mức hai trên ba, Faz nghĩ. Chết tiệt.

“Vú em đã bị tổn thương bốn mươi phần trăm. Ông ấy nói khôi u bắt đầu ở ống dẫn sữa, sau đó xuyên qua thành ống, lan tới mô mỡ và hệ bạch huyết của em. Các hạch bạch huyết.”

Faz có cảm giác cả người ông vừa bị châm lửa. “Vậy bây giờ chúng ta làm gì?”

“Em đã liên lạc với bác sĩ chuyên khoa ung thư ở Trung tâm Ung thư Seattle mà ông ấy giới thiệu, và em đã đặt lịch khám. Y tá nói có thể bọn em sẽ bàn xem nên phẫu thuật cắt bỏ cả tuyến vú hay phẫu thật cắt bỏ khối u mà vẫn bảo toàn vú rồi điều trị bằng phương pháp xạ trị hoặc hóa trị. Hoặc có lẽ là cả hai.”

“Chúng ta cứ bảo họ cắt nó đi thôi, đúng không? Không đùa với nó được đâu. Cứ cắt nó đi rồi hóa trị hoặc xạ trị.”

“Em không biết nữa.” Bà nói. “Em cho rằng họ sẽ cho em lựa chọn. Có thể họ sẽ giữ được nó.”

“Đừng! Vậy thì em sẽ phải lo lắng chuyện căn bệnh có thể trở lại. Cắt nó đi. Cắt cả bên còn lại luôn.”

Bà lắc đầu và quay sang đối mặt với ông. “Anh sẽ cảm thấy thế nào nếu anh bị ung thư tinh hoàn và họ muốn cắt bỏ tinh hoàn của anh?”

Faz có cảm giác như thể bà vừa đấm vào bụng ông. “Này, anh không… anh chỉ muốn nói nó không quan trọng…”

“Nó quan trọng với em! Được chưa? Nó quan trọng với em. Em không muốn bị biến dạng.” Bà bật khóc. “Và em không muốn chuyện này, Vic. Không phải bây giờ. Không phải bây giờ. Không phải ở thời điểm này trong cuộc đời em. Em không muốn chuyện này.”

Ông đi tới chỗ bà và ôm bà thật chặt. “Anh biết.” Ông nói. “Và anh cũng không muốn em bị như thế, Vera ạ.” Và vào khoảnh khắc đó, ông nhận ra rằng căn bệnh ung thư này không phải là vấn đề của ông, và nó sẽ không bao giờ là vấn đề của ông. Nó sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời ông, và có lẽ là cả tương lai của ông nữa, nhưng đây là vấn đề của Vera và là một trong vài lần ít ỏi trong cuộc đời mà bà cảm thấy sợ hãi. “Em cứ ôm chặt lấy anh, nào, Vera. Được chứ?” Ông nói. “Cứ ôm chặt lấy anh.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.