Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Faz rẽ vào bãi đỗ xe của Ridge Apartments, một tòa nhà nhiều tầng nằm ở cuối đường Nam Cloverdale, nơi nó sắp sửa trở thành đường Đại lộ Số Một Phía Nam ngay khi đi qua Xa lộ bang 99. “Để xem có ai ở nhà không.” Ông nói.

Ở ghế phụ, Andrea Gonzalez đang kiểm tra điện thoại di động. Cô ta nhét nó vào trong túi áo vest và nói: “Anh chắc chắn là anh không muốn chỉ thăm dò, rồi gọi đội SWAT vào cuộc và tiến hành lục soát khi có lệnh khám xét chứ?”

Faz liếc nhìn cô ta. Theo lời Nolasco, Gonzalez đã có nhiều kinh nghiệm làm việc ở một thành phố có tình hình tội phạm phức tạp, nhưng rõ ràng cô ta đang chùn bước trước một cuộc thẩm vấn không giam giữ. “Cô hãi à?”

Cô ta cau mày. “Xin anh, tôi đã làm việc này nhiều lần hồi còn ở Los Angeles. Chỉ có điều, theo kinh nghiệm của tôi, cho dù có chuẩn bị sẵn sàng cho bất cứ điều gì xảy ra thì ta vẫn có thể gặp phải những tình huống xấu khiến ta trở tay không kịp. Vào những lúc như thế này, sẽ tốt hơn biết bao nếu có một người ở sau lưng ta với khiên giáp đầy đủ và một khẩu AR-15 sẵn sàng nhả một tràng đạn vào mông kẻ nào muốn giở trò.”

“Có lẽ như vậy cũng tốt, nhưng đây không phải Los Angeles, và chúng ta đang bị Bộ Tư pháp điều tra về việc sử dụng tốn kém nguồn lực. Chúng ta mà gọi đội SWAT khi không cần thiết thì có thể ai đó sẽ đến sau lưng chúng ta và nhăm nhe đá đít chúng ta đấy.” Ông xem xét tòa nhà. “Nhìn kìa, hầu hết những người ở đây là người nghèo chứ không phải tội phạm. Họ đang cố gắng sống cuộc đời của mình, giống như cô và tôi vậy, và họ cũng chẳng ưa gì những kẻ như Jimmy Nhỏ, nhưng họ buộc phải chịu đựng hắn nếu họ sống ở đây.”

Gonzalez nghiêng đầu. “Vấn đề thực sự ở đây là, họ sẽ chịu đựng chúng ta như thế nào?”

Faz nhún vai. “Đừng mong họ trải thảm đỏ, hoặc mời cô một ly nước mát, nhưng phần lớn bọn họ sẽ không cản trở chúng ta. Và có khả năng là, nếu Lopez vẫn còn ở đây, cậu ta sẽ nói với chúng ta rằng cậu ta không nhìn thấy hay nghe thấy gì, và nếu cậu ta từ chối cho chúng ta xem xét căn hộ, chúng ta sẽ cảm ơn cậu ta và rời đi. Một khi chúng ta biết cậu ta vẫn còn ở đây, chúng ta sẽ xin lệnh khám xét.”

Faz mở cửa xe và bước ra ngoài, một luồng gió mạnh phả vào người ông. Những đám mây đen sì cuồn cuộn ở đường chân trời phía đông giờ đã tràn khắp bầu trời, khiến nó có màu xám sẫm.

Gonzalez đi vòng qua đuôi xe, cất cao giọng để át đi tiếng gió rít. “Nếu mà châu chấu bắt đầu rơi xuống từ trên trời thì anh sẽ phải đi một mình đấy nhé.”

Ở cửa tòa nhà, Gonzalez chẳng ngần ngại kéo tay cầm và cánh cửa liền mở ra, mặc dù trên tường có gắn một cái hộp màu đen, cho thấy cánh cửa này đáng lẽ phải được khóa bằng khóa tự động.

“Tôi đã thấy điều này nhiều lần hồi ở Los Angeles.” Cô ta nói khi họ bước vào trong. “Các cư dân thường xuyên làm mất chìa khóa nên người quản lý phát mệt với việc bị gọi mở hộ cửa vào bất cứ giờ nào trong ngày, kể cả ban đêm. Vì thế họ bèn gỡ béng cái khóa tự động ra.”

Khu sảnh bên trong thật đơn sơ, gần như trống trơn. Không có một cái ghế, xô-pha hay chậu cây nào trên nền gạch sờn mòn. Xếp dọc theo bức tường đằng xa là những hộp thư nhỏ – vài hộp mở toang, vài hộp hoàn toàn không có cửa. Những hộp nào còn cửa thì lại bỏ trống chỗ đề tên cư dân. “Tôi cũng đã thấy điều này.” Gonzalez nói. “Những người thuê nhà bảo vệ danh tính của họ ấy mà. Anh càng ít biết về người khác thì họ càng ít biết về anh.”

Gonzalez vừa đưa tay ấn nút gọi thang máy thì cánh cửa chỗ cầu thang bộ bên phải họ mở ra, một người đàn ông gốc Mỹ Latin bước vào sảnh, dáng vẻ vội vội vàng vàng. Anh ta nhìn họ nhưng chân vẫn rảo bước, rồi đẩy mở cánh cửa chính của tòa nhà và ngoảnh đầu nhìn lại với ánh mắt dày dạn, từng trải.

Thang máy kêu tinh một tiếng và cửa thang máy mở ra. Gonzalez bước một bước vào trong rồi nhanh chóng lùi lại, trên mặt hiện lên vẻ kinh hãi. Faz không cần hỏi lý do tại sao. Mùi nước tiểu nồng nặc đã phả vào ông như một luồng khí độc.

Khi có thể cất tiếng trở lại, Gonzalez nói: “Đi cầu thang bộ đi.”

“Leo năm tầng ư? Tôi không nghĩ vậy.” Faz lấy một cái khăn tay ra khỏi túi để che miệng và mũi, rồi bước vào trong. Vào những lúc như thế này, tinh thần hào hiệp sẽ phải nhường bước cho bản năng tự bảo vệ mình. “Cô có vào không?”

Gonzalez hít sâu một hơi và kéo áo vest lên che mũi và miệng, nhăn nhó như thể đang chiến đấu với một cơn đau đầu dữ dội hoặc kiềm chế cơn buồn nôn. Chẳng có gì lạ khi thang máy không dừng lại để đón thêm bất cứ người nào khác trong quá trình đi lên.

“Giờ thì chúng ta đã biết tại sao anh chàng lúc nãy lại đi cầu thang bộ rồi.” Faz nói, giọng nghèn nghẹn vì cái khăn tay.

Khi cửa thang máy mở ra, họ vội vàng bước ra ngoài hành lang của tầng năm, thở hổn hển như thể đã nín thở nãy giờ. Faz dành giây lát để đánh giá tình hình. Họ đang đứng ở đầu phía nam của tòa nhà, lớp vải sơn lót sàn nứt nẻ được rọi sáng lờ mờ nhờ ánh sáng nhàn nhạt hắt vào qua các ô cửa sổ ở mỗi đầu của hành lang. Đáng lẽ thứ màu xám xịt này đã đủ để kích hoạt hệ thống cảm biến ánh sáng, nhưng chẳng có ngọn đèn nào được bật lên cả.

“Họ đã ăn cắp các bóng đèn.” Gonzalez chỉ vào một cái đèn bị mất cả hai bóng, chỉ còn trơ lại hai cái đui đèn trơ trọi. “Cuối cùng thì chủ tòa nhà chẳng buồn mua bóng đèn mới nữa.”

“Cô cũng đã thấy điều này nhiều lần hồi ở Los Angeles à?” Faz hỏi.

Hành lang bốc lên mùi mốc meo, các bức tường nứt nẻ và bong tróc. Lopez sống ở căn hộ 511, họ xác định được nó chính là căn hộ cuối cùng ở đầu kia của hành lang. Khi họ tiến về phía nó, một tia chớp màu trắng xanh lóe lên. Vài giây sau là tiếng sấm nổ vang rền, làm các ô cửa sổ khung nhôm rung lên lách cách.

“Tôi đã bảo rồi mà.” Faz nói. “Các cơn bão sét thường xảy ra vào tháng Bảy.”

“Bão mà không có mưa. Thật là điên rồ.” Gonzalez nói.

“Ồ, rồi cô sẽ tha hồ gặp mưa. Chỉ vài tháng nữa thôi. Cô vẫn nghĩ nơi này là cõi niết bàn ư?”

Khi đến gần căn hộ 511, họ ngừng nói chuyện và đứng vào vị trí ở hai bên cánh cửa căn hộ. Faz quay mặt về ô cửa sổ phía nam. Gonzalez quay mặt về phía hành lang dài mà họ vừa đi qua. Ông khẽ gật đầu với cô ta và cô ta giơ tay chực gõ cửa căn hộ của Lopez, nhưng Faz đột nhiên tóm lấy cánh tay cô ta và giơ một ngón tay lên môi mình. Ông nghĩ ông đã nghe thấy một giọng nói nho nhỏ qua những bức tường mỏng như giấy. Họ cùng lắng tai nghe. Faz lại nghe thấy giọng nói ấy và lần này Gonzalez gật đầu. Cô ta cũng đã nghe thấy nó. Đó là một giọng đàn ông nói tiếng Tây Ban Nha.

Gonzalez mấp máy môi. “Tiếng Tây Ban Nha.”

Faz nhìn cánh cửa căn hộ 511, rồi ngoảnh ra sau để nhìn cánh cửa của căn hộ kề bên, 509. Ông chỉ vào cánh cửa căn hộ 509 và khẽ nói. “Bên này à?”

Gonzalez nhún vai. “Không rõ.” Cô ta thì thầm.

Faz tháo súng ra khỏi đai đeo và giữ chặt báng súng. Gonzalez cũng làm như vậy. Các bức tường mỏng đến nỗi có thể nghe thấy những tiếng thì thầm ở phía bên kia nên không thể chặn được đạn nếu ai đó rút súng bắn, nhưng trong cái hành lang chật chội này chẳng có chỗ nào để ẩn nấp cả. Gonzalez lại giơ nắm tay lên định gõ cửa. Faz lại nghe thấy giọng nói lúc nãy, lần này rõ ràng nó phát ra từ cánh cửa của căn hộ kề bên. Vào đúng khoảnh khắc đó, ông nghe thấy tiếng cánh cửa mở ra.

Đôi mắt Gonzalez liếc về một điểm phía trên vai trái của Faz, rồi mở to mắt kinh ngạc – hoặc sợ hãi. Cô vừa nhanh chóng bước về phía ông vừa rút súng ra khỏi bao và giơ nó lên, đẩy ông tránh sang một bên.

“Có súng!”

Khi Aditi gõ tên đăng nhập và mật khẩu Apple mà cô ấy và Kavita dùng chung, ứng dụng Tìm iPhone của tôi hiện lên một chấm màu xanh dương nhấp nháy ở góc tây nam của công viên bang. Nó có vẻ gần như trùng khớp với tọa độ cuối cùng của chiếc điện thoại mà nhà cung cấp dịch vụ di động xác định được. Tracy và Pryor cảm ơn Aditi rồi nhanh chóng rời đi, không quên nói với cô ấy rằng họ sẽ thông báo cho cô ấy biết nếu họ tìm thấy điều gì.

Khi Tracy lái xe tới phía ngoài của công viên, thu vào tầm mắt sự rộng lớn của nó trong lúc cố gắng tìm lối vào, linh cảm của cô càng trở nên rõ rệt hơn.

“Đáng lẽ phải có ai đó tìm thấy cái xác chứ, đúng không?” Pryor hỏi khẽ. “Công viên này có nhiều người qua lại như thế mà?”

Tracy nghĩ vậy, nhưng không nói ra. Lúc còn ở trong nhà của Dasgupta, họ đã không bàn luận gì về những khả năng có thể xảy ra dựa vào vị trí của cái đốm sáng màu xanh nhấp nháy. Cả hai người họ đều biết đốm sáng màu xanh nhấp nháy đó có ý nghĩa gì – hoặc là điện thoại của Mukherjee đã bị vứt trong công viên, hoặc là chính bản thân cô ấy.

Kavita lái xe với một mục đích mới. Tiến về phía trước. Đừng để mình bị sa lầy. Cô có một kế hoạch. Cô phải thực hiện nó. Cô rẽ vào bãi đỗ xe chỉ có duy nhất một chiếc ô tô đang đậu, có vẻ đó là người đến để chạy bộ trên những con đường mòn. Cô bước xuống xe, mùi cây cỏ quen thuộc lùa vào mũi cô, đưa cô trở lại một thời kỳ hồn nhiên hơn, khi mọi thứ cô cần – gia đình, bạn bè và trường học – đều nằm ở ngay đây, trong khu vực này.

Cô rảo bước tới đầu con đường mòn rồi dừng lại và nhìn xuống đôi giày bệt mà cô đang đi – cô đã chọn đôi giày này để tránh làm tôn lên chiều cao của mình trong cuộc hẹn hò. Cô không mang theo đôi giày nào khác vì vốn không có ý định đến công viên này. Không hề nao núng, cô bắt đầu đi lên dốc. Mặt trời đã lặn xuống thấp hơn những vòm cây, chiếu những tia sáng nhàn nhạt qua đám cành lá. Kavita đã đi trên các con đường mòn trong công viên này quá nhiều lần, cô thông thuộc các biển chỉ dẫn ở đây đến nỗi cho dù nhắm mắt vẫn có thể tìm được đường đi. Sau vài trăm mét, con đường chia làm hai ngả và Kavita chọn đường Trillium, một đường nhánh dài chừng hai nghìn bảy trăm mét bao quanh vòng trong của công viên. Chỉ vài phút được hít thở những mùi hương thân thuộc, tâm trạng cô đã khá hơn. Cô suy ngẫm về vấn đề nan giải của mình và, quan trọng hơn, cách để xử lý nó.

Đầu tiên, cô phải quyết định có nên ở lại căn hộ đó không, ít nhất cho đến khi cô nhập học trường y. Cô không muốn sự thương hại của Aditi, cũng như Aditi không muốn sự thương hại của cô vậy. Bây giờ Aditi đã lựa chọn con đường của cô ấy rồi, Kavita quyết định rằng cô có thể sử dụng một phần số tiền mà cô kiếm được để trả tiền thuê nhà cho đến khi tìm được một người bạn cùng phòng mới, một sinh viên cao học. Có thể sẽ khó khăn khi tìm bạn cùng phòng vào mùa hè, nhưng đến mùa thu, khi các sinh viên trở lại trường học, sẽ có nhiều người muốn thuê căn hộ này vì vị trí của nó. Vậy là vấn đề đã được giải quyết.

Tiếp theo, Kavita sẽ làm thêm giờ ở cửa hàng quần áo để không tiêu lạm quá nhiều vào số tiền tiết kiệm của mình. Ông chủ cửa hàng thích cô. Ông ta sẽ cho cô làm thêm một ca nữa. Làm việc nhiều hơn cũng sẽ giúp cô xua tan nỗi cô đơn, đặc biệt là vào buổi tối, thời điểm mà cô và Aditi thường đi chơi với nhau. Ngoài ra, Kavita quyết định cô cũng sẽ đăng ký một khóa học buổi tối để luyện thi MCAT, kỳ thi đầu vào của trường y. Nếu thi đỗ, cô sẽ đăng ký vào một số trường y có lịch nhập học vào mùa thu tới – những ngôi trường nơi mọi thứ đều mới mẻ và không ai biết cô cả. Cô sẽ bắt đầu lại từ đầu, cách xa gia đình. Cách xa mọi thứ.

Ý nghĩ ấy vừa mang lại cảm giác tự do vừa mang lại cảm giác sợ hãi. Cô sẽ bỏ lại tất cả mọi thứ mà cô từng biết, bỏ lại tất cả mọi người mà cô từng yêu.

Cô nghẹn ngào trước ý nghĩ rời bỏ cậu em trai, Sam, và cha cô. Không được gặp họ nữa thì có khác nào cô đã chết chứ.

Những cơn nức nở tràn đến, đột ngột và dữ dội. Cô dừng lại bên dưới những cành cây, òa khóc. Sau vài phút, cô tự quở trách mình và quay trở lại với câu thần chú mới của cô. Tiến về phía trước. Cô cần tiến về phía trước.

Cô cúi đầu xuống và chạy, cảm nhận được mọi hòn sỏi trên đường qua cái đế của đôi giày bệt. Khi tới chỗ con đường mòn lại tách làm đôi, cô chọn đường mòn Coyote, tiếp tục chạy sâu hơn vào trong công viên. Cô cố thúc đẩy mình vượt qua nỗi buồn, cho đến khi sự mệt mỏi xâm chiếm khiến cô phải dừng lại để điều hòa hơi thở. Cô đi bộ theo những vòng tròn, ngả đầu ra sau để hít thở, phổi và ngực đau nhói. Ánh sáng ban ngày gần như đã tắt, khu rừng bây giờ rặt một màu xám sẫm. Đã đến lúc về nhà.

Có thứ gì đó chuyển động. Cô quay lại.

Có thứ gì đó trong bụi cày. Cô lại quay lại, rồi tiếp tục quay lại một lần nữa. Có thứ gì đó đi vòng quanh cô.

Cô lại quay lại, nhưng chỉ nhìn thấy những cái cây cao vút và thẳng đứng, giống như những viên lính gác đen sẫm. Cô cố gắng nín thở, cố gắng lắng nghe. Tiếng dế và những loại côn trùng khác mà cô không nhìn thấy vang lên. Một làn gió nhẹ lướt qua những nhành cây, khiến chúng đung đưa kẽo kẹt. Một con ễnh ương kêu ộp oạp.

Cô lại hít sâu một hơi nữa, thở ra, rồi quay người rời đi.

Thời tiết xấu đi nhanh chóng. Những đám mây đen cuồn cuộn tràn đến phía trên dãy núi Cascade, và bay nhanh về phía tây, về phía Seattle. Có vẻ sắp có một cơn bão sét dữ dội.

“Có thể chỉ có điện thoại của cô ấy ở đó thôi.” Pryor lại nói, vẻ lo lắng, khi Tracy rẽ vào đại lộ 116 NE. “Có thể cô ấy đã đánh rơi hoặc vứt nó đi.”

Có lẽ thế Tracy nghĩ, mặc dù giả thiết đó không trả lời được cho một câu hỏi cơ bản hơn: Kavita đang làm gì ở một nơi gần nhà như thế này, một công viên bang rõ ràng có chút giá trị về mặt tình cảm? Tracy không thể ngừng băn khoăn phải chăng trong lúc quá đỗi đau buồn, cô gái trẻ ấy đã đến một nơi mà cô ấy thân thuộc để tự kết liễu đời mình? Nhưng ngay khi ý nghĩ đó xuất hiện trong đầu, Tracy đã gạt nó đi vì nó hoàn toàn trái ngược với tính cách của cô gái trẻ đầy tính quyết đoán mà Aditi đã miêu tả.

“Chị không nghĩ vậy, đúng không?” Pryor hỏi. “Chị không nghĩ chỉ có điện thoại của cô ấy ở đó.”

“Chị đang cố lạc quan nhưng… không, chị không nghĩ vậy.” Tracy không thể lờ đi lý trí và sự hiểu biết vì một thứ quá đỗi phù du như là hy vọng. “Có vẻ cô ấy không có lý do gì để vứt nó đi, nhất là lại vứt trong một công viên. Nếu chỉ có cái điện thoại ở đó, có thể một người khác đã vứt nó, và câu hỏi được đặt ra là: Tại sao? Và cô ấy đang ở đâu?”

Tracy đi chậm lại khi thấy những tấm biển hiệu màu nâu chỉ ra lối vào của công viên. Một tấm biển có hình một người đi bộ đường dài với cây gậy chống trong tay, tấm biển còn lại có hình một chàng cao bồi cưỡi ngựa. Cô lái xe vào một bãi đỗ và đậu bên cạnh ba chiếc xe quay đầu về phía những cái cây cao sừng sững và những bụi rậm dày rịt. Khi cô tắt máy xe và bước ra ngoài, được chào đón bởi một làn gió làm người ta cứng cả người, cô liền nghe thấy tiếng ầm ì, rầm rập của đám xe cộ trên đường cao tốc 405, cách nơi đây gần một trăm mét về phía tây.

“Hãy chụp ảnh biển số của những cái xe đang đỗ.” Cô nói. “Chị nghĩ chúng chẳng liên quan gì đâu nhưng cứ làm vậy đi. Chúng ta có thể tra cứu về chúng sau.”

Pryor chụp ảnh trong lúc Tracy đi lấy cái túi dụng cụ mà cô dùng để xử lý các hiện trường vụ án. Nó vốn được cất trong khoang chứa đổ đằng sau chỗ ngồi của cô. Cô lấy ra một cái mũ có ghi chữ [*]SPD, đội lên đầu và nhét mái tóc của mình qua khe hở đằng sau mũ. Sau đó, cô mặc vào một cái áo gió màu đen in mấy chữ viết tắt SPD màu trắng tương tự như thế ở trên lưng. Rồi cô lấy ra một cái đèn pin, chiếu thử xuống đất, và đưa nó cho Pryor khi cô ấy đi vòng qua thùng xe tải.

Một cơn gió mạnh xào xạc lùa qua những cành cây, khiến chúng dập dờn lay động.

“Chị còn nhớ cơn bão sét vào tháng Bảy năm ngoái không?” Pryor hỏi.

“Khó mà quên được. Chúng ta hãy đi ngay trước khi nó kéo đến trên đầu chúng ta và cướp đi nốt chút ánh sáng ít ỏi còn rơi rớt lại của ban ngày.”

Pryor xem điện thoại. “Tín hiệu ở phía chính đông.”

Họ đi theo một con đường đất có hình dáng rõ ràng, leo lên một con dốc trong một trăm thước đầu tiên. Phân ngựa và những quả đấu nhỏ rải rác trên mặt đất. Ở trên đỉnh dốc, con đường trở nên bằng phẳng và tách làm hai ngả. Có một cái cọc cắm trên mặt đất chỉ ra rằng nó là đoạn đầu của hai đường mòn khác nhau. Tracy dừng bước và Pryor lại kiểm tra điện thoại. Đường mòn Trillium, rộng chừng mét tám, có vẻ chạy thẳng một mạch, đó cũng là hướng dẫn đến đốm sáng màu xanh nhấp nháy.

“Lối này.” Cô ấy nói.

Khi Tracy và Pryor đi theo con đường ấy, tán rừng trở nên dày đặc hơn, và ánh sáng xung quanh cũng nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối. Cha của Tracy đã dạy cô và Sarah về các khu rừng hồi cô và em gái sống ở một thị trấn tại Bắc Cascades. Cô nhận ra những cái cây to cao nhất là cây tuyết tùng đỏ phương Tây thứ sinh, có lẽ chúng đã được một trăm năm tuổi và cao đến sáu mươi mét. Các khoảng trống được lấp kín bởi những loài cây nhỏ hơn như cây thiết sam, linh sam Douglas, vài cây phong và cây dương. Mặt đất cũng dược phủ dày đặc bởi những thân cây mục, dương xỉ, thạch nam, cơm cháy đỏ, mận Ấn Độ và những bụi nho Oregon thấp. Mặc dù lâu nay trời không mưa nhưng công viên vẫn có mùi ẩm thấp từ vô số cây dương xỉ. Gió hú gào, thi thoảng thành từng cơn lớn, khiến những thân cây đu đưa và đám cành lá rung lên xào xạc và kẽo kẹt.

Sau vài trăm mét, con đường lại tách làm hai ngả. Đường mòn Coyote tiếp tục dẫn về phía bên trái, theo hướng của đốm sáng xanh nhấp nháy trên điện thoại. Họ lại đi tiếp.

Khúc hòa âm đầu tiên của sấm sét nổi lên – một tràng tiếng rền ầm ì xa xa ở đằng đông. Tracy thoáng nghĩ đến chuyện quay lại bãi đỗ xe, chờ cơn bão qua, và gọi một đơn vị chó nghiệp vụ đến, nhưng thay vì thế cô vẫn dấn bước về phía trước. Vài giây sau, khu rừng sáng lòa lên, một tia chớp chói mắt khiến không khí vang lên những tiếng lách tách ngay trước khi sấm nổ rền. Nghe cứ như tiếng súng săn vậy. Cơn bão đang di chuyển thật nhanh.

“Nó có vẻ ở gần chúng ta.” Tracy nói giữa tiếng sấm rền.

“Quá gần ấy chứ.” Pryor nói, ngước nhìn lên.

Tín hiệu màu xanh trên điện thoại tiếp tục nhấp nháy. “Chúng ta gần đến nơi rồi. Đi nào.” Tracy rời khỏi con đường chính để đi theo những con đường phụ có hình dạng ít rõ ràng hơn và leo lên một con dốc khác, rồi xuống dốc và băng qua một cây cầu bộ hành. Con đường vòng về phía nam. Giữa những rặng cây, dọc theo rìa cực nam của công viên, Tracy có thể nhìn thấy những mái nhà nhấp nhô. Cô dừng lại để kiểm tra lần nữa đốm sáng xanh.

“Hướng đó.” Pryor nói và chỉ tay.

“Có một con đường.” Tracy nói, chiếu đèn pin về phía một lối mòn không có hình dạng rõ ràng luồn qua bụi cây thấp.

Sét lại đánh, lần này là một tia sáng rực rỡ chiếu rọi cả khu vực này trong sắc xanh và xám, và làm không khí xao động. Gần như ngay lập tức, sấm nổ rền, to đến mức khiến Tracy và Pryor cúi đầu xuống theo bản năng.

“Chết tiệt!” Pryor nói.

Tracy lại nghĩ đến việc quay lại, nhưng đốm xanh đang vẫy gọi, gần hơn bao giờ hết, và trong đầu cô lóe lên suy nghĩ điện thoại của Mukherjee có thể sắp hết pin và tắt ngóm. Tuy nhiên, cô cũng biết Pryor còn có mấy đứa con ở nhà.

“Sao em không quay lại bãi đỗ xe nhỉ?” Cô gợi ý. “Chị có thể làm nốt việc này và chúng ta sẽ gặp nhau ở đó.”

“Không.” Pryor nói, lắc đầu, đầy vẻ quyết tâm. “Cứ đi đi. Chúng ta gần tới nơi rồi.”

“Cố gắng tránh con đường ra.” Tracy nói. “Đi trong bụi rậm ấy.” Nếu trên đường có những dấu giày, Tracy biết chúng có thể quan trọng.

Họ đi chậm lại, cẩn thận đặt từng bước chân, chiếu đèn pin lên các bụi rậm và tìm kiếm những màu sắc lạc loài. Họ đang đi về phía những ngôi nhà nằm dọc theo vành đai của công viên. Tracy dừng lại. Theo ứng dụng, họ đang ở đúng chỗ đốm sáng xanh nhấp nháy. “Nó ở đây, đâu đó thôi.” Cô nói.

Họ quét đèn pin qua những bụi cây thấp, đi theo một vòng tròn, càng lúc càng mở rộng thêm chu vi của nó. Bóng tối ngày càng đậm đặc hơn cản trở công việc của họ; Tracy bị vấp vào rễ cây đến mấy lần. Sét lại đánh, lần này sau tiếng sét đánh còn có một tiếng rắc lớn và tiếng gỗ gãy. Cô ngẩng lên nhìn, đúng lúc thấy một cái cây mảnh khảnh bị xẻ làm đôi, nửa trên của nó đổ sầm, làm rơi rụng các cành con của những cái cây ở gần đó, và đập xuống mạnh đến nỗi làm rung chuyển mặt đất dưới gan bàn chân cô.

“Chuyện này thật là ngớ ngẩn.” Cô nói. Đây là việc mà Tracy trước đây sẽ làm, cái cô Tracy không có gia đình và không có gì để mất. Cô cũng đang đẩy Pryor và gia đình cô ấy vào nguy hiểm. Đã đến lúc rời khỏi đây rồi. “Trở lại bãi đỗ xe đi, chờ cơn bão đi qua đã, và chúng ta sẽ gọi một đơn vị chó nghiệp vụ.”

Nhưng lần này Pryor không muốn bỏ cuộc. “Chị thử gọi vào số điện thoại của cô ấy đi.” Pryor nói. “Có lẽ chúng ta có thể nghe thấy nó đấy.”

Đó là một cách làm thông minh. Tracy gọi vào số của Kavita. Họ đứng rất yên lặng, lắng tai, cố gắng nghe qua tiếng gió rít. “Em có nghe thấy gì không?” Tracy hỏi.

“Chỉ có tiếng gió thôi.” Pryor nói.

Cuộc gọi chuyển sang hộp thư thoại. Tracy ngắt máy và gọi lại lần nữa. Một lần nữa, họ không thể nghe thấy tiếng chuông điện thoại.

“Hãy nhanh chóng cắm một cái cọc trên mặt đất và đánh dấu địa điểm này bằng dải băng hiện trường vụ án để chúng ta có thể tìm thấy nó nếu điện thoại của cô ấy hết pin, hoặc ứng dụng này ngừng hoạt động.” Tracy nói.

Cô bẻ gãy một cành cây khô và dùng con dao trong bộ đồ nghề của cô để vót nhọn một đầu của nó. Pryor đưa cho cô một hòn đá và Tracy cắm đầu nhọn của cành cây xuống mặt đất, sau đó dùng hòn đá và lưỡi dao để chẻ đôi đầu của cái cọc. Cô lấy ra một cuộn băng hiện trường vụ án màu vàng từ túi đồ nghề và nhét nó vào chỗ vừa bị chẻ, rồi buộc hai đầu dải băng lại và kéo nó một cái thật mạnh để đảm bảo rằng nó đã được buộc chặt. Khi họ trở về con đường chính, cô sẽ buộc dải băng hiện trường vụ án quanh vài thân cây đê đánh dấu đường quay lại – nếu cô có thể tìm thấy con đường chính. Lúc nãy họ đã đi vòng vèo và rẽ rất nhiều lần nên cô không thể lập tức nhớ ra hướng họ đã đi.

“Em có nhớ chúng ta đến đây từ hướng nào không?” Cô hỏi Pryor.

Pryor nhìn khắp xung quanh. “Chẳng phải chúng ta từ đằng kia lại sao?” Cô ấy chỉ về phía con dốc.

“Chị nghĩ em nói đúng.” Tracy nói.

Họ sóng bước bên nhau đi về phía đông bắc, quét đèn pin dọc theo các bụi rậm ở cả hai bên đường. Tracy đang ngoái nhìn lại đằng sau để xác định xem liệu cô có thể nhìn thấy hai đầu dải băng màu vàng bay phất phơ trong gió thì Pryor đột nhiên túm lấy tay cô, hét toáng lên. Chỉ trong một thoáng ngắn ngủi khi Tracy ngoảnh đầu nhìn lại con đường mòn, Pryor đã bị sụt xuống dưới khi giẫm vào một bụi rậm. Tracy tóm lấy cánh tay Pryor và ngồi bệt xuống để ngăn Pryor rơi xuống sâu hơn nữa. Pryor đã bước vào một cái hố ẩn dưới một bụi rậm, và cái hố ấy lớn hơn nhiều so với một hõm đất thông thường.

Tracy vẫn giữ cánh tay Pryor khi cô cảnh sát trẻ lồm cồm bò lên. Họ ngã nhoài xuống bụi rậm, hổn hển hít thở.

“Em ổn cả chứ?” Tracy hỏi.

Pryor gật đầu. “Em nghĩ là vậy.” Cô ấy nhìn lại cái hố. “Nó sâu chừng nào nhỉ?”

Tracy đứng dậy và giúp Pryor đứng lên. Họ cẩn thận, dè dặt bước từng bước nhỏ, ướm bàn chân để thăm dò mặt đất, nhằm xác định chu vi của cái hố ẩn dưới đám cây cỏ. Đường kính của cái hố chừng một mét hai.

Linh cảm không tốt của Tracy quay trở lại.

Tracy bò bằng cả hai tay hai chân tới mép hố. Pryor quỳ xuống bên cạnh cô.

“Em vạch đám cây cỏ này ra đi.” Tracy nói.

Pryor vạch đám cây cỏ và Tracy chiếu đèn pin xuống cái hố tối om. Luồng sáng của ngọn đèn dồn tụ vào thi thể bị gãy gập dưới đáy hố, đầu nghẹo sang bên phải, mái tóc sẫm màu lòa xòa như những chiếc rẻ quạt, che phủ phần lớn gương mặt cô gái trẻ.

Họ đã tìm thấy Kavita Mukherjee.

Faz lảo đảo va vào bức tường ở phía bên kia hành lang. Ông đã cố gắng quay đầu lại và nhìn thấy một người bước ra từ cánh cửa của căn hộ kề bên ngay khi ba tiếng súng inh tai vang lên trong hành lang kèm theo ba ánh sáng chớp lóe. Ông bật người rời khỏi bức tường, cố gắng lấy lại thăng bằng.

Andrea Gonzalez đang đứng trước mặt ông, miệng cô ta cứ mở ra rồi khép lại, dường như đang gấp gáp nói điều gì đó, nhưng Faz không thể nghe thấy lời cô ta. Tiếng ong ong trong tai phải của ông đã át đi tất cả các âm thanh khác, và ông có cảm giác mình như đang xem một bộ phim câm. Từng cử động như đang diễn ra qua một lớp chất lỏng dày, trong vắt. Gonzalez lại đẩy ông, lần này là dọc theo bức tường, xa khỏi cánh cửa và đường đạn có thể có nếu bên trong căn hộ vẫn còn những tay súng khác.

Ông bắt đầu nghe thấy giọng cô ta. “… ổn không? Anh có ổn không?” Cô ta hỏi giữa tiếng la hét của một người phụ nữ và tiếng khóc của một đứa trẻ, có lẽ là từ bên trong căn hộ.

“Tôi ổn. Tôi ổn.” Ông nghe thấy mình nói. Qua cái vẻ nhăn nhó của Gonzalez, ông suy ra được rằng mình đang hét lên.

Một thanh niên gốc Mỹ Latin đang nằm sõng soài trên sàn gạch, máu thấm đẫm cái áo ba lỗ màu trắng của cậu ta và đang chảy thành dòng theo những vết rạn và đường vải nối. Chiếc quần jean của cậu ta trễ xuống dưới hông, để lộ chiếc quần lót màu đen. Faz bước tới để đá khẩu súng ra xa khỏi tay cậu ta nhưng rụt chân lại ngay khi ông không nhìn thấy khẩu súng nào. Thay vì thế, thứ ông nhìn thấy gần bàn tay phải của cậu ta lại là một cái điện thoại di động. Ông nhận ra khuôn mặt của cậu ta từ bức ảnh của [*]DMV. Eduardo Felix Lopez.

Gonzalez đi vào bên trong căn hộ trong khi Faz nhanh chóng còng tay Lopez, theo đúng quy trình, và kiểm tra mạch của cậu ta, nhưng không thấy mạch đập.

Ông đứng dậy và đi theo Gonzalez vào bên trong căn hộ. Một người phụ nữ ngồi thu lu ở góc phòng, ôm một đứa trẻ đang gào khóc sát vào ngực mình. Khi Faz quét khẩu súng từ phải sang trái, thoáng chĩa vào người phụ nữ, cô ta lại hét lên một điều gì đó mà ông không thể hiểu nổi, và ngoảnh đầu về phía bức tường.

Gonzalez bước ra từ một căn phòng ở bên phải, nói với người phụ nữ bằng tiếng Tây Ban Nha. “Hay alguien más aquí? Hay alguien más aquí?Có ai khác ở đây không? Có ai khác ở đây không?”

Người phụ nữ cúi sát đầu vào đứa trẻ.

Faz tiếp tục tiến về phía trước, kiểm tra phòng bếp rồi phòng tắm.

Khi ông quay lại, Gonzalez đang quỳ bên cạnh người phụ nữ và chỉ về phía cánh cửa mở. “Dime tu nombre. Dime tu nombre.Hãy nói cho tôi biết tên. Hãy nói cho tôi biết tên.”

Faz khó mà nghe rõ tiếng họ giữa tiếng khóc của đứa trẻ và tiếng ong ong vẫn còn dai dẳng trong tai ông, và ông không thể hiểu họ đang nói gì.

“El hombre en el pasillo, cómo se llama?Người đàn ông ở hành lang, anh ta tên là gì?” Gonzalez nói. Khi người phụ nữ không trả lời, Gonzalez nắm lấy vai người phụ nữ và xoay người cô ta. “Cómo se llama?Tên là gì?”

López.” Người phụ nữ hét lên. “Se llama Eduardo López.Tên anh ta là Eduardo Lopez.”

Gonzalez nhìn Faz, rồi lại nhìn người phụ nữ. “Quién vive en el apartamento del al lado?Ai sống ở căn hộ bên cạnh?”

Người phụ nữ chỉ ra cửa. “El lo hizo. El lo hizo.Chính là anh ta. Chính là anh ta.”

Gonzalez đứng dậy, trút ra một hơi thở đã kìm giữ nãy giờ, và nói với Faz. “Như tôi đã nói, cho dù ta có chuẩn bị sẵn sàng cho bất cứ điều gì xảy ra thì ta vẫn có thể gặp phải những tình huống xấu khiến ta trở tay không kịp. Cô ta nói Lopez sống ở căn hộ bên cạnh, phòng 511, nhưng cậu ta đã sang đây ngay trước khi chúng ta tới.”

Faz lại nhìn ra hành lang, hướng tới thi thể co quắp của Lopez. Giọng nói Tây Ban Nha mà họ nghe thấy chính là giọng nói của cậu ta, có lẽ lúc đó cậu ta đang gọi điện thoại. Họ vừa mới giết một người có thể là mối dây kết nối duy nhất với vụ bắn chết Monique Rodgers. Tệ hơn, Gonzalez có vẻ đã bắn một người không có vũ khí.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.