Del đỗ chiếc Impala màu xanh đen đời 1965 cách vành bóng rổ một đoạn, không muốn cục cưng của mình bị quả bóng rổ rơi trúng khi nó nảy bật ra từ mép vành. Faz đứng bên dưới cái rổ, nâng niu một quả bóng trong hai tay. Del vẫn thường chơi bóng rổ với Faz hồi cả hai người họ còn trẻ và lưng anh chưa bị đau. Faz nhanh nhẹn đến đáng kinh ngạc so với vóc dáng của mình và tự hào tuyên bố rằng hồi học trung học ông đã chơi ở vị trí chặn bóng.
Khi Del xuống xe, anh nghe thấy tiếng radio đang tường thuật những lượt chơi cuối trong một trận thi đấu của đội Mariners.
“Đáng lẽ cậu phải đến đây từ một tiếng trước.” Faz nói. “Vera đã làm món cá hồi ngon không cưỡng nổi.” Ông ném quả bóng rổ cho Del, Del bắt được nó nhưng ném trả lại ngay. “Tôi không nên chơi. Lưng tôi vẫn đau. Chỉ cần ném một cú thôi, tôi cũng có thể nhận cái kết cục phải nằm trên xe cứu thương đấy.”
Faz ném một cú trúng vào cái bảng gắn sau rổ. Quả bóng bật ra chạm nhẹ vào vành rổ rồi lăn xuống.
“Ngày nghỉ của anh thế nào?” Del hỏi.
“Tôi đang chơi bóng rổ ở ngoài trời đây, cậu không thấy sao?” Faz nói. “Mới nghỉ chưa đến hai mươi tư giờ thôi mà tôi đã phát điên lên và khiến Vera phát điên lên. Cậu muốn một cốc bia hay một ly rượu vang?”
“Không, không cần đâu. Tôi đến để nói chuyện với anh thôi.”
“Tôi cũng đoán vậy.” Faz hất đầu về phía cái bàn và những cái ghế trên hàng hiên. “Ngồi ngoài hiên nói chuyện nhé!”
Ông ném quả bóng ra đằng sau. Nó nảy lên hai lần và nằm im trong bụi rậm dọc theo đường dẫn vào nhà. Họ nghe thấy tiếng đám đông reo hò phát ra từ chiếc radio trên cái bàn ở hàng hiên. “Họ lại thắng à?” Del hỏi, kéo một cái ghế ra. Sau một khởi đầu chậm chạp, đội Mariners đã thắng chín trên mười trận.
“Điểm số mới nhất mà tôi cập nhật được là 4-0.” Faz nói. “Có vẻ họ lại ghi thêm điểm rồi.”
Del ngồi xuống đối diện với Faz. “Tối nay tôi đã trở lại khu South Park, tới tòa chung cư của Lopez.”
“Vậy à?” Faz mỉm cười. “Lúc chúng ta nói chuyện vào chiều nay, cậu nói Nolasco bảo cậu chuyển hồ sơ vụ đó cho Đội Chống ma túy rồi mà?”
“Tôi chưa chuyển.” Del mỉm cười. “Tôi phải tới đó để thông báo cho gia đình Rodgers về báo cáo của Đơn vị Nghiên cứu Đạn đạo học đã.”
“Họ đón nhận chuyện đó thế nào?”
“Gần đúng như tôi dự đoán. Họ vẫn nghĩ Lopez làm việc cho Jimmy Nhỏ. Tôi đã bảo họ chúng ta vẫn đang cố gắng tìm ra mối liên hệ giữa chúng. Vì đã đến khu đó nên tôi quyết định lái xe tới khu chung cư của Lopez và nói chuyện với hàng xóm của cậu ta.”
Faz ngồi ngả về đằng trước, đặt hai cánh tay lên bàn. “Cô ta đã nói chuyện với cậu ư?”
“Cô ta không định nói.” Del kể với Faz về cuộc chạm trán của anh và cô ta ở hành lang. “Cô ta sợ, Faz ạ.”
“Sợ Jimmy Nhỏ ư?”
Del lắc đầu. “Không. Cô ta sợ chúng ta, sợ cảnh sát.”
Faz suy nghĩ một lát về điều này. “Cô ta không muốn ai nhìn thấy mình nói chuyện với cậu?”
“Có lẽ thế, nhưng đó không phải là nỗi sợ cảnh sát chung chung. Nó cụ thể hơn.”
Faz nhìn anh với ánh mắt dò hỏi. “Sợ gì?”
“Ý anh là sợ ai phải không? Gonzalez. Tôi đã hỏi Reynoso ai đã bảo cô ta nói là cô ta nghe thấy một người đàn ông hét lên Súng!”
“Và cô ta nói Gonzalez đã bảo cô ta?” Faz hỏi.
“Sau một hồi ấp a ấp úng, cô ta kể rằng người nữ cảnh sát đã bảo cô ta nói là mình nghe thấy một người đàn ông hét lên Súng!”
“Không đùa đấy chứ?”
Del gật đầu. “Không đùa đâu.” Anh kể cho Faz nghe chi tiết cuộc trò chuyện giữa anh và người phụ nữ kia ở căn hộ của cô ta. “Gonzalez bảo Reynoso rằng Reynoso có thể gặp rắc rối vì đã cho Lopez vào nhà, rằng mọi chuyện có thể trở nên tồi tệ đối với cô ta và con trai của cô ta.”
“Cậu có ghi âm lại lời khai của cô ta không?” Faz hỏi.
Anh lắc đầu. “Không, tôi đã lo cô ta hoảng sợ và câm như hến. Nhưng ngay cả khi cô ta chịu để cho tôi ghi âm, FIT, hoặc bất cứ ai khác xem xét điều này sẽ tranh cãi rằng tôi đã mớm cung lời khai của cô ta và gây sức ép lên nhân chứng, đặc biệt là khi tôi nói với cô ta rằng lúc ấy anh đang đeo một cái camera trên người, do đó chúng ta biết cô ta đang nói dối khi cô ta nói mình nghe thấy tiếng một người đàn ông.”
Faz ngồi ngả ra xa khỏi bàn hơn. “Cậu đã nói thế ư?”
Del gật đầu.
“Chết tiệt, Del. Tôi không muốn cậu mạo hiểm công việc của mình.”
“Ôi chà, còn một việc nữa cơ.” Del nói. “Khi Nolasco bảo tôi đóng lại cuộc điều tra của chúng ta và chuyển hồ sơ tới Đội Chống ma túy, tôi đã truy cập vào file hồ sơ để cập nhật tình hình. Tôi đã thấy Tracy mở hồ sơ này vào chiều thứ Hai và thứ Ba của tuần này.”
“Tại sao Tracy lại… Khoan đã… Vào chiều thứ Hai và thứ Ba, Tracy đang ở phiên tòa xử vụ Stephenson mà.”
“Tôi biết.”
“Vậy thì…”
“Trên dữ liệu còn ghi lại rằng tôi đã truy cập hồ sơ vào hôm qua, trong khi lúc ấy tôi đang ở nhà vì bị đau lưng.”
“Cậu có truy cập từ xa không?”
Del lắc đầu. “Không. Tôi đang định hỏi anh câu đó.”
“Ôi, chết tiệt, Del.”
“Gì vậy?”
“Chết tiệt.” Faz nói. “Tôi đã để Gonzalez sử dụng máy tính của cậu vào hôm qua, sau khi cô ta than thở với tôi rằng giữa cô ta và Tracy có vấn đề. Tôi đã cho cô ta mật khẩu của cậu.”
Del gật đầu, suy nghĩ về điều này. “Và nếu cô ta sử dụng máy tính của Tracy vào thứ Hai và thứ Ba, cô ta hẳn sẽ biết tôi là điều tra viên chính của vụ Rodgers chứ không phải Tracy, và cô ta không thể truy cập vào các file báo cáo riêng tư.”
“Nhưng tại sao? Tại sao cô ta muốn truy cập vào các hồ sơ của cậu?”
“Tôi không biết. Nhưng rõ ràng mối quan tâm của cô ta là Monique Rodgers.”
“Cậu có hỏi Reynoso tại sao Lopez lại ở trong căn hộ của cô ta không?” Faz hỏi.
“Tôi có hỏi, và cô ta nói Lopez cần trốn ai đó.”
“Cậu ta biết chúng tôi sẽ tới ư?”
“Tôi không nghĩ vậy.”
“Vậy thì là ai?”
“Reynoso nói Lopez đang ở trong căn hộ của cô ta thì có ai đó gõ cửa nhà cậu ta. Anh đã kể với tôi rằng anh và Gonzalez chưa hề gõ cửa.”
“Đúng vậy, chúng tôi chưa kịp gõ cửa.”
“Vậy thì có ai đó đã tới căn hộ của Lopez ngay trước khi anh và Gonzalez đến. Reynoso nói họ gõ cửa vài lần rồi bỏ đi. Cô ta nói sau khi người đó ngừng gõ cửa, Lopez đã đi tới cửa sổ và quan sát bãi đỗ xe, trong lúc cậu ta làm thế, điện thoại của cậu ta đổ chuông và cậu ta bắt đầu nói tiếng Tây Ban Nha.”
“Tôi đã nghe thấy có người nói tiếng Tây Ban Nha.”
Del nói: “Tôi biết. Tôi cũng nghĩ rằng Lopez không ngờ vẫn có người ở hành lang khi cậu ta bước ra ngoài. Tôi cho rằng cậu ta nghĩ người mà cậu ta đang trốn tránh đã bỏ đi. Trên cửa không có lỗ nhòm. Vì thế Lopez không thể kiểm tra hành lang trước khi mở cửa. Tôi đang nghĩ rằng anh và Gonzalez đã làm cậu ta bất ngờ, cũng như cậu ta làm hai người bất ngờ vậy.”
Faz nhớ lại điều gì đó. “Gonzalez đã ngỏ ý giúp tôi tra cứu thông tin về Eduardo Lopez.” Ông nói, ngả người về đằng trước. “Cô ta có mặt lúc tôi nhận được kết quả về các dấu vân tay từ Đơn vị Xử lý Dấu vân tay chìm. Cô ta đã hỏi liệu tôi có muốn cô ta tra cứu giúp thông tin về Lopez không.”
“Vậy là, cô ta biết chúng ta đã điều tra được chủ nhân của dấu vân tay trên chiếc ô tô đỗ gần hiện trường vụ án là Lopez.” Del nói. “Và khi cô ta tra cứu thông tin về Lopez, cô ta đã biết được địa chỉ được lưu lại gần nhất của cậu ta.”
“Cậu nghĩ cô ta đã nói cho Lopez biết chúng tôi sẽ đến để thẩm vấn cậu ta ư?”
“Có thể.” Del nói. “Nhưng điều đó không trả lời được cho câu hỏi ai đã đến cửa nhà Lopez trước các anh, cũng như Lopez đang trốn tránh ai.”
Faz nhớ đến người đàn ông đi xuống cầu thang bộ ngay trước khi ông và Gonzalez bước vào thang máy. Thời gian thật trùng khớp. “Có thể tôi đã nhìn thấy anh ta.”
“Ai cơ?”
“Tôi không biết là ai, nhưng Gonzalez và tôi đã nhìn thấy một người đàn ông gốc Mỹ Latin đi ra khỏi khu vực cầu thang bộ khi chúng tôi đang đợi thang máy. Anh ta đã liếc nhìn chúng tôi… và khi rời khỏi tòa nhà, anh ta đã đi về phía bãi đỗ xe.”
“Theo lời Reynoso, Lopez đã đi ra cửa sổ và nhìn người đó rời đi.” Del nói.
“Đó hẳn là lúc chúng tôi đang đi thang máy lên căn hộ của Lopez, nhưng nếu Gonzalez báo cho Lopez biết rằng chúng tôi đang đến, tại sao cô ta lại bắn cậu ta chứ?” Faz hỏi.
“Có thể cô ta không trực tiếp báo cho cậu ta biết. Có thể cô ta bảo người đàn ông kia làm vậy, rồi khi người đàn ông kia gõ cửa và không thấy ai trả lời, anh ta đã cho rằng Lopez không có nhà.”
“Vẫn chưa giải thích được tại sao Gonzalez lại bắn Lopez.”
“Tôi không thể trả lời câu hỏi đó. Chưa thể.” Del nói. “Vào thời điểm này, tất cả những gì tôi chắc chắn là một người đã chết thì không thể đưa ra lời khai bất lợi cho Jimmy Nhỏ được. Và việc Gonzalez bắn Lopez đã phần nào đặt dấu chấm hết cho cuộc điều tra của chúng ta, đặc biệt là khi Đơn vị Nghiên cứu Đạn đạo học kết luận rằng viên đạn sát hại Monique Rodgers khớp với khẩu súng 38 ly tìm thấy trong căn hộ của Lopez.”
“Chúng ta không có đủ bằng chứng để buộc tội cô ta.” Faz nói. “Ý tôi là, nếu chúng ta bảo Reynoso khai rằng Gonzalez đã bảo Reynoso nói gì, Gonzalez sẽ phủ nhận.”
“Và nếu lộ ra việc tôi nói dối và bảo Reynoso rằng anh đang đeo một cái camera trên người…”
“Thì cậu sẽ chịu chung số phận với tôi.”
Del gật đầu. “Ngày mai tôi sẽ gọi điện đến Los Angeles xem có thể nói chuyện với ai ở đó không, để cố gắng tìm hiểu xem họ biết gì về cô ta.”
“Tra địa chỉ nhà của cô ta đi.” Faz đề nghị.
“Tôi không thể làm điều đó. Anh biết mà, Faz.” Các sĩ quan cảnh sát không được phép tra các địa chỉ trừ phi địa chỉ đó liên quan đến một vụ án cụ thể.
“Cứ kiếm cho tôi địa chỉ của cô ta đi. Nếu cứ ăn không ngồi rồi ở đây, tôi sẽ phát điên lên mất. Để tôi trông chừng Gonzalez trong lúc cô ta không làm nhiệm vụ. Đã có ai kiểm tra điện thoại của Lopez để tìm hiểu xem lúc đó cậu ta đang gọi điện hay nhắn tin cho ai chưa?”
“Chưa. Tôi đã lái xe đến thẳng đây. Ngày mai tôi sẽ lo việc đó.” Del ngồi ngả người ra sau, lắc đầu. Vài giây sau, anh nói: “Quả là một cơn bão chết tiệt.”
“Một cơn bão chết tiệt trong lòng một cơn bão chết tiệt.” Faz đồng ý.