THỨ BẢY, NGÀY 15 THÁNG 12 NĂM 2018

Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Cuối

❊ ❊ ❊

Y tá trao cho Tracy cô con gái mới sinh, được quấn trong một cái chăn và trên đầu đội một cái mũ trùm màu hồng. Khuôn mặt cô bé đỏ au và đôi mắt mở to, ánh mắt còn ngây dại và hơi hiếng.

“Cô chắc chắn điều này là bình thường chứ?” Dan nói vói cô y tá hộ sinh. “Đôi mắt hiếng ấy.”

“Hoàn toàn bình thường.” Y tá nói.

“Đôi mắt con bé vẫn sẽ giữ màu xanh dương chứ?” Anh hỏi.

“Không phải lúc nào cũng vậy, nhưng vì cha mẹ cô bé đều có màu mắt sáng nên tôi dám chắc khả năng cao là đôi mắt cô bé vẫn sẽ giữ màu xanh dương.”

“Và con bé khỏe mạnh chứ? Tất cả đều ổn chứ?”

“Cô bé nặng ba cân bảy.” Y tá nói, cười khúc khích. “Chắc chắn là không bị suy dinh dưỡng rồi.”

Họ đã phải cho Tracy dùng thuốc giục sinh khi cô quá ngày dự sinh một tuần.

Sau khi hoàn thành các nhiệm vụ của mình, cô y tá vơ lấy những cái khăn và những cái khay, rồi nói: “Tôi sẽ dành cho anh chị chút thời gian riêng tư. Anh chị có khách trong phòng đợi đấy.”

Tracy nhìn Dan, rồi nói với cô y tá. “Cho chúng tôi một phút trước khi mời họ vào nhé. Và cảm ơn cô – vì tất cả.”

Cô y tá mỉm cười. “Chị đã làm hết mọi việc mà. Tôi chỉ có mặt ở đây để hỗ trợ thôi.”

Sau khi cô y tá rời đi và cánh cửa đóng lại, Dan đi tới bên cạnh giường, cúi xuông hôn Tracy. “Em cảm thấy thế nào, bà mẹ?”

Tracy mỉm cười, những giọt nước mắt lăn dài trên má. “Con bé thật hoàn hảo, đúng không? Nó thật quá thơ ngây.”

“Mười ngón tay, mười ngón chân, hai cái tai và một cái mũi.” Dan nói. “Anh ước gì cha mẹ chúng ta có thể ở đây để chứng kiến cảnh này. Mẹ anh hẳn sẽ yêu nó lắm. Hẳn là bà sẽ chiều hư nó mất, nhưng…”

“Anh cảm thấy thế nào?”

Dan mỉm cười. “Cứ như anh vừa leo lên đỉnh núi Rainier và đang đứng ở nóc nhà của thế giới, ngắm nhìn mặt trời mọc ở đường chân trời, nhìn thấy tia nắng đầu tiên của ngày mới và một cây cầu vồng đầy màu sắc. Vậy mà cảnh tượng ấy vẫn sẽ không thể đẹp bằng tạo vật mà anh đang nhìn thấy trong căn phòng này.”

“Đừng có tỏ ra ủy mị quá thế. Các hormone của em đang trở nên điên loạn rồi.” Cô lại bắt đầu khóc.

“Này.” Dan thì thầm. “Thôi nào. Hãy xem điều em vừa làm được này.”

“Điều mà cả hai chúng ta đã làm chứ.” Tracy nói. Cô nhìn xuống con gái. “Em chỉ muốn bảo vệ con bé, anh biết chứ? Em không bao giờ muốn nó bị ngã và trầy đầu gối, hay có thằng nhóc nào làm tan nát trái tim con bé.”

“Còn lâu nữa tụi con trai mới bắt đầu lởn vởn xung quanh con bé.” Anh nói. “Hơn nữa, mẹ nó còn sở hữu hai khẩu súng và vẫn là một trong những tay súng nhanh nhất vùng Bờ Tây.”

“Em có thể dạy con bé bắn súng.” Tracy nói, cô chưa từng nghĩ đến điều đó trước khoảnh khắc này. “Con bé có thể thi đấu.”

“Như anh đã nói, mất một thời gian nữa chúng ta mới có thể huấn luyện cho nó được.” Dan nói.

Tracy mỉm cười và nhìn lên anh. “Vậy, anh đã suy nghĩ thêm về những gì chúng ta đã bàn bạc chưa?”

“Em biết là anh sẽ hoàn toàn vui lòng nếu em muốn đặt tên cho con bé là Sarah.”

“Em biết.” Tracy nói. Họ đã bàn bạc về chuyện này vào một buổi sáng trong lúc nằm trên giường, nghĩ ra những cái tên để đặt cho con bé. Một phần trong Tracy muốn tỏ lòng trân trọng em gái, muốn tưởng nhớ Sarah theo một cách đặc biệt, một cách có thể mang lại nụ cười trên khuôn mặt Tracy thay vì nỗi buồn đau. Nhưng Tracy không muốn đặt gánh nặng đó lên vai con gái mình, không muốn con bé có bất cứ mường tượng gì về việc nó là ai, hoặc nó buộc phải trở thành ai. Cô muốn con gái cô khi lớn lên sẽ được là chính mình, là chính con người mà nó muốn trở thành.

Tracy không bao giờ có thể quên được rằng một chuyện khủng khiếp và đầy bi thảm đã xảy ra với Sarah, cũng như đối với Kavita Mukherjee và hàng nghìn cô gái trẻ khác. Cô không muốn ý nghĩ tiêu cực đó gắn kết vói một tạo vật quá thơ ngây và xinh xắn như bé con này.

“Không.” Tracy nói. “Khi em nghe thấy tên con gái của chúng ta, em muốn nó chỉ gắn liền với thứ gì đó thật đẹp đẽ, thứ gì đó luôn mang lại nụ cười trên khuôn mặt em.”

“Được rồi.” Dan nói. “Vậy em muốn đặt tên con bé là gì?”

Và cái tên đó nảy ra trong đầu Tracy, cái tên mà cả cô lẫn Dan đều chưa từng bàn tới, nhưng bây giờ nó dường như vô cùng lý tưởng. “Em muốn đặt tên con bé theo tên của người đã mang lại màu sắc cho thế giới của em, khi em chỉ có thể nhìn thấy hai màu đen trắng. Em muốn đặt tên cho con bé là Danielle.”

Đôi mắt Dan ngân ngấn nước. Anh cúi thấp xuống để mũi họ chạm vào nhau. “Thật chứ?” Anh thì thầm.

“Chúng ta có thể gọi con bé bằng cái tên tắt là Dani.” Tracy nói.

“Được rồi.” Anh nói. “Con bé sẽ có tên là Danielle Sarah O’Leary.” Anh hôn lên môi Tracy, một nụ hôn thật dài và trọn vẹn.

Rồi cô nói: “Tại sao anh không mời họ vào nhỉ?”

Dan hôn con gái và rời khỏi phòng. Tracy tìm chiếc điều khiển từ xa và nâng giường của mình lên, Danielle được đặt nằm bên cạnh cô. Thuốc gây tê ngoài màng cứng đã bắt đầu mất tác dụng và cô có thể cảm thấy sự khó chịu và mệt mỏi đang dần lan tỏa. Tuy nhiên, cô vẫn dồn hết sự chú ý vào con gái mình. Cô không thể ngừng nhìn con bé, không thể ngừng mỉm cười.

Cánh cửa phòng mở ra và cô y tá quay trở lại.

“Cô bé đã đòi bú chưa?”

“Chưa.” Tracy nói. “Con bé chỉ nằm đây quan sát mọi thứ thôi.”

“Cô bé thật lanh lợi, đúng không?” Cô y tá bước lại và nhìn kĩ đứa trẻ. “Vài phút nữa chị hãy cố gắng cho cô bé bú một chút nhé. Cô bé sẽ đói đấy. Nhắc đến chuyện ăn uống, tôi có thể mang gì đến cho mẹ cô bé đây?”

Tracy phải dần quen vói âm thanh của từ này: Mẹ. “Tôi muốn ăn một cái burger pho mát và khoai tây chiên… và một cốc sữa lắc sô cô la.” Tracy nói. “Với thật nhiều kem tươi. Tôi cho rằng tôi sẽ không cần phải giữ dáng trong vài tháng nữa.”

“Vậy thì chị nên tận hưởng khoảng thời gian đó. Còn chồng chị thì sao?”

“Cũng giống tôi.”

“Tôi sẽ mang đến ngay.” Cô ấy nói, rồi rời đi.

Cánh cửa lại mở ra và Dan bước vào, theo sau là Faz và Vera. Vera đi thẳng đến chỗ Tracy và em bé. Bà đội một cái mũ len hợp thời trang trên mái đầu gần như trọc lốc. Khi đội ngũ y bác sĩ của khoa ung thư nói với bà rằng tốt hơn hết là nên cạo trọc đầu trong thời gian hóa trị, để tránh bị sốc khi thấy những mảng tóc rụng bám vào lược khi chải, Faz đã gọi điện cho Tracy và nhờ cô đến để ủng hộ tinh thần cho bà. Tracy đã nhận lời, và cô đã đến thăm Vera gần như mỗi ngày trong các đợt hóa trị của bà, ngay cả khi Tracy đã to như một chiếc SUV. Cô mang đến cho Vera những món ăn tự nấu mà Vera có thể trữ đông trong cả tuần lê.

“Cô bé xinh quá!” Vera nói, xuýt xoa. “Ôi Chúa ơi. Vic, nhìn cô bé này. Cô bé giống như một thiên thần nhỏ vậy.”

Faz bước tới mép giường. “Cô bé xinh quá, Tracy. Cô làm tốt lắm. Cô thực sự làm tốt lắm.”

Khuôn mặt ông đã lành lặn sau trận đòn. Ông có những vết sẹo, nhưng các bác sĩ đã khâu vết rách bên trên mắt ông sao cho vết khâu lẫn vào trong lông mày và nắn thẳng lại mũi cho ông. Ông đã nghỉ làm gần hai tháng để những vết thương hồi phục, trong đó có hai cái xương sườn bị rạn. Ông vẫn đang dần bắt nhịp trở lại với công việc của đội A. Vera đã tự tay chăm sóc ông, bất chấp sự phản đối của Faz. Đó chính là một liệu pháp tốt đối với bà, giúp bà quên đi căn bệnh ung thư và vượt qua những ngày khó khăn ấy.

“Chị cảm thấy thế nào rồi?” Tracy hỏi Vera.

“Chẳng phải đó là câu mà tôi nên hỏi cô sao?”

“Tôi khỏe.” Tracy nói. “Hơi mệt và hơi xúc động, nhưng không điều gì có thể khiến tôi hạnh phúc hơn thế này. Đợt điều trị cuối cùng của chị sao rồi?”

Vera đã hóa trị đợt cuối trước khi Tracy vào viện hai ngày. Faz nói bác sĩ chuyên khoa ung thư vô cùng lạc quan rằng bệnh ung thư của bà đã thuyên giảm và sức khỏe của bà sẽ ổn định.

“Tôi ổn.” Vera nói. “Thú thực, tôi chưa bao giờ cảm thấy phấn chấn đến thế khi Dan gọi điện nói với chúng tôi rằng cô đã nhập viện chờ sinh.”

“Khi nào thì chị đến gặp bác sĩ phẫu thuật tạo hình?”

“Khoảng một tháng nữa.” Vera nói.

“Tôi đã gợi ý rằng chúng tôi nên đi ăn tối với Andrea Gonzalez trong trường hợp Vera muốn nhìn thấy những kích cỡ mà họ có thể tạo ra.” Faz nói.

Vera dùng tay đánh ông.

“Này, giống như mua một cái xe ấy, đúng không nào? Ta phải ra ngoài và xem ở đó có gì chứ.”

“Anh đi mà xem.” Vera nói. “Anh đâu phải là người phải mang chúng suốt ngày chứ.”

“Này, cô đặt tên cho em bé là gì vậy?” Faz hỏi Tracy.

“Danielle.” Tracy nói. “Chúng tôi sẽ gọi tên thân mật của con bé là Dani.”

“Không đùa đây chứ.” Ông nhìn Dan và gật đầu với anh. “Tôi đã luôn muốn đặt tên cho Antonio là Faz. Nhưng Vera không cho.”

Vera đảo tròn mắt. “Không cho là đúng rồi còn gì, không phải sao? Ai lại tên là Faz Fazzio. Anh đã có một nhà hàng mang tên mình rồi. Hãy biết hài lòng với điều đó.”

“Nhà hàng được mở rồi à?” Tracy hỏi.

“Một tuần nữa kể từ ngày mai.” Faz đáp. “Chúng tôi muốn hai người có mặt trong lễ khai trương, cùng với Del, Celia, Kins và Shannah.”

“Tôi sẽ không bỏ lỡ đâu.” Dan nói.

“Đó là một lễ mừng kép.” Vera báo tin. “Antonio đã cầu hôn bạn gái của nó.”

“Thật là tuyệt vời.” Dan nói.

“Vera đã nói rằng cô ấy sẽ làm việc ở nhà hàng chưa nhỉ?” Faz hỏi.

“Chỉ vài ngày trong tuần với nhiệm vụ đón tiếp và sắp xếp chỗ cho khách thôi.” Vera nói.

“Không, không. Hãy kể họ nghe những gì Antonio đã nói.”

Vera tỏ ra miễn cưỡng.

Faz nói: “Nó muốn Vera vào bếp. Thằng bé dùng từ gì ấy nhỉ?”

“Tournant.” Vera nói.

“Đúng rồi. Nó muốn Vera làm tournant. Đó là đầu bếp giám sát mọi thứ trong bếp. Cô ấy sẽ rất phù hợp với công việc đó.”

“Tôi rất vui khi được là tâm điểm chú ý.” Vera nói. “Nhưng tôi nghĩ ở đây có một bà mẹ và một đứa bé đáng yêu xứng đáng được chú ý hơn tôi.”

Tracy mỉm cười. “Chị có muốn bế nó không?”

Vera cười tươi. “Tôi có muốn bế cô bé không ư? Cô hỏi thế thì khác nào hỏi gà trống có biết gáy không chứ? Để tôi ngắm nhìn thiên thần nhỏ này một lát nào.” Tracy trao đứa bé cho Vera. “Lạy Chúa tôi, nhìn xem cô bé lanh lợi chưa này.”

“Cô nên cẩn thận, Tracy. Cô bé này có thể trở thành một điều tra viên đấy.” Faz nói.

“Cô bé thật xinh xắn.” Vera liên tục xuýt xoa. “Tạo vật xinh xắn nhất mà tôi từng nhìn thấy.”

Tracy gật đầu với Dan. Dan nói: “Nghe này, trước khi tất cả những người khác đến đây, có một điều mà Tracy và tôi muốn đề nghị với anh chị.”

Vera khựng lại khi đang đung đưa và nựng nịu đứa bé. Faz tỏ vẻ lo lắng. Ông quay sang Tracy. “Cô vẫn sẽ đi làm trở lại, đúng không?”

“Đó là quyết định của sau này.” Tracy nói.

“Anh chị biết rằng Tracy luôn coi anh chị như người nhà.” Dan nói. “Vì thế chúng tôi tự hỏi liệu anh chị có vui lòng nhận lời làm cha mẹ đỡ đầu của Danielle không?”

Trong một thoáng, cả Vera lẫn Faz đều không nói gì. Họ im lặng nhìn nhau. Rồi Vera bật khóc, những giọt lệ chảy tràn trên gò má bà, khiến Faz cũng ứa nước mắt. “Oa.” Ông khẽ nói. “Thật là một vinh hạnh. Đó thực sự là một vinh hạnh, đúng không, Vera?”

Vera gật đầu. Bà đi tới chỗ Tracy, cúi xuống hôn lên má cô.

“Còn gì tuyệt vời hơn chứ.” Faz nói. “Đầu tiên, tôi có một nhà hàng mang tên tôi. Sau đó, tôi trở thành một người cha đỡ đầu. Đừng lo, Tracy.” Ông nói, nhái giọng rất giống [*]Marlon Brando. “Nếu có bất cứ thằng nhóc nào lảng vảng xung quanh con gái cô, tôi sẽ đưa ra cho chúng một lời đề nghị mà chúng không thể chối từ.”

“[*]Don Fazzio.” Tracy nói. “Chúa phù hộ cho chúng ta. Đội A sẽ không bao giờ còn như trước nữa.”

HẾT

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.