Del bước ra khỏi thang máy trong tòa chung cư của Eduardo Lopez, lần này anh có mang theo một cái khăn tay để bịt mũi và miệng. Anh đã định đi cầu thang bộ, nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua thôi. Lưng đau mà leo năm tầng cầu thang thì có khác nào tự chuốc lấy rắc rối. Đến lúc anh ra khỏi thang máy để bước vào hành lang tầng năm, đôi mắt anh giàn giụa nước và anh cảm thấy buồn nôn vì thứ mùi khủng khiếp ấy cùng với việc nín thở quá lâu. Lúc nào đi xuống, anh sẽ đi cầu thang bộ – kệ xác cái lưng của anh.
Anh đã lái xe đến khu South Park để thông báo với chồng và mẹ của Monique Rodgers về cái chết của Eduardo Felix Lopez và việc Đơn vị Nghiên cứu Đạn đạo học đã chứng minh được rằng viên đạn giết chết cô ấy trùng khớp với khẩu súng lục ổ quay 38 ly được tìm thấy trong căn hộ của Lopez. Họ hỏi anh về Jimmy Nhỏ, về việc liệu có bất cứ bằng chứng nào cho thấy hắn ta có liên quan đến vụ nổ súng không. Del nói tất cả vẫn đang được điều tra.
Anh xem xét các số nhà gắn trên cửa các căn hộ khi đi trên sàn gạch nứt nẻ. Ánh sáng rọi vào qua các ô cửa sổ ở hai đầu hành lang, giống như Faz đã mô tả. Đúng lý ra, Del không nên đến tòa chung cư ở khu South Park này. Đúng lý ra, anh nên đóng lại hồ sơ và gửi nó cho đơn vị Chống ma túy, theo chỉ thị của Nolasco. Anh sẽ làm vậy, nhưng trước đó anh phải giải quyết những việc còn dang dở và một vấn đề cấp bách trước đã.
Del tới cửa căn hộ thứ hai tính từ cuối hành lang, bên cạnh căn hộ mà anh biết đã từng là nơi trú ngụ của Eduardo Lopez. Anh quan sát vị trí Gonzalez và Faz nói là họ đã đứng, và anh đồng ý với những gì Faz đã khai với điều tra viên FIT. Sẽ hợp lý hơn nếu Faz đứng ở bên trái khung cửa chứ không phải đằng sau Gonzalez, vì như vậy ông có thể quan sát bất cứ ai ra mở cửa và xác định xem liệu có còn người nào ở trong căn hộ và là một mối đe dọa tiềm tàng không – chưa kể còn tránh được đạn nếu đối tượng mở cửa và bắn họ.
Anh gõ cửa căn hộ kế bên. Không ai trả lời. Anh lại gõ lần nữa, mạnh hơn. Cánh cửa rung lên lạch cạch. Không có ai trả lời. Anh gõ lần thứ ba, đợi một lát, rồi áp tai vào cánh cửa, nhưng chẳng nghe thấy gì cả. Khi anh lùi lại, anh nhận thấy cánh cửa không có lỗ nhòm, vì thế không thể nào có chuyện ai đó ở phía bên kia biết được anh là cảnh sát. Quan trọng hơn, Lopez cũng không thể biết được người ở bên ngoài cửa có phải là cảnh sát hay không trước khi cậu ta mở cửa và bước ra.
Del nghe thấy tiếng cửa mở ra rồi đóng sầm lại trên hành lang. Một người phụ nữ và một cậu bé đi ra khỏi khu vực cầu thang bộ, và người phụ nữ đặt cậu bé xuống đất. Một tay cô ta xách một cái túi bóng đựng đồ tạp phẩm, tay kia cầm một chùm chìa khóa. Trông cậu bé không quá hai, ba tuổi và đang cầm gì đó trong tay – một con khủng long đồ chơi. Khi người phụ nữ lại gần, cô ta nhìn thấy Del và đột ngột dừng khựng lại. Cô ta thì thầm gì đó với cậu bé, cầm lấy tay nó rồi quay người bước trở lại về hướng cầu thang bộ. Cậu bé ngoái lại nhìn Del và người mẹ lập tức mắng nó.
“Xin làm phiền một chút.” Del nói.
Người phụ nữ không ngoảnh lại.
“Xin làm phiền một chút.” Del nói to hơn và bước nhanh hơn, trong giới hạn mà cái lưng đau của anh cho phép. “Chị Reynoso? Chị Reynoso.” Cái tên ấy có trong các báo cáo của FIT. Del đuổi kịp người phụ nữ ấy ngay trước khi cô ta đẩy mở cánh cửa dẫn ra cầu thang bộ.
“Chị Reynoso?”
“No hablo inglésTôi không nói tiếng Anh.” Cô ta mỉm cười vẻ áy náy và trông có vẻ bối rối.
“Hablas español?Chị nói tiếng Tây Ban Nha ư?”
Cô ta lắc đầu. “Tengo prisa. No puedo hablar ahora.Tôi đang vội. Tôi không thể nói gì bây giờ.”
Cô ta đang vội và không thể nói chuyện vào lúc này. Del đã học tiếng Tây Ban Nha ở trường trung học và từng làm việc ở Đông Washington hồi anh mới tốt nghiệp Học viện Cảnh sát. Anh có thể nói và hiểu được tiếng Tây Ban Nha đường phố, mặc dù còn xa mới đến mức trôi chảy. Nhưng anh không cần hiểu tiếng Tây Ban Nha cũng có thể biết Reynoso đang nói dối.
Anh chỉ vào cửa căn hộ của cô ta và hỏi tại sao cô ta lại quay đi tiếp khi vừa về đến nhà mình rồi. “Estaans volviendo a casa. Por qué te volviste cuando me viste?Chị đã về nhà. Tại sao chị lại quay lại khi nhìn thấy tôi?”
“Không. Không. Tôi không thể nói chuyện bây giờ. Tôi muộn mất rồi.”
“Vậy là chị nói được tiếng Anh?”
Cô ta khựng lại. “Sí.Vâng. Vâng. Một chút.”
“Tại sao chị lại quay đi khi nhìn thấy tôi?”
Reynoso có vẻ hoảng sợ. “Xin anh!”
Del giơ phủ hiệu của mình lên. “Tôi là điều tra viên của Sở Cảnh sát Seattle.” Anh nói, mặc dù Reynoso dường như không mảy may kính nể thân phận của anh. “Tôi muốn hỏi chị thêm một vài câu hỏi nữa. Chị muốn nói chuyện trong căn hộ của chị hay ngay ở đây, trên hành lang này?”
Reynoso không nhất thiết phải nói chuyện với Del, nhưng những công dân bình thường hiếm khi biết điều này. Cô ta cam chịu hất đầu về phía căn hộ của mình và họ cùng nhau đi xuôi hành lang. Ở cửa, Del nhường chỗ cho cô ta. Cậu bé ngước lên nhìn anh với vẻ nghi ngờ xen lẫn lo lắng. Del mỉm cười, nhưng vẻ mặt của đứa trẻ vẫn không thay đổi.
Reynoso mở cửa, bước vào bên trong căn hộ. Del nhòm vào bên trong nhưng không thấy ai. Cô đặt túi đồ tạp phẩm xuống kệ bếp và nói với đứa trẻ. “Daniel, ve a jugar a tu cuarto con tu dinosaurio.Daniel, về phòng chơi với bạn khủng long của con đi.”
Daniel hết nhìn mẹ rồi lại nhìn Del, như thể sợ phải rời khỏi cô ta.
“Seguid.Đi đi.” Cô ta nói. “Haré quesadillas en un rato.Mẹ sẽ làm món quesadillas cho con.”
Cậu bé bước về phía cánh cửa ở phía bên kia căn phòng, liếc nhìn lại Del một lần cuối cùng trước khi đi qua cửa.
Người phụ nữ khoanh tay và cúi đầu xuống.
“Chị đã ở đây vào đêm hôm kia, khi Eduardo Lopez bị bắn. Tôi chỉ muốn hỏi chị một vài câu hỏi thôi.” Del nói.
“Tôi đã nói chuyện với cảnh sát rồi. Anh nên hỏi họ.” Cô ta nói mà không ngước mắt lên.
“Tôi đã hỏi rồi.” Del nói. “Họ cử tôi quay lại đây bởi vì lời khai của chị không khớp với lời khai của các nhân chứng khác. Họ đề nghị tôi cố gắng xác định xem tại sao lại thế tại sao lời khai của chị lại khác.”
Người phụ nữ nhún vai nhưng không nói gì.
“Một người phụ nữ trên hành lang nói rằng cô ta nghe thấy một người phụ nữ hét lên Súng! ngay trước khi nghe thấy tiếng súng nổ. Chị thì lại nói chị nghe thấy một người đàn ông hét lên Súng!” Chẳng có báo cáo nào như vậy cả.
Reynoso lắc đầu. “Tôi không biết.”
Del đổi chiến thuật. “Sao chị lại biết Eduardo Lopez?”
“Cậu ta sống ở nhà bên cạnh.”
“Chị có mối quan hệ gì với cậu ta không?”
“Không.” Cô ta lắc đầu, cau mày.
“Vậy lúc đó cậu ta đang làm gì ở đây, trong căn hộ của chị?”
“Tôi đã nói…”
“Không, chị chưa trả lời câu hỏi đó. Chưa ai hỏi chị câu đó cả. Lúc đó cậu ta đang làm gì ở đây, trong căn hộ của chị?” Del đã đọc các lời khai của nhân chứng, bao gồm cả lời khai của cô ta.
Cô ta nhún vai, câu giờ. “Lúc đó cậu ta chỉ vừa mới sang đây.”
“Hai người là bạn à?”
“SiĐúng. Chúng tôi là bạn.”
“Hai người gặp nhau như thế nào?”
“Tôi đã nói với anh rồi. Anh ta sống ở căn hộ bên cạnh.”
“Anh ta làm việc ở đâu?”
“Tôi… tôi không biết.”
“Anh ta đã nói về chuyện gì?”
“Xin anh đấy.” Cô ta nói. “Tôi còn phải cho con ăn.”
“Tại sao chị lại nói chị nghe thấy một người đàn ông hét lên Súng!, chị Reynoso?”
“Bởi vì đó là những gì tôi…”
“Không. Đó không phải là những gì chị nghe thấy. Ngày nay cảnh sát đều đeo camera trên người. Chị biết camera đeo trên người là gì không? Đó là một cái máy quay video nhỏ xíu, chị Reynoso ạ. Nó ghi hình tất cả những gì xảy ra và thu âm lại tất cả những gì được nói.” Các sĩ quan cảnh sát không đeo camera, ít nhất thì không phải tất cả bọn họ đều được đeo và dù sao đi nữa điều đó cũng chưa được áp dụng tại thời điểm này. Nó vẫn đang được thảo luận giữa thành phố và hiệp hội cảnh sát. Del chỉ đang gây sức ép với cô ta để xem liệu cô ta có thay đổi lời khai không.
“Vì vậy chúng tôi biết rằng không có người đàn ông nào hét lên Súng! cả! Tại sao chị lại khai là có một người đàn ông đã hét lên như thế?”
“Tôi không biết. Có thể tôi đã nhầm.”
“Chị Reynoso, chị không thể gặp rắc rối gì khi nói ra sự thật. Nhưng nếu chị nói dối một sĩ quan cảnh sát…”
“Xin anh đấy.”
“Có ai đó bảo chị nói rằng chị nghe thấy một người đàn ông hét lên từ Súng! ư?”
“Xin anh đấy.”
“Có ai đó bảo chị nói vậy sao?”
“Chính các anh bảo tôi nói thế còn gì.” Cô ta cao giọng và ngước mắt lên. “Các anh. Cảnh sát các anh. Người phụ nữ ấy. Cô ta nói: ‘Chị đã nghe thấy một người đàn ông hét lên Súng!’”
Giờ thì họ đang thu được chút kết quả. “Chị đã làm theo lời cô ta?”
“Tôi không biết. Lúc ấy rất ầm ĩ và Daniel đang khóc. Tôi đã nói với cô ta tôi không biết mình nghe thấy gì, nhưng cô ta nói lại lần nữa: ‘Chị đã nghe thấy một người đàn ông hét lên Súng!, phải không?’ Vì vậy tôi nói: ‘Vâng, tôi nghe thấy một người đàn ông hét lên Súng!‘ Rồi cô ta nói: Và chị đã nghe thấy tôi hỏi anh ta, viên cảnh sát kia, rằng ‘Tại sao anh lại hét lên súng!?’”
“Chị có nghe thấy cô ta nói thế với viên cảnh sát còn lại không?”
Reynoso lắc đầu. “Tôi chẳng nghe thấy gì cả. Tôi chỉ nói thế vì cô ta nói thế thôi.”
“Cô ta có nói tại sao cô ta muốn chị nói thế không?”
“Cô ta nói Eduardo Lopez, cậu ta đã bắn ai đó. Cô ta nói tôi đang che giấu cậu ta và có thể gặp rắc rối, tôi có thể mất Daniel nếu tôi không nói như lời cô ta bảo. Vì thế tôi đã khai với cảnh sát như vậy.”
“Lúc đó chị đang che giấu Lopez sao?”
Cô ta lắc đầu, nhấn mạnh. “Không. Cậu ta gõ cửa nhà tôi và nói rằng có người đang tới căn hộ của cậu ta. Cậu ta nói cậu ta cần lánh mặt một lát.”
“Cậu ta biết có người đang đến sao?”
“Cậu ta nói cậu ta cần một nơi để lánh mặt cho đến khi họ rời đi. Tôi nói với cậu ta tôi không muốn liên quan gì đến chuyện đó, nhưng cậu ta nói cậu ta chỉ ở lại một phút thôi. Cậu ta nói họ là người của Sở Nhập cư.”
“Vì vậy chị đã cho cậu ta vào nhà.”
“Tôi đã sợ hãi. Lúc nào cũng có người đến căn hộ của cậu ta.”
“Chị có biết tại sao không?”
Cô ta lắc đầu.
“Cậu ta đang bán ma túy sao?”
Một cái nhún vai. “Tôi không biết.”
“Cậu ta là người của một băng đảng nào sao?”
“Tôi không biết.”
“Cậu ta có nói ai đang tới căn hộ của mình không? Cậu ta đang trốn tránh ai?”
Một cái nhún vai nữa. “Cậu ta chỉ nói Sở Nhập cư.”
Del nghĩ đến những gì Faz đã kể với anh và lại gần cánh cửa căn hộ của Reynoso. “Cậu ta đã đứng bên cạnh cánh cửa nhà chị ư?”
Cô ta gật đầu. “Cậu ta đang nghe ngóng. Có ai đó ở trên hành lang, gõ cửa căn hộ nhà cậu ta và…”
“Chị nghe thấy tiếng ai đó gõ cửa ư?” Del hỏi. Faz đã nói Gonzalez chưa kịp gõ cửa.
“Vâng. Họ gõ mạnh lắm. Rầm, rầm, rầm.”
Del chỉ vào cánh cửa căn hộ của cô ta. “Gõ vào cánh cửa này ư?”
“Không. Cửa nhà cậu ta. Ở bên cạnh.”
“Chị nghe thấy tiếng ai đó gõ cửa sao?”
“Vâng. Rầm, rầm, rầm, như thế đó.”
Del nghĩ đến một chuyện khác và hỏi: “Lúc đó chị có nói chuyện với Lopez không?”
Cô ta lắc đầu. “Tôi chẳng nói gì cả.”
“Các cảnh sát đến đây nói rằng họ nghe thấy ai đó nói tiếng Tây Ban Nha. Lúc ấy Lopez đang nói chuyện với chị bằng tiếng Tây Ban Nha sao?”
Cô ta lắc đầu, nhưng rồi chợt ngừng lại.
“Chị nhớ ra điều gì à?”
“Có người đã gọi điện cho cậu ta. Cậu ta nói chuyện điện thoại bằng tiếng Tây Ban Nha.”
“Lopez đã nói gì?”
“Tôi không biết.”
“Chị không nhớ bất cứ điều gì cậu ta nói sao?”
Cô ta lắc đầu.
“Chuyện đó xảy ra trước hay sau khi chị nghe thấy tiếng gõ cửa? Cậu ta nhận điện thoại trước hay sau khi ai đó gõ cửa căn hộ của cậu ta?”
“Sau.” Reynoso có vẻ như đang chiến đấu với các tác động của một cơn đau đầu. “Ai đó gõ cửa rầm rầm nhưng Lopez, cậu ta chỉ lắng nghe. Cậu ta không đáp lời. Thế rồi, không còn tiếng gõ cửa nữa và Lopez, cậu ta đi đến chỗ cửa sổ.” Cô ta nói, chỉ tay về phía đó.
Del đi tới cửa sổ. Từ đây, anh có thể nhìn thấy bãi đỗ xe. “Cậu ta bước tới đây và nhìn ra ngoài cửa sổ sau khi nghe thấy tiếng gõ cửa?”
“Cậu ta nghe thấy tiếng gõ cửa. Sau đó, cậu ta bước tới chỗ cửa sổ, quan sát. Rồi cậu ta nhìn tôi và nói, ‘Gracias,Cảm ơn,‘ và bắt đầu rời đi. Rồi điện thoại của cậu ta đổ chuông.”
Chuyện này giải thích lý do tại sao Lopez lại cầm điện thoại trong tay khi cậu ta bước ra khỏi căn hộ, và có lẽ giải thích lý do tại sao cậu ta lại làm Faz và Gonzalez bất ngờ. Cho dù Lopez đang trốn tránh ai, cho dù kẻ gõ cửa căn hộ của cậu ta là ai, Lopez đã tin rằng người đó đã rời đi, thậm chí có lẽ cậu ta đã nhìn thấy hắn rời đi, qua ô cửa sổ của Reynoso. Cậu ta không ngờ có người ở bên ngoài hành lang khi cậu ta mở cửa căn hộ của Reynoso, và vì trên cánh cửa không có lỗ nhòm nên cậu ta không có cách nào kiểm tra điều đó trước khi cậu ta bước ra ngoài. Faz và Gonzalez đã làm cậu ta bất ngờ.
Và cậu ta cũng đã làm họ bất ngờ.