Pranav tách ra khỏi các thành viên khác. Ông ta tháo kính, lau đôi mắt đỏ ngầu và sưng vù. Giọng ông ta gần như chỉ hơn một tiếng thì thầm. “Chị có biết chuyện gì đã xảy ra không?”
“Tôi không biết.” Tracy nói. “Tôi rất tiếc. Lúc này thì chúng tôi vẫn chưa xác định được. Chúng tôi đang đợi các chuyên gia hoàn thành báo cáo của họ.” Có lẽ đây chính là khía cạnh ác nghiệt nhất trong công việc của Tracy, cô không thể nói cho gia đình nạn nhân tất cả những gì cô biết, tất cả những gì mà cuộc điều tra của mình đã hé lộ. Cô phải đợi cho đến khi biết chắc chắn chuyện gì đã xảy ra, và thậm chí ngay cả khi đó, cô cũng không thể nói với bọn họ tất cả, cô phải chứng minh được từng người trong số họ vô tội trước đã.
“Các vị tìm thấy con bé ở đâu?” Himani hỏi.
Họ sẽ sớm biết được địa điểm ấy thôi, từ các phóng viên mảng tin tức gọi điện đến hoặc từ những người hàng xóm, mặc dù sẽ không biết rõ các chi tiết. “Cô ấy ở trong công viên bang, ngay trên con đường này.”
“Bridle Trails ư?” Pranav hỏi, đôi mắt mở to. “Con bé đã ở đây, ở Bridle Trails sao?” Tracy có thể nhận ra rằng thông tin ấy – cái thông tin con gái ông ta đã ở quá gần nhà – cứa vào ông ta như một nhát dao.
“Tôi đoán ông biết rõ công viên đó?” Tracy hỏi, muốn xác nhận những gì Aditi đã nói với họ.
“Tất nhiên rồi.” Pranav nhắm mắt và trút ra một tiếng thở dài. “Con bé đã ở đây.” Ông ta nói và lại bắt đầu khóc. Tracy và Kins chờ đợi. Khi ông ta đã bình tâm lại đủ để cất tiếng, Tracy đề nghị họ cùng ngồi xuống để nói chuyện. Pranav chỉ vào cái bàn trong phòng ăn và bảo Nikhil lấy thêm mấy cái ghế từ phòng bếp.
Tracy và Kins ngồi đối diện với Pranav và Himani. Nikhil, Sam và người ông ngồi ở những cái ghế còn lại. Người bà đi vào trong bếp để pha trà. Từ đằng sau Tracy, ánh sáng tràn vào qua hai khe kính trên cửa, soi rọi các hạt bụi đang nhảy nhót và in những hình lăng trụ lên ngọn đèn chùm treo trên trần, chỗ chính giữa bàn. Tracy mở đầu bằng một câu hỏi đơn giản. “Kavita có thông thạo công viên bang Bridle Trails không?”
Ông ta thở ra một hơi, như thể trút ra những linh hồn tà ác. Hai bàn tay ông ta chụm lại thành hình tháp và ông ta nhìn chằm chằm vào đó trong lúc nói. “Kavita yêu công viên đó.” Ông ta lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ. “Hồi bọn trẻ còn nhỏ, chúng tôi thường vào đó để dạo bộ, hái quả mâm xôi đen và quả ngấy.” Ông ta nhìn sang các con trai. Họ không nói gì. “Chúng tôi thường đi tìm nấm mồng gà.” Ông ta chuyển sự chú ý trở lại Tracy và Kins. “Đó là một chốn yên tĩnh, nơi chúng tôi có thể quây quần bên nhau, tận hưởng khoảng thời gian riêng tư của gia đình.”
Pranav lại suy sụp và gục đầu xuống. Hai vai ông ta rung lên. Mặc dù ngồi ngay bên cạnh nhưng Himani không xoa lưng hay an ủi chồng mình.
Người bà quay trở lại, mang theo một cái khay đựng một ấm trà bằng gốm màu xám và những cái tách uống trà. Bà cụ đặt cái khay lên bàn, ngay cạnh Pranav, rót cho con trai mình một tách rồi đưa nó cho ông ta. Bà ta rót một tách nữa và đưa cho chồng mình. Himani và các cậu con trai đều từ chối. Tracy và Kins thì nhận lấy. Họ đã có một đêm dài vất vả và cô biết bà cụ muốn cảm thấy mình là người hữu ích.
Pranav đặt tách trà của mình xuống bàn, ôm gọn nó giữa hai bàn tay, chẳng buồn nhấp môi.
“Chúng tôi thường làm mứt từ những loại quả mọng đó.” Himani nói, như để giải thích. “Chúng tôi sẽ cho chúng vào lọ và đem tặng hàng xóm.” Bà ta nhìn Pranav trước khi nhìn lại Tracy. “Làm thế nào mà cô tìm được con bé?”
“Nhà cung cấp điện thoại di động có thể lần ra vị trí chiếc điện thoại di động của cô ấy.” Tracy nói. “Và cung cấp cho chúng tôi tọa độ của nó.” Cô không nhắc đến cái ứng dụng trên điện thoại hay kể cụ thể về cái hố trên mặt đất.
Sam ngẩng đầu lên, như thể kinh ngạc, hoặc tò mò, rồi lại cúi đầu xuống.
Nikhil ngồi thẳng dậy, chống khuỷu tay lên bàn. Tracy quan sát cậu ta kĩ lưỡng. Mặc dù Nikhil cũng nhỏ nước mắt, nhưng nỗi đau buồn của cậu ta có vẻ không mãnh liệt như các thành viên còn lại trong gia đình. Có lẽ đó cũng là điều đương nhiên. Có lẽ cậu ta chỉ đang tỏ ra mạnh mẽ với tư cách người con trai trưởng. Cậu ta có vẻ đang lơ đãng, chìm sâu trong suy nghĩ, và ánh mắt cậu ta hết hướng xuống mặt bàn lại hướng ra ô cửa sổ ngắm cảnh, mặc dù cậu ta có vẻ không nhìn vào thứ gì cụ thể.
Cậu ta quay đầu lại và hỏi Tracy: “Con bé đã làm thế nào?”
“Tôi không hiểu câu hỏi của cậu.” Tracy nói, mặc dù cô thừa biết ý cậu ta là gì. Cô không thể miêu tả cụ thể về cái chết của Kavita cho gia đình họ. Kelly Rosa vẫn chưa phân tích xong, và chỉ có kẻ sát hại Kavita mới biết được những chi tiết ấy.
“Con bé đã tự tử như thế nào?” Nikhil hỏi.
Tracy vẫn nhìn vào chàng trai trẻ, nhưng từ khóe mắt, cô thấy Pranav và Himani ngẩng đầu lên, hết nhìn con trai lại nhìn Tracy. Nikhil đã giao bóng. Đến lượt Tracy đáp trả cú vô lê ấy. “Tại sao cậu lại cho rằng cô ấy tự sát?” Tracy hỏi.
Nikhil cau mày. “Chẳng phải chuyện đó có vẻ quá rõ ràng sao?”
Tracy vờ như không hiểu. “Điều gì có vẻ rõ ràng cơ?”
Nikhil nheo mắt, như thể đang cố phán đoán cô đang chơi trò gì, hoặc có lẽ cậu ta thừa biết là trò gì rồi nhưng không ưa gì nó. “Lần trước chị đến đây, chị đã nói với chúng tôi rằng Kavita đang chán chường. Aditi nói với chúng tôi rằng Kavita đã rời khỏi căn hộ với tâm trạng chán chường.”
Đúng là như vậy. Và Tracy đã suy đoán rằng, có thể trong lúc quá đau khổ, Kavita đã tự kết liễu đời mình. “Chúng tôi không biết rõ chi tiết về cái chết của Kavita.” Tracy nói. “Chuyên gia giám định pháp y vẫn chưa phân tích xong.”
“Cô phải biết điều gì đó chứ.” Himani nói từ đầu bàn bên kia. “Cô đã nhìn thấy con bé đúng không? Cô đã có mặt ở đó đúng không?”
“Vâng, chúng tôi đã có mặt ở đó.” Tracy nói.
“Nhưng chị sẽ không nói với chúng tôi ư?” Nikhil nói.
“Chúng tôi không biết có phải Kavita tự sát hay không.” Kins lặp lại. Họ chưa từng gặp anh nên anh chính là tiếng nói uy quyền, có thể bảo cho họ biết về các quy tắc và thủ tục mà không cần phải xin lỗi. “Ông bà phải hiểu rằng việc điều tra là một quá trình. Nó sẽ là một quá trình. Và quá trình đó chỉ vừa mới bắt đầu thôi. Chúng tôi có những chuyên gia đang thực hiện công việc của họ…”
“Vậy thì trong số các chuyên gia đó, có bất cứ người nào biết Kavita đã dùng một khẩu súng hay một con dao không? Đó không phải là một câu hỏi khó, các điều tra viên ạ.” Nikhil cao giọng nói, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người họ.
Tracy quan sát cậu ta kĩ lưỡng, phân tích những lời nói của cậu ta. Đó có phải là những lời nói thành thật không? “Việc phân tích của chuyên gia giám định pháp y sẽ cần nhiều thời gian.” Tracy lại nói. “Như điều tra viên Rowe đã giải thích, khi nào họ phân tích xong, chúng tôi sẽ gửi bản sao báo cáo của họ cho gia đình. Từ giờ cho đến lúc đó, chúng tôi chỉ suy đoán mà thôi. Mặc đủ điều này thật khó nghe, nhưng các vị sẽ cần kiên nhẫn.”
“Cậu đã nhắc đến súng.” Kins nói với Nikhil. “Cậu biết em gái cậu sở hữu súng hay không chứ?”
“Không.” Nikhil nói. “Tôi không biết.”
“Theo cô thì Kavita có thể bị sát hại không?” Pranav hỏi.
“Chúng tôi đang tiến hành điều tra theo giả thuyết đó.” Tracy nói. “Cho đến khi chúng tôi biết thêm điều gì khác.”
“Là ai?” Pranav hỏi. “Là ai mà lại đi giết nó?”
“Cuộc điều tra của chúng tôi chỉ vừa mới bắt đầu.” Kins nói. “Chúng tôi sẽ cố hết sức để cập nhật các tin tức mới nhất cho gia đình mỗi khi có thể, nhưng chúng tôi phải tiến hành điều tra với giả thuyết rằng con gái ông bà không tự sát cho đến khi có bằng chứng chứng minh điều ngược lại, như điều tra viên Crosswhite đã nói.”
“Thật là lố bịch.” Nikhil ngồi ngả người ra sau. “Rõ ràng Kavita đã tự sát. Nhìn hoàn cảnh nó lúc ấy mà xem. Và nhìn cái nơi các người đã tìm thấy con bé. Con bé đã chán chường và hoang mang. Và Kavita là kiểu người sẽ làm một chuyện như vậy.”
“Đừng nói thế’!” Sam gắt gỏng. Vì xúc động nên giọng cậu vỡ ra, trở nên the thé, giống như một cú quất roi trong không khí. “Đừng nói về chị ấy như thế!” Sam đẩy ghế lùi lại khỏi bàn và vụt đứng dậy. Cậu ta nói với cha mẹ mình: “Tại sao cha mẹ không thể ủng hộ chị ấy? Chị ấy mà làm bác sĩ thì là chuyện kinh khủng lắm sao?”
“Sam.” Pranav nói, dợm đứng dậy.
“Không!” Sam nói. “Chị ấy muốn làm bác sĩ nhưng cha mẹ sẽ không cho chị ấy xu nào và cha mẹ đã cố ép chị ấy chuyển về nhà để lấy chồng. Cha mẹ chính là nguyên nhân gây ra chuyện này.”
“Sam!” Himani nói.
Pranav đã đi về phía con trai, hai tay giơ ra, nhưng Sam quay người đi. Nikhil tóm lấy cánh tay em trai nhưng Sam giằng ra và chạy về phía cửa chính. Cậu ta mở cửa, đùng đùng đi ra ngoài, để mặc cánh cửa đóng sầm lại sau lưng. Cả ngôi nhà rung lên.
Sau một thoáng im lặng, Pranav quay sang Tracy và Kins. Ông ta có vẻ hơi ngại ngùng. “Tôi xin lỗi, các điều tra viên. Đây là một cú sốc lớn đối với tất cả chúng tôi.” Ông ta lại hít một hơi thật sâu. Rồi ông ta hỏi: “Khi nào chúng tôi có thể nhìn thấy Vita? Khi nào chúng tôi có thể nhận lại thi thể của con bé?”
“Chúng tôi đã xác định được nhân thân của cô ấy thông qua các dữ liệu và các bức ảnh của DMV, vì vậy không cần phải nhận dạng thi thể. Tôi sẽ cho ông bà số điện thoại của Văn phòng Giám định Pháp y quận King và tên người phụ nữ thuộc Đơn vị Hỗ trợ Nạn nhân của chúng tôi. Cô ấy có thể hỗ trợ ông bà trong suốt quá trình này. Cô ấy có thể thông báo cho ông bà biết khi chuyên gia giám định pháp y hoàn tất công việc của mình và trả lại thi thể của Kavita.” Tracy nói.
“Hoàn tất ư?” Himani nói. “Hoàn tất việc gì cơ?”
“Khám nghiệm thi thể.” Tracy nói.
“Chúng tôi không muốn giải phẫu tử thi.” Himani có vẻ hoảng hốt. Bà ta nhìn sang Pranav. “Chúng tôi không muốn thi thể Kavita bị ô uế.”
“Trong những trường hợp như thế này…” Tracy nói. “Khi nguyên nhân cái chết vẫn còn trong vòng nghi vấn, Văn phòng Giám định Pháp y quận King sẽ đưa ra quyết định có nên giải phẫu tử thi hay không. Đây không phải là vấn đề mà gia đình nạn nhân có thể lựa chọn. Đó là một điều cần th…”
“Và chúng tôi không có quyền lên tiếng trong việc này ư?” Himani nói, chống tay lên mặt bàn, trở nên giận dữ.
“Tiếc là không.” Kins nói. “Nhưng điều quan trọng nhất là xác định xem chuyện gì đã xảy ra với con gái ông bà.”
Câu nói đó chẳng có tác dụng gì mấy trong việc xoa dịu Himani. Pranav giơ tay lên. “Đương nhiên chúng tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra.” Ông ta nói. “Cảm ơn các vị đã đến đây. Chắc các vị cũng hiểu cho là bây giờ gia đình chúng tôi cần có khoảng thời gian riêng tư.”
Tracy và Kins đứng dậy. “Các cơ quan báo chí có thể gọi điện đến cho ông bà.” Cô nói. “Ông bà không có nghĩa vụ phải nói chuyện với bất cứ ai, và chúng tôi cũng khuyên ông bà không nên làm vậy. Luật sư của nạn nhân có thể hỗ trợ ông bà.”
“Còn với bạn bè và người thân thì sao?” Himani nói. “Chúng tôi có thể nói gì với họ?”
“Đương nhiên là ông bà có thể nói chuyện với họ.” Kins nói. “Nhưng đừng nhắc gì đến những điều mà chúng ta đã trao đổi với nhau. Đừng cho họ biết bất cứ chi tiết nào…”
“Chúng tôi có biết chi tiết gì đâu chứ.” Nikhil ngắt ngang, giọng nói đầy vẻ chế nhạo. “Chúng ta cũng chẳng trao đổi gì cả.”
“Chúng tôi biết nói gì với họ đây?” Pranav nói.
“Cứ đổ hết lên đầu chúng tôi.” Kins nói. “Nói với họ rằng Kavita đã mất, cảnh sát đang điều tra và chúng tôi đã yêu cầu ông bà không được tiết lộ bất cứ chi tiết nào cho đến khi cuộc điều tra kết thúc.”
Pranav dẫn họ ra khỏi phòng, chấm dứt cuộc trò chuyện. “Chúng tôi sẽ làm như được bảo.” Ông ta nói và mở cửa.
“Tôi xin lỗi vì đã mang tin này đến.” Tracy nói. “Tôi rất lấy làm tiếc cho gia đình ông bà.”
“Những gì còn lại của một gia đình.” Pranav nói, và lặng lẽ đóng cửa lại sau lưng họ.