Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 53

❊ ❊ ❊

Công viên này mang một vẻ tĩnh lặng yên bình, giống như công viên quốc gia Bắc Cascades hồi Tracy còn nhỏ. Hồi ấy, cô thường đi dạo bộ ở đó vào các buổi sáng sớm dịp cuối tuần. Cha Tracy đã nói với cô rằng người ta coi rừng cây là thánh đường của Chúa. Cô hiểu lý do tại sao. Vào các buổi sáng, khi mặt trời rạng soi giữa những thân cây, các tia sáng trông giống như những thiên thần đang hạ phàm. Tối nay thì không. Tối nay, những ánh nắng tàn còn sót lại nhuộm lên công viên một thứ màu xám nhạt. Không có thiên thần nào ở đây hết, nơi này đã bị ác quỷ vĩnh viễn vấy bẩn.

Tracy đi theo con đường mà cô đã chọn vào buổi tối mà cô và Pryor đánh bạo đi vào trong công viên, mặc dù lần này không có đốm sáng xanh nhấp nháy dẫn đường cho cô hay cái linh cảm rằng cô sắp vấp phải một thứ gì đó khủng khiếp. Tối nay, cô đã biết đường, và cô có một cảm giác sợ hãi khác, cái cảm giác mà cô vẫn cứ tự quở trách mình vì đã không nhận ra sớm hơn. Pranav và Sam không ở nhà vào tối thứ Hai, cha mẹ ông ta cũng tối muộn mới về. Chỉ có Himani và Nikhil có mặt ở nhà lúc đó.

Tracy rẽ phải ở chỗ con đường tách đôi lần đầu tiên và tiếp tục đi dọc theo con đường phía ngoài. Lũ ễnh ương kêu ộp oạp, như thể cảnh báo cho nhau về sự xuất hiện của cô. Cô đi chậm lại khi đến gần con đường dẫn đến cái hố trên mặt đất, mặc dù cái hố ấy đã bị người quản lý của công viên lấp đi. Con đường dốc lên cao. Tracy dừng lại trên đỉnh dốc, nhìn xuống người đang đứng ở nơi từng là mép của cái hố.

Himani Mukherjee trông rất giống một kẻ sám hối ở nơi từ giờ trở đi sẽ mãi là một huyệt mộ ở một trong các thánh đường của Chúa.

Như thể cảm nhận được sự hiện diện của Tracy, hoặc có lẽ đã đoán được là cô sẽ đến đây, Himani ngước mắt lên và quay người lại, nhưng ánh mắt bà ta chỉ nhìn cô trong một thoáng. Rồi bà ta lại hướng mắt về phía huyệt mộ của con gái.

Tracy đã nghĩ ra rất nhiều điều để nói, nhưng khi đến đây, cô lại cảm thấy mình không cần phải nói gì cả. Cô bước về phía trước, đứng lại ở nơi đã từng là mép của cái hố, và chờ đợi, gần một phút tròn, trước khi Himani cuối cùng cũng cất tiếng.

“Tôi không mong cô hiểu, điều tra viên ạ.” Giọng nói của bà ta gần như chìm trong những âm thanh của khu rừng.

Himani nói đúng. Tracy không hiểu. “Tại sao bà không cố gắng giải thích với tôi nhỉ?” Cô nói.

Himani mỉm cười, nhưng đó là một nụ cười chứa đựng sự đau khổ và cảm giác thất bại. “Có nghĩa lý gì chứ?” Bà ta nói.

“Khép lại mọi chuyện.” Cô nói. “Đó là lý do bà ở đây, không phải sao, chẳng phải bà đang trông chờ có thể khép lại mọi chuyện ư? Lý do là gì vậy?”

“Có nhiều lý do.” Himani nói, trong giọng nói phảng phất chút tức giận và cay đắng giống như Tracy đã phát hiện ra vào buổi tối cô đến nhà Mukherjee. Rồi nó lại biến mất. Himani thở dài, và không khí rung lên trong lồng ngực bà ta, nhưng bà ta không cho phép mình khóc. “Nhiều lý do để tức giận Kavita.” Bà ta khẽ nói, như thể đang tự nói với chính mình.

Tracy chờ đợi.

“Nó không tôn trọng gia đình nó. Nó không tôn trọng bản thân mình. Nó làm chúng tôi bẽ mặt trước tất cả bạn bè và họ hàng của chúng tôi. Ban đầu, cha nó và tôi nhất trí rằng tốt nhất là nên chờ đợi nó tỉnh ngộ. Chúng tôi cho rằng, thời gian qua đi, nó sẽ về nhà, và sẽ đề nghị tôi tìm cho nó một tấm chồng phù hợp. Và nếu điều đó không xảy ra, chúng tôi nghĩ rằng một lý do thiết thực hơn sẽ mang nó về nhà.”

“Cô ấy sẽ hết tiền.” Tray nói. “Nhưng cô ấy không về nhà, không hết tiền và bà bắt đầu thắc mắc tại sao lại như thế.”

“Ngay cả khi Aditi từ Ấn Độ trở về, đã kết hôn, Kavita vẫn không chịu về nhà. Nó thậm chí còn ngang ngạnh hơn.”

“Bà và Kavita có vẻ rất giống nhau ở điểm đó.” Tracy nói.

Himani liếc nhìn Tracy, ánh mắt bà ta giống hệt như lúc bà ta nhìn Sam khi cậu bé thú nhận rằng cậu và Kavita đã nhắn tin cho nhau. “Cô không hiểu đâu. Cô không hiểu cái cảm giác khi biết rằng con gái mình là một con điếm. Tôi biết chuyện nó đến khách sạn, điều tra viên ạ, và gã đàn ông nó gặp ở đó. Tôi biết tại sao nó không bị hết tiền, và tại sao nó không cần về nhà.” Bà ta quay sang nhìn Tracy chằm chằm, và Tracy không thể không nghĩ đến từ đó một lần nữa: ngang ngạnh. Giọng nói của Himani cứng rắn hơn. “Cô không phải nghe cha mẹ Aditi lải nhải liên tục về Aditi và Rashesh cùng số tiền mà gia đình cậu ta có, về ngôi nhà xinh đẹp ở London nơi chúng sẽ đến sống, và về tất cả những đứa cháu ngoại mà họ sẽ sớm có.” Bà ta lắc đầu, sự giận dữ trong giọng nói tiếp tục tăng lên. “Cô không hiểu được nỗi nhục nhã ấy đâu.” Bà ta nói những lời cuối cùng ấy qua hàm răng nghiến chặt. Rồi bà ta nhắm mắt, hai lỗ mũi nở rộng, và hơi thở bà ta trở nên nặng nề. Bà ta phẩy tay với Tracy, như thể cô chỉ là một mối phiền toái. “Cô không hiểu đâu. Lối sống của chúng tôi không giống lối sống của cô.”

“Bà nhận ra mình có thể sử dụng điện thoại của Sam để theo dõi Kavita từ khi nào?” Tracy không tin Himani tự học được điều này. Cô tin rằng bà ta đã học được điều này từ một người trẻ hơn, một người thành thạo công nghệ hơn. Nikhil.

Himani khẽ nhún vai. “Tôi giám sát các tin nhắn của Sam từ lúc chúng tôi mua điện thoại cho thằng bé và tôi đã theo dõi điện thoại của nó để xem nó đi đâu. Theo dõi điện thoại của Vita chẳng phải là vấn đề khó khăn gì.”

“Vậy là bà đã đọc được tin nhắn Sam gửi cho Kavita vào tối thứ Hai.”

“Và tin nhắn trả lời của Vita.” Bà ta nói. “Đó chỉ là một trong nhiều tin nhắn khác, điều tra viên ạ, và luôn vào một buổi tối thứ Hai.” Câu nói này xác nhận rằng Himani đã phát hiện ra chuyện hẹn hò của Kavita với Shea. Trong một lúc lâu, Himani không nói gì và Tracy nghĩ có lẽ bà ta sẽ quyết định không nói gì thêm nữa. Rồi bà ta nói: “Hôm ấy tôi vừa mới rời khỏi nhà Dasgupta. Họ đã tổ chức một bữa tiệc cho những người bạn không thể tới dự đám cưới ở Ấn Độ. Kavita không có ở đó, nhưng tôi không ngạc nhiên. Tôi phải nghe họ ba hoa về Aditi và đứa con rể mới của họ. Pranav thì đang đi công tác. Anh ấy không phải nghe chuyện đó.” Bà ta giơ tay lên, nắm lấy tóc mình như thể đang giữ chặt đầu mình. “Giọng nói của họ ong ong trong tai tôi như những mảnh thủy tinh. Lúc tôi về đến nhà, đầu tôi cứ giật giật.” Bà ta thở dài buồn bã. “Tôi đã đi tới chỗ máy tính và mở ứng dụng đó ra, và tôi nhìn thấy các tin nhắn giữa Sam và Kavita.” Himani nhìn Tracy. “Ngay cả vào ngày Kavita biết được rằng Aditi đã kết hôn, Kavita vẫn không chịu thay đổi thói thường. Nó tiếp tục làm chúng tôi nhục nhã. Cứ như thể nó khoái chí với chuyện đâm dao vào lưng chúng tôi vậy.”

“Cô ấy sẽ không gặp anh ta nữa.” Tracy nói. “Cô ấy đã nói với anh ta rằng cô ấy muốn kết thúc chuyện đó. Cô ấy sẽ bắt đầu một cuộc sống mới. Cô ấy sẽ đi học trường y.”

Những lời này có vẻ khiến Himani khựng lại, nhưng chỉ thoáng qua. “Điều đó không làm thay đổi những gì con bé đã gây ra.” Himani nói. “Điều đó không làm thay đổi sự thật rằng nó đã làm ô uế bản thân và không một người đàn ông có lòng tự trọng nào muốn cưới nó nữa.”

Tracy nhìn xuống mặt đất bị xới tung, những mẩu cành cây gãy và những chiếc lá tả tơi. Rồi cô nhìn lại Himani, quan sát bà ta kĩ càng, chờ đợi bà ta nói tiếp. Khi bà ta không nói gì nữa, Tracy lên tiếng: “Bà đã sai Nikhil đến khách sạn đó với ý định để cậu ta giết Kavita sao?”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.