Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Tracy đứng bên cạnh chiếc xe tải của mình ở bãi đỗ xe của công viên bang Bridle Trails, chờ đợi đội ngũ cảnh sát và chuyên gia pháp y mà cô chắc chắn là sẽ rất đông đảo. Mặc dù cơn bão thiên nhiên đã đi qua, nhưng cơn bão cảnh sát chỉ vừa mới bắt đầu. Và vấn đề thẩm quyền sẽ là cuộc chiến đầu tiên.

Mặc dù Kavita Mukherjee sống ở Seattle và Aditi Banerjee đã trình báo việc cô gái mất tích với Sở Cảnh sát Seattle, nhưng thi thể của Kavita lại được tìm thấy ở Bellevue. Bellevue có lực lượng cảnh sát riêng và có thẩm quyền đối với công viên bang này cũng như những tội ác diễn ra trong lòng nó. Cơ sở duy nhất mà Tracy có thể nghĩ ra được để không phải chịu khuất phục trước vấn đề thẩm quyền ấy là vấn đề thông tin chưa được đầy đủ – nghĩa là, vẫn còn có khả năng Kavita đã bị giết ở Seattle và thi thể cô ấy bị vứt trong một công viên bang ở Bellevue.

Vấn đề đó sẽ do các chuyên gia quyết định.

Có một điều chắc chắn: Tracy sẽ không từ bỏ vụ này – cho đến khi họ biết chính xác chuyện gì đã xảy ra. Tuy nhiên, trưởng ban của cô có thể nghĩ khác, đó là lý do Tracy thông báo về vị trí của thi thể cho đội trưởng của cô, Billy Williams, và nêu lên vấn đề thẩm quyền với ông ấy, quyết định phải xử lý vấn đề đó một cách trực tiếp. Cô nói với Williams rằng cô muốn điều tra hiện trường vụ án, nếu quả thực đây chính là hiện trường vụ án, và đề nghị một đội của Văn phòng Giám định Pháp y quận King và một đội của đơn vị CSI thuộc Sở Cảnh sát Seattle đến để bảo quản bất cứ bằng chứng nào mà họ có thể thu thập được. Họ có thể tranh cãi về vấn đề thẩm quyền sau. Billy đồng ý, nhưng nói rằng Tracy sẽ phải chiến đấu trong cuộc chiến đó một mình. Ông không thể tham gia được. Williams đang trên đường tới South Park cùng với một loạt sếp lớn và Stuart Funk, giám định viên pháp y của quận King. Faz và Andrea Gonzalez đã vướng vào một vụ nổ súng.

Sau khi xác nhận rằng cả Faz và Gonzalez đều không phải là người bị bắn, Tracy nói với Williams rằng cô sẽ gặp các sĩ quan CSI và chuyên gia pháp y ở bãi đỗ xe để thông báo về tình hình với họ trước khi dẫn họ tới chỗ xác chết.

Sau khi ngắt máy, Tracy gọi vào số di động của Kelly Rosa. Rosa là một nhà nhân chủng học pháp y của Văn phòng Giám định Pháp y quận King. Bà chính là người đã khai quật hài cốt của em gái Tracy từ một cái hố chôn ở Cedar Grove, và được đa số mọi người coi là một trong những nhà giám định pháp y tốt nhất của bang, nếu không muốn nói là của cả đất nước. Thực ra, họ không cần một nhà nhân chủng học pháp y; chuyên môn của Rosa là xử lý hài cốt và các thi thể đã phân hủy, nhưng Tracy tin tưởng Rosa ngang bằng với Stuart Funk. Cô cần một người nói cho cô biết họ tìm thấy những bằng chứng gì và trình bày quan điểm của mình về những gì đã xảy ra. Cô không cần một người do dự, thiếu quyết đoán, một người không dám nói với cô rằng liệu có phải Mukherjee đã bị giết ở một nơi khác và thi thể cô ấy bị đem đến đây rồi vứt vào cái hố này hay không. Rosa sẽ dễ dàng đưa ra quyết định về vấn đề này và có lẽ cả những vấn đề khác nữa.

Tracy cũng gọi Kaylee Wright. Wright làm việc cho Đơn vị Hoạt động Đặc biệt của Đồn Cảnh sát quận King với tư cách một người truy tìm dấu vết. Cô ấy đã tìm ra những thi thể mà Gary Ridgway phi tang trong vụ giết người hàng loạt kéo dài suốt nhiều thập kỷ, và cô ấy đã giúp Tracy giải quyết một vụ án tồn ở quận Klickitat, trong đó nạn nhân là một cô gái trẻ bị sát hại từ bốn mươi năm trước. Wright tìm hiểu được chuyện gì xảy ra với cô gái ấy bằng cách sử dụng các bức ảnh chụp dấu chân và vết lốp xe của một sĩ quan cảnh sát trẻ tuổi, người đã tìm thấy thi thể của cô gái tại một trảng đất trống ở trong rừng.

Trong lúc Tracy chờ đợi ở bãi đỗ xe, Katie Pryor vẫn còn ở trong rừng. Tracy đã bảo Pryor chăng dải băng phong tỏa hiện trường vụ án màu vàng giữa các thân cây xung quanh cái hố, rồi tạo ra một lối đi dẫn đến cái hố ngoài con đường mòn. Họ hy vọng lối đi tạm thời này sẽ bảo vệ được bất cứ bằng chứng nào có thể có trên con đường mòn và những con đường lớn hơn nối với nó – chẳng hạn như những dấu chân trên mặt đất, những sợi tóc hoặc sợi vải bám vào các cành cây, những cành cây gãy và những đám lá bị giẫm lên. Tuy nhiên, thời tiết mùa hè nắng đẹp trong nhiều ngày chắc hẳn đã thu hút nhiều người đến đây cưỡi ngựa, chạy bộ, dắt chó đi dạo và hái quả mọng, họ có thể đã giẫm lên bất cứ bằng chứng nào trên các con đường trong công viên, nhưng Tracy không thể suy đoán lung tung. Cô cần ý kiến chuyên môn của Wright để cho cô biết thứ gì là bằng chứng và thứ gì không phải.

Kins là người đến đầu tiên. Anh đến thẳng đây từ nhà của anh ở khu Madison Park, ngay bên kia cầu 520. Anh đỗ chiếc BMW màu xanh dương của mình bên cạnh chiếc xe tải của Tracy và bước xuống xe, lắc lắc đầu.

“Cô lúc nào cũng đúng, nhỉ?” Anh nói.

Cô suy nghĩ một lát về lời đánh giá ấy rồi đáp: “Trong trường hợp này, tôi ước gì mình đã sai.”

Cảm nhận được tâm trạng của cô, Kins nói: “Cô ổn chứ?” Kins biết rõ những gì đã xảy ra với em gái của Tracy, và hiểu được rằng việc tìm thấy thi thể của một cô gái trẻ bị chôn trong rừng có thể tác động đến cô như thế nào.

“Vâng.” Cô nói. “Tôi chỉ cảm thấy bất lực thôi, anh biết đấy.”

“Đây không phải lỗi của cô.”

“Đó không phải là vấn đề.”

“Tâm trạng nặng nề cũng là chuyện bình thường thôi.” Kins nói. “Tôi sẽ bỏ công việc này ngay khi tôi không còn cảm giác như thế nữa. Bởi vì tôi biết lúc đó trong lòng tôi đã chết rồi.” Anh nhìn quanh bãi đỗ xe. “Làm sao mà các cô tìm ra nơi này vậy?”

Tracy giải thích rằng Pryor đã xin lệnh khám xét để yêu cầu nhà cung cấp dịch vụ mạng di động truy tìm vị trí chiếc điện thoại của Mukherjee, và nhờ Andrei Vilkotski mà cô biết cách dùng tài khoản Apple mà Aditi và Mukherjee dùng chung với nhau để lần theo dấu chiếc điện thoại.

“Vậy thì nếu Nolasco hỏi, cô có thể nói Pryor đã tìm ra cái xác.” Kins nói.

“Đúng là Pryor đã tìm ra cái xác.” Tracy nói. “Cô ấy suýt chút nữa đã rơi xuống cái hố chứa xác chết của cô gái.”

“Đó là một cái hố tự nhiên hay ai đó đã đào nó?” Kins hỏi.

“Tôi không biết. Tôi đoán nó không phải tự nhiên nhưng nó cũng không có vẻ gì là mới được đào. Nó sâu hoăm hoắm ấy. Chắc phải sâu từ mét tám đến hai mét tư, và có lẽ chiều rộng miệng hố khoảng một mét hai. Nó có thể là một cái giếng cũ đã bị lấp đi một phần trong nhiều năm và bị cây cỏ mọc lên che khuất.”

Nghe thấy thế Kins liền hỏi ngay câu hỏi mà dường như ai cũng sẽ hỏi. “Có thể nào cô ấy ngã xuống đó do tai nạn?”

“Có thể, nhưng nếu cô ấy bị ngã, sẽ nảy sinh một câu hỏi khác.”

“Tại sao cô ấy lại đến đây?”

Tracy gật đầu và giải thích. “Cô ấy lớn lên trong một ngôi nhà ở gần đây. Cô ấy và người bạn thân sống trong những ngôi nhà nằm dọc theo một mặt của công viên. Nơi này gần như là sân sau của nhà họ vậy. Nhưng cô ấy đã bị gia đình từ mặt và không có lý do gì để trở về đây cả.”

“Nếu có kẻ giết cô ấy, Tracy, thì có khả năng là kẻ đó biết về cái hố này.”

“Đúng vậy.”

“Người bạn cùng phòng chăng?”

“Có lẽ. Hoặc có lẽ là một thành viên trong gia đình cô ấy – một người biết rõ công viên này và những con đường mòn bên trong nó. Cũng có thể cô ấy trở về một nơi mà cô ấy thân thuộc và trong lúc quẫn trí đã tự kết liễu cuộc đời mình.”

“Dưới cái hố ấy ư? Bằng cách nào?” Kins nói.

“Tôi không biết. Tôi chỉ đang nêu ra các khả năng. Đó là lý do tôi gọi Kelly Rosa đến.”

Kins nói: “Có khẩu súng nào không?”

“Tôi không nhìn thấy. Nó có thể nằm bên dưới cô ấy, hoặc đâu đó trong bụi rậm. Vào lúc này, suy đoán cũng chẳng để làm gì. Chúng ta sẽ biết ngay thôi.”

“Thẩm quyền cũng là một vấn đề.” Kins nói.

“Có lẽ vậy. Có thể cô ấy đã bị sát hại và thi thể cô ấy bị vứt ở đây.”

“Khả năng đó là bao nhiêu phần trăm?”

Tracy nhìn quanh bãi đỗ xe trống trải. “Làm thế nào cô ấy đến được công viên này? Xe của cô ấy không ở đây. Nó đỗ trên một con phố nhánh gần căn hộ của cô ấy. Điều đó càng củng cố cho khả năng có kẻ đã giết cô ấy ở đâu đó và vứt thi thể của cô ấy ở trong công viên này, nếu vậy, thẩm quyền sẽ thuộc về chúng ta.”

“Pryor đang ở đây à?”

“Tôi đã để cô ấy ở lại chỗ cái hố để làm hàng rào bảo vệ hiện trường.”

Kins ngoảnh đầu nhìn khu rừng đáng sợ ở đằng sau. “May là có cô ấy.” Anh kéo phéc mơ tuya áo khoác lên. “Billy đã nói với cô về chuyện của Faz chưa?”

“Rồi, nhưng không nhiều. Chuyện quái gì đã xảy ra vậy? Họ đến nhầm căn hộ à?” Tracy hỏi.

“Tôi không biết. Billy cũng chỉ nói qua loa với tôi thôi. Nhưng đủ mọi loại người sẽ tới đó, bao gồm cả FIT.”

FIT là tên viết tắt của Đội Điều tra Vũ lực. Sở Cảnh sát Seattle đã thành lập đội điều tra sáu người này như là một phần của cuộc cải tổ bắt buộc cấp liên bang để đáp lại phán quyết của Bộ Tư pháp rằng cảnh sát Seattle quá thường xuyên sử dụng vũ lực không cần thiết. Dạo gần đây, một hệ thống giám sát cấp liên bang theo dõi công cuộc cải tổ này đã tán thưởng phản ứng của sở. Vụ việc lần này sẽ khiến nỗ lực của họ đổ sông đổ biển mất.

Vào những đêm như thế này, Tracy lại tự hỏi phải chăng những lời Kins nói là đúng. Có lẽ cô nên ở nhà sau khi sinh con.

Faz đứng ở hành lang. Thi thể của Lopez đã được nhân viên pháp y phủ một tấm vải trắng, gần đó là một cái túi màu xanh lục quân để mang cái xác về văn phòng của cơ quan giám định pháp y sau khi Stuart Funk hoàn tất việc kiểm tra hiện trường. Một nhân viên y tế liên tục hỏi Faz liệu ông có ổn không, và Faz liên tục nói với anh ta rằng ông ổn, mặc dù trong tai ông vẫn vang lên tiếng ong ong nghe như tiếng ti-vi lúc mất sóng – ở cái thời mà truyền hình cáp và các chương hình phát sóng hai mươi tư giờ còn chưa tồn tại. Ông còn bị đau đầu nữa. Tuy nhiên ông vẫn khăng khăng trả lời rằng ông ổn với bất cứ ai hỏi thăm, dường như chẳng ai muốn chấp nhận câu trả lời đó, hoặc có lẽ các nhân viên y tế không có việc gì khác để làm. Họ không cứu được Lopez. Andrea Gonzalez đã bắn chết cậu ta. Cô ta đã bắn ba viên đạn vào ngực Lopez, chúng gần như nằm chồng lên nhau.

Các cư dân sống trên tầng năm đã được dặn phải ở yên trong nhà, và dường như chẳng ai có ý định bất tuân mệnh lệnh đó. Cuối cùng, các điều tra viên FIT sẽ thẩm vấn từng người trong số họ để xem họ nhìn thấy hay nghe thấy gì. Từ giờ cho đến lúc đó, các sĩ quan cảnh sát đứng tràn trên hành lang, sảnh tòa nhà và bãi đỗ xe, củng với một đoàn sếp tai to mặt lớn. Các sếp lớn buộc phải có mặt trong bất cứ vụ nổ súng nào liên quan đến cảnh sát, đặc biệt là khi một hệ thống giám sát cấp liên bang đang ở đằng sau theo dõi nhất cử nhất động của họ.

Và vụ việc này có vẻ là một vấn đề nghiêm trọng. Faz không tìm thấy khẩu súng nào bên dưới hay bất cứ đâu gần thi thể của Eduardo Lopez.

Sau khi kiểm tra căn hộ của người hàng xóm, Faz đã ra ngoài hành lang để gọi điện cho Billy Williams. Ông đã báo cáo ngắn gọn với đội trưởng của mình về những gì đã xảy ra. Billy đã tới tòa chung cư để chỉ huy với tư cách sĩ quan cấp cao nhất đang có mặt. Ông cũng đã bình tĩnh gọi cho Anderson-Cooper và nhờ họ nhanh chóng xin lệnh khám xét để lục soát căn hộ của Lopez. Quyền chỉ huy của Williams chỉ kéo dài cho đến lúc Andrew Laub, Phó ban Tội phạm Bạo lực xuất hiện. Sau khi xác nhận rằng cảnh sát đã bắn chết một người, Laub đã gọi cho FIT.

Chức năng duy nhất của FIT là điều tra xem liệu việc sử dụng vũ lực có chính đáng không, và báo cáo lại với ủy ban Đánh giá vấn đề vũ lực của Sở Cảnh sát Seattle. Trước khi có lệnh của Bộ Tư pháp, các điều tra viên của ban Tội phạm Bạo lực chính là những người xử lý các vụ nổ súng liên quan đến cảnh sát. Do đó, đơn vị FIT mới này là một dấu hiệu rõ ràng chỉ ra rằng Bộ Tư pháp không tin các điều tra viên của Ban Tội phạm Bạo lực là những người khách quan, điều này khiến cả hai đơn vị kình nhau ngay lập tức. Các điều tra viên FIT chưa bao giờ phải sử dụng đến vũ khí của mình, còn Faz và các điều tra viên án mạng khác đều biết rằng nếu ta chưa từng trải qua việc đó, ta sẽ không thể hiểu các vấn đề mà trí óc có thể gây ra đối với một sĩ quan cảnh sát. Trong một tình huống căng thẳng như vậy, người sĩ quan cảnh sát thường nhìn thấy những thứ không có thật hoặc khác hoàn toàn với những gì mà cô ta nghĩ là mình nhìn thấy. Họ không thể hiểu được việc trí óc của một điều tra viên có thể tự hợp lý hóa một vấn đề nào đó trong lúc cố gắng lý giải một tình huống thường là vô lý. Faz không ghét các điều tra viên FIT; giống như hầu hết các điều tra viên trong Ban Tội phạm Bạo lực, ông coi họ là những người tốt đang thực hiện một công việc khốn nạn trong lúc bị giám sát nghiêm ngặt. Nhưng như thế không có nghĩa là ông tin tưởng họ.

Vào lúc này, Laub, Williams và Johnny Nolasco đang đứng bên trong căn hộ chật chội của Lopez trong khi các điều tra viên FIT thẩm vấn Andrea Gonzalez. Viên trung úy FIT đã tịch thu vũ khí của Gonzalez và đếm số đạn còn lại trong khẩu súng. Anh ta cũng sẽ xác định xem liệu khẩu súng và loại đạn ấy có hợp lệ không. Đó là vấn đề nhỏ nhất mà Gonzalez phải đối mặt.

Bắn một người đàn ông không có vũ khí mới là cơn bão phiền toái thực thụ.

Và đó là lý do Billy Williams phải nhờ người xin lệnh khám xét lục soát căn hộ của Lopez. Ngay lúc này, họ cần tìm thấy một khẩu súng 38 ly và cầu nguyện rằng nòng súng khớp với viên đạn đã giết chết Monique Rodgers. Giết một người đàn ông không mang vũ khí nhưng có tội đã đủ rắc rối rồi. Giết một người đàn ông không mang vũ khí mà lại vô tội thì càng tồi tệ hơn gấp bội.

Faz và Gonzalez sẽ bị ghi âm lời khai và viết bản tường trình trước khi được phép về nhà. Sau đó, họ sẽ bị đình chỉ tạm thời và phải đến gặp một chuyên gia về sức khỏe tâm thần rồi mới được xem xét phục chức. Đối với một vài sĩ quan cảnh sát, quá trình đó có thể mất hơn một năm. Sau đó, khi trở lại làm việc, họ sẽ nhận ra rằng mình đã bị điều đến một đơn vị khác, phải mang một vết nhơ nghề nghiệp đủ đã được giải tội.

Faz đã gọi điện cho Vera từ trước vì ông biết chuyện này sẽ được đưa lên bản tin buổi tối. Ông nói với bà rằng ông không có vấn đề gì nhưng đêm nay sẽ lại là một đêm dài với ông, và bà không nên đợi ông. Khi ông hỏi thăm tình hình của bà, bà chỉ nói Ổn. Bà không nói rõ chi tiết.

Faz nghe thấy tiếng thang máy kêu tinh một tiếng và nhìn xuôi theo hành lang để xem gã ngốc nào đã chui vào trong đó và biểu cảm trên mặt của y ra sao khi y bước ra. Del rón rén đi ra từ buồng thang máy, một tay bịt mũi và miệng. Vẻ trợn mắt kinh hãi trên mặt anh khiến Faz bật cười to, mặc dù đang ở trong hoàn cảnh này. Để rút ngắn khoảng cách và tránh ánh mắt của các sếp lớn đang nói chuyện với Gonzalez bên trong căn hộ, Faz tiến về phía anh và gặp anh ở giữa hành lang.

“Lạy Chúa lòng lành, Faz, cái mùi quái quỷ đó là gì vậy? Tôi cứ nghĩ cái xác đã từng ở trong thang máy đấy.”

Faz mỉm cười. “Nếu tôi biết cậu đến thì tôi đã cảnh báo cậu rồi.”

“Không, anh sẽ không cảnh báo tôi đâu.” Del nói.

“Ừ, có lẽ tôi sẽ không cảnh báo cậu đâu.” Faz đồng ý.

Màn bông lơn giữa hai người đàn ông đã từng trải qua nhiều chuyện trong hai mươi năm qua đã giúp làm giảm nỗi căng thẳng. “Anh ổn chứ?” Del hỏi.

“Tôi nghĩ tôi ổn hơn cậu đấy.” Faz chỉ vào đôi giày cọc cạch của Del. Một chiếc có màu sậm hơn chiếc còn lại. “Cậu đi giày trong bóng tối đấy à?”

“Tôi không thể cúi xuống được. Ít nhất chúng đều màu nâu.” Del nói. “Tôi hỏi nghiêm túc này, anh ổn chứ?”

Faz gật đầu. “Ừ, tôi ổn. Tôi bị ong tai và đau đầu kinh khủng, nhưng tôi nghĩ đó là do tôi sợ việc phải viết tường trình, đối mặt những cuộc thẩm vấn và hàng tá trò nhảm nhí khác mà họ sẽ ném vào tôi.”

“Chuyện gì đã xảy ra vậy? Billy chẳng chịu nói gì với tôi cả.”

Faz nhìn xuôi theo hành lang để chắc chắn là không có ai đang tới. Tôi thực sự không biết Ông giải thích. “Tôi đang đứng ở ngay kia, quay mặt về phía cánh cửa căn hộ của Lopez. Gonzalez đang đứng ở bên còn lại. Điều tiếp theo mà tôi biết là đôi mắt cô ta mở to như cái đĩa lót tách và cô ta đẩy tôi vào tường. Cô ta bắn ba phát. Bùm, bùm, bùm.”

“Khoan đã, vậy lúc đó Lopez ở đâu?”

“Căn hộ bên cạnh.”

“Hắn ta đang làm gì ở đó?”

“Không biết.”

“Hắn có vũ khí không?”

Faz lắc đầu.

“Ôi, chết tiệt. Anh chắc đó là Lopez chứ?” Del hỏi, nhìn cái thi thể đã được phủ vải.

“Có, tôi chắc chắn.”

“Bộ Tư pháp sẽ không hài lòng đâu. Chúng ta nên hy vọng Đơn vị Nghiên cứu Đạn đạo học có thể tìm ra một khẩu súng khớp với viên đạn đã giết chết Monique Rodgers. Điều đó sẽ giúp ích, nhưng không giải quyết được vấn đề của Gonzalez. Gonzalez đã nói gì? Tại sao cô ta lại nổ súng?”

“Cô ta nói đã nhìn thấy thứ gì đó màu bạc trong tay Lopez và nghĩ cậu ta đang nhắm vào sau đầu tôi. Hóa ra đó là một cái điện thoại di động.”

Del xoa tay lên đám chân râu ở cằm. “Chà, tôi nghĩ điều đó cũng có lý.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.” Faz nói. “Nhưng việc không còn Lopez nữa sẽ gây ra một vấn đề lớn hơn, ngay cả khi họ tìm thấy một khẩu súng và nó khớp với viên đạn trong vụ sát hại Monique Rodgers.”

“Việc đó không giống với việc thú tội.” Del nói.

“Và cũng không giúp cho chúng ta biết được tại sao cậu ta lại làm vậy.” Faz nói. “Hoặc có phải cậu ta làm thế theo chỉ thị hay không. Jimmy Nhỏ mới là kẻ mà chúng ta muốn tóm cổ.”

Faz nhìn xuôi theo hành lang khi Larry Pinnacle, một điều tra viên FIT, đi ra khỏi căn hộ và tiến lại gần. Pinnacle chào Del, rồi nói với Faz. “Chúng tôi đã sẵn sàng để trở về Park 95. Chúng tôi sẽ cần lấy lời khai trước khi anh ra về.”

Faz gật đầu. “Tôi hiểu.”

Khi Pinnacle rời đi, Del nói: “Tôi chẳng bao giờ ưa gã đó.”

“Anh ta cũng ổn mà.” Faz nói.

“Vera thế nào rồi?”

“Khóc suốt. Chuyện đó thật khó khăn với cô ấy. Những đêm tôi về muộn như thế này lại càng khiến tình hình trở nên tệ hơn.”

“Anh có muốn tôi ghé qua để nói với chị ấy chuyện gì đang xảy ra không?”

“Tôi đã gọi điện cho cô ấy rồi. Cô ấy vẫn ổn.”

“Này, Faz, tôi muốn anh biết rằng tôi rất tiếc vì đã không ở đây.”

“Tôi biết. Mấy chuyện tồi tệ như này vẫn thường xảy ra mà. Đừng lo lắng về nó.”

Faz nhìn xuôi theo hành lang về phía những tiếng nói đang to dần. Nhóm người chủ nhân của những tiếng nói đó đã đi từ bên trong căn hộ ra hành lang. Gonzalez ngoảnh đầu nhìn về chỗ Faz và Del đang đứng, chỉ trong thoáng giây, rồi lại chuyển sự chú ý sang những người thẩm vấn mình.

“Một khởi đầu mới đầy khó khăn.” Faz nói.

“Cô ta có thể bị cuốn gói về nhà trước cả khi bắt đầu ấy chứ.” Del nói.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.