Himani ngẩng đầu lên, nhưng đôi mắt bà ta vẫn tập trung vào huyệt mộ. “Nikhil chẳng liên quan gì đến chuyện này.” Bà ta nói.
“Vậy hãy nói cho tôi biết bà đã làm gì.” Tracy nói, không tin bà ta, nhưng muốn nghe câu chuyện mà bà ta lựa chọn để kể.
“Tôi không nhớ mình đã làm gì, điều tra viên ạ. Tôi chỉ nhớ Vita đã ngã xuống đất, không động đậy.” Himani vươn tay và chạm vào đầu mình. “Chỗ tôi đập vào đầu nó bị chảy máu. Tôi nhớ máu có cả trên hòn đá và trên hai bàn tay tôi. Tôi đã ném hòn đá đi, đâu đó trong bụi rậm.” Bà ta phẩy tay.
“Tiếp theo, bà làm gì?”
“Tôi đã muốn chạy từ công viên ra ngoài đường để nhờ giúp đỡ, nhưng…”
Bà ta đang nói dối. Bà ta không hành động một mình. Nikhil đã ở đó. “Làm thế nào bà di chuyển được thi thể của cô ấy?” Tracy hỏi.
Lại một cái nhún vai. “Tôi không biết là bằng cách nào. Tôi chỉ làm vậy thôi.”
Tracy không nghi ngờ chuyện Himani biết về cái hố, có lẽ bà ta biết về nó trong một lần đi dạo buổi tối. Nhưng cô nghi ngờ chuyện Himani tự di chuyển thi thể của Kavita. Có khả năng bà ta đã sai Nikhil đưa em gái về nhà, nói với Nikhil rằng em gái cậu ta đã trở thành một kẻ như thế nào, và cậu ta theo dõi Kavita từ khách sạn rồi giết cô ấy trong công viên. Trong cơn hoảng loạn, cậu ta chạy đến chỗ mẹ, và bà ta đã tìm cách để bảo vệ con trai mình. Giả thuyết này vẫn chưa giải thích được lý do tại sao Kavita lại tới công viên; đó là một câu hỏi mà họ có thể sẽ không bao giờ trả lời được. Kaylee Wright sẽ xác định xem liệu có bất cứ dấu vết nào quanh cái hố trên mặt đất khớp với giày của Nikhil hoặc có lẽ của mẹ cậu ta không.
“Tôi đã không nghĩ cô sẽ tìm ra con bé.” Himani tiếp tục. “Khi cô đến nhà chúng tôi và nói đã lần ra vị trí chiếc điện thoại của con bé, tôi biết việc cô tìm ra thủ phạm chỉ còn là vấn đề thời gian.”
“Bà hay Nikhil đã lấy điện thoại ẩn danh của cô ấy?” Tracy hỏi.
Himani quay sang nhìn Tracy. “Tôi đã mất một cô con gái, điều tra viên ạ. Tôi sẽ không đánh mất thêm một cậu con trai nữa đâu.”
Có lẽ là không, Tracy nghĩ, mặc dù chuyện đó sau này mới biết được. “Bà không thể bảo vệ cậu ta.”
Bà ta nhún vai. “Để xem tôi có thể làm gì nhé!”
Vậy thì cứ làm thế đi. “Bà hãy xoay người lại.” Tracy nói, tháo còng ra khỏi đai đeo. “Tôi sẽ còng tay bà. Sau đó tôi sẽ đọc cho bà nghe về các quyền của bà.”
“Cô thấy đấy, điều tra viên, tôi đã đúng.” Himani nói.
“Thật sao? Về chuyện gì?”
“Cô không hiểu. Cô không hiểu bởi vì cô không phải là một người mẹ.”
“Tôi cũng sắp được làm mẹ rồi.” Cô nói. “Và sẽ không bao giờ là một người mẹ giống như bà.”