Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40

❊ ❊ ❊

Được trang bị một bức ảnh Shea đang tươi cười trong chiếc áo bờ lu, cũng như báo cáo của DMV chỉ ra rằng anh ta lái một chiếc Tesla Model X màu trắng đời 2017, Tracy và Kins đánh xe vào bãi đỗ của trung tâm y tế vào xế chiều thứ Sáu. Trước đó Tracy đã gọi điện lại cho bệnh viện, giả vờ là một bà mẹ có cô con gái bị ốm, cố gắng hẹn gặp Shea vào chiều hôm đó. Họ nói với cô rằng anh ta đã kín lịch.

Khu vực đỗ xe của các bác sĩ nằm ở tầng trệt gần với lối vào tòa nhà nhất. Họ không nhìn thấy chiếc xe Tesla màu trắng nào.

“Chiếc xe đó có giá khoảng một trăm hai mươi lăm nghìn đô la.” Kins nói khi họ đánh xe vào bãi đỗ và tìm thấy một chỗ trống. “Vì vậy tôi đoán chúng ta sẽ chỉ thấy hai, ba cái thôi.”

“Cha tôi trước kia cũng là một bác sĩ và ông ấy lái một chiếc xe tải.” Tracy nói. “Nếu Shea lái một chiếc xe trị giá hơn trăm nghìn đô la và sống ở Medina, hẳn là anh ta giàu từ trong trứng hoặc đã kết hôn với một cô vợ lắm tiền. Ngày nay một bác sĩ nhi khoa hiếm khi kiếm được số tiền đó nếu chỉ làm đúng chuyên môn.”

“Chưa kể còn chi hai nghìn đô la một tháng cho một cô bồ nhí nữa.”

“Chưa kể điều đó.” Tracy nói.

Một chiếc Tesla màu trắng đi vào bãi đỗ. “Đó là xe của anh ta.”

“Và đó là anh ta.” Kins nói khi Shea đánh xe vào khu đỗ xe của bác sĩ rồi bước ra ngoài. Hai cửa sau của xe giương lên như đôi cánh của một con chim.

Tracy và Kins nhanh chóng tiếp cận anh ta. “Bác sĩ Shea?” Tracy nói.

Shea vừa lấy một cái áo vest từ băng ghế sau và giật mình khi nghe thấy người gọi tên mình. Đôi mắt anh ta nheo lại. “Vâng.”

Tracy giơ phù hiệu của mình lên. “Tôi là điều tra viên Crosswite. Đây là điều tra viên Rowe. Anh có thể dành cho chúng tôi một phút không?”

“Về chuyện gì?”

“Vita Kumari.” Tracy nói.

Đôi mắt Shea thoáng ánh lên một vẻ tiết lộ rằng mình biết cái tên đó, nhưng anh ta nói: “Tôi không biết người nào có cái tên như thế.”

“Có, anh có biết đấy.” Kins nói. “Vì vậy, đừng nói dối chúng tôi, được chứ? Chúng tôi biết tất cả về dịch vụ hẹn hò ngọt ngào, những cô gái được gọi là cục cưng ngọt ngào và những người đàn ông được gọi là bố già mật ngọt. Anh chính là bố già mật ngọt. Còn cô ấy là cục cưng ngọt ngào. Tôi nói đúng chứ?”

Shea lập tức xịu đi, đúng như mục đích của Kins. “Anh chị muốn gì?”

“Có lẽ nếu chúng ta nói chuyện trong văn phòng của anh thì sẽ tốt hơn là ở đây, trong một bãi đỗ xe?” Tracy nói.

“Đã có chuyện gì xảy ra với Vita sao?” Shea hỏi. Sự lo lắng của anh ta nghe có vẻ thành thật, nhưng các sĩ quan cảnh sát nói rằng [*]Ted Bundy cũng đã có vẻ rất thành thật.

“Tại sao anh lại hỏi thế?” Kins nói.

“Bởi vì có hai điều tra viên đứng bên ngoài xe ô tô của tôi, bảo tôi rằng họ muốn nói chuyện với tôi về Vita.”

Kins nhìn Tracy. “Suy luận khá lắm.”

“Vâng.” Tracy nói với Shea. “Đã có chuyện xảy ra với cô ấy.”

Shea nhìn về phía cánh cửa kính trượt của tòa nhà ở phía bên kia của bãi đỗ xe. “Đi theo tôi.” Anh ta dẫn họ leo lên một cầu thang bộ và dùng một cái chìa khóa để mở một cánh cửa bên trong. Họ theo anh ta đi dọc một hành lang trải thảm hình đường ray và toa tàu, chạy men theo một bức bích họa vẽ hình một vườn thú thiên nhiên hoang dã ở châu Phi với những chú khỉ trên cây, voi, sư tử, và một con báo ghê-pa đang nằm trên một cành cây chìa ra một khúc sông.

Họ tiếp tục đi xuôi theo một hành lang ngổn ngang những cái cân sức khỏe, thước đo chiều cao và biểu đồ đo thị lực.

“Bác sĩ Shea…” Một người phụ nữ mặc đồng phục màu xanh dương bước ra từ một trong các phòng bệnh. Đôi mắt cô ta liếc sang Tracy và Kins. “Tôi tưởng anh đã về nhà rồi.”

Ngạc nhiên thay, Shea giới hiệu họ là các điều tra viên của Sở Cảnh sát Seattle. “Tôi quay lại để làm mấy việc giấy tờ. Hy vọng là sẽ không lâu.”

Shea bước tới một cánh cửa có tên anh ta khắc trên một tấm biển và đẩy cửa mở ra. Đồ đạc trong phòng thật giản dị đối với một người lái một chiếc xe đắt tiền như vậy. Cửa sổ của anh ta được che bởi một loại rèm trong suốt. Từ đây có thể nhìn ra cao tốc 405.

“Mời ngồi.” Shea chỉ về phía hai cái ghế và đi ra đằng sau bàn làm việc của mình, chiếc bàn này có một lớp gỗ dán sáng màu, hài hòa với cách bài trí của văn phòng. Một màn hình máy tính to tướng chiếm phần lớn diện tích bề mặt của nó. Trên bức tường đằng sau anh ta treo vài tấm bằng được đóng khung. Anh ta từng học trường [*]Đại học Gonzaga – các giáo sĩ dòng Tên chắc chắn sẽ không tha thứ cho hồ sơ bố già mật ngọt của anh ta – và lấy được tấm bằng y khoa của trường Đại học Washington, rồi sau đó có được giấy phép hành nghề bác sĩ nhi khoa. Anh ta ngồi xuống. “Anh chị nói đã có chuyện xảy ra với Vita?”

“Lần cuối anh gặp Kavita là khi nào?” Tracy hỏi.

“Tối thứ Hai.”

“Hai người đã làm gì?”

Shea hắng giọng. Anh ta trông trẻ hơn cái tuổi bốn mươi tư. Anh ta có thói quen gạt những lọn tóc vàng lòa xòa xuống trán. “Chúng tôi đi ăn tối, rồi đến một khách sạn ở Kirkland, như thường lệ.”

“Hai người đi ăn tối ở đâu?” Tracy hỏi.

“Lila’s Café. Nó nằm ở Kirkland. Tôi đã đặt chỗ bằng tên mình.”

“Còn khách sạn?”

“Marriott. Cũng ở Kirkland.”

“Anh cũng đặt phòng bằng tên anh?” Kins hỏi.

Tracy ghi chép lại. Nếu Shea đang cố che giấu điều gì, anh ta đang che giấu rất tồi.

“Không.” Shea nói.

“Hai người đặt phòng bằng tên của Kavita?” Kins hỏi.

“Vâng.”

“Quả là những hành động táo bạo đối với một người đàn ông đã có gia đình sống ở Medina, đúng không?” Kins nói. “Anh không sợ bị ai nhìn thấy sao?”

Shea ngồi ngả người ra sau. Anh ta nới lỏng cà-vạt và cởi cúc cổ áo sơ-mi. “Nếu có ai nhìn thấy chúng tôi đang ăn tối, tôi sẽ giải thích rằng Vita là một sinh viên đang muốn hành nghề bác sĩ nhi khoa.”

“Thế nếu bị bắt gặp ở khách sạn thì anh sẽ nói cô ấy là ai?” Kins hỏi. Thề có Chúa, anh có thể là một kẻ khó chịu chuyên hỏi xoáy khi cần phải đóng vai ác.

“Chúng tôi không bao giờ đi vào khách sạn cùng nhau.” Shea nói. “Vita luôn đến lấy phòng trước.”

“Và quản lý khách sạn không bao giờ hỏi tại sao cô ấy lại cần một căn phòng vào một ngày và một thời điểm cố định mỗi tuần?” Kins hỏi.

“Cô ấy nói với họ là cô ấy đang kinh doanh dược phẩm và gặp gỡ các khách hàng ở khu Đông vào sáng sớm thứ Ba hằng tuần. Cô ấy mang cả hành lý theo.”

Toàn bộ chuyện này được sắp đặt thật khéo léo. “Vậy, đây là một cuộc hẹn cố định?” Tracy nói.

“Nhìn chung là vậy.”

“Thế nghĩa là thế nào?” Tracy hỏi.

“Điều đó có nghĩa là chúng tôi gặp nhau vào các tối thứ Hai, trừ phi một trong hai chúng tôi có chuyện gì đó đột xuất.”

“Hai người báo cho nhau bằng cách nào nếu có chuyện đột xuất?” Tracy hỏi.

“Chúng tôi sẽ nhắn tin. Thi thoảng chúng tôi sẽ gọi điện.”

Tracy liếc nhìn Kins. “Hai người có thường xuyên phải dời lịch hẹn không?” Cô không quan tâm đến điều này. Cô quan tâm đến lời kể của Shea rằng họ nhắn tin cho nhau hơn.

“Họa hoằn lắm. Tôi còn không nhớ chuyện đó có bao giờ xảy ra chưa.”

“Và hai người có nhắn tin vì những lý do khác không?”

“Chỉ để xác nhận cuộc hẹn của chúng tôi thôi, và địa điểm nữa.”

“Anh không hỏi liệu cô ấy có thích [*]pina colada và đi dạo dưới trời mưa không à?” Kins nói, cố tình chọc tức Shea để xác định xem liệu anh ta có nóng nảy và dễ dàng nổi giận không.

Shea nhìn thẳng vào Kins. “Không.” Anh ta đáp.

Tracy hỏi: “Anh dùng điện thoại của mình để nhắn tin cho cô ấy à? Anh không sợ vợ mình đọc được sao?”

Shea lắc đầu. “Tôi không bao giờ dùng điện thoại của mình. Mỗi người chúng tôi có một cái điện thoại ẩn danh.”

“Kavita cũng thế à?” Tracy hỏi. Đây là một tin mới đối với họ. Chỉ có điện thoại cá nhân của Kavita được tìm thấy trong cái hố. Nếu Shea giết Kavita thì anh ta sẽ biết là phải lấy cái điện thoại ẩn danh đi. Nhưng nếu anh ta là thủ phạm thì tại sao anh ta lại kể cho họ nghe về nó chứ? Phải chăng anh ta đã suy nghĩ về vấn đề này, và quyết định rằng nếu được hỏi, anh ta sẽ nhắc đến những chiếc điện thoại ẩn danh chính vì lý do đó, bởi vì ai cũng sẽ nghĩ rằng nếu anh ta có tội thì anh ta sẽ không đời nào nhắc đến chúng?

“Vâng.” Anh ta nói.

“Anh có nhắn tin để xác nhận cuộc hẹn với cô ấy vào tối thứ Hai vừa rồi không?”

“Có.”

“Vita có trả lời không?”

“Có.”

“Anh có mang điện thoại theo không?”

Shea dùng một cái chìa khóa trên xâu chìa khóa của mình để mở ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc. Anh ta lấy ra một cái điện thoại di động rẻ tiền, mở nguồn của nó lên, và nhập mật khẩu. Một phút sau, anh ta đưa chiếc điện thoại ấy cho Tracy. Kavita Mukherjee đã xác nhận cuộc hẹn của họ vào tối thứ Hai, lúc bốn giờ mười bốn phút chiều. Sau đó, cô ấy nhắn tin lại cho anh ta ngay sau năm rưỡi, nói rằng mình sẽ đến muộn vì tắc đường. Tracy nghi ngờ rằng lý do ấy không phải là thật, vì đó là đêm Aditi trở về và nói với Kavita rằng Aditi đã kết hôn và sẽ chuyển đến sống ở London với chồng. Quan trọng hơn, kẻ sát hại Vita đã lấy chiếc điện thoại ẩn danh chứ không phải điện thoại cá nhân của cô ấy. Một lần nữa, Tracy tự hỏi liệu đó có phải là một hành động có chủ ý không, nhằm mục đích phi tang nó? Shea chắc chắn có lý do để làm vậy.

Tracy nhìn Kins trước khi hướng sự chú ý trở lại Shea.

“Tại sao lại là các buổi tối thứ Hai?”

“Vợ tôi có buổi sinh hoạt ở câu lạc bộ sách vào thứ Hai đầu tiên và thứ ba hằng tháng. Đêm vui chơi giải trí của cánh đàn bà con gái. Cô ấy nói như vậy đấy.”

“Ai trông các con gái của anh?” Tracy hỏi.

Shea sững lại khi thấy Tracy biết mình có con gái, đó cũng chính là mục đích của cô. Cô muốn Shea nghĩ họ biết nhiều điều hơn những gì họ thực sự biết. “Chúng tôi có vú em.”

“Vợ anh có đi làm không?” Kins hỏi.

Shea cười khẩy trước câu hỏi này. “Chúa ơi, không. Cô ấy là con nhà Umberto mà. Anh chị biết chuỗi cửa hàng bán dụng cụ tháo mắt sên xích xe đạp ấy không?”

“Tôi nghĩ tôi đã đọc được trên báo rằng gia đình đó đã bán những cửa hàng ấy từ vài năm trước.” Kins nói. “Với cái giá hai trăm triệu, đúng không nhỉ?”

“Hai trăm tám mươi sáu triệu.” Shea nói. “Nhưng gia đình họ vẫn là thành viên của hội đồng quản trị trong năm năm. Năm ngoái, họ không thích cách người ta điều hành các cửa hàng nên đã mua lại chúng. Họ có một khoản thu nhập sau thuế khổng lồ.”

“Tại sao anh lại nói ‘cô ấy nói vậy đấy’ khi tôi hỏi vợ anh đi đâu vào các tối thứ Hai?” Tracy hỏi.

Shea ngồi ngả ra sau, đung đưa ghế. “Tôi nghi ngờ vợ tôi có bạn trai và đó không phải người đầu tiên.”

Kins gật đầu. “Và anh nghĩ cô ta ăn chả thì anh sẽ ăn nem?”

Shea nhún vai.

“Tại sao anh lại chọn một cô gái trên trang web hẹn hò?” Tracy nói.

“Bởi vì tôi không thể ra ngoài và làm quen với ai đó ở phòng gym địa phương hay tiệm cà phê, đúng không? Gia đình vợ tôi nổi tiếng khắp khu Đông mà.”

“Và nếu vợ anh phát hiện ra thì cô ta sẽ có cớ để đá anh, và cô ta sẽ ra đi, đem theo tiền của mình.” Kins nói.

“Có lẽ thế điều tra viên ạ. Cô ta chẳng cần phải tỏ ra là mình đạo đức hơn người, nhưng với số tiền nhiều như thế chẳng ai dám phán xét cô ta cả.”

“Tại sao anh không ly dị cho xong?” Kins nói.

“Bởi vì chúng tôi có hai cô con gái chưa đến mười tuổi, và chúng yêu cha chúng – với mẹ chúng thì không nhiều lắm. Do đó, chúng tôi vẫn cố gắng chung sống với nhau. Vì chúng.”

“Anh có bao nhiêu cô gái bao vậy?” Tracy hỏi, bị vấp khi nói từ gái bao.”

“Ba. Kavita và hai người nữa.”

“Anh lấy đâu ra thời gian vậy? Và sức lực nữa?” Kins hỏi.

“Hai người kia tôi không gặp thường xuyên lắm, có lẽ hai tháng một lần.”

“Anh gặp hai người đó riêng rẽ hay cùng một lúc?” Kins hỏi.

Shea ngập ngừng một lát. “Cùng một lúc.”

“Thì ra là chơi tay ba.” Kins nói, tiếp tục chọc vào vết sẹo để xem nó có chảy máu không.

“Làm thế nào mà anh giấu được vợ khoản tiền trả cho Vita và hai cô gái kia?” Kins hỏi.

“Tôi sử dụng dịch vụ gửi tiền tự động định kỳ để gửi tiền trực tiếp từ tài khoản của tôi sang tài khoản của Vita. Nó được số hóa. Ẩn danh. Nếu bị hỏi, tôi có thể nói đó là khoản phí trả cho câu lạc bộ sức khỏe. Nhưng đó không phải là vấn đề đáng lo ngại. Vợ tôi chẳng để ý gì đến tài chính của chúng tôi, đặc biệt là của tôi. Cô ấy chẳng việc gì phải để ý. Chúng tôi có một người quản lý tiền bạc cho tài khoản ủy thác của cô ấy, nhưng cô ấy có thể làm bất cứ điều gì cô ấy muốn với tài khoản đó. So với cô ấy, thu nhập của tôi chỉ như hạt bụi và cô ấy chẳng mấy bận tâm. Tôi trả phí cho hai cô gái kia bằng tiền mặt.”

“Khi anh gặp Kavita vào tối thứ Hai, cô ấy như thế nào? Thái độ của cô ấy ra sao?” Tracy hỏi.

Shea suy nghĩ một lát về câu hỏi này, như thể anh ta đã quên mất. “Cô ấy có vẻ ổn, nhưng đó là một điều khoản trong thỏa thuận của chúng tôi.”

“Thỏa thuận ư?” Kins hỏi.

“Chúng tôi có một văn bản thỏa thuận nghiêm cấm các câu hỏi về đời tư hay nói chuyện về những vấn đề cá nhân.”

“Bất cứ thứ gì có thể làm hỏng cuộc vui.” Kins nói.

“Kavita có bao giờ nhắc đến một người bạn trai không?” Tracy hỏi.

Shea lắc đầu.

“Hai người thường nói chuyện gì khi ở bên nhau?” Kins hỏi.

“Nhiều chyện lắm. Vita hiểu biết rất sâu về nhiều lĩnh vực. Cô ấy muốn trở thành một bác sĩ nhi khoa. Cô ấy đã hỏi tôi về phòng khám và các bệnh nhân của tôi. Cô ấy rất quan tâm đến các tin tức thế giới và địa phương, và đáng ngạc nhiên là cô ấy rất am hiểu các môn thể thao, đặc biệt là đội Seahawks. Những buổi tối của chúng tôi đều rất thú vị. Tôi luôn trông chờ chúng.”

“Vậy là, anh không nhận thấy có điều gì bất thường trong buổi tối hôm đó?” Tracy hỏi.

“Thật ra, có một chuyện; Vita báo cho tôi biết rằng cô ấy sẽ chấm dứt thỏa thuận giữa chúng tôi.” Shea nói điều này một cách thản nhiên, không cảm xúc, và Tracy tự hỏi phải chăng anh ta đã tập dượt câu nói đó nhiều lần vì có lẽ đã lường trước khoảnh khắc này?

“Cô ấy có nói tại sao không?” Tracy hỏi.

“Cô ấy nói với tôi cô ấy đã có đủ tiền để chí ít có thể bắt đầu học trường y, điều đó vốn vẫn là mục tiêu của cô ấy.”

“Và đây là một chuyện đột ngột?” Kins hỏi.

“Không phải. Cô ấy đã nói với tôi từ trước rằng cô ấy đang cố kiếm tiền để học trường y, và cô ấy sẽ chấm dứt chuyện này khi nào kiếm đủ tiền.”

“Cô ấy còn nói gì khác không?” Tracy hỏi.

Shea nhún vai. “Theo như tôi nhớ thì không.”

“Có phải vì cái điều khoản không trút lên tôi mấy chuyện cá nhân nhảm nhí trong bản thỏa thuận không?” Kins nói.

“Tôi không biết, điều tra viên ạ. Cô ấy nói đã có vài thay đổi trong cuộc sống của cô ấy, cô ấy định nộp đơn vào các trường đại học vào mùa thu, và sử dụng thời gian rảnh rỗi để học thi MCAT.”

“Vậy anh có cảm nghĩ thế nào về chuyện đó?” Tracy nói.

“Tôi mừng cho cô ấy.” Shea nói không chút do dự. “Cô ấy là một cô gái thông minh. Cô ấy sẽ là một bác sĩ giỏi.”

Tracy nhận ra anh ta sử dụng thì hiện tại khi nói về cô ấy.

“Anh cảm thấy thế nào về việc cô ấy chấm dứt mối quan hệ với anh?” Kins hỏi.

“Thất vọng. Tôi đã thích khoảng thời gian chúng tôi ở bên nhau và mối quan hệ ấy đã trở nên ổn định. Tôi sẽ phải quyết định xem liệu tôi có muốn bắt đầu lại từ đầu không.”

“Anh có tức giận không?” Tracy hỏi.

“Không.” Shea đáp. “Như tôi đã nói, ngay từ đầu chúng tôi đều biết mối quan hệ này sẽ không có tương lai. Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.”

“Vậy anh có cảm xúc thế nào với cô ấy?” Kins hỏi. “Nghe anh nói thì có vẻ không phải là tình yêu. Vậy thì là gì?”

Shea suy nghĩ một lát về câu hỏi này. “Tôi nghĩ tôi coi cô ấy như một đối tác trong công việc.”

“Và chuyện này chỉ là, nói thế nào nhỉ, cô ấy đang thực hiện một điều khoản trong bản thỏa thuận hợp tác kinh doanh đó?” Kins nói.

“Cả hai chúng tôi đều luôn nghĩ như vậy.”

“Trong buổi tối thứ Hai đó, anh rời khách sạn vào lúc mấy giờ?” Tracy hỏi.

“Khoảng chín giờ – trước đó một chút. Trời vẫn còn chưa tối hẳn. Tôi luôn ra về vào thời điểm đó. Vợ tôi thường từ câu lạc bộ sách về nhà vào lúc chín rưỡi.”

“Còn Vita? Cô ấy rời đi vào lúc nào?” Tracy hỏi.

“Tôi không biết. Như tôi đã nói, tôi rời đi trước cô ấy. Cô ấy được tự do sử dụng căn phòng vào đêm đó nếu cô ấy muốn, hoặc đi về nhà.”

“Anh để mặc cô ấy một mình trong phòng khách sạn đó.” Kins nói.

“Lúc nào cũng vậy.”

“Cô ấy có hay ở lại đó qua đêm không?” Kins hỏi.

“Tôi thực sự không biết.”

“Đó cũng là điều mà anh và cô ấy thỏa thuận không nhắc đến với nhau?”

“Vâng.”

“Vú em của anh có thể xác nhận thời điểm anh trở về nhà vào đêm đó không?”

“Có. Như tôi đã nói, tôi luôn về vào một giờ cố định.”

“Tên cô ta là gì?” Tracy hỏi. Shea cung cấp tên của cô vú em đó, và Tracy ghi lại ra giấy, cùng với số điện thoại của cô ta. Rồi cô hỏi: “Kavita đặt phòng bằng cái tên nào?”

Shea nhún vai. “Tôi đoán là Vita Kumari.”

Kins ngả người về đằng trước, khoanh tay đặt trên bàn. “Bác sĩ Shea, anh có nghĩ mối quan hệ này có chút tính chất lợi dụng không?”

Tracy muốn đảo tròn mắt, nhưng cô đành kiềm chế vì tính nghiêm túc của tình huống này.

Shea ngồi ngả ra sau. Anh ta tỏ vẻ mệt mỏi. “Nghe này, anh chị điều tra viên, tôi nhận thấy mối quan hệ ấy là bất thường. Nhưng nó có ích với tôi, với cả hai chúng tôi.” Anh ta nhún vai. “Tôi còn lựa chọn nào khác chứ? Đến một quán bar và làm quen với những người phụ nữ ở đó ư? Hồi còn trẻ tôi đã chẳng giỏi việc đó lắm. Tôi không nghĩ bây giờ tôi khá khẩm hơn. Hơn nữa, nếu làm vậy thì tôi sẽ phải quan hệ với nhiều người khác nhau, đối mặt với nguy cơ mắc phải những căn bệnh lây nhiễm qua đường tình dục, và ai biết là còn những gì nữa. Và tôi lấy đâu ra thời gian để ra ngoài và làm điều đó chứ?” Anh ta ngừng lại như thể đang đợi một câu trả lời. Rồi anh ta nói tiếp: “Tôi đã nghe nói về trang web hẹn hò này nên đã tạo một hồ sơ trên đó, chỉ để xem chuyện gì có thể xảy ra. Trong sáu tháng đầu tiên, nó chẳng có gì hay ho cả. Mấy người phụ nữ trên đó chẳng có gì thú vị. Tôi đang định bỏ nó thì nhìn thấy hồ sơ của một cô gái trẻ xinh đẹp. Cô ấy nói muốn kiếm tiền học phí để học trường y. Điều đó thật mới mẻ. Tôi có cảm giác sai trái không ư? Vâng, trong chừng mực nào đó, nhưng tôi cho rằng theo cách này, ít nhất tôi có thể làm điều gì đó có ích với tiền của tôi.”

“Vậy là, nói thế nào nhỉ, anh chỉ giống như Sallie Mae sao?” Kins nói, nhắc đến dịch vụ cho sinh viên vay tiền.

Lần này, Shea không phủ nhận. “Trong chừng mực nào đó, tôi nghĩ tôi chính là như vậy, điều tra viên ạ.”

“Còn hai cô gái còn lại mà anh đã quan hệ tay ba, anh cũng đang trả tiền học phí cho họ ư?”

Shea lờ Kins đi.

“Anh dùng tên gì trên trang web đó?” Tracy hỏi.

“Charles Francis.” Anh ta nói. “Tên thánh và tên đệm của tôi. Anh chị chưa nói lý do tại sao anh chị lại hỏi tôi những câu hỏi này. Tôi đoán có chuyện gì đó đã xảy ra với Vita?”

“Cô ấy đã chết.” Kins nói. Anh và Tracy cùng quan sát kĩ phản ứng của Shea.

Đôi mắt anh ta nheo lại, rơm rớm nước, môi mím chặt. Sau một thoáng, anh ta nói: “Sao lại thế?” Câu hỏi ấy như mắc nghẹn trong cổ họng anh ta. Tracy không nghĩ là anh ta đang giả vờ, nhưng cô không thể chắc chắn.

“Đó là điều chúng tôi đang cố xác định.”

“Nhưng anh chị tin rằng ai đó đã giết cô ấy. Đó là lý do anh chị đến đây. Anh chị nghĩ tôi có liên quan đến cái chết của Vita ư?”

“Anh có liên quan không?” Kins hỏi.

“Không.” Shea nói, hết nhìn người này lại nhìn sang người kia. Rồi anh ta lẩm bẩm nói: “Chúa ơi! Tôi có cần luật sư không?”

“Tôi không biết, bác sĩ ạ, điều đó tùy thuộc ở anh.” Kins nói. “Chúng tôi chỉ đến đây để hỏi vài câu hỏi thôi, và cố gắng hết sức để chắp ghép lại các mẩu thông tin về buổi tối hôm đó của Kavita.”

“Tôi đã để cô ấy ở lại phòng khách sạn.” Shea nói. “Khi đó cô ấy còn sống.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.