Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Faz và Del đi theo chiếc xe kéo tới phòng xử lý xe cộ ở khu phức hợp Park 95, trông nó giống như một cái gara lớn ở trong nhà vậy. Lúc họ tới thì đã là hơn tám giờ tối. Hầu hết mọi người đã về nhà. Mặc dù lạc quan – hoặc chí ít là hy vọng – rằng Đơn vị Xử lý Dấu vân tay chìm sẽ tìm ra một dấu vân tay có thể thích hợp và sử dụng được, nhưng họ biết việc này không hề chắc chắn. Trên đường đi, Faz đã nói chuyện với Desmond Anderson và Lee Cooper, nhưng họ không thu thập được nhiều thông tin hữu ích ở tòa chung cư nơi Monique Rodgers đã sống, hoặc từ những ngôi nhà và cơ sở kinh doanh lân cận. Faz ghét việc phải trông chờ vào một hy vọng duy nhất, nhưng giống như Del thường nói: “Đó là chuyện vốn dĩ.”

“Sao anh không về nhà với Vera đi?” Del nhắc. “Tôi sẽ kiểm tra chiếc xe và điền các giấy tờ.”

Faz đã gợi điện cho Vera khi họ mới đến nơi. Bà nói bà đã dành cả buổi chiều để làm vườn và sắp sửa tới nhà một bà lão hàng xóm để làm bánh mì chuối. Mỗi tháng bà đến thăm bà lão ấy một vài lần để bầu bạn với bà ấy. “Cảm ơn cậu.” Faz nói với Del. “Nhưng Vera đang đi chơi cho khuây khỏa và tôi nghĩ tối nay chúng ta nên ghé thăm Jimmy Nhỏ, thử rung cây xem có dọa được khỉ không, phòng khi Đơn vị Xử lý Dấu vân tay chìm không lấy được dấu vân tay nào.”

“Chúng ta có thể đến đó vào sáng sớm mai mà.”

Faz lắc đầu. “Đúng là chúng ta có thể đến đó vào sáng mai, nhưng nếu Jimmy Nhỏ đang loan tin đe dọa mọi người, tôi muốn hắn nghĩ chúng ta đang theo dõi hắn và không định buông bỏ vụ này.”

Họ lái xe tới South Park để thực hiện một cuộc [*]thẩm vấn không giam giữ, đó là một cuộc thẩm vấn đúng như tên gọi của nó. Họ sẽ thẩm vấn Jimmy Nhỏ mà không bắt giữ hắn. Các điều tra viên cảnh sát thích loại hình thẩm vấn này bởi vì nó không đòi hỏi phải có lệnh khám xét, họ cũng không cần đọc cho đối tượng thẩm vấn nghe [*]quyền Miranda. Các luật sư bào chữa tranh cãi rằng loại thẩm vấn này là nhằm mục đích đe dọa, Faz và Del hy vọng nó làm được điều đó, mặc dù họ sẽ không bao giờ nói như vậy.

Trở lại South Park, Del đỗ xe trên một con đường với hai bên lề xếp đầy những chiếc xe hơi mã lực lớn màu đỏ giống như chiếc xe đã chở Jimmy Nhỏ đi qua tòa chung cư sau khi Monique Rodgers bị bắn. Có vẻ đang có một cuộc tụ tập. Xe nào xe nấy đều sạch sẽ, bóng loáng và sáng choang dưới những ngọn đèn đường. Khi họ bước xuống xe, Faz nghe thấy tiếng nhạc Mexico vang vọng khắp khu phố. Không khó để tìm được nơi phát ra tiếng nhạc. Những ánh đèn rực rỡ đang tỏa ra từ một ngôi nhà một tầng lợp ván lá sách, có vẻ rộng không quá vài chục mét vuông và cần được sơn sửa lại. Họ đã tìm thấy bữa tiệc. Bên ngoài ngôi nhà có những người đàn ông mặc quần jean và áo ba lỗ đứng nói chuyện với những người phụ nữ mặc quần soóc cũn cỡn còn ngắn hơn cả quần bikini. Số hình xăm trên cơ thể họ đủ để tạo thành một cuốn catalogue, trong đó có vài hình xăm đặc trưng của những kẻ từng vào tù ra tội. Faz nhìn thấy có nhiều hình xăm là biến thể của con số 13: XIII, X3 và chữ M – chữ cái thứ mười ba trong bảng chữ cái. Biểu tượng của băng đảng Sureño. Những kẻ dự tiệc uống rượu bằng cốc nhựa màu đỏ, và từ cái mùi hương ngọt ngào vẫn còn vương lại trong bầu không khí tù đọng của buổi tối, các điều tra viên nhận ra họ còn hút cần sa. Cũng có thể có cả những loại ma túy bất hợp pháp.

“Trông như một bữa tiệc vậy.” Faz nói. “Chúng ta chọn đúng thời điểm đấy.”

“Vâng, họ sẽ yêu quý chúng ta lắm cho mà xem.” Del nói. Họ băng qua một bãi cỏ màu nâu chi chít những bông bồ công anh và đi xuống con đường lái xe vào nhà dốc thoai thoải giữa những ánh mắt hầm hè và những lời thì thầm to nhỏ từ đám đông. Ngăn cách giữa sân sau và sân trước là một cánh cổng gỗ màu nâu. Đằng sau cánh cổng, có hai gã đàn ông quấn khăn bandanna màu đen đứng như những tay bảo vệ lực lưỡng bên ngoài một quán bar. Kẻ trông ngạo nghễ hơn có cơ bắp nổi cuộn to đến nỗi nhìn hắn cứ như một con búp bê tình dục bị bơm quá căng.

“Đây là một bữa tiệc riêng tư.” Hắn nói.

Faz giơ phù hiệu ra. “May là chúng tôi có giấy mời. Chúng tôi đến tìm Jimmy Nhỏ. Cậu ta biết tôi. Hôm nay cậu ta đã vẫy tay với tôi từ trên xe của cậu ta. Hãy nói với cậu ta rằng điều tra viên Fazzio và điều tra viên Castigliano muốn cậu ta bớt chút thời gian.”

Gã [*]Steroid gật đầu với gã bảo vệ còn lại, gã kia liền tất tả đi dọc theo đường lái xe vào nhà để tới chỗ đám đông đang tụ tập ở sân sau. “Hôm nay là sinh nhật anh ấy.” Gã Steroid nói. “Tại sao các ông lại muốn phá hỏng bữa tiệc sinh nhật của anh ấy vậy hả?” Hắn nói với giọng gần như là đầy lý lẽ.

“Chúng tôi không phá hỏng bữa tiệc của cậu ta.” Faz đáp. “Chúng tôi đến để chúc mừng sinh nhật cậu ta đấy chứ, và mang cho cậu ta một món quà.”

Gã đàn ông cười giễu. “Chúng tôi chỉ đang vui chơi thôi. Không ai gây rối gì cả.”

“Chúng tôi hy vọng như vậy.” Faz nói. Ông quay sang Del. “Nhưng tôi chắc chắn các cậu đã vi phạm quy định về tiếng ồn, và tôi đoán rằng chẳng ai trong các cậu dành thời gian để xin phép tổ chức buổi tụ tập này cả.”

“Tôi đồng ý.” Del nói.

Faz nói với tay bảo vệ. “Nhưng chúng tôi không định phá hỏng buổi tối của các cậu và dẹp bỏ bữa tiệc này. Làm vậy vào ngày sinh nhật của cậu ta thì thật là đáng trách, đúng không?”

Gã bảo vệ nhỏ con hơn quay trở lại và nói gì đó bằng tiếng Tây Ban Nha. Gã Steroid bước tránh sang một bên và mở cổng. “Jimmy Nhỏ nói anh ấy muốn nói chuyện với hai ông.”

Đám đông có vẻ khép lại quanh hai điều tra viên khi họ đi dọc theo đường lái xe vào nhà và tiến vào sân sau. Thêm nhiều đàn ông và phụ nữ ôm ấp nhau, hoặc ngồi trên những chiếc ghế trên thảm cỏ, hoặc đi ra đi vào cửa hậu của ngôi nhà, mở và đóng cửa ruỳnh ruỳnh. Phía trên đầu là vô số chuỗi đèn nhấp nháy chăng chéo nhau giữa mái đua của ngôi nhà và một cái gara biệt lập. Mùi cần sa ngòn ngọt trở nên gắt hơn khi họ càng đi sâu vào bên trong.

Tiêu điểm của bữa tiệc là ở góc tây nam. Khi Del và Faz lại gần, đám đông tách ra như biển Đỏ. Jimmy Nhỏ ngồi trên một cái ghế da màu nâu, mác giá vẫn còn treo lủng lẳng ở bên cạnh. Hắn đang cởi trần, cơ thể chi chít hình xăm, từ vai cho đến cổ tay và bộ ngực nhẵn nhụi, trong đó Faz thấy có một hình xăm ở trên ngực trái chỗ trái tim trông giống như một bức chân dung của Jimmy Lớn. Trên cổ hắn còn đeo cả đống dây chuyền bằng vàng, có vài cái gắn thánh giá. Cạp cái quần lót màu đỏ của hắn thòi ra bên trên cạp quần jean.

Jimmy Nhỏ mỉm cười với họ và dang hai cánh tay, như thể chào đón họ. Khi hắn làm thế, người đàn ông ngồi bên cạnh hắn liền rụt lại cái máy xăm mà anh ta đang dùng để xăm vai trái của Jimmy. Jimmy đang ngậm một điếu thuốc. Hắn rít một hơi rồi bỏ điếu thuốc ra và đưa nó cho một người phụ nữ ngồi trên tay ghế. Hắn nhả khói và vỗ vỗ vào tay ghế của mình. “Điều tra viên [*]Fatso, ông thấy món quà sinh nhật của tôi thế nào?”

Nét mặt Jimmy Nhỏ trông giống ông già hắn, nhưng ngoài điều đó ra thì hắn chẳng còn giống cha mình ở điểm gì nữa. Jimmy Lớn có vóc người vạm vỡ, tay chân rắn chắc, nhưng Faz ngờ rằng ông ta chưa từng nâng một quả tạ trong đời. Jimmy Lớn cũng có phong thái giống một chính trị gia lọc lõi. Với tài ăn nói khéo léo, ông ta rất được yêu mến trong cộng đồng South Park bởi vì ông ta thường xuyên quyên góp cho các hoạt động công cộng, chẳng hạn như việc xây dựng trung tâm cộng đồng. Đó là một sách lược mà các tổ chức tội phạm người Mexico và đám Mafia người Ý sử dụng để cố gắng lây lòng dân chúng trong khu. Jimmy Nhỏ thì khác ông già hắn. Hắn gầy nhưng có cơ bắp, có lẽ vì chăm tập tạ hoặc sử dụng thuốc tăng cơ Steroid. Hắn cạo trọc đầu, nuôi một chòm râu dê mỏng màu đen và đeo kính đen. Hắn cũng ăn nói như những thằng ngốc khác – với cái kiểu nói đớt kèm nhiều tiếng lóng và từ đệm.

“Quả là sáng suốt khi cậu để nguyên mác giá.” Faz nói. “Tôi nghĩ cậu có thể phải trả nó lại đấy. Nó sẽ chẳng chui lọt qua cửa sau nhà cậu đâu.”

Jimmy Nhỏ gật đầu. “Đúng thế. Có lẽ tôi sẽ thả nó xuống qua ống khói, giống như ông già Noel ấy.” Gã thợ xăm lại tiếp tục công việc của mình. “Ông có muốn xăm hình không, điều tra viên? Năm nào tôi cũng xăm một hình vào ngày sinh nhật. Julio là tay thợ xăm tốt nhất ở đây đấy. Tôi sẽ sắp xếp cho ông được xăm miễn phí.”

Faz lắc đầu. “Tôi chưa bao giờ mê trò đó, Jimmy ạ. Vào ngày sinh nhật, tôi chỉ đi ăn tối thôi.”

“Tôi có thể nhận ra điều đó, ôi trời. Ông có vẻ đã tăng cân rất nhiều kể từ lần cuối tôi gặp ông.”

“Không phải đâu, chỉ có cậu hồi đó nhỏ hơn bây giờ nhiều thôi. Vóc dáng tôi trước giờ vẫn luôn như thế này mà.”

Jimmy Nhỏ cười và nhìn Del. “Ai đây, em trai ông à? Sao ông không gầy như ông ta nhỉ?”

“Chắc là do gene xấu.” Faz đáp.

“Ông phải cẩn thận đấy. Ông sẽ bị đau tim hoặc đột quỵ đấy, ôi trời.”

Faz chỉ tay. “Tôi thích hình xăm cha cậu. Giống lắm.”

Jimmy Nhỏ không nhìn xuống hình xăm trên ngực mình. Nụ cười của hắn tan biến. Tâm trạng hắn u ám đi. “Tôi xăm hình đó hồi tôi mười lăm tuổi để luôn có thể nhớ mặt ông ấy. Thi thoảng tôi thấy khó mà nhớ được bởi vì ông ấy mất lúc tôi còn quá nhỏ.” Hắn ngừng lại. Rồi hắn nói: “Nhưng ông có vẻ vẫn ổn nhỉ. Tôi nghe nói bây giờ ông đã là một điều tra viên án mạng sừng sỏ. Vậy hãy nói cho tôi biết đi, điều tra viên Fatso. Sao ông lại đến bữa tiệc sinh nhật của tôi? Ông đang tìm kiếm một kẻ giết người ư?”

“Là Fazzio.” Del nhắc với giọng điệu mà Faz đã từng nghe. Đừng có dại mà chọc giận Del. Anh sẽ tự tay phá tan cả bữa tiệc khi anh nổi giận đấy.

Jimmy nhìn sang Del. “Tôi đã nói thế còn gì. Có lẽ ông cần lấy ráy tay đi.”

“Tôi nghĩ cậu sẽ ngạc nhiên khi biết chúng tôi đã nghe thấy điều gì đấy.” Del nói.

“Ở khu vực này vừa có một người chết, Jimmy ạ.” Faz nói. “Cậu biết điều đó. Cậu đã ngồi trong xe đi qua tòa chung cư ấy, làm động tác giống như một cây gậy nhún. Nói cho tôi biết, tại sao cậu lại làm thế? Động tác đó có vẻ khiếm nhã và bất kính đối với tôi.”

“Không. Tôi chẳng có ý gì cả. Chỉ tò mò thôi, ôi trời. Lúc ấy có rất nhiều người đứng xúm đông xúm đỏ trên vỉa hè để nhìn ngó. Tôi muốn xem thứ gì đã gây ra sự náo động ấy.”

“Cậu không biết gì về vụ bắn chết người đó đấy chứ, Jimmy?” Faz hỏi.

Jimmy lắc đầu. “Tôi á? Không đâu, trời ạ. Tôi chẳng biết gì về vụ đó cả.”

Faz nhìn Del rồi lại nói vói Jimmy: “Thật chứ? Bởi vì có mấy người nói với chúng tôi rằng cậu có biết chút gì về chuyện đó, rằng có lẽ chính cậu đã hạ lệnh sát hại Monique Rodgers.”

Jimmy Nhỏ mỉm cười. “A, giờ thì ông đang chọc tức tôi đấy, điều tra viên Fatso. Ông thử hỏi những người này xem. Họ sẽ nói cho ông biết. Tôi là người bác ái, không phải kẻ bạo lực.” Hắn chu môi lên, và một người phụ nữ cúi xuống hôn lên môi hắn. “Ông thấy chưa? Tại sao tôi lại biết về vụ đó được chứ?”

“Vì cùng cái lý do mà ông già cậu hạ lệnh sát hại các thành viên của băng đảng đối thủ.” Faz nói. “Bởi vì cậu không thông minh lắm.”

Jimmy đột ngột đứng dậy, khiến tay thợ xăm nhanh chóng rụt người lại và người phụ nữ ngã vào trong lòng ghê. Một giọt máu lăn xuống trên ngực hắn. “Baja la música!Vặn nhỏ nhạc đi!” Hắn hét lên. Một lát sau, tiếng nhạc ngừng bặt. Jimmy tháo kính râm và bước vào giữa sân, nhìn Faz như một võ sĩ quyền anh.

“Đừng có xúc phạm cha tôi, điều tra viên Fatso. Nhất là trong ngày sinh nhật của tôi. Ở trong sân sau nhà tôi.” Hắn trừng mắt thêm một giây nữa, rồi mỉm cười và xoay người lại, dang rộng hai cánh tay. Hắn gào lên: “Nghe này, các anh em. Điều tra viên Fatso đây muốn biết liệu có ai biết gì về một vụ bắn súng ở khu South Park không. Có ai biết gì không thế?”

Đáp lại câu hỏi ấy là những cái lắc đầu, những tiếng lầm rầm phủ nhận, và sự im lặng. Những đôi mắt đen nhìn xoáy vào Del và Faz. Jimmy nhìn quanh sân trong vài giây, rồi nhìn lại Faz. Hắn bước một bước lại gần ông hơn, gần đến nỗi Faz có thể ngửi thấy mùi cần sa trong hơi thở của hắn. Đôi mắt hắn giống như cái ao đục ngầu, phẳng lặng. “Ông thấy đấy, điều tra viên, tôi đang cố giúp cảnh sát đây. Chẳng có ai ở đây biết gì về vụ bắn súng hay xác chết nào cả. Nhưng tôi sẽ nói cho ông biết tôi đang định làm gì. Tôi sẽ dỏng tai lên nghe xem có ai nói rằng họ biết gì đó không. Phải, tôi sẽ làm vậy đấy. Tôi sẽ để ý sát sao bất cứ ai nói gì.”

Hắn mỉm cười.

Faz nói: “Tôi cũng vậy, Jimmy, và khi tôi nghe thấy tên cậu, tôi sẽ trở lại đây, và cuộc nói chuyện lần tới của chúng ta sẽ không diễn ra trong một cái sân sau đâu. Chúng ta sẽ nói chuyện trong một xà lim ở khu trung tâm. Tôi sẽ tống cậu vào tù, Jimmy ạ. Giống như tôi đã tống cha cậu vào tù vậy, và cả hai chúng ta đều biết chuyện gì đã xảy ra với ông ta.” Faz nhìn Jimmy từ đầu đến chân. “Ông ta to con hơn cậu nhiều đấy, và tôi đoán ông ta cũng gan góc hơn cậu nhiều.”

Jimmy lại cười, một nụ cười rộng ngoác, đầy thách thức. “Vậy thì hẹn gặp ông vào lúc đó nhé.” Hắn nói. Rồi hắn quay sang đám đông và gào lên: “Ôi trời, tiệc tùng kiểu quái gì thế này? Thằng nào bật mẹ nó nhạc lên cho tao đi.”

Tiếng nhạc lại vang lên.

Jimmy Nhỏ thả phịch người xuống chiếc ghế dựa, vẫn nhìn Faz. Gã thợ xăm dùng giấy ướt khử trùng lau vai hắn và tiếp tục công việc tạo màu cho tác phẩm của mình. Del và Faz quay người rời đi.

“Điều tra viên Fatso?” Jimmy nói. Del và Faz quay lại nhìn hắn. “Ông chả hỏi tôi về hình xăm trong ngày sinh nhật của tôi gì cả. Ông không tò mò sao?”

“Không tò mò lắm.” Faz nói. “Cha tôi luôn nói chỉ những kẻ ngốc mới xăm mình.”

Jimmy Nhỏ chìa vai ra. Trên bắp tay hắn là một tấm bia mộ. Hắn mỉm cười. “Tôi đang để dành cái này đấy. Tôi sẽ không bao giờ quên ông đâu, điều tra viên ạ. Không đâu, thưa ngài cảnh sát. Tôi sẽ nhớ ông.”

Faz mỉm cười. “Tôi hãnh diện quá, Jimmy, và tràn trề hứng khởi. Có lẽ tôi sẽ xăm một hình. Có lẽ tôi sẽ nhờ Julio xăm hình của cậu ngay trên mông tôi, để tôi luôn nhớ cậu giống một cục phân đến thế nào.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.