Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Tracy nghĩ bề ngoài của tòa chung cư Village Place ở Khu Đại học của Seattle trông đẹp đến nỗi nó không thể nào là nơi cư trú của những sinh viên đại học tuổi từ mười tám đến hai mươi hai, những người mà cha mẹ họ chỉ có thể chu cấp cho họ số tiền vừa đủ để trả tiền thuê nhà và không bị chết đói. Nhưng khoảng cách quá gần giữa nơi này và trường Đại học Washington cùng với việc trên con đường Đại học có quá nhiều cửa hàng thời trang và nhà hàng rẻ tiền khiến người ta gần như tin chắc rằng nó là một tòa nhà dành cho sinh viên.

Một lối đi bộ bằng bê tông màu đỏ dẫn tới cái sân trong lát đá trắng bày đầy các chậu cây cảnh, xung quanh là dãy hành lang có mái vòm nhọn với những ô kính pha lê được gia cố bằng các thanh kim loại, bên trên treo những ngọn đèn trang trí, một sự nhượng bộ đối với nét đồng bóng của Đại lộ. Khu vực này thu hút một lực lượng lớn những người vô gia cư trẻ tuổi, họ ngồi trên vỉa hè với những tấm biển bằng bìa các tông và bám riết lấy một phong trào phản văn hóa phần lớn đã kết thúc ở hầu hết các trường đại học từ trước khi họ được sinh ra.

Tracy bước qua cửa chính ngay sau năm giờ. Phần kết luận vụ án của các luật sư trong vụ Stephenson đã diễn ra đúng như dự kiến, và vụ án được chuyển lên cho bồi thẩm đoàn ngay sau bốn giờ chiều. Hoetig nói rằng anh ta nghĩ bồi thẩm đoàn sẽ chưa đưa ra quyết định cho đến ít nhất là thứ Sáu.

Cô bước đi dọc theo tấm thảm trang trí màu đỏ trải suốt chiều dài của cái hành lang lát cẩm thạch có hai hàng cột hai bên. Nhiệt độ mát mẻ bên trong tòa nhà đem lại cho người ta cảm giác sảng khoái sau khi phải phơi mình dưới cái nóng tháng Bảy. Một người đàn ông và một người phụ nữ đang đứng nói chuyện với Katie Pryor trong một căn phòng nằm ở bên trái tiền sảnh, trông nó giống như phòng khách của một trang viên ở Anh, với các bức tranh vẽ những người đàn ông mặc bộ đồ cưỡi ngựa treo trên các bức tường bên trên một cái lò sưởi sâu hoắm có lẽ đã không được dùng đến trong hàng thập kỷ.

Pryor giới thiệu mọi người với nhau. Rashesh Banerjee có thân hình gầy mảnh, nước da sẫm và chân râu rậm. Anh ta mặc quần đen và áo sơ-mi kẻ sọc có cổ. Aditi Dasgupta, bây giờ mang họ Banerjee, đi một đôi xăng đan hở ngón, mặc quần legging màu đen và chiếc áo trắng rộng thùng thình dài quá đầu gối. Cả hai người đều cảm ơn Tracy vì đã đồng ý gặp họ.

“Vợ tôi đang rất lo lắng cho bạn của cô ấy là Kavita.” Rashesh nói, giọng anh ta phảng phất ngữ điệu Anh quốc.

“Tôi được biết cô và cô ấy từng là bạn cùng phòng?” Tracy hỏi người phụ nữ trẻ.

“Trong vài năm.” Người đàn ông nói.

Tracy mỉm cười. “Anh Banerjee, tôi hiểu là anh muốn giúp cô ấy, nhưng chuyện này sẽ diễn ra nhanh và suôn sẻ hơn nhiều nếu tôi có thể nói chuyện trực tiếp với Aditi. Được không?”

“Đương nhiên rồi.” Rashesh gật đầu và lùi lại một bước, ra hiệu cho Tracy tiếp tục.

“Cô và Kavita từng là bạn cùng phòng, đúng không?” Tracy hỏi. Aditi lặp lại phần lớn thông tin mà Katie Pryor đã kể với Tracy vào chiều hôm qua.

Tracy lắng nghe, rồi hỏi câu hỏi tiếp theo, hy vọng sẽ nhận được câu trả lời như ý. “Aditi, có thể nào Kavita chỉ đang cần chút thời gian để chấp nhận toàn bộ chuyện này không? Có vẻ như đây là một sự thay đổi khá quan trọng, và đầy bất ngờ, đối với cả hai cô.”

“Có thể lắm.” Aditi nói và gật đầu như thể cô ấy cũng mong như vậy. “Tôi cũng đã nghĩ thế, nhưng… Kavita sẽ không làm tôi lo lắng như thế này. Cô ấy sẽ gọi điện hoặc nhắn tin để báo cho tôi biết cô ấy đang đi đâu đó, để tôi biết cô ấy vẫn ổn, cho dù cô ấy có giận tôi đến chừng nào.”

Tracy gật đầu, không muốn coi nhẹ những gì Aditi vừa nói nhưng vẫn tin rằng Kavita Mukherjee đang ở đâu đó, cố gắng hiểu và chấp nhận những gì đã xảy ra. “Tâm trạng cô ấy thế nào khi cô chia tay cô ấy vào thứ Hai?”

“Tâm trạng cô ấy rối bời. Chúng tôi đều đã rất xúc động. Chúng tôi đều đã khóc. Khó khăn lắm tôi mới nói ra được mọi chuyện với cô ấy, và tôi chắc chắn rằng phải nghe chuyện đó cũng không dễ dàng gì. Cô ấy rời khỏi căn hộ bởi vì cô ấy không muốn nhìn thấy tôi đóng gói đồ đạc. Cô ấy nói điều đó sẽ khiên cô ấy khó lòng chịu đựng nổi.”

“Và cô đã đi trước khi cô ấy quay về vào tối hôm đó?”

“Vâng. Trước khi rời đi, tôi đã để lại một lá thư và một món quà trên giường của cô ấy. Sau đó, tôi đã trở lại căn hộ bởi vì tôi lo lắng cho cô ấy.” Aditi nhìn Katie Pryor. “Đó là khi tôi nhận ra món quà của tôi, một chiếc sari, đã được trải rộng trên giường, và lá thư cũng đã được mở ra.”

“Còn tờ séc nữa.” Rashesh nhắc.

“Vâng. Tôi đã để lại cho cô ấy một tấm séc để trả tiền thuê nhà, nhưng cô ấy đã xé nó tan nát. Vì vậy tôi mới biết rằng tối hôm đó cô ấy có trở về nhà.”

“Cô ấy đã xé một tấm séc ư?” Tracy hỏi.

“Tôi đã nói với Kavita rằng tôi sẽ trả tiền thuê nhà cho đến khi cô ấy tìm được bạn cùng phòng mói.” Aditi nói. “Tôi biết cô ấy sẽ khó lòng xoay xở nếu phải trả tiền thuê nhà một mình.”

Tracy coi việc Kavita xé tấm séc là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy cô ấy giận Aditi. “Cô ấy có kế hoạch đi ra ngoài vào tối hôm đó không? Theo những gì cô biết?”

Aditi lắc đầu. “Theo như tôi biết thì không, nhưng tôi đã đi vắng gần mười hai tuần.”

“Cô ấy không nhắc đến kế hoạch nào sao?”

“Không.”

“Được rồi. Cô vẫn còn giữ chìa khóa của căn hộ chứ?”

“Chúng tôi đã gọi điện cho quản lý tòa nhà.” Rashesh nói, lại bước về phía trước. “Trên danh nghĩa, Aditi vẫn đang thuê nhà. Ông ấy sẽ cho chúng ta vào trong.”

Vài phút sau, người quản lý tòa nhà dẫn họ tới căn hộ và mở khóa cửa. “Tôi sẽ vào trước.” Tracy nói, đeo đôi găng tay bằng nhựa mủ màu xanh dương và bước vào tiền sảnh tù mù.

Kavita Mukherjee mở khóa và thận trọng đẩy mở cánh cửa. Cô không sợ những gì cô có thể tìm thấy bên trong căn hộ, mà là sợ những gì cô sẽ không tìm thấy. Cô ngập ngừng ở hành lang, nhớ lại sự phấn khích của mình và Aditi khi mới đến đây lần đầu tiên, và lời nhận xét của Aditi về toàn bộ ánh sáng tự nhiên ở nơi đây.

Kavita thảy chùm chìa khóa vào cái bát rỗng trên chiếc bàn kê cạnh cửa, theo thói quen, và bước vào trong phòng khách. Aditi đã để chùm chìa khóa của cô ấy lên kệ bếp. Ngoài điều đó ra, mọi thứ trong phòng khách trông vẫn y nguyên như lúc cô rời đi. Kavita cho rằng Aditi và chồng cô ấy không cần mang những món đồ nội thất cũ đến căn hộ ở London của anh ta.

Kavita bước từ phòng khách sang phòng bếp. Những cái đĩa và cốc vẫn ở đúng vị trí của chúng. Họ không hay ăn ở nhà. Thường thì họ sẽ ra ngoài mua món gì đó và chia đôi tiền. Từ trước đến giờ Kavita và Aditi vẫn luôn như vậy. Nếu ở trường tổ chức tiệc tùng, họ sẽ cùng nhau tham dự. Nếu một người cần phải học, họ sẽ cùng nhau đi bộ đến thư viện rồi lại cùng nhau đi về. Để chuẩn bị cho mỗi môn thi, họ sẽ kiểm tra vấn đáp lẫn nhau. Phải, Kavita luôn đạt điểm cao hơn, nhưng đúng là Aditi học hành chăm chỉ hơn. Giờ thì Kavita sẽ học cùng với ai đây, khi cô đỗ vào trường y?

Kavita nhìn ra ngoài qua một ô cửa sổ, vầng tà dương đang soi chiếu lên nóc các tòa nhà trong khuôn viên của ngôi trường mà cô theo học đã bốn năm và hy vọng một ngày nào đó sẽ đỗ vào trường y của nó. Giờ thì chỉ còn lại mình cô trên con đường ấy, cô quyết định mình không còn muốn học trường Đại học Washington nữa. Cô muốn xin đi đâu đó, một nơi không lưu giữ những kỷ niệm, một nơi xa khỏi gia đình cô. Ý nghĩ ấy khiến cô tự hỏi, trong quyết định kết hôn của Aditi, có bao nhiêu phần là do bị nỗi sợ hãi chi phối thay vì tình yêu? Cũng chính là nỗi sợ hãi mà Kavita hiện đang cảm thấy. Nỗi sợ hãi bị bỏ lại một mình. Nỗi sợ hãi thi trượt trường y và phải cụp đuôi trở về nhà.

Mẹ cô chắc chắn sẽ không phải là người đem đến cho cô sự an ủi. Bà đã từng gọi điện thoại trách móc cô. Tình yêu không phải là thứ quá quan trọng như người ta vốn ca ngợi, bà thường nói. Con có thể cưới trước, yêu sau cũng được mà.

Và con cũng có thể yêu trước, cưới sau, Kavita thường cãi lại.

Phải chăng Aditi kết hôn vì sợ rằng cô ấy sẽ không bao giờ có được một cơ hội khác? Phải chăng cô ấy sợ rằng một ngày nào đó Kavita sẽ kết hôn và bỏ lại cô ấy một mình? Phải chăng cô ấy đã quyết định rằng cô ấy nên bám víu vào một người nào đó, bất cứ ai, còn hơn là chẳng bám víu vào ai cả?

Kavita rời khỏi phòng khách và đi dọc theo hành lang tối om, nơi ánh sáng từ các ô cửa sổ không lan tới được. Tối nay, sắc xám có vẻ đậm hơn. Cô đẩy mở cánh cửa căn phòng từng là phòng của Aditi. Đồ đạc vẫn còn nguyên, vì chủ nhân của chúng không cần đến chúng, chỉ có cái giường là đã bị lột trần và các ngăn kéo tủ không còn chứa quần áo của Aditi nữa. Các mắc treo trơ ra trên thanh ngang của tủ quần áo, và những cái bóng của mành cửa sổ in lên các bức tường trống trơn.

Sự trống vắng của căn phòng tác động mạnh đến Kavita giống như cảm giác mà người ta thường có khi phát hiện ra một sự thật. Aditi đã đi rồi. Kavita chỉ còn lại một mình.

Kavita trào nước mắt, đóng cửa và tiếp tục đi qua phòng tắm. Cô phải chuẩn bị cho cuộc hẹn của mình. Chưa bao giờ cô mừng đến thế khi có một việc giúp cô phân tâm, cho dù cô không muốn phải trưng ra một bộ mặt vui vẻ và đi ra ngoài.

Cô nhận thấy một đôi xăng đan màu xanh sẫm ở chân giường của mình và trên cái căn nhồi lông ngỗng có một mảnh vải màu vàng kim và xanh dương được gấp gọn gang. Aditi. Cô ấy vẫn chu đáo như vậy, không quên mang quà về cho Kavita. Kavita nhặt tấm vải lên – một chiếc sari – và sửng sốt trước mẫu hoa văn cầu kỳ của nó. Ở Mỹ, những món đồ thủ công như thế này thường tốn đến hai tuần lương của Aditi. Nhưng ở Ấn Độ thì không.

Kavita để mặc tấm vải mỏng quét lướt thướt trên sàn khi cô đi tới chỗ cái gương gắn bên trong cánh cửa tủ quần áo của cô. Cô ướm sát tấm vải vào cơ thể mình và nhớ đến một trong những lần đầu tiên cô được mặc một chiếc sari – đó là lần cô tới dự [*]lễ annaprashan của em họ cô. Hôm đó, mẹ Kavita đã giảng giải cho cô rằng sari không chỉ là một món y phục. Đó là một phương tiện giao tiếp của phụ nữ Ấn Độ. Bà chỉ cho cô biết rằng việc giơ miếng vải lên che một góc mặt là ngụ ý cô đang đùa giỡn, trong khi kéo các nếp gấp ở vai lại có ý nghĩa là cô đang cảm thấy bẽn lẽn.

Kavita chưa bao giờ cảm thấy như vậy. Đối với cô, sari là một mối phiền toái, nó khiến cô lóng ngóng và mất hẳn vẻ duyên dáng. Tấm vải thường xuyên tuột xuống khỏi vai cô và phần pallu, cái đuôi dài lê thê đáng lẽ phải được vắt qua vai và cánh tay, sẽ bị kéo lê trên sàn. Khi chiếc sari được quấn chặt – để lộ một chút dáng vóc của người phụ nữ – cô cảm thấy mình như bị mắc kẹt trong tấm vải đó, thật ngột ngạt.

Kavita đưa tấm vải lên sát mặt và vui thích ngắm nhìn sắc xanh của tấm vải làm nổi bật màu mắt cô, trong khi màu vàng kim tôn lên sắc da cô. Aditi. Cô ấy luôn lựa chọn quà cáp rất kĩ càng; Kavita có thể tưởng tượng bạn thân của cô đã phân vân bao lâu trước chiếc váy này trước khi mua nó. Cô cảm thấy tiếc nuối vì đã không có mặt ở đây để trực tiếp nhận nó, để đích thân cảm ơn cô ấy.

Cô để mặc tấm vải sáu thước trải dài trên sàn gỗ cứng. Một chiếc phong bì trượt xuống từ một trong các nếp gấp. Kavita thu tấm vải lại và nhặt chiếc phong bì lên, rồi mang cả hai thứ đó đến chỗ giường của mình. Cô ngồi trên tấm đệm mút và đặt một cái gối vào sau lưng. Tên của Kavita được viết ở ô địa chỉ trên chiếc phong bì bằng nét chữ viết tay rất đẹp của Aditi.

Cô mở chiếc phong bì và lấy ra một lá thư viết tay.

Vita thương mến:

Mình đã nhìn thấy chiếc sari này trong lúc đi sắm đồ cho đám cưới của mình và ngạc nhiên biết bao khi thấy màu xanh của nó hợp với màu mắt cậu và màu vàng của nó hợp với làn da cậu đến thế.

Kavita cười. Họ hiểu nhau quá rõ.

Ngày hôm sau, mình đã trở lại đó, cứ nơm nớp lo rằng nó đã bị bán đi, rằng ai đó đã giành mất nó. Nó đẹp đến nỗi mình quyết định phải mua nó cho cậu. Mình biết nó sẽ chẳng bao giờ hợp với những chiếc quần jean rách gối và những chiếc áo phông của cậu, nhưng cậu sẽ rất xinh đẹp nếu mặc nó, Kavita ạ. Mình hy vọng một ngày nào đó cậu sẽ có dịp được mặc nó, và khi đó, cậu sẽ nghĩ đến mình, người bạn Aditi yêu dấu của cậu.

Mình sẽ đi London vào cuối tuần này. Từ giờ cho đến lúc đó, Rashesh và mình sẽ ở nhà cha mẹ mình. Gia đình – cậu biết đấy. Đó là lối sống của người Ấn Độ. Mình thực sự hy vọng cậu sẽ tới thăm mình và gặp chồng mình trước khi bọn mình lên đường. Mặc dù cậu mới đi có vài phút thôi, mình đã nhớ cậu rồi.

Hãy đến London nhé, Vita. Cậu sẽ yêu nó cho mà xem! Và bọn mình chắc sẽ vui lắm đấy! Không phải là mình đang ép uổng gì cậu đâu nhé!

Mãi luôn là người chị em tốt của cậu,

Aditi

Đằng sau lá thư, Kavita tìm thấy một tấm séc của Aditi, số tiền đủ để chi trả một nửa tiền thuê nhà trong hai tháng tới. Cô mỉm cười. Aditi lúc nào cũng lo lắng cho cô như vậy đấy. Cô thở dài, nhận ra rằng cô ấy không cần phải lo lắng cho cô nữa, ít nhất là về vấn đề tài chính.

Kavita sẽ là bác sĩ. Cô khá chắc chắn về điều đó.

Aditi dẫn họ đi quanh căn hộ. Căn phòng cuối cùng là của Kavita. Aditi chỉ vào cái giường, trông nó như đã được dọn dẹp qua quýt, những tấm phủ giường được kéo trùm lên trên những cái gối. Trên chiếc chăn nhồi lông ngỗng vưong vãi những mảnh giấy vụn. “Kia là chiếc sari và lá thư mà tôi đã để lại cho cô ấy.”

“Đó có phải là tấm séc không?” Tracy hỏi, nhận thấy những mảnh giấy vụn.

“Vâng. Tôi nhét chung tấm séc vào cái phong bì chứa lá thư.”

Một lần nữa, Tracy nghĩ việc tấm séc bị xé chỉ ra rằng Kavita đã không hài lòng với cuộc hôn nhân của Aditi. Hoàn toàn không. Cô nhìn thấy một chiếc ba lô dựa vào bên cạnh một chiếc tủ kê ở cạnh giường và bước đến lấy nó. Ở bên trong, cô tìm thấy một chiếc laptop.

“Đó là laptop của Kavita.” Aditi nói.

Giờ thì chuyện này bắt đầu kỳ lạ rồi đây. Hầu hết giới trẻ hiếm khi đi đâu mà không mang theo laptop và điện thoại.

“Cô có biết mật khẩu của cô ấy không?” Tracy hỏi. Aditi không biết. Tracy đưa cái ba lô cho Pryor. “Chúng ta sẽ mang cái này đi và xin lệnh khám xét để tìm các email và mạng xã hội trong máy tính của cô ấy.” Cô quay sang Aditi. “Ngoài tấm séc, cô có thấy điều gì bất thường không?”

Aditi lắc đầu.

“Được rồi.” Tracy nói. “Tôi sẽ chụp vài bức ảnh. Lát nữa tôi sẽ gặp cô ở phòng khách nhé. Nhớ là đừng chạm vào bất cứ thứ gì đấy!”

Sau khi dùng điện thoại của mình chụp khoảng hơn hai chục bức ảnh, Tracy trở lại phòng khách.

Pryor đang nói chuyện với Aditi, nhưng khi Tracy bước vào, cô ấy liền quay sang cô. “Aditi đã nói với cha mẹ Kavita rằng chúng ta có thể muốn nói chuyện với họ.”

Tracy kiểm tra đồng hồ. “Họ sống ở đâu?”

“Ở Bellevue.” Aditi nói. “Cha cô ấy làm việc ở hãng Microsoft. Chị có nghĩ có thể đã có chuyện gì xảy ra với Kavita không?”

“Tôi không biết.” Tracy nói. Nếu có chuyện gì xảy ra với cô gái trẻ thì nó cũng không xảy ra trong căn hộ này, ít nhất là theo ấn tượng ban đầu. “Aditi, tôi phải hỏi cô một câu hỏi khó. Tôi xin lỗi. Có thể nào Kavita đã tự làm hại bản thân mình không?”

Aditi lắc đầu. “Vita mà tôi biết không phải là người như thế. Không. Tôi không tin cô ấy sẽ làm vậy.”

“Kavita có phải là kiểu người đi vào một quán bar, có thể để uống vài ly rượu, và về nhà với một người mà cô ấy không quen biết không?”

Một lần nữa, Aditi lại lắc đầu. “Không. Nếu Kavita mà làm vậy thì quả là bất thường.”

“Cô đã bao giờ thấy hay nghe nói cô ấy làm điều đó chưa?”

Aditi ngập ngừng, và Tracy lại tự hỏi phải chăng nỗi do dự của cô ấy là vì sự hiện diện của Rashesh – có lẽ một cô gái trẻ sẽ không muốn thú nhận những kinh nghiệm tình trường của mình và bạn cùng phòng trước mặt người đàn ông mà cô ấy vừa mới lấy làm chồng. “Chưa.”

“Cô ấy có uống rượu không?”

“Thỉnh thoảng. Cô ấy thích rượu vang đỏ.”

“Còn ma túy thì sao?”

“Không.”

“Cô ấy không sử dụng ma túy ư? Kể cả cần sa?”

“Có lẽ chỉ một vài lần hồi học trung học và đại học, nhưng không thường xuyên.”

“Giá thuê nhà ở đây là bao nhiêu?”

“Một nghìn tám trăm năm mươi đô la một tháng.”

“Và cô nói cha mẹ Kavita đã cắt tiền chu cấp cho cô ấy?”

“Vâng.”

“Kavita có đủ khả năng thuê căn hộ này một mình không?”

Aditi lắc đầu. “Đó là lý do tôi đề nghị chia sẻ tiền thuê nhà với cô ấy cho đến khi cô ấy tìm được một người bạn cùng phòng mới. Tôi cảm thấy có lỗi khi bỏ rơi cô ấy.”

“Tôi đã đề nghị với Aditi rằng chúng tôi sẽ trả hai tháng tiền nhà.” Rashesh xen vào.

“Nhưng cô ấy đã xé tấm séc.” Tracy nói, cứ như tự nói với chính mình hơn là nói với họ. “Vậy cô ấy tính sẽ trả tiền thuê nhà như thế nào?”

“Tôi không biết.” Aditi nói. “Tôi cho rằng Kavita sẽ tìm một người bạn cùng phòng khác. Chị có định nói chuyện với cha mẹ cô ấy vào tối nay không?”

Tracy không còn sự lựa chọn nào khác. “Có.”

“Vậy tôi sẽ báo cho họ biết là chị sẽ tới.”

Tracy lấy ra một tấm danh thiếp từ trong túi quần và đưa nó cho Aditi. Pryor cũng làm vậy. “Đó là thông tin liên lạc của tôi. Nếu cô nghe được tin gì từ Kavita, hãy gọi ngay cho tôi hoặc điều tra viên Pryor nhé.”

“Bây giờ chị sẽ làm gì?” Rashesh hỏi.

“Chúng tôi sẽ chuyển thông báo khẩn về người mất tích cho các cơ quan trong bang và cung cấp ảnh cùng các thông tin thiết yếu của Kavita cho họ.” Pryor nói.

“Tôi sẽ cần số điện thoại của Kavita và tên nhà cung cấp dịch vụ điện thoại di động cho cô ấy.” Tracy nói. “Chúng tôi sẽ đề nghị nhà cung cấp dịch vụ di động cho cô ấy tìm ra vị trí cuối cùng của chiếc điện thoại mà họ xác định được. Nếu chúng tôi tìm ra chiếc điện thoại, hy vọng chúng tôi sẽ tìm ra Kavita, hoặc ít nhất cũng biết được cô ấy đã ở đâu.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.