Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Faz rẽ vào đường dẫn vào nhà mình, mệt mỏi, chán nản và hoang mang. Larry Pinnacle có thể phân trần đi phân trần lại rất lâu rằng anh ta chỉ muốn nắm bắt tường tận câu chuyện Faz kể, nhưng Faz nhận ra ngay khi nào một điều tra viên đang cố tìm ra những lỗ hổng trong các câu trả lời và hy vọng một trong những lỗ hổng đó có thể bị xé toang ra đủ để ném cả câu chuyện vào trong nỗi ngờ vực.

Câu hỏi được đặt ra là: Tại sao?

Việc mà Pinnacle đã làm chính là một cuộc hỏi cung, và có lẽ là một cuộc hỏi cung vụng về, trong đó anh ta đã ám chỉ rằng câu chuyện của Faz và Gonzalez không ăn khớp với nhau. Pinnacle có vẻ quan tâm nhất đến vấn đề ai là người đã hét lên từ Súng! Trên đường lái xe về nhà, Faz đã hình dung ra có thể Gonzalez đã nói với Pinnacle rang Faz đã hét lên từ Súng! Ông kết luận có thể có ba lý do khiến cô ta làm vậy. Một là, vì quá căng thẳng trong tình huống ấy, Gonzalez đã nhớ nhầm về những gì đã xảy ra. Hai là, cô ta cố tình nói dối. Hoặc là Faz đã hét lên từ Súng! thật.

Faz gạt đi khả năng thứ ba dựa trên bằng chứng mà ông có. Làm thế nào mà ông hét lên như thế được khi ông đang đứng quay lưng lại với cánh cửa của căn hộ mà Lopez đã bước ra? Ông còn không nhìn thấy Lopez, nói gì đến việc kết luận rằng Lopez đang cầm một khẩu súng. Vậy thì chỉ còn lại khả năng thứ nhất và thứ hai. Hoặc là Gonzalez nhớ nhầm về những gì đã xảy ra, hoặc là cô ta đang nói dối.

Sẽ thật dễ dàng để kết luận rằng Gonzalez đang nói dối để bảo vệ sự nghiệp của mình, nhưng Faz biết chuyện này không đơn giản như vậy. Các điều tra viên của Sở Cảnh sát Seattle vừa mới tham gia một khóa huấn luyện cách giữ vững sự điềm tĩnh trong những tình huống căng thẳng cực độ, đây chính là một phần trong cuộc cải cách của Sở Tư pháp nhằm giảm bớt việc lạm dụng vũ lực trong giới cảnh sát. Faz và Del đã tham gia khóa huấn luyện bắt buộc ấy giống như những cậu thiếu niên bị buộc phải học một ngoại ngữ mới. Họ thấy việc đó chẳng có ích gì mấy, đặc biệt là khi họ đã công tác trong lực lượng cảnh sát quá lâu. Nhưng họ đã nhanh chóng thay đổi thái độ. Khóa huấn luyện ấy tiết lộ cho họ biết rằng những cuộc chạm trán vô cùng căng thẳng với một nghi phạm có vũ khí sẽ gây ảnh hưởng lớn đến trí nhớ của một sĩ quan cảnh sát, ngay cả một sĩ quan cảnh sát dày dạn kinh nghiệm. Trên thực tế, hai sĩ quan cảnh sát là cộng sự của nhau trong cùng một vụ án có thể có những hồi tưởng rất khác nhau về những gì đã xảy ra, và thường thì cả hai đều nhớ sai. Có những sĩ quan dày dạn kinh nghiệm nhớ là mình đã nhìn thấy những khẩu súng nhưng thực tế lại chẳng có khẩu súng nào cả, và họ còn hiểu lầm hành động giơ tay đầu hàng là một hành động gây hấn.

Faz không thể ngừng băn khoăn phải chăng trí nhớ của Gonzalez đã bị bóp méo giống như vậy.

Ông ngước lên nhìn cửa sổ phòng ngủ của mình và Vera trên tầng hai. Ông đã gọi điện cho Vera sau cuộc thẩm vấn, nhưng ông không nói điều gì cụ thể. Bà không cần phải lo lắng thêm về vấn đề nào nữa. Ông đã nói với bà rằng ông đang hoàn tất mấy việc giấy tờ. Ông định bảo Vera đừng đợi ông, dù bà lúc nào cũng đợi, nhưng bà đã lên tiếng trước ông.

“Em mệt quá. Mấy ngày nay dài thật đấy. Em đi ngủ đây.”

Faz lặng lẽ đi qua cửa sau và leo lên gác đến phòng ngủ của họ. Từ trên đầu cầu thang, ông có thể nhìn thấy dáng hình của bà bên dưới những tấm chăn, được rọi sáng nhờ một tia sáng màu xám xanh hắt vào từ cửa sổ. Bốn ô kính cửa sổ tạo ra một hình thập giá trên tấm chăn, một cảnh tượng bình yên gợi nhắc ông nhớ đến một bức tranh của Norman Rockwell, một bức chân dung dường như hoàn hảo về cuộc sống, không có chút bóng dáng nào của hiện thực khắc nghiệt.

Khi Faz bước vào trong phòng, Vera trở mình. “Vic à?” Bà quay người về phía cửa, giọng nói khào khào ngái ngủ.

“Ừ.” Ông nói. “Anh xin lỗi vì đã làm em thức giấc.”

“Không, không sao đâu. Em đang xem ti-vi mà. Mấy giờ rồi nhỉ?”

“Quá nửa đêm rồi.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Sáng mai anh sẽ kể cho em nghe. Mọi chuyện đều ổn. Tất cả đã được giải quyết.” Ông ngồi lên mép giường để cởi giày.

“Anh ổn chứ?”

“Ừ, anh ổn.” Ông nói và nghĩ đến việc Vera đã hỏi ông câu hỏi này hàng trăm lần, trong khi ông chẳng mấy khi hỏi bà như thế cả. “Còn em thì sao?”

“Em ổn.” Bà nói. “Đó có phải là kẻ đã chống tay lên chiếc Volkswagen không?”

Faz đứng dậy, cất đôi giày của mình vào trong tủ. “Ừ. Đúng vậy.”

“Chuyện gì đã xảy ra thế?”

Ông vừa nói vừa cởi thắt lung và quần dài. “Bọn anh đang định gõ cửa căn hộ vốn là địa chỉ gần đây nhất của cậu ta mà bọn anh biết được thì đột nhiên cánh cửa của một căn hộ đằng sau anh mở ra và cậu ta bước ra ngoài. Cộng sự của anh đã bắn cậu ta.”

“Del á?”

Ông chưa kể với Vera rằng Del bị đau lưng. “Không. Hôm nay Del bị đau lưng nên ở nhà. Đó là một điều tra viên mới.”

“Anh ta đã giết cậu chàng đó sao?”

Ông treo cái quần lên một cái mắc trong tủ quần áo. “Cô ta. Cô ta đã giết cậu ta. Các sếp lớn đến đây còn đông hơn cả một ban nhạc diễu hành. Em biết tình cảnh bây giờ là thế nào mà – FIT đã vào cuộc và anh phải đến Park 95 để tường trình.”

“Anh đang bị đình chỉ công tác à?”

Ông leo lên giường, “Ừ, nhưng anh chắc chắn sẽ chỉ mất vài ngày thôi. Họ sẽ bắt anh đến gặp một bác sĩ tâm thần trước khi tuyên bố anh vô tội. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

“Anh chắc là anh ổn chứ?”

“Anh chắc chắn. Em biết chuyện này là thế nào mà. Tất cả chỉ là quy trình thôi – những cái vòng mà anh phải nhảy qua. Anh chắc chắn việc này sẽ được đưa lên một ủy ban xét duyệt và anh sẽ được tuyên bố vô tội. Đi ngủ thôi. Mọi chuyện sẽ ổn cả mà.”

Faz thấy mừng vì đèn đang tắt và Vera không thể nhìn thấy khuôn mặt ông. Ông nghĩ mình là một điều tra viên giỏi, nhưng Vera có thể đọc được những biểu cảm trên mặt ông như một cuốn sách mà bà đã đọc đi đọc lại biết bao lần. Ông lại nghĩ về buổi tối hôm nay, có thể nào ông đã hét lên từ Súng! không? Có thể nào chính ông đã nhớ nhầm những gì đã xảy ra? Lúc đó ông đang mệt mỏi và căng thẳng, lại còn lo lắng cho Vera nữa. Có thể lắm, nhưng… Không, ông không thể hình dung ra mình đã làm vậy.

“Vic? Có gì không ổn à?” Vera hỏi.

Ông muốn nói ra những nỗi nghi ngờ này với bà. Vera không bao giờ để ông suy nghĩ quá lên về mọi chuyện. Nhưng lần này ông không thể làm vậy. Ông không thể tạo ra thêm những mối lo lắng cho bà.

“Không. Không có chuyện gì đâu.”

“Bởi vì anh chưa đánh răng.” Bà nói. “Và anh không cởi tất trước khi ngủ.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.