Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

Del bước vào cửa trước ngôi nhà của mình, cố gắng xoa dịu Sonny, nó đang nhảy trên hai chân sau, cào cào vào không khí, rên ư ử. “Được rồi, được rồi.” Del nói. “Bình tĩnh nào. Tao biết, mày nghĩ tao bỏ rơi mày chứ gì.”

Con chó giống Shih Tzu của anh đã ở trong nhà, hoặc sân sau, hầu như suốt hai ngày qua, thứ nhất là vì lưng Del bị đau nên anh không thể dẫn Sonny ra công viên đi dạo như thường lệ, rồi sau đó là vì khối lượng công việc của Del ngày càng tăng lên từ khi Faz bị đình chỉ công tác. Sonny nặng chưa đến bốn cân, nhưng Del nghĩ vì lưng anh đang bị đau do đó tốt hơn hết là anh không nên bế nó, ít nhất trong một, hai ngày tới. “Cho tao một phút để giải quyết mấy việc rồi chúng ta sẽ đi dạo, được không?”

Sonny, giống như một quả bóng bằng lông màu nâu và trắng, lao sượt qua người Del và kéo sợi dây xích của nó tuột khỏi cái móc ở gần cửa trước.

“Rồi, rồi. Chúng ta sẽ đi, và mày có thể làm việc của mày, nhưng để tao giải quyết việc của tao trước đã.”

Del vắt áo vest lên lan can cầu thang và bắt đầu đi xuôi theo hành lang. Điện thoại di động của anh reo lên. Anh lục tìm trong các túi quần, rồi nhận ra nó vẫn đang ở túi trong chiếc áo vest của anh. Anh cứ tưởng đó là Celia, nhưng số này không được lưu trong danh bạ. Del bắt máy.

“Điều tra viên Castigliano?”

“Tôi đây. Ai đấy?”

“Tôi được biết là anh đang tìm hiểu về một điều tra viên tên là Gonzalez vào chiều nay.”

“Vâng, đúng vậy. Tôi đang tìm kiếm thông tin ở nơi cô ấy từng làm việc tại Los Angeles. Anh là ai vậy? Anh từng làm việc với cô ấy à?” Anh dời điện thoại ra xa khỏi tai để xem số điện thoại, nhưng nó không hiện trên màn hình của anh.

“Tôi có thể hỏi tại sao anh lại muốn điều tra về cô ấy không?”

Đó là một câu hỏi chính đáng. “Tôi chỉ đang cố gắng tìm kiếm một chút thông tin về cô ấy thôi. Ở đây chúng tôi có một vụ cảnh sát nổ súng và cô ấy là một nhân vật chính trong vụ việc đó. Tôi đang điều tra về nó. Trước đây cô ấy đã từng để xảy ra chuyện gì như thế này bao giờ chưa? Và tôi đang nói chuyện với ai vậy?” Del đã bước vào trong bếp, lục lọi các ngăn kéo để tìm một cái bút còn mực và thứ gì đó để viết lên.

“Tên tôi là Jeffrey Blackmon. Tôi làm việc ở [*]DEA.”

“DEA ư?”

“Tôi gọi điện để yêu cầu anh ngừng ngay việc tìm hiểu về lý lịch của điều tra viên Gonzalez, điều tra viên ạ. Anh rõ rồi chứ?”

Del ngừng lục các ngăn kéo. “Xin lỗi? Anh vừa mới yêu cầu tôi làm gì đó phải không?”

“Ngừng lại và từ bỏ, điều tra viên ạ. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra đâu. Và vâng, đó là một yêu cầu đấy.”

“Tôi chẳng biết anh là kẻ quái nào. Và tôi không nghe theo yêu cầu của những người mà tôi không quen biết.”

“Vậy thì để tôi giới thiệu lại bản thân một lần nữa nhé. Tên tôi là Jeffrey Blackmon và tôi là đặc vụ DEA.”

“Còn tôi là Ông già Noel đấy. Giờ hãy chứng minh thân phận đi.”

“Tôi là đặc vụ phụ trách OCDETF. Hãy tra cứu cái tên đó đi.”

“Nghe như một cuộc kiểm tra thị lực vậy.”

“Đó là một từ viết tắt. Tên đầy đủ của nó là Lực lượng đặc nhiệm chống tội phạm ma túy có tổ chức.”

“Chưa bao giờ nghe tên.”

“Chúng tôi cố tình giấu mình như vậy.”

“Và các anh đang tiến hành một cuộc điều tra ở Seattle này?”

“Vâng, cũng như ở các thành phố khác nữa.”

“Và anh không muốn tôi hỏi các vấn đề liên quan đến điều tra viên Gonzalez?”

“Vâng, chúng tôi không muốn.”

“Làm sao tôi biết những gì anh đang nói với tôi là thật?”

“Niềm tin.”

Del cười khùng khục. “Tôi chỉ tin ở Chúa thôi, và ngay cả đối với Người tôi còn có chút nghi ngờ nữa là. Tất cả những thứ khác, tôi cần có bằng chứng.”

“Tôi tin rằng anh đã được báo là cuộc điều tra của anh về vụ bắn chết Monique Rodgers đã kết thúc?”

Del nghĩ lại về cuộc trò chuyện của anh với Nolasco. “Làm sao anh biết điều đó?”

“Tôi khuyên anh nghe theo yêu cầu đó, điều tra viên ạ, nếu anh không chịu nghe theo yêu cầu của tôi.”

“Anh đang đe dọa tôi đấy à?”

“Anh đang làm ảnh hưởng đến điệp vụ của tôi, điều tra viên ạ, và tôi sẽ còn làm nhiều việc hơn cả đe dọa anh đấy. Anh đã được yêu cầu ngừng lại. Hãy tuân theo yêu cầu đó. Nếu không, tôi sẽ bắt đầu gọi các cuộc điện thoại đến một số nơi. Tôi không muốn phải làm việc đó đâu.”

Kết nối bị ngắt. Del bỏ điện thoại ra khỏi tai. Anh và Faz đã rơi vào chuyện quái quỷ gì thế này?

Sonny tiếp tục nhảy nhót và rên ư ử. “Xin lỗi, anh bạn. Tao có điện thoại công việc.” Anh bấm số điện thoại di động của Faz, nhưng cuộc gọi đi thẳng vào hộp thư thoại. Del biết rằng trừ lúc trực, Faz thường tắt điện thoại di động vào ban đêm và để nó ở một cái giỏ cạnh cửa sau. Anh xem giờ. Anh thực sự không muốn gọi vào số máy bàn ở nhà Faz và làm phiền ông với Vera. Anh không biết Vera đang có tâm trạng thế nào, và anh biết cả hai người họ đều đang trải qua rất nhiều chuyện. Chuyện mà anh vừa gặp phải thật thú vị, nhưng sự thú vị sẽ còn duy trì được cho đến sáng mai.

Anh mở danh bạ và bấm số điện thoại di động của Johnny Nolasco, để tìm hiểu xem anh và Faz đã giẫm vào bãi phân to đến mức nào.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.