Quãng đường mà Tracy đi bộ từ tòa án về trụ sở cảnh sát trên đại lộ 5 không phải là xa, nhưng đó là một đoạn đường dốc, và các vị thần nhiệt đã quyết định rằng tuần này sẽ là tuần mà Seattle nóng như đổ lửa. Đến lúc cô về tới trụ sở cảnh sát, mồ hôi đã tuôn ra như tắm, và bàng quang của cô lại réo gọi. Khi cô bước ra khỏi thang máy tầng bảy, cô suýt thì va phải Kins. Cộng sự của cô mặc áo vest, đang chuẩn bị về nhà. Sau khi phẫu thuật hông bốn tháng trước, Kins đang bắt nhịp trở lại với công việc.
“Tracy. Này, tôi mừng vì đã…”
“Chờ tôi một phút.” Cô vội vàng đi qua anh về hướng nhà vệ sinh. Khi đẩy cửa ra, cô suýt thì va phải một người phụ nữ đứng ở bên kia cánh cửa. “Xin lỗi.” Tracy nói.
“Điều tra viên Crosswhite.” Người phụ nữ gọi tên Tracy như thể họ quen biết nhau. Sau vài vụ án nổi tiếng, nhiều sĩ quan cảnh sát trong ban đều biết Tracy. Cô cũng trở thành người hướng dẫn cho vài nữ cảnh sát trẻ, đặc biệt là những người cần huấn luyện bắn súng để vượt qua kỳ thi sát hạch. Cô không nhận ra người phụ nữ có mái tóc nâu vàng dài ngang vai kia.
Người phụ nữ chìa tay ra. “Tôi là Andrea Gonzalez.” Cái tên này cũng không gợi lên chút quen thuộc với cô.
Gonzalez nhìn xuống bụng Tracy. “Cô được bao nhiêu tháng rồi? Sáu tháng nhỉ?”
Tracy kéo hai vạt áo vest lại. Cô mới chỉ thông báo tin này cho Kins biết. Sở Cảnh sát Seattle có một quy tắc là các nữ sĩ quan cảnh sát mang thai sẽ chỉ được giao cho những công việc nhẹ nhàng, về cơ bản có nghĩa là công việc bàn giấy. Không, cảm ơn. “Ai nói với cô như vậy?”
Người phụ nữ kia nhún vai. “Chẳng ai cả. Tự tôi có thể nhận ra mà. Nhưng trông cô tuyệt lắm.”
Trông Tracy chẳng tuyệt chút nào. Mặt cô bị phù vì giữ nước, còn tóc cô dính bết vì nóng. Cô cũng đã tăng lên năm cân và cảm thấy mình béo ú. Gonzalez, trái lại, trông tươi trẻ như thể cô ta vừa mới đi làm. Có lẽ đúng là thế thật. Cô ta mặc quần đen xếp ly và một cái áo vest đồng bộ bên ngoài cái áo sơ-mi màu xanh lam, làm tôn lên thứ mà Faz hắn sẽ gọi là báu vật cỡ lớn.
“Tôi đoán tôi sẽ thế chỗ của cô khi cô nghỉ sinh.” Giọng Gonzalez hơi cao hơn một chút, như thể cô ta định đặt một câu hỏi, nhưng khi thốt ra lại thành một lời khẳng định.
“Cô nói cô sẽ thế chỗ tôi là nghĩa làm sao?”
Gonzalez mỉm cười. “Tôi chỉ đang phỏng đoán đó là lý do họ thuê tôi.” Cô ta ngừng lại. “Tôi xin lỗi, tôi cứ tưởng người trong ban của cô đã nói với cô rằng tôi bắt đầu làm việc vào tuần này. Tôi là [*]bánh xe dự phòng mới của đội A.”
Chẳng ai nói gì với Tracy cả. “Còn Ron Mayweather thì sao?”
Gonzalez nhún vai. “Anh ta là ai?” Cô ta đi tới bồn rửa, kiểm tra ngoại hình của mình trong gương, rồi mở vòi nước và rửa tay.
“Anh ấy là bánh xe dự phòng của chúng tôi, anh ấy đã giữ vai trò đó mấy năm rồi.”
“Tôi không biết. Tôi chỉ được dặn là đến ra mắt đội A vào hôm nay.” Gonzalez liếc nhìn bóng phản chiếu của Tracy trong gương. “Vì vậy tôi đoán chúng ta sẽ làm việc cùng nhau – ít nhất là trong vài tháng.” Gonzalez lau khô tay và vứt những chiếc khăn giấy vào trong thùng rác. “Rất vui được gặp cô.” Cô ta nói rồi rời đi.
Tracy nhìn cánh cửa đóng lại. Rồi cô nhìn hình phản chiếu của mình trong gương, tập trung vào cái bụng bầu. Cô đã mua mấy kiểu áo sơ-mi và áo vest có tác dụng che giấu nó. Chẳng ai trong văn phòng nói gì với cô cả. Tuy nhiên, cô làm việc chung với ba người đàn ông và họ sẽ không hỏi một người phụ nữ có phải cô ta đang mang thai hay không, trừ khi cô ta đang sinh nở. Có điều, việc Gonzalez nhanh chóng và dễ dàng nhận ra tình trạng của Tracy khiến cô tự hỏi phải chăng có ai đó đã nói với cô ta. Và nếu điều đó là đúng, cô tự hỏi phải chăng đó là lý do khiến Gonzalez được thuê – không phải để tạm thời lấp chỗ trống, mà là để thay thế Tracy.