Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54

❊ ❊ ❊

Kins bảo Sam đợi ở bên ngoài và đừng đi vào trong nhà. Rồi Kins đi vào trong. Đèn tắt, ngôi nhà chìm trong yên ắng. Anh lấy khẩu Glock ra, cầm nó ở ngang đùi.

“Nikhil?” Anh gọi. “Điều tra viên Kinsington Rowe từ Sở Cảnh sát Seattle đây. Tôi muốn nói chuyện với cậu.”

Không có câu trả lời.

“Nikhil?” Kins lại nói khi anh bước từ tiền sảnh vào phòng khách. Người bà và người ông đang ngồi ở đó. Họ nhìn anh với nỗi sợ hãi câm lặng.

“Nikhil đâu?” Anh hỏi.

Đôi mắt người ông hướng vào bếp nhưng ông ta không nói gì.

Trên đường lái xe từ sân bay tới Bellevue, Kins và Tracy đã bàn bạc về các khả năng có thể xảy ra và nhất trí rằng một mình Himani không thể mang Kavita tới cái hố được. Vì thế, hoặc là Himani đã giết Kavita rồi nhờ Nikhil giúp giấu xác cô ấy, hoặc là Nikhil đã giết em gái mình.

Kins đi qua phòng ăn và bước chầm chậm về phía ngưỡng cửa phòng bếp. Anh nhòm vào trong phòng bếp. Nikhil đang ngồi trong bóng tối, chỗ cái bàn ở góc đằng xa, nhưng Kins có thể nhìn thấy con dao làm bếp to tướng đang chĩa mũi nhọn vào cổ họng gã trai trẻ.

Kins dành một giây để trấn tĩnh lại. Anh điềm đạm nói: “Nikhil, bỏ dao xuống.”

Đôi mắt Nikhil hướng về phía Kins nhưng cậu ta không trả lời.

Kins chầm chậm bước vào phòng, vắt óc suy nghĩ để tìm ra lời nói phủ hợp. Anh nghĩ đến ba đứa con trai của mình, đến việc chúng thân thiết với nhau thế nào. “Em trai cậu đang ở ngoài kia.” Anh nói. “Và ông bà cậu đang ở phòng khách. Cậu không muốn họ phải chứng kiến cảnh này đấy chứ.”

“Sam ghét tôi.” Nikhil nói, giọng cậu ta gần như là tiếng thì thầm.

“Không.” Kins nói. “Sam không ghét cậu đâu.”

Lưỡi dao di chuyển lên xuống mỗi lần Nikhil nuốt nước bọt hoặc cất tiếng nói. “Sam yêu quý Vita.”

“Đúng, cậu ấy yêu quý Vita. Nhưng cậu là anh trai duy nhất của cậu ấy, Nikhil. Cậu ấy đã mất chị gái rồi. Đừng để cậu ấy mất luôn cả anh trai nữa.”

“Nó chẳng quan tâm chuyện gì xảy ra với tôi đâu.”

Kins giữ khẩu súng ở bên sườn và đứng cách cái bàn một khoảng an toàn. “Cậu ấy sẽ quan tâm. Bất kể chuyện gì đã xảy ra, cậu vẫn luôn là anh trai của cậu ấy. Đừng làm thế này với cậu ấy. Đừng làm thế này với cha mẹ và ông bà cậu. Bỏ con dao xuống đi.”

Nikhil không nghe theo.

“Vậy hãy nói cho tôi biết cậu muốn gì, Nikhil.” Kins muốn dụ gã trai trẻ này nói chuyện.

“Tôi muốn gì ư?”

“Ừ, hãy nói cho tôi biết cậu muốn gì.”

“Tại sao con bé phải làm vậy?” Cậu ta nói. Những giọt nước mắt lăn xuống hai gò má cậu ta. “Tại sao con bé không thể về nhà và lấy chồng? Chuyện đó tồi tệ đến vậy ư?”

“Tôi không biết, Nikhil.”

“Anh có biết con bé đã làm gì không? Nó đã bôi tro trát trấu vào mặt tất cả chúng tôi.”

“Có lẽ cô ấy đã làm vậy, Nikhil, nhưng bây giờ cậu có tự sát cũng sẽ không thay đổi được bất cứ điều gì. Điều đó sẽ chỉ làm cho mọi chuyện tồi tệ hơn mà thôi. Em trai cậu đã mất đi chị gái và cha mẹ cậu đã mất đi con gái. Đừng khiến em cậu phải chôn cất anh trai và cha mẹ cậu chôn cất con trai mình nữa.”

“Cha sẽ mong rằng tôi chết đi.” Cậu ta nói.

“Không. Ông ấy sẽ không muốn vậy đâu. Bất kể cậu đã làm gì, ông ấy vẫn luôn là cha cậu. Cậu biết tại sao tôi biết điều đó không?”

Nikhil nhìn vào mắt Kins. Ít nhất đôi mắt cậu ta có vẻ ngập tràn hy vọng, như thể cậu ta muốn nghe câu trả lời, muốn biết rằng cha cậu ta sẽ luôn yêu thương cậu ta.

“Bởi vì tôi có ba cậu con trai. Và chúng sẽ luôn là con trai tôi, bất kể chúng gây ra việc gì, bất kể những việc đó có thể tồi tệ đến mức nào, tôi vẫn luôn là cha chúng và chúng vẫn luôn là con trai tôi.”

“Ông hẳn là một người cha tốt, điều tra viên.”

“Cha cậu cũng vậy. Ông ấy sẽ muốn giúp cậu, Nikhil. Đừng làm ông ấy đau lòng theo cách này. Đừng khiến ông ấy phải chôn cất tận hai đứa con. Bỏ dao xuống đi, con trai. Chúng ta sẽ cùng ngồi xuống và bàn bạc về chuyện này.”

“Có gì để mà bàn đây, điều tra viên?”

“Chúng ta có thể phân tích chuyện gì đã xảy ra và tại sao. Cậu không muốn nói cho tôi biết lý do tại sao ư?”

“Tôi không biết tại sao. Chuyện đó chỉ cứ thế xảy ra thôi.”

“Có những người mà cậu có thể nói chuyện cùng, họ có thể giúp cậu hiểu được lý do tại sao. Tôi chắc chắn cậu đã rất phẫn nộ vì những gì đang xảy ra lúc ấy. Tôi chắc chắn em gái cậu đã làm cậu giận điên lên. Tôi chắc chắn lúc đó cậu đã không suy nghĩ được thấu đáo.” Kins nhận thấy một vết rạch mỏng màu đỏ, rồi một giọt máu chảy xuống mặt bên cần cổ Nikhil. “Để tôi giúp cậu, Nikhil. Có những người có thế giúp cậu. Họ có thể giúp cậu hiểu rõ hơn chuyện gì đã xảy ra.”

“Tôi hiểu chuyện gì đã xảy ra, điều tra viên ạ. Và tôi biết tôi đã làm gì.”

“Nikhil?”

Kins quay đầu lại khi nghe thấy giọng nói của Sam. Cậu bé đang đứng ở ngưỡng cửa phòng bếp.

“Đừng vào đây, Sam.” Kins nói.

“Anh đang làm gì thế?”

“Đi đi, Sam.” Nikhil nói.

Sam bước vào. “Anh đang làm gì thế? Bỏ dao xuống đi.”

“Đi đi!” Nikhil nói, to tiếng hơn.

“Sam, ở yên đó đi.” Kins nói, rồi lại nói tiếp, chậm rãi hơn. “Cứ ở yên đó. Tất cả mọi người cùng hít sâu một hơi và bình tĩnh lại nào.”

“Đưa nó ra khỏi đây đi!” Nikhil nói, giọng cậu ta gay gắt và kích động.

Sam bước về phía trước một bước. “Bỏ dao xuống đi. Anh bị thương rồi. Anh đang chảy máu kìa.”

“Đưa nó ra khỏi đây đi, điều tra viên!”

“Sam, anh trai cháu muốn cháu rời khỏi đây.”

“Bỏ dao xuống đi, Nikhil.”

“Em không biết anh đã làm gì đâu, Sam. Em không biết đâu.”

“Bỏ dao xuống đi.”

“Anh xin lỗi, Sam.” Nikhil nói. “Anh thực sự xin lỗi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.