Khi Tracy và Katie Pryor lái xe về phía đông qua cây cầu 520, các ô cửa sổ của những ngôi nhà sang trọng dọc theo bờ hồ Washington lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời đang nhạt dần. Phía xa xa, dãy núi Cascade lờ mờ ẩn hiện.
Hai cô gái trẻ trong cửa hàng đã xác nhận lời khai của Aditi Banerjee rằng Kavita đã không đi làm, và cô ấy không gọi điện để xin phép ông chủ – cả hai hành động ấy đều không đúng với tính cách của cô gái mà Aditi và hai nhân viên bán hàng đã miêu tả – chín chắn, thông minh, hơi bướng bỉnh và có chí tiến thủ.
Khi Tracy tới đầu phía đông của cây cầu, cô cố gắng kìm nén những ý nghĩ tiêu cực và tính toán xem cách nào là tốt nhất để nói chuyện với gia đình Mukherjee. Tracy hiếm khi tới nhà ai để báo tin tốt. Faz từng nói rằng một điều tra viên gọi điện để thông báo về một thành viên nào đó trong gia đình thì cũng giống như nhà sản xuất chương trình 60 phút gọi điện để mời bạn tham gia chương trình của họ vậy. Cảnh sát đến nhà hiếm khi vì một lý do gì tốt đẹp, bất kể họ viện cớ ra sao.
Gia đình Mukherjee sống ở một khu vực có tên là Cherry Crest. Đây là một nơi có cây cối rậm rạp, trông như là khu vực dành riêng cho những người cưỡi ngựa, và nằm gần một công viên của bang. Các ngôi nhà tọa lạc trên những lô đất lớn bao quanh bằng hàng rào. Tracy đánh xe đi xuôi theo một con đường không có vỉa hè. Những tia nắng mảnh mai chiếu xuyên qua những nhành cây thường xanh, thủ du và phong, hắt bóng xuống mặt đường nhựa. Những thùng rác màu xanh lục và xanh lam được xếp gọn gàng chờ người đến đổ, đại khái đánh dấu vị trí của từng lối xe chạy vào nhà. Tracy rẽ vào địa chỉ đã định sẵn và đỗ xe bên ngoài ngôi nhà một tầng lợp ván lá sách bằng gỗ sẫm màu, nằm nép mình trong một lùm cây. Khoảnh sân được bài trí không chê vào đâu được bằng những hòn đá và những loài cây bản địa. Nước chảy róc rách bên dưới một cây cầu dành cho người đi bộ bắc qua một cái ao nhỏ được bao phủ bằng lưới để bảo vệ đàn cá koi màu da cam lốm đốm đen. Tracy và Pryor băng qua cây cầu này để tới cửa trước của ngôi nhà.
Pryor nhấn chuông. Qua ô kính hẹp nằm ở một bên cửa, Tracy nhìn thấy một người đàn ông ra mở cửa. Ông ta mặc quần soóc cùng chiếc áo trắng rộng thùng thình trùm lên cái bụng phệ, và không đi giày. Một người phụ nữ đi đến, đứng bên cạnh ông ta. Bà ta cũng đi chân trần, mặc quần thụng màu nâu và một cái áo dài tay tiệp màu. Mái tóc bà ta được chải ngược ra sau và tết lại thành một bím dài. Từ bức ảnh mà Aditi cung cấp, trông Kavita rất giống mẹ, bà ta cũng có làn da trắng, đường nét khuôn mặt thanh tú và đôi mắt đầy biểu cảm, mặc dù mắt bà ta màu nâu chứ không phải màu xanh giống như con gái.
“Ông bà Mukherjee phải không ạ?” Pryor nói rồi tự giới thiệu mình và Tracy. “Chúng ta đã nói chuyện qua điện thoại.”
Cha mẹ Kavita, Pranav và Himani, đều có vẻ dè dặt. Điều này cũng không có gì lạ.
Pranav Mukherjee chỉnh lại chiếc kính gọng đen trên sống mũi – mũi ông ta khá to – và mời họ vào trong nhà. Tracy ngửi thấy mùi gia vị nấu nướng. “Tôi hy vọng chúng tôi không làm gián đoạn bữa tối của ông bà.” Cô mở lời.
“Không phải đâu. Mời vào.” Pranav ra hiệu cho Tracy và Pryor đi qua phía tay trái ông ta. Họ dừng lại ở tiền sảnh, nơi những đôi giày được xếp ngay ngắn dọc theo bức tường.
“Ông có muốn chúng tôi cởi giày không?” Pryor hỏi.
“Không cần đâu.” Pranav nói, giọng ông ta thật nặng.
Tracy và Pryor bước vào phòng khách, nơi những người có lẽ cũng là người thân của Kavita đang đợi – có một ông lão và một bà lão ngồi trên xô-pha; một chàng thanh niên, có lẽ mới ngoài hai mươi tuổi, đứng tựa vào bức tường đằng sau ông bà cụ; và một cậu thiếu niên, chừng mười mấy tuổi, ngồi trên một cái ghế nệm hơi màu đỏ. Bà lão ngồi trên xô-pha có đôi mắt màu lam nhạt.
Ông bà của Kavita.
Đằng sau ông bà cụ là một bức bích họa vẽ hình những chú chim màu sắc rực rỡ đậu trên những nhành cây. Trên tường có một ô cửa sổ ngắm cảnh nhìn ra khoảnh sân sau rậm rạp cây cối.
Ông Mukherjee giới thiệu mọi người với nhau. Đầu tiên, ông khoát tay về phía ghế xô-pha. “Đây là cha mẹ tôi, ông bà nội của Kavita.” Ông bà cụ gật đầu nhưng không đứng dậy. Họ cũng không nói gì. “Và đây là anh trai và em trai của Kavita, Nikhil và Sam.” Nikhil, người anh, đang đút hai tay vào trong túi chiếc quần jean màu xanh và không tỏ vẻ gì là sẽ bỏ tay ra hay tiến lại gần họ. Cậu ta có vóc dáng mảnh khảnh và trông giống cha mình, với làn da sẫm và đường nét thô kệch, củng mái tóc cứng như rễ tre. Sam, cậu em, có mái tóc dài lòa xòa trước trán. Nó che mất một phần đôi mắt cậu. Với làn da trắng sáng, trông cậu giống mẹ và chị gái. Cậu mặc quần soóc bóng rổ và một cái áo ba lỗ.
Pranav chỉ vào hai cái ghế trống được dành cho Tracy và Pryor. Khi Tracy ngồi xuống, cô có chút cảm giác mình như đang trở lại bục nhân chứng ở tòa án. Pranav và Himani đi tới chỗ một cái ghế xô-pha trống nằm vuông góc với cái ghế của ông bà cụ, đối diện với Tracy và Pryor. “Tôi không rõ Aditi đã nói gì với các vị.” Pryor nói, tìm cách mở đầu câu chuyện.
“Con bé chẳng nói gì với chúng tôi cả.” Nikhil nói. “Ngoại trừ việc nó không thể tìm thấy Kavita.” Giọng cậu ta tỏ vẻ bực tức hơn là lo lắng, và điều này khiến Tracy lại thắc mắc, một lần nữa, rằng trước đây Kavita đã từng biến mất như thế này chưa.
Pranav giơ tay lên để tỏ ý bảo con trai im lặng. Ông ta quay sang nói với Pryor: “Các cô có thể nói cho chúng tôi biết những gì?”
Pryor chia sẻ những gì cô và Tracy đã biết. Sau khi Pryor kể xong, căn phòng vẫn im lặng.
Pranav lên tiếng phá vỡ sự yên ắng ấy. “Kavita và Aditi rất thân nhau.” Ông ta nói, nhìn vợ mình để xác nhận. “Tôi tin chắc rằng Kavita rất khó để chấp nhận cái tin Aditi đã kết hôn.”
“Theo tôi hiểu thì ông bà chưa nghe tin gì từ con gái mình.” Tracy nói.
“Vâng.” Pranav nói. “Chúng tôi chưa nghe tin gì từ con bé.”
“Lần cuối ông bà nói chuyện với Kavita là khi nào?” Tracy hỏi.
Một lần nữa, căn phòng rơi vào im lặng, và Tracy cảm nhận được rằng có lẽ vấn đề này chính là một nguồn cơn gây ra bầu không khí ngại ngùng, lúng túng. Cô tiếp tục hỏi để cố gắng vượt qua bầu không khí ấy. “Aditi nói giữa các thành viên trong gia đình ông bà đang có chút căng thẳng?”
Pranav nhìn vợ trước khi trả lời Tracy. “Vâng.”
Khi ông ta không nói cụ thể hơn, Tracy hỏi: “Vì chuyện cô ấy sống tự lập?”
“Chúng tôi mong Kavita chuyển về nhà sau khi tốt nghiệp.” Pranav nói. “Chúng tôi đã nói với Kavita rằng chúng tôi sẽ không trả tiền thuê nhà hay tiền học cho con bé nữa. Chúng tôi coi đó là một khoản chi không cần thiết.”
“Aditi nói Kavita dự định thi vào trường y?” Pryor hỏi.
Pranav gật đầu nhưng lần này người lên tiếng lại là Himani. Giọng nói của bà ta to khỏe đến không ngờ và có chút sắc bén, giống như giọng nói của con trai bà ta. Pranav có thể là chủ gia đình thật đấy, nhưng Tracy ngờ rằng Himani mới là người có tiếng nói trong nhà. “Kavita rất ương bướng.” Tracy cũng ngờ rằng Kavita được thừa hưởng tính cách ấy từ bà mẹ. “Chúng tôi vẫn luôn chủ trương chỉ trả tiền học đại học cho con cái, cả ba đứa, đứa nào cũng vậy. Kavita đã biết điều này từ trước. Con bé biết rằng chúng tôi không có ý định trả tiền học cao học cho đứa nào hết.”
“Vì thế Kavita sẽ phải tự trả tiền học phí của trường y?” Tracy hỏi.
“Nếu con bé muốn học ở đó.” Himani nói.
“Cô ấy có muốn học ở trường đó không?” Tracy nghĩ rằng nếu Kavita thực sự muốn sống tự lập và thi vào trường y, vậy thì càng không có khả năng cô ấy vứt bỏ một tấm séc trả tiền thuê nhà và nghỉ làm.
“Đó là điều con bé nói với chúng tôi.” Himani nói.
“Nhưng không phải là điều mà ông bà mong đợi?” Tracy hỏi.
Himani nói: “Chúng tôi mong Vita lấy chồng.”
“Và tôi cho rằng đó chính là nguồn cơn của sự mâu thuẫn giữa cô ấy và gia đình – Kavita sẽ không chấp nhận một cuộc hôn nhân sắp đặt.” Tracy nói.
“Kavita không muốn là người Ấn Độ.” Nikhil nói.
“Nikhil.” Người cha ngoái sang nhắc nhở, nghe giọng ông ta có vẻ mệt mỏi hơn là tức giận.
“Đúng thế đấy.” Nikhil rời khỏi bức tường và bước một bước vào phòng khách. Cậu ta nhìn Tracy. “Vita không muốn chuyển về nhà và không muốn mẹ tôi kiếm chồng cho nó. Nó muốn là người Mỹ. Và nó mong chúng tôi ủng hộ lối sống của nó.”
“Vậy là đã có mâu thuẫn.” Tracy nói, nhìn Pranav.
“Vâng, đã có mâu thuẫn.” Pranav nói, không kể thêm điều gì cụ thể.
“Mâu thuẫn ấy có căng thẳng đến mức Kavita sẽ không gọi điện cho ông bà nếu cô ấy buồn vì chuyện Aditi kết hôn không?”
Himani nói: “Có lẽ là không.”
“Tôi không phán xét bất cứ ai ở đây cả.” Tracy nói, cảm nhận được sự dè dặt của gia đình Kavita. “Tôi chỉ đang cố xác định xem liệu có phải Kavita đang buồn và muốn ở một mình trong một thời gian không, liệu đó có phải là lý do khiến không ai nghe được tin gì từ cô ấy. Tôi đang muốn biết mức độ liên lạc của từng người trong các vị với cô ấy và lần cuối các vị liên lạc với cô ấy là khi nào. Các vị biết rõ Kavita. Tôi thì không. Tôi cần biết liệu Kavita đã từng làm thế này bao giờ chưa, bỏ đi khi chán chường ấy?”
“Chưa.” Pranav nói. “Theo tôi biết thì chưa.”
“Kavita có mối quan hệ tình cảm với ai không?” Tracy hỏi.
“Có lẽ là có.” Nikhil nói.
Tracy nhìn cậu ta. “Cậu có biết mối quan hệ tình cảm nào của cô ấy không?”
Nikhil lắc đầu.
“Có ai trong các vị biết về bất cứ mối quan hệ tình cảm nào của Kavita trước đây không?”
Pranav và Himani cũng lắc đầu. “Kavita chưa bao giờ kể cho chúng tôi về bất cứ ai cả.” Pranav nói.
Tracy suy luận rằng hẳn là cô ấy không muốn kể, một người xinh đẹp tự nhiên như Kavita thì thiếu gì đối tượng theo đuổi chứ. Cô ấy cũng không đời nào dẫn các chàng trai về nhà gặp cha mẹ mình khi mà cô ấy từ lâu đã không nói chuyện với họ. “Vậy lần cuối ông bà nói chuyện với con gái mình là khi nào?” Tracy lại hỏi.
“Vài tháng trước.” Himani nói. Một lần nữa, giọng bà ta không có vẻ gì là hốt hoảng hay lo lắng.
“Chúng tôi đã hy vọng đây chỉ là giai đoạn nổi loạn tạm thời của Kavita… giống như tất cả những người trẻ tuổi khác đã trải qua.” Pranav cố gắng giải thích. “Chúng tôi đã hy vọng con bé chỉ đang muốn chứng tỏ rằng bản thân có thể sống tự lập, và chẳng bao lâu nữa sẽ trở về nhà.”
“Và chấp nhận để bà tìm cho cô ấy một tấm chồng?” Tracy hỏi Himani.
Bà ta có vẻ coi câu hỏi này là một sự thách thức. Đôi mắt bà ta sáng rực lên. “Một cuộc hôn nhân kiểu Ấn Độ chuẩn mực, do cha mẹ sắp đặt, sẽ được thần Ganesh và thần Krishna ban phúc. Cô có thể không hiểu được lối sống của chúng tôi, điều tra viên ạ.”
“Tôi đang cố hiểu đây.” Tracy nói.
Himani tiếp tục: “Người Mỹ tin rằng một cô gái trẻ phải yêu đương rồi mới kết hôn, nhưng hãy nhìn vào tỷ lệ ly hôn của các cô mà xem.” Bà ta ngừng lại như để nhấn mạnh sự thật ấy. “Chúng tôi chỉ muốn điều tốt nhất cho Kavita.”
Nếu Pranav có phật ý trước lời ám chỉ rằng vợ ông ta không yêu ông ta khi họ lấy nhau thì ngoài mặt ông ta cũng không có biểu hiệu gì. Thực ra, mặc dù đang ở trong một hoàn cảnh đáng lo ngại – một điều tra viên đang có mặt trong nhà, hỏi han về cô con gái bị mất tích của họ – nhưng hai vợ chồng ông ta không để lộ bất cứ cảm xúc gì. Họ không nắm tay nhau hay vỗ về an ủi nhau.
“Tôi không phán xét gì cả.” Tracy nhắc lại lời ban nãy. “Tôi muốn biết liệu có bất cứ người đàn ông nào từng xuất hiện trong cuộc đời Kavita không, hoặc liệu có ai đó muốn xuất hiện trong cuộc đời của cô ấy không, một người có thể có lý do để làm hại cô ấy.”
Căn phòng lại rơi vào im lặng. Tracy đang định chuyển sang câu hỏi khác thì Sam lên tiếng từ chỗ ngồi của mình trên cái ghế nệm hơi. “Vita có bạn trai đấy ạ.”
Câu nói ấy giống như một lời chửi tục được thốt ra trong bầu không khí trang nghiêm. Tất cả mọi người đều quay sang nhìn cậu nhưng có vẻ ai nấy đều quá sửng sốt nên không thể thốt nên lời.
“Làm sao con biết?” Cuối cùng, Pranav cất tiếng. Sam có vẻ ngập ngừng.
“Cháu đã nói chuyện với Kavita ư?” Tracy thúc giục.
“Vâng.” Cậu ta nói. “Đại loại thế ạ. Cũng không hẳn. Chúng cháu nhắn tin.”
“Tại sao con giấu cha mẹ chuyện đó?” Himani có vẻ bực tức thay vì vui mừng khi con gái không hoàn toàn cắt đứt liên lạc với gia đình.
“Chị Kavita bảo con không được kể với mẹ.” Sam đáp.
“Kavita có nhắc đến một người bạn trai ư?” Tracy hỏi.
Sam nhún vai. “Không hẳn thế. Chị ấy nói chị ấy không thể đến xem cháu đá bóng bởi vì chị ấy có hẹn.”
“Con đã nói chuyện với nó sao?” Himani hỏi.
Sam nhìn Tracy, rõ ràng đang cố tránh né ánh mắt sắc nhọn như xuyên thấu người khác của mẹ cậu ta. “Cô ấy còn nói gì nữa?” Tracy hỏi. “Cháu đã nói chuyện với cô ấy hay đó là một tin nhắn?”
“Đó là một tin nhắn ạ.” Cậu ta đáp.
“Cháu đã nhắn gì cho cô ấy?”
“Cháu chỉ nói cháu có một trận bóng và muốn chị ấy đến xem. Cháu nói cha đang đi công tác còn mẹ sẽ không đến, vì thế cháu muốn chị Vita tới.”
“Và cô ấy đã trả lời tin nhắn của cháu?”
“Vâng.”
“Cô ấy nói gì?”
“Chị ấy nói chị ấy buồn vì chị Aditi đã kết hôn. Chị ấy hỏi cháu liệu mẹ có hả hê về chuyện đó không.”
Himani ngồi thẳng người hơn một chút, môi mím lại.
“Tin nhắn vẫn còn lưu trong điện thoại của cháu chứ?” Tracy hỏi.
Sam lắc đầu. “Không ạ. Cháu xóa nó rồi.”
Tracy ngờ rằng cô biết câu trả lời cho câu hỏi tiếp theo của mình, nhưng vẫn quyết định hỏi. “Tại sao?”
“Chị Kavita không muốn mẹ cháu đọc được.” Sam lại nhìn về phía xô-pha. “Mẹ cháu đọc các tin nhắn trong điện thoại của cháu vào buổi tối.”
Điều này đủ sức làm bùng lên cơn giận dữ đang âm ỉ của Himani, khiến bà ta buột miệng. “Tôi tịch thu điện thoại vào buổi tối để Sam tập trung học hành và không nhắn tin với bạn bè hay chơi game. Tôi biết nhiều bà mẹ vẫn làm vậy.”
“Bây giờ đang là mùa hè mà.” Sam khẽ nói. “Vào mùa hè thì con có phải đi học đâu chứ.”
“Con nên học gì đó để trau dồi trí óc.”
“Xin nhắc lại một lần nữa.” Tracy nói. “Tôi chỉ đang cố tìm kiếm các thông tin. Chúng tôi có thể nhờ công ty điện thoại khôi phục những tin nhắn đó. Kavita có nói cô ấy sẽ đi đâu đó không?” Tracy hỏi Sam.
Sam lắc đầu. “Không ạ.”
“Nhưng cô ấy nói cô ấy không thể đến xem cháu đá bóng bởi vì cô ấy có hẹn.”
“Chị ấy đã nói với cháu như vậy ạ.”
“Cô ấy có nhắc đến cái tên nào không?”
Sam lắc đầu.
“Cô ấy còn nói gì khác nữa mà cháu nhớ được trong các tin nhắn không?” Tracy hỏi.
Một lần nữa, Sam lại lắc đầu.
“Cháu có nhắn tin lại cho cô ấy không?” Tracy hỏi, ngờ rằng Sam có làm thế.
Sam gật đầu. Một lần nữa, đôi mắt cậu lại hướng sang ghế xô-pha. Rõ ràng đó là một việc mà cha mẹ cậu hoặc chí ít là mẹ cậu cấm đoán, bà ta có vẻ đang giận sôi lên.
“Cháu đã nói gì với cô ấy?”
“Cháu chỉ nói rằng đội cháu đã thắng và cháu nhớ chị ấy.”
“Tôi cũng đã nhắn tin cho Kavita.” Nikhil nói.
Himani tỏ vẻ như thể cả thế giới đột nhiên chống lại bà ta. Pranav thì giống như vừa bị đấm một cú.
“Từ khi nào?” Tracy hỏi.
“Tôi không nhớ. Có lẽ là vài tuần trước. Tôi đã nói với con bé rằng hành động của nó khiến cha mẹ rất phiền lòng. Tôi đã nói với nó rằng vì gia đình mình, nó cần phải chuyển về nhà, và cần phải lấy chồng.”
“Kavita có trả lời cậu không?” Tracy hỏi.
Nikhil lắc đầu. “Không.”
Tracy suy nghĩ một lát. Chuyện này hoàn toàn xa lạ với cô. Cha mẹ cô sẽ mừng lắm nếu cô quyết định nối gót cha cô để trở thành bác sĩ. Và cô ngờ rằng phần lớn người Mỹ sẽ tự hào nếu có một cô con gái có thể tự chu cấp cho mình, không đòi hỏi bất cứ điều gì từ cha mẹ ngoại trừ sự ủng hộ về mặt tinh thần và tình thương yêu, nhưng cô đến đây không phải để phán xét gia đình Mukherjee hay nghi ngờ về văn hóa của họ. Cô đến đây để tìm manh mối, và ít nhất lời tiết lộ của Sam rằng Kavita đang hẹn hò đã cho họ một manh mối cần thiết. Aditi không nhắc đến chuyện hẹn hò của Kavita, nhưng có thể cô ấy không biết bởi vì cô ấy đã đi vắng ba tháng trời.
“Ông bà có thể kể cho tôi biết thêm về con gái mình không?” Tracy nói với Pranav và Himani. “Bà đã nói cô ấy ương bướng. Theo bà thấy thì cô ấy có thể lẳng lặng bỏ đi, chẳng nói với ai rằng mình đi đâu không?”
Pranav và Himani im lặng một lát, suy nghĩ về câu hỏi này. Himani lên tiếng trước. “Như tôi đã nói, chúng tôi không liên lạc với Vita suốt mấy tháng nay rồi.” Bà ta trừng mắt nhìn Sam. “Tôi không rõ con bé có cố gọi điện cho chúng tôi không. Nhưng để trả lời cho câu hỏi của cô thì… vâng, tôi nghĩ rằng Kavita có thể lẳng lặng bỏ đi mà không nói cho chúng tôi biết.”
“Con bé đang cố làm cho chúng tôi đau lòng khi tỏ ra cố chấp như thế.” Nikhil nói thêm.
“Xin mạn phép cậu nhé, Nikhil.” Tracy nói. “Nhưng chuyện này có vẻ đã vượt quá chuyện tỏ ra cố chấp rồi. Hôm nay Kavita không đi làm, ông chủ của cô ấy nói điều này không giống với tính cách của cô ấy, và thật bất hợp lý nếu cô ấy bỏ qua cơ hội làm việc khi cô ấy phải tự trả tiền thuê nhà một mình.”
“Các vị đã làm những gì để tìm kiếm con bé rồi?” Pranav nói, lúc này đã tỏ ra lo lắng.
Pryor ngồi ngả người về đằng trước. “Aditi đã làm đơn trình báo về người mất tích và cung cấp cho chúng tôi một bức ảnh mới chụp gần đây của Kavita. Thông tin đó đang được chuyển tới các cơ quan hành pháp trên toàn bang. Tôi nghĩ chúng tôi có thể phát đi một thứ được gọi là Thông báo khẩn về người mất tích/ đang gặp nguy hiểm, và cung cấp nó cho trung tâm dữ liệu.”
“Nó sẽ có tác dụng gì?” Pranav hỏi.
“Nó giống như một loại mệnh lệnh yêu cầu đơn vị tìm kiếm người mất tích chúng tôi cố gắng tìm kiếm Kavita, và chuyển thông tin ấy vào Trung tâm Thông tin Tội phạm Quốc gia và Washington. Ông bà có nghĩ ra được Kavita có thể gọi điện hay đến ở cùng ai không?”
“Chỉ có Aditi thôi.” Himani nói. “Và có lẽ cả người mà con bé hẹn hò nữa.”
“Tôi cho rằng nếu Kavita không nhận được hỗ trợ tài chính từ ông bà thì cô ấy phải có tài khoản ngân hàng riêng cũng như thẻ ghi nợ và thẻ tín dụng?” Tracy hỏi.
“Vâng.” Pranav trả lời.
“Và cô ấy tự mình thanh toán các hóa đơn?”
“Vâng.” Pranav nói.
“Ông bà có biết cô ấy sử dụng dịch vụ của ngân hàng nào không?”
“Hồi còn đi học, con bé sử dụng dịch vụ của ngân hàng Mỹ.” Pranav nói. “Đó là một tài khoản chung. Sau khi tốt nghiệp, nó chuyển sang một tài khoản cá nhân.”
“Ông có biết số tài khoản đó không?”
“Có thể có một tờ sao kê cũ ở đâu đây, tôi có thể tìm nó.”
“Còn máy tính của Kavita thì sao? Có ai ở đây biết mật khẩu của cô ấy không?” Tracy hỏi.
Tracy chỉ nhận được những cái lắc đầu.
“Được rồi. Chúng tôi cũng sẽ xin lệnh khám xét để kiểm tra laptop của cô ấy và cố gắng xác định xem liệu trong đó có bất cứ thứ gì có thể sử dụng được không, và chúng tôi sẽ lấy dữ liệu di động của cô ấy để xác định xem liệu cô ấy có còn sử dụng điện thoại từ thứ Hai không.”
“Chúng tôi có thể làm gì?” Pranav hỏi.
Tracy và Pryor giao nhiệm vụ cho gia đình họ – đó là gọi điện thoại cho họ hàng và bạn bè thân của Kavita để xem liệu Kavita có đến chỗ họ không. Pryor sẽ giữ liên lạc với các bệnh viện, hãng hàng không và các đại lý cho thuê xe. Rồi Tracy nói: “Tôi cũng muốn biết từng người trong các vị đã ở đâu vào tối thứ Hai; đó là quy trình.” Cô không nói thêm rằng số lượng án mạng mà thủ phạm là các thành viên trong gia đình nạn nhân chiếm phần trăm khá cao.
“Hôm ấy tôi đang đi công tác ở Los Angeles.” Pranav nói. “Tôi về nhà rất muộn.”
“Còn tôi ở nhà với Nikhil, và cha mẹ chồng tôi.” Himani nói.
“Ở đây sao?” Tracy hỏi.
“Vâng.”
“Bà có ra ngoài không?” Tracy hỏi Himani.
“Không. Tôi ở nhà đọc sách.”
Tracy nhìn Nikhil. Cậu ta nói: “Còn tôi xem ti-vi.”
Tracy nhìn Sam. “Còn cháu thì đi đá bóng, đúng không?”
Sam nói: “Ở Roosevelt ạ. Tôi hôm đó cháu đã ở lại nhà của bạn cháu là Peter.”
Khi đã thẩm vấn xong, Tracy và Pryor đứng dậy. Họ đưa danh thiếp của mình cho Pranav và Himani, nhưng Tracy nhìn Sam khi cô nói: “Nếu có ai nghe được tin gì từ Kavita, hãy gọi điện ngay cho chúng tôi nhé!”