THỨ BẢY, NGÀY 14 THÁNG 7 NĂM 2018

Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Faz điều chỉnh lại tư thế ngồi trên ghế xe hơi, cơ thể ông đã trở nên nhức mỏi vì ngồi một chỗ quá lâu. Ông đã hạ kính cửa sổ xuống; nhiệt độ vẫn ở ngưỡng có thể chịu đựng được, mặc dù dự báo thời tiết nói rằng hai ngày cuối tuần ở Seattle sẽ có nhiệt độ là ba mươi ba độ C. Faz đã tới khu vực Capitol Hill của Seattle ngay sau sáu giờ sáng. Khi đến đây, ông đã lái xe dọc theo đường dẫn vào tòa chưng cư ba tầng này để xác nhận rằng chiếc Audi A8 màu đỏ của Gonzalez đang đỗ ở một trong các ô đỗ xe dành cho cư dân. Dù là đời cũ nhưng đó là một chiếc xe đẹp. Tuy nhiên, điều đó khiến Faz tự hỏi phải chăng Gonzalez đang có thêm một nguồn thu nhập khác.

Ông đã lùi lại và đỗ chiếc Subaru của mình trên đại lộ Mười hai, mũi xe hướng về phía nam, ở phía bên kia đường so với tòa chung cư cùng lối ra vào duy nhất, và yên vị chờ đợi. Từ đó đến giờ đã gần sáu tiếng đồng hồ rồi.

Faz kiểm tra điện thoại nhưng không thấy tin nhắn nào từ Del. Ông biết anh đang gọi điện thoại đến Los Angeles, cố gắng hết sức để thu thập thông tin về Andrea Gonzalez. Ông hớp một ngụm nước từ một trong những chai nước trong cái thùng làm lạnh nhỏ để trên ghế cạnh ghế lái. Ông đã nói với Vera rằng ông phải đến gặp bác sĩ tâm thần một lần nữa và đến gặp một vị luật sư của công đoàn, vì thế ông sẽ đi vắng gần như cả ngày. Ông không muốn nói dối bà, nhưng trong hoàn cảnh này, ông cũng không muốn bà có thêm những mối lo lắng khác nữa.

Faz ngồi thẳng dậy khi ánh nắng mặt trời lấp lánh phản chiếu trên cái mui bóng loáng của chiếc Audi màu đỏ xuất hiện trên đỉnh con dốc dẫn vào tòa chung cư. Chiếc Audi dừng lại để chờ một chiếc xe hướng về phía bắc đi qua, rồi rẽ về phía ngược chiều với Faz. Faz cất lại chai nước vào thùng làm mát, khởi động chiếc Subaru và rời khỏi vệ đường.

Faz biết rõ khu Capitol Hill này. Đi về phía tây chừng nửa khối nhà là công viên Cal Anderson, nơi ông và Vera từng thưởng thức những bữa ăn ngoài trời trong lúc xem Antonio chơi bóng chày và bóng đá. Họ cũng đang ở gần các lối vào đường cao tốc 15. Gonzalez rẽ trái vào đường Denny và đi lên cầu vượt, hướng về phía nam. Faz luôn đi ở làn bên phải, sau chiếc Audi vài chiếc xe, chỉ để đề phòng Gonzalez đột ngột rời khỏi cao tốc, một mánh khóe để phát hiện sự theo dõi. Cô ta lái xe qua khu trung tâm Seattle, nơi giao thông trở nên đông đúc và cuối cùng đi chậm hẳn lại như rùa bò. Faz phải cẩn thận lắm mới duy trì được khoảng cách đằng sau chiếc Audi, một điều vốn không hề dễ dàng vì tốc độ di chuyển của các phương tiện giao thông ở các làn đường khác nhau là không giống nhau. Mặc dù ông đeo kính râm và đội mũ bóng chày của đội Mariners, nhưng Del nói cải trang cho Faz chẳng khác nào cố gắng giấu một con gấu xám đằng sau chiếc khăn tay.

Gonzalez lái chiếc Audi qua các lối ra dẫn đến khu Quốc tế. Cô ta không đổi làn, tăng tốc hay giảm tốc, một kỹ thuật khác để phát hiện sự bám đuôi. Mấy phút sau, cô ta rời khỏi đường cao tốc, rẽ vào đại lộ Corson, vẫn đi về phía tây nam, hướng tới Georgetown, mặc dù Faz nghi ngờ rằng Georgetown sẽ không phải là điểm dừng chân cuối cùng của cô ta. Ông ngồi thẳng dậy, cảm thấy hồi hộp. Ở đường Marginal, Gonzalez rẽ trái về phía Boeing Field. Faz lại giảm tốc độ khi xe cộ thưa thớt hơn, không muốn bám quá sát cô ta. Ông nhìn Gonzalez rẽ phải vào đại lộ Mười Sáu Nam, hướng tới cầu South Park bắc qua sông Duwamish.

“Trúng phóc.” Ông nói.

Có thể Gonzalez chỉ đang đi thăm bạn bè, nhưng khả năng đó thấp như khả năng Sandy Blaismith lái xe đến South Park để gặp một huấn luyện viên thể hình vậy. Faz không tin vào sự trùng hợp; người ta làm gì cũng phải có mục đích, và ông ngờ rằng chiều hôm đó Gonzalez có một mục đích.

Gonzalez rẽ vào đường Cloverdale, nhưng đi thẳng qua ngôi nhà nơi Faz và Del đã đương đầu với Jimmy Nhỏ. Lượng xe cộ và người đi bộ đông dần lên, đó là các gia đình mặc đồ mùa hạ đi bộ trên vỉa hè, tất cả đều có vẻ cùng tiến về một hướng, giống như những người hâm mộ đang đi đến lễ khai mạc của một sự kiện thể thao hay một buổi hòa nhạc.

Gonzalez rẽ vào đại Đại lộ Số Tám Nam, rồi lại rẽ vào đường Nam Sullivan. Faz đi theo và nhìn thấy những tấm biển của Trung tâm Cộng đồng South Park. Xa xa trên con đường, ông nhìn thấy những cái lều trắng dựng lên trên bãi cỏ kề bên trung tâm. Vì cửa sổ đang hạ xuống nên ông có thể nghe thấy tiếng kèn của một ban nhạc đường phố Mexico, và ngửi thấy mùi thức ăn đang nấu. Khi đến góc đường, ông quyết định không rẽ, vì sợ rằng lúc này Gonzalez đã để ý xung quanh kĩ hơn, nhưng ông cũng phải cẩn thận để không mất dấu cô ta trong đám đông nếu cô ta ra khỏi xe.

Chiếc Audi đi chậm lại và rẽ vào bãi đỗ xe của trung tâm cộng đồng, mặc dù bãi đỗ xe có vẻ đã kín chỗ. Faz đánh xe vào vệ đường phía bên kia, chắn một lối dẫn vào nhà, và theo dõi Gonzalez lái xe lên thảm cỏ. Một nhân viên của bãi đỗ xe nhanh chóng tiến đến chỗ cô ta, nhưng Gonzalez đã nói gì đó, hoặc cho anh ta xem thứ gì đó – có lẽ là thẻ cảnh sát của cô ta – và thế là đủ để anh ta không cự nự nữa. Khi Gonzalez xuống xe, Faz đặc biệt chú ý đến trang phục của cô ta – kính râm, quần soóc trắng, giày tennis và một cái áo phông màu xanh dương. Cô ta thò tay vào bên trong chiếc Audi và lấy ra một cái mũ mềm, rồi đội nó lên đầu. Vành mũ hạ thấp, che khuất một phần khuôn mặt cô ta. Cho dù mục đích của cô ta là gì, cô ta cũng không muốn bị nhận dạng. Tuy nhiên, chiếc mũ sẽ khiến cô ta dễ bị theo dõi hơn.

Cô ta đi qua bãi cỏ về phía những căn lều màu trắng.

Faz nhìn thấy một chiếc xe đang đỗ rời khỏi vệ đường và ông nhanh chóng trám vào chỗ trống ấy. Một gã thanh niên tiến tới cửa sổ bên ghế lái và đòi phí gửi xe là năm đô la. Faz trả tiền cho anh ta, ném chiếc áo gió màu xanh da trời của ông vào băng ghế sau, rồi băng qua đại lộ Số Tám để đi vào trong công viên.

Người người thả bộ trên bãi cỏ, vài người ăn bắp ngô, những người khác ăn [*]taco mềm và [*]churro. Các quầy hàng trưng bày những món đồ nghệ thuật Latin – bao gồm các bức tranh và những món nữ trang rẻ tiền khác. Faz cầm lên một tờ quảng cáo từ một cái bàn, từ chối nếm thử một món ăn, và nhìn qua đám đông để tìm kiếm chiếc mũ kéo sùm sụp và chiếc áo màu xanh dương. Ông không thấy cô ta đâu cả.

Ông len lỏi qua đám đông giữa tiếng đàn guitar và tiếng kèn trumpet. Những người phụ nữ mặc những bộ váy có màu sắc tươi sáng đang nhảy múa trên một sân khấu. Ở giữa đồng cỏ, một sàn đấu vật đã được dựng lên và các võ sĩ đeo mặt nạ [*]luchador lộng lẫy, mặc quần bó sặc sỡ và đi giày cao đến đầu gối đang hòa cùng đám đông. Faz tiếp tục tìm kiếm, đi từ căn lều này sang căn lều khác. Ông băng qua bãi cỏ và bắt đầu đi sang phía bên kia, nhìn vào trong các quầy hàng và những dòng người đang xếp hàng ở chỗ những chiếc xe tải bán đồ ăn. Mồ hôi tủa ra từ bên dưới chiếc mũ của ông, chảy dọc xuống hai bên thái dương và gò má. Ông đột ngột dừng khựng lại khi nhìn thấy cái mũ và cái áo màu xanh dương đang biến mất đằng sau một căn lều. Thay vì đi theo, ông tiếp tục đi dọc bãi cỏ tới phía bên kia của căn lều. Gonzalez đi vào khoảng trống giữa hai căn lều. Cô ta cúi đầu xuống, có vẻ đang nhắn tin trên điện thoại, không để ý đến sự hiện diện của Faz. Faz đứng nghiêng nghiêng, như thể đang quan tâm đến các võ sĩ đấu vật, nhưng vẫn để mắt đến Gonzalez; giờ cô ta đã bỏ tay cầm điện thoại xuống và bước đi. Một người đàn ông đi vào khe trống ấy. Anh ta quay lưng lại phía đồng cỏ nên Faz không thể nhìn rõ mặt anh ta. Faz rút điện thoại ra, như thể định chụp ảnh các võ sĩ đấu vật, đổi hướng chụp của camera, và chỉnh góc chụp camera cho đến khi ông có thể nhìn thấy đằng sau mình – Gonzalez đang đứng nói chuyện với người đàn ông đó.

Faz đang định chụp một bức ảnh thì có người va vào ông, làm chiếc điện thoại bị lệch đi. “Xin lỗi.” Một chàng trai trẻ nói.

Faz mỉm cười. “Không sao.” Ông lại chỉnh chiếc điện thoại về phía khe trống giữa hai cái lều. Gonzalez và người đàn ông kia đã biến mất. Faz quay người lại, tìm kiếm. Gonzalez đang băng qua đồng cỏ về phía chiếc xe đang đỗ của cô ta. Có vẻ như cô ta đã nói xong điều cần nói với gã đàn ông kia, bất kể điều đó là gì đi chăng nữa. Mặc dù Faz muốn đi theo cô ta, nhưng ông cảm thấy đi theo người đàn ông kia còn quan trọng hơn, ông phải cố chụp được một bức ảnh và xác định được nhân dạng của anh ta. Ông quay trở lại chỗ những chiếc lều, nhưng lúc đầu ông không thấy người đàn ông đó đâu cả. Sau khi đi qua ba cái lều, ông nhìn thấy anh ta bước vào phía sau một căn lều nơi một người phụ nữ đang bán những chuỗi vòng và có hai đứa trẻ ngồi ở một cái bàn gần đó, xâu những hạt vòng vào một cái dây. Người đàn ông và người phụ nữ nói qua loa gì đó với nhau, nhưng Faz chỉ nhìn thấy góc mặt nghiêng của anh ta. Người đàn ông hôn người phụ nữ và cúi xuống hôn hai đứa trẻ. Rồi anh ta quay đi và biến mất đằng sau cái lều trước khi Faz có thể nhìn rõ mặt anh ta. Faz định đi theo, nhưng dừng khựng lại khi người đàn ông đó nhanh chóng quay lại, hình như là để trả lời một câu hỏi của người phụ nữ, và lần này Faz đã nhìn rõ mặt anh ta.

Anh ta đang đeo kính râm và đội mũ bóng chày, nhưng Faz chắc chắn mình nhận ra anh ta.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.