Faz đợi đến chín giờ mới gọi cho người đại diện của công đoàn và đề nghị được nói chuyện với một luật sư, đề phòng trường hợp ông cần đến họ. Sau đó, ông sắp xếp lịch khám với một bác sĩ tâm thần, hy vọng rằng ông ta sẽ tuyên bố tinh thần ông hoàn toàn bình thường và ông có thể quay trở lại với công việc, mặc dù ông biết mọi chuyện sẽ chẳng bao giờ dễ dàng đến thế. Sandy Clarridge, Giám đốc Sở Cảnh sát Seattle, vừa mới bày tỏ sự bênh vực đối với các sĩ quan cảnh sát của mình. Ông ta yêu cầu các cuộc điều tra sĩ quan cảnh sát phải được xử lý một cách nhanh chóng, và một sĩ quan cảnh sát được chứng minh là không phạm tội gì sẽ được phép trở lại chức vụ và công việc trong đội của mình.
Tuy nhiên, quá trình đó sẽ mất thời gian.
Ban đầu, Faz nghĩ rằng với tình hình của Vera hiện giờ thì việc ông bị đình chỉ lại là điều tốt nhất đôi với vợ chồng họ. Ông có thể ủng hộ tinh thần cho bà trong những lần thăm khám điều trị, nhưng Vera không phải kiểu người như thế. Bà nói với Faz họ đã có quá đủ sự thay đổi trong cuộc đời rồi. Bà không muốn có thêm sự thay đổi nào nữa. Bà nói điều tốt nhất đối với hai người họ là Faz cứ đi làm, để đầu óc bận rộn và có cảm giác cuộc sống có ý nghĩa. Bà nói nếu ông ở nhà thì hẳn ông sẽ phát điên lên.
Tuy nhiên, vào lúc này, ông không được lựa chọn nữa.
Ông ngạc nhiên khi nghe thấy tiếng gõ cửa. Ông không ngờ mình lại có khách. Khi ông ra mở cửa, Del đang đứng trên hàng hiên ngập nắng ở trước nhà ông. Anh mặc com-lê, đeo cà-vạt và đang trên đường đến văn phòng.
“Chào cậu.” Faz nói. “Cậu khỏe chứ?”
Del đưa cho Faz tờ báo buổi sáng, tháo kính râm ra và nhìn vào bên trong ngôi nhà. “Vera có nhà không?”
“Không. Mấy bà bạn đã đưa cô ấy đi chơi để giúp cô ấy khuây khỏa.”
“Chị ấy thế nào rồi?”
“Lúc thế này lúc thế kia.” Faz nói. “Cô ấy trở nên xúc động khi Antonio gọi điện hoặc nếu chúng tôi nói chuyện về tương lai. Tôi đang học cách chỉ sống cho hiện tại và đối mặt với từng ngày một.”
Del gật đầu. “Chị ấy đã sắp xếp ngày phẫu thuật chưa?”
“Ba tuần nữa kể từ hôm qua.”
“Lâu thế sao?”
Faz nhún vai. “Sau khi phẫu thuật cắt bỏ tuyến vú, ca bệnh của cô ấy sẽ được chuyển đến một hội đồng chuyên gia. Họ sẽ quyết định liệu trình điều trị tốt nhất, có lẽ là hóa trị, bác sĩ đã nói với chúng tôi như vậy. Nhưng cậu đích thân đến đây không phải để nói chuyện với tôi về Vera, đúng không?”
Del lắc đầu và hất đầu về phía tờ báo. “Anh đã đọc báo sáng nay chưa?”
“Tôi đang tránh nó đây.” Faz lủi lại khỏi cửa. “Vào nhà đi.” Del bước vào nhà, vẫn di chuyển một cách rón rén vì cái lưng đau, rồi đóng cửa lại. Anh đi theo Faz qua phòng khách và phòng ăn để vào trong bếp. Mùi bánh mì chuối vẫn phảng phất trong phòng, cùng với mùi cà phê mới pha.
“Bài báo ấy nằm trong mục tin tức đô thị. Nó nhắc đến vụ nổ súng vào một người đàn ông Mỹ Latin không có vũ khí, và có một bài bình luận nói là vụ việc này trái ngược hẳn với tuyên bố gần đây của Bộ Tư pháp rằng chúng ta đã có những tiến bộ đáng kể.”
“Đúng như tôi đã dự liệu.” Faz nói. Ông giơ bình cà phê lên. “Cậu muốn uống một tách không? Vera mới pha sáng nay đấy.”
“Vâng, tất nhiên rồi. Tại sao lại không chứ!”
Faz lấy ra hai cái cốc từ tủ bếp và rót đầy chúng, rồi đưa một cốc cho Del. “Tôi đã hy vọng rằng cả Gonzalez và Lopez đều là người Mỹ Latin nên ít nhất có thể ngăn cản các tờ báo bóng gió rằng vụ nổ súng này có mùi phân biệt chủng tộc.”
“Chuyện lại không bao giờ theo hướng đó, đúng không?”
“Đúng thế.”
Các bài báo đều có xu hướng gán việc nổ súng cho các cảnh sát da trắng, bất kể người nổ súng là ai. Faz hỏi: “Lưng cậu sao rồi?”
“À, khá hơn rồi. Tôi vẫn cần phải cẩn thận khi cử động trong một thời gian nữa, nhưng đỡ đau hơn nhiều rồi.”
“Cậu muốn ăn một miếng bánh mì chuối không?” Faz hỏi.
“Tốt hơn là tôi không nên ăn. Đối với bánh mì chuối của Vera, tôi có thể ăn hết cả ổ mất.” Del đi theo Faz tới một cái ghế ở bàn bếp. Tủ lạnh kêu ro ro và lách tách. Phía ngoài cửa sau, con chó [*]Golden Retriever của nhà hàng xóm sủa inh ỏi, và một chiếc đĩa ném Frisbee bay vèo qua sân nhà hàng xóm, ngay bên trên hàng rào.
Del nhấm nháp cốc cà phê nhưng Faz có thể nhận ra anh đang câu giờ. Cộng sự của Faz trông có vẻ căng thẳng, giống như con trai ông những lúc cậu định nói với ông rằng cậu đã làm một chuyện ngu ngốc.
“Có chuyện gì vậy?” Faz hỏi. “Cậu đến đây có phải vì chuyện tối qua không?”
“Sao anh lại hỏi thế?”
Faz nhún vai. “Tối qua có một điều khiến tôi cứ khó chịu không yên.”
“Điều gì vậy?”
“Pinnacle cứ hỏi đi hỏi lại rằng liệu tôi có chắc chắn là Gonzalez đã hét lên Súng! không, cứ như thể anh ta không tin tôi vậy. Không tin những gì tôi đang kể với anh ta.” Faz nhún vai. “Tại sao tôi phải nói dối chứ?”
“Anh sẽ không nói dối.”
“Điều đó khiến tôi tức điên lên. Cả đêm qua tôi cứ nghĩ mãi về chuyện đó.”
Del đặt cốc của mình lên bàn. “Sáng nay Billy đã gọi điện cho tôi.” Anh nói. “Có vẻ như, câu chuyện anh kể và câu chuyện Gonzalez kể không khớp với nhau.”
“Tôi cũng đoán thế. Billy đã nói gì?”
“Anh ấy nói Gonzalez khai với các điều tra viên FIT rằng cô ta muốn có một đội SWAT yểm trợ hai người trong việc thẩm vấn Lopez – cô ta lo cậu ta có thể có súng và mọi chuyện có thể trở nên tồi tệ. Cô ta nói anh đã bảo rằng việc gọi đội SWAT là không cần thiết.”
Faz cau mày. “Thì đúng thế mà. Ý tôi là, không cần thiết phải gọi đội SWAT. Đó chỉ là một cuộc thẩm vấn không giam giữ. Nhưng cô ta cũng không khăng khăng đòi gọi họ đến.”
“Ý cô ta là đáng lẽ anh không nên coi đó là một cuộc thẩm vấn không giam giữ.”
Faz lắc đầu. “Cậu không thấy chuyện này thật trớ trêu sao – họ lo chúng ta sử dụng vũ lực thái quá, vậy mà bây giờ lại hỏi liệu chúng ta có nên ập đến căn hộ của Lopez với xe tăng và súng trường tấn công không? Miệng họ thì cứ ra rả răn dạy chúng ta về vấn đề lạm sát cơ đấy.”
“Đúng là trớ trêu.”
“Chúng ta có một dấu vân tay trên mui một cái xe, Del ạ. Chúng ta không có bằng chứng đáng tin cậy để chứng minh rằng Lopez là thủ phạm trong vụ nổ súng hoặc cậu ta có vũ khí. Tất cả đều chỉ là suy diễn. Cậu ta có tiền sử mua ma túy, nhưng bán ma túy thì không, và cậu ta chưa từng có tiền án về những tội danh liên quan đến bạo lực.”
“Anh đang [*]bày cho thầy tu đọc kinh đấy, mục sư Faz.”
“Chúng tôi chỉ định thực hiện cuộc thẩm vấn một cách nhẹ nhàng thôi, nói chuyện với cậu ta, bảo cậu ta rằng chúng tôi chỉ đang tìm kiếm thông tin về vụ nổ súng, hỏi xem lúc ấy cậu ta có mặt ở khu vực đó không và liệu cậu ta có nhìn thấy hay nghe thấy gì không. Có lẽ chúng tôi có thể phát hiện ra cậu ta nói dối. Cậu và tôi đã làm thế hàng triệu lần rồi.”
“Tôi biết, và tôi đồng ý với anh, nhưng qua lời Gonzalez thì anh cứ như một gã cao bồi vậy. Qua lời cô ta, anh cứ như muốn hạ gục cậu Lopez đó.”
“Cao bồi ư? Tôi á? Chết tiệt, tôi thậm chí còn không thể trèo lên lưng ngựa.”
“Cô ta nói anh bảo với cô ta rằng vụ Rodgers là vụ án duy nhất mà chúng ta đang phải giải quyết và anh muốn kết thúc nó.”
“Cô ta nói thế sao?”
Del gật đầu.
“Chờ chút. Tôi có nói thế đâu nhỉ.” Faz nói.
“Nghe không giống giọng điệu của anh.”
“Tại sao tôi lại nói với cô ta rằng vụ Rodgers là vụ duy nhất mà chúng ta đang phải giải quyết chứ?”
“Tôi không nghĩ anh sẽ nói vậy.”
“Làm sao mà cô ta biết được?”
Del nhún vai. Tôi không biết
Faz ngồi thẳng người dậy, chú ý hơn đến vấn đề này. Nghi ngờ những hành động của ông là một chuyện. Đổ điêu cho ông lại là một chuyện khác. “Billy còn kể cô ta nói gì nữa không?”
“Billy nói Gonzalez khai với các điều tra viên FIT rằng cô ta đang định gõ cửa căn hộ và giới thiệu mình là cảnh sát của Sở Cảnh sát Seattle nhưng anh đã ngăn cô ta lại.”
“Đúng vậy. Tôi đã ngăn cô ta lại. Tôi đã nghe thấy ai đó nói tiếng Tây Ban Nha và nghĩ rằng tiếng nói đó phát ra từ bên trong căn hộ của Lopez. Giờ thì tôi nghĩ là không phải. Tôi nghĩ tiếng nói ấy phát ra từ căn hộ bên cạnh, từ căn hộ mà Lopez đã bước ra.”
“Theo lời Billy, trong căn hộ của Lopez không có ai cả.”
“Ừ, tôi biết. Đó là lý do tôi nghĩ tiếng nói ấy phát ra từ căn hộ bên cạnh. Billy còn kể với cậu cô ta nói gì nữa không?”
“Cô ta nói cô ta đang tập trung nhìn vào cánh cửa, còn anh đứng ở bên trái, đằng sau cô ta, để anh có thể quan sát hành lang.”
“Không đúng. Tôi đứng ở phía còn lại của cánh cửa, quay lưng về phía căn hộ kế bên, với mục đích là khi Lopez mở cửa căn hộ của cậu ta, tôi có thể nhìn thấy cậu ta và nhìn vào bên trong căn hộ, phòng trường hợp có ai đó ở đằng sau cậu ta.”
“Ôi chà, cô ta nói cô ta đang quay mặt vào cánh cửa và nghe thấy anh hét lên Súng! Cô ta nói đó là lý do cô ta bắn Lopez.”
“Tôi biết ngay là cô ta nói tôi hét lên từ Súng! mà.” Faz nói.
Del không trả lời. Anh nhấp ngụm cà phê, nhưng một lần nữa, anh chỉ dùng việc đó để lấp thời gian trống, để cho mình có việc gì đó mà làm thôi.
“Cậu nghĩ có thể tôi đã hét lên từ Súng! thật sao Del?”
“Không. Ý tôi là… Anh đã không làm thế đúng không?”
“Cậu lăn tăn cái gì?”
Del đặt cốc của mình xuống. “Nghe này. Tôi biết dạo này anh đang chịu nhiều căng thẳng vì chuyện xảy ra với Vera.”
“Cậu đang nghĩ đến khóa huấn luyện mà chúng ta đã tham gia và tự hỏi phải chăng sự căng thẳng trong tình huống ấy và sự căng thẳng vì bệnh tình của Vera đã khiến tôi nhớ nhầm những gì đã xảy ra.”
“Tôi đã nghĩ đến điều đó.” Del nói rồi nhanh chóng bổ sung thêm. “Nhưng tôi không nói gì với Billy cả. Anh cũng đã nghĩ về điều đó sao?”
“Dĩ nhiên tôi đã nghĩ về điều đó. Sao tôi có thể không nghĩ về điều đó cơ chứ?” Faz đặt cốc của mình xuống. “Vấn đề là thế này, Del. Lúc ấy tôi đang quay lưng lại với căn hộ bên cạnh. Tôi biết điều đó vì tôi đang nhìn ra ngoài ô cửa sổ đằng sau Gonzalez, và thấy những đám mây đen đang cuồn cuộn tràn tới. Tôi không thể nào nhìn thấy Lopez được. Tôi cũng nhớ đôi mắt Gonzalez trợn tròn như cái đĩa lót tách, và cô ta bước về phía tôi, giơ súng lên. Sao tôi có thể nhìn thấy cảnh tượng đó nếu tôi đang nhìn về hướng ngược lại chứ?”
“Đúng vậy.”
“Và, nếu tôi đang nhìn vào căn hộ bên cạnh khi Lopez đi ra ngoài, vậy thì chẳng phải sẽ phát sinh một câu hỏi khác sao?”
“Tại sao anh không bắn?”
“Chính xác.”
Del gật đầu nhưng anh cũng nhìn đi chỗ khác.
“Cái gì thế?” Faz hỏi.
“Nhân chứng đồng ý với cô ta.”
“Nhân chứng nào? Làm gì có nhân chứng nào. Chỉ có hai chúng tôi… Chờ đã, là người phụ nữ bên trong căn hộ phải không?”
Del gật đầu. “Tôi nghĩ vậy. Billy kể với tôi rằng một người phụ nữ đã nói cô ta nghe thấy một người đàn ông hét lên Súng! rồi một người phụ nữ hỏi “Sao anh lại nói là Súng? Sao anh lại nói là Súng?”
Faz ngồi ngả người ra sau, hít sâu một hơi, rồi chầm chậm thở ra. Ông suy nghĩ một lát. Rồi ông nói: “Không thể nào, Del à. Lúc ấy người phụ nữ đó đang la hét và khóc lóc, cô ta còn đang ôm một đứa trẻ trong vòng tay. Cả hai người họ đều hoảng loạn. Cô ta không thể nào nghe thấy gì hoặc chú ý đến thứ gì khác ngoài đứa trẻ.”
“Có thể là cô ta không nghe thấy gì hay chú ý đến thứ gì khác, nhưng Billy nói cô ta không khai với các điều tra viên FIT như vậy. Nghe này, Faz, Billy nói vì Bộ Tư pháp vẫn đang để mắt đến sở cảnh sát của chúng ta, nên chuyện này sẽ bị điều tra kĩ lưỡng cho đến khi tất cả chúng ta chán ốm nó thì thôi. Vì vậy tôi phải hỏi điều này, có thể nào anh đã nhầm lẫn không?”
“Cái gì cơ?” Faz hỏi.
“Như anh đã nói đấy, mấy ngày nay anh đang chịu nhiều căng thẳng.”
Faz không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. “Tôi không nói thế. Cậu nói đấy chứ.”
“Này, tôi chỉ đang hỏi thôi, Faz. Đừng bắn người đưa tin. Anh biết là dạo này tâm trí anh cứ lãng đãng và đó là điều có thể hiểu được.”
Faz không muốn trút giận lên Del. “Tôi không nhầm đâu, Del. Tôi không biết chuyện quái gì đang xảy ra, nhưng tôi không hề nhầm. Tôi không hét lên từ Súng! Tôi thậm chí còn không nhìn thấy khẩu súng nào.”
“Anh nhớ là Gonzalez đã nói chuyện với anh, cô ta đã nói gì?”
“Tôi không biết, Del. Bố khỉ, tôi không thể nghe được cái quái gì cả – tai tôi lúc ấy đang ong ong vì cô ta nổ súng ngay phía trên vai tôi. Khi tôi cuối cùng cũng nghe lại được, cô ta đang hỏi tôi có ổn không. Thế thôi. Anh có ổn không?”
“Anh có nói điều đó với Pinnacle không?”
“Có. Chẳng có lý do gì để không nói cả…” Faz ngừng lại. Ông đã hiểu ra ẩn ý. “Chết tiệt. Cô ta hẳn đã nói rằng tôi không nghe thấy người phụ nữ kia và tôi không nghe thấy cô ta hỏi tôi tại sao tôi lại hét lên Súng!”
Del gật đầu. “Billy cũng nói vậy đấy.”
Faz xoa đám chân râu lún phún trên cằm. “Sao cái chuyện chết tiệt này lại xảy ra với tôi vào thời điểm này chứ?”
“Tôi rất tiếc vì phải báo cho anh biết về nó.” Del nói. “Có lẽ nhân chứng cũng đã nhầm, giống như những gì chúng ta đã được học trong khóa huấn luyện đó. Có lẽ cô ta không hề nghe thấy những gì mà cô ta nói là mình nghe thấy, cô ta chỉ nghĩ là mình đã nghe thấy chúng mà thôi.”
“Hoặc ai đó đã mớm ý nghĩ đó cho cô ta.” Faz nói.
“Gonzalez là người đầu tiên nói chuyện với cô ta.”
“Gonzalez đã nói gì?”
“Tôi không biết. Lúc ấy tôi đang ở ngoài hành lang, còng tay Lopez và tìm khẩu súng. Khi tôi đi vào trong, Gonzalez đang nói chuyện với người phụ nữ ấy bằng tiếng Tây Ban Nha, nhưng tôi khá chắc chắn cô ta đang hỏi người phụ nữ ấy tên của thi thể ngoài hành lang.”
“Có lẽ vậy, nhưng cũng có thể cô ta đã hỏi người phụ nữ kia điều mà cô ta muốn người phụ nữ kia nhớ. Anh biết chứ? Chị có nghe thấy một người đàn ông hét lên từ Súng! không?”
Faz gật đầu. “Del à, nếu cô ta làm vậy thì không phải là cô ta đang nhớ nhầm những gì đã xảy ra. Cô ta đang nói dối, và cô ta đang dẫn dắt một nhân chứng nói dối để hỗ trợ cho lời khai của cô ta.”
“Vấn đề là: Tại sao?” Del nói. “Để bảo vệ sự nghiệp của cô ta ư?”
“Có thể.” Faz nói. “Tôi không biết nữa, nhưng tôi chắc chắn sẽ cố gắng tìm hiểu xem.”