Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Tracy biết khâu hậu cần sẽ là khó khăn lớn nhất của các điều tra viên CSI. Họ không thể chỉ việc cắm một ngọn đèn vào một ổ điện treo ở một trong những cái cây. CSI có xe phát điện chuyên dụng, nhưng họ không có cách nào để đưa chiếc xe ấy vào khu vực huyệt mộ – giờ Tracy đã coi cái hố đó là một huyệt mộ. Lựa chọn duy nhất của CSI là kéo những cái máy phát điện di động tới hiện trường, một quá trình khó khăn và tốn kém thời gian. Khi đã chuẩn bị xong xuôi, các điều tra viên mở rộng chu vi khu vực mà Pryor đã đánh dấu bằng dải băng phong tỏa hiện trường màu vàng. Bất cứ ai bước vào khu vực này đều được yêu cầu ký vào một tờ giấy theo dõi người ra vào. Tiếp theo, họ dựng một cái lều bên trên huyệt mộ, và gắn các ngọn đèn vào cái khung bên trong lều, cung cấp đủ ánh sáng để soi chiếu huyệt mộ như một cuộc khai quật khảo cổ để tìm kho báu.

Giá mà đây chỉ là một cuộc khai quật khảo cổ như vậy.

Trong lúc làm tất cả những việc này, CSI cố gắng không gây xáo trộn mọi thứ trên những con đường mòn dẫn tới cái hố, giống như Tracy và Pryor lúc nãy. Kaylee Wright tới và hợp tác với các điều tra viên CSI để dùng dải băng đỏ chăng lại lối đi dẫn tới huyệt mộ mà Katie Pryor đã tạo ra khi trước. Bất cứ ai vượt qua dải băng đó sẽ phải làm đơn giải trình. Đây là một cách để ngăn các sếp lớn đến quá gần hiện trường vụ án. Tuy nhiên tối nay các sếp lớn sẽ không phải là một vấn đề đáng quan ngại, bởi vì đa số bọn họ còn đang đổ xô đến vụ nổ súng liên quan đến cảnh sát ở khu South Park.

Sau khi đã chăng lại lối đi, Wright dùng một ngọn đèn công suất lớn để kiểm tra khu vực xung quanh huyệt mộ, những con đường mòn dẫn đến nó, và những con đường chính ra vào công viên. Cô đang cố gắng tìm ra các vết tích, các dấu chân đến và đi khỏi cái hố, các dấu vết của việc đổi hướng đột ngột hoặc một cuộc giằng co, chẳng hạn như cây cỏ bị giẫm lên và đất bị xới tung. CSI cũng sẽ chụp vô số bức ảnh và đổ khuôn bất cứ dấu giày nào mà họ tìm thấy nếu có thể.

Sau khi Katie Pryor cung cấp dấu giày của mình để làm căn cứ loại trừ, Tracy bảo cô ấy về nhà. Pryor đã phản đối, nhưng vì bây giờ đã có Kins, và người mất tích giờ có thể đã trở thành nạn nhân của một vụ án mạng, Pryor không nhất thiết phải có mặt ở đây nữa, mặc dù đó không phải là lý do Tracy bảo cô ấy về nhà. Cô bảo Pryor về nhà là để cô ấy được ở bên gia đình của cô ấy.

Kelly Rosa đến và nhanh chóng leo xuống một cái thang cùng với một sĩ quan phụ trách việc chụp ảnh của CSI để ghi lại hình ảnh của cái hố và vị trí thi thể ở dưới đó. Tuy nhiên, việc đầu tiên mà Rosa làm là xác nhận rằng nạn nhân đã tử vong và xác định nhân dạng của người chết. Tiếp theo, bà vẽ phác vị trí của thi thể dưới cái hố. Sau khi chụp ảnh hiện trường, Rosa chuyển sang phân tích xem liệu Kavita Mukherjee là nạn nhân của một vụ án mạng hay đây chỉ là một tai nạn không may, hoặc có phải cô đã tự kết liễu mạng sống của mình hay không.

Mặc dù có rất đông cảnh sát và chuyên viên pháp y nhưng khi công việc này diễn ra, khu vực hiện trường cực kỳ tĩnh lặng, như thể bầu không khí u buồn đã phủ trùm xuống khu rừng, chỉ nghe thấy tiếng vo vo của máy phát điện và thi thoảng một tiếng thì thầm khe khẽ.

Tracy nghe thấy tiếng bước chân. Cô và Kins bèn rời khỏi cái hố và gặp Kaylee Wright trên con đường được chỉ định. Wright là một chuyên gia phân tích tội phạm cấp cao, cô ấy trạc tuổi và có chiều cao tương đương Tracy, nhưng có mái tóc sẫm và nước da sẫm hơn Tracy. Cô ấy mang theo một cái bút chì cùng một tập giấy có dòng kẻ màu xanh để ghi lại kích cỡ và hình dạng của từng dấu chân được tìm thấy. Khuôn mặt cô ấy vẫn giữ vẻ điềm tĩnh của một chuyên gia giàu kinh nghiệm, chẳng tiết lộ mấy về những phát hiện của mình. Cô ấy thì thào nói: “Tôi chưa thể khẳng định rõ ràng điều gì.”

“Nhưng cô đang thu hoạch được thứ gì đó.” Tracy nói. Vì đã quá hiểu Wright nên cô có thể suy ra được như vậy.

Wright cau mày. “Có lẽ. Tôi đã sục sạo khắp hai con đường chính.” Cô ấy kiểm tra những ghi chép của mình. “Đường Coyote và đường Trillium.” Cô ấy di bút chì trên một tấm bản đồ đường đi để chỉ ra vị trí của hai con đường ấy và con đường mòn nối chúng với cái hố trên mặt đất. “Tôi chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ nói điều này ở Seattle, nhưng cả một tuần dài nóng nực và không có mưa khiến tôi khó mà tìm được dấu chân nào rõ ràng. Thường thì có những quãng thời gian trong ngày – sáng sớm và chiều muộn chẳng hạn – trong không khí sẽ có đủ độ ẩm để đế giày để lại một dấu vết. Tôi không tìm thấy gì nhiều. Tôi có thể nói rằng có nhiều người đã đi qua đây, vài người còn cưỡi ngựa.”

“Còn nạn nhân thì sao? Cô có tìm thấy bất cứ dấu giày nào của cô ấy gần cái hố không?” Tracy hỏi. Wright lắc đầu. “Không. Và mẫu đế giày của cô ấy khá đặc trưng – một loại giày dạo phố đế bệt. Nếu nó ở quanh đây, tôi sẽ nhận ra nó.”

“Không phải là loại giày mà người ta mang khi đi bộ trong một công viên rậm rạp cây cối.” Kins nói.

“Vâng. Không phải.” Wright loạt soạt lật giở tập giấy của mình và chỉ cho họ thấy hình ảnh mà cô đã vẽ về loại giày đó. “Nó là giày của hãng American Rag. Hai người thấy mẫu hoa văn đế giày này có đặc biệt không?”

Tracy thấy đúng là như vậy – phần đế từ mũi giày đến gót giày có bốn hình gần như là hình vuông. Và có tám hình vuông chằn chặn. “Và cô không tìm thấy mẫu hoa văn đế giày này ở bất kỳ đâu dọc theo con đường mòn dẫn tới cái hố hoặc xung quanh nó?” Cô hỏi, hy vọng rằng điều đó có nghĩa là cái xác đã bị người khác mang đến đây.

Wright lắc đầu. “Trên con đường mòn hoặc xung quanh cái hố đều không có. Tuy nhiên, tôi đã tìm thấy dấu giày này trên cả hai con đường Trillium và Coyote, điều đó cho thấy cô ấy đã đi về hướng này.”

“Vậy là chúng ta biết cô ấy đã đi bộ vào công viên.” Kins nói.

“Ít nhất là một đoạn đường.” Wright nói.

“Ý cô là gì?” Tracy hỏi.

“Đoạn còn lại thì cô ấy chạy.”

“Cô ấy đang bị đuổi theo à?” Tracy hỏi.

Wright lắc đầu. “Lúc đầu thì cô ấy đi bộ, nhưng đến một thời điểm, căn cứ vào sải bước dài hơn, tôi đoán cô ấy bắt đầu chạy. Thế rồi cô ấy dừng lại. Tôi thấy các dấu chân của cô ấy trên con đường quay về mọi hướng. Tôi không tìm thấy những dấu chân khác chỉ ra việc cô ấy đang chạy trốn ai đó.”

“Nhưng cô ấy đã dừng lại và đang, nói thế nào nhỉ, xoay một vòng tròn?”

“Có vẻ là vậy.”

“Có thể cô ấy bị lạc.” Kins nói. “Có thể cô ấy đang cố xác định phương hướng.”

Tracy lắc đầu. “Aditi nói họ biết rõ công viên này. Chắc là cô ấy nghĩ mình đã nghe thấy tiếng gì đó.” Tracy nói. “Chắc đó là lý do khiến cô ấy bỏ chạy. Có thể cô ấy đã nghe thấy tiếng gì đó và cất bước chạy, rồi dừng lại… để lấy hơi hoặc nhìn quanh xem có ai đuổi theo mình không.”

“Nhưng cô không tìm thấy bất cứ dấu chân nào cho thấy có ai đó đang đuổi theo cô ấy mà.” Kins nói.

“Đúng vậy. Và chỉ có một loại dấu chân này thôi khi cô ấy dừng lại và xoay tròn.”

“Nhưng quanh chu vi của cái hố không có dấu chân nào?” Tracy hỏi lại để làm rõ vấn đề.

“Không có dấu chân của cô ấy.”

“Cô đã nghĩ sẽ tìm thấy dấu chân của cô ấy ở đó, đúng không?” Tracy thúc giục.

“Đúng, nếu cô ấy đi bộ hoặc chạy tới đó. Ngay cả khi cô ấy ngã xuống cái hố, tôi nghĩ mình sẽ tìm thấy một dấu giày hoặc một phần của dấu giày ở đâu đó xung quanh miệng hố. Chẳng hạn, tôi đã tìm thấy dấu giày của Katie Pryor nơi cô ấy giẫm vào cái hố và bị hụt chân, và tôi cũng tìm thấy cả dấu giày của cô nữa. Tôi còn tìm thấy một dấu giày đế bệt, nhưng chỉ một phần thôi. Tôi không chắc nó có giúp ích được gì không.”

“Vậy từ việc không có dấu giày của cô ấy gần cái hố, có thể suy luận được rằng mặc dù có thể cô ấy đã đi vào trong công viên, và đến một lúc nào đó bắt đầu chạy, vì bất cứ lý do gì, nhưng cô ấy đã không đi hoặc chạy tới cái hố.” Kins nói.

“Không có bằng chứng nào cho thấy cô ấy đã làm vậy.” Wright nói.

“Vậy là chúng ta có thể loại trừ khả năng cô ấy ngã xuống hố trong lúc chạy.” Tracy nói.

“Không có bằng chứng nào chỉ ra điều đó.” Wright nói. “Chỉ riêng việc đó thôi thì cũng không chứng tỏ được gì nhiều, nhưng nếu Kelly xác định được rằng nạn nhân không chết vì ngã xuống hố, vậy thì việc không tìm thấy dấu giày của cô ấy chắc chắn sẽ củng cố cho khả năng cô ấy bị giết ở một nơi nào khác trong công viên và thi thể của cô ấy bị ném xuống cái hố đó.”

Kins liếc nhìn Tracy. Cô biết anh đang nghĩ rằng nếu Wright nói đúng, kẻ sát nhân hẳn phải biết đến sự tồn tại của cái hố chứ không phải vô tình tìm ra nó trong lúc kiếm chỗ để ném cái xác. Điều đó cũng có nghĩa là họ có thể không có cơ hội để tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. Bellevue sẽ nghiễm nhiên giành thẩm quyền điều tra vụ này.

Wright lại xoay người, lần này là hướng về phía cái lều sáng trưng. “Tôi đã xem xét kĩ các cành cây che phủ cái hố. Tôi không thấy chúng có vết gãy nào – ngoài những vết do Pryor gây ra khi cô ấy ngã xuống. Tôi cũng không tìm thấy bất cứ sợi tóc hay sợi xơ vải nào. Và Kelly nói quá trình kiểm tra sơ bộ quần áo của người chết cũng không phát hiện một vết rách hay vết thủng. Tôi muốn xem xét kĩ hơn, bằng kính lúp, và tôi cũng muốn xem xét các cành cây dưới ánh sáng tự nhiên trước khi đi đến bất cứ kết luận nào.”

“Ý cô là nếu cô ấy ngã xuống cái hố, cô nghĩ mình sẽ tìm thấy bằng chứng cho việc đó?” Kins nói.

Wright gật đầu. “Hiện tại, tôi chưa tìm thấy bằng chứng nào cả.”

“Vậy là cô mong tìm thấy những bằng chứng giống như những bằng chứng cho thấy Pryor sẩy chân ngã xuống hố.” Kins nói.

“Chắc chắn rằng một người khỏe mạnh sẽ tóm vào bất cứ thứ gì ở quanh họ để cố ngăn mình bị rơi xuống hố – chúng ta sẽ tìm thấy những cành cây gãy và những chiếc lá bị xáo tung lên.”

“Ngược lại, nếu ai đó ném một cái xác xuống hố, họ có thể cẩn thận gạt các cành cây để đảm bảo rằng bề mặt cái hố không có vẻ bị xáo trộn.” Tracy nói.

“Ít nhất đó là một giả thuyết cơ sở.” Wright nói.

“Vậy thì kẻ thủ ác phải biết ở đó có cái hố.” Kins lặp lại. “Điều đó chứng tỏ hắn quen thuộc với công viên này. Có dấu vết nào cho thấy có kẻ đã quay lại để cố gắng lấp cái hố không?”

“Không có dấu vết nào chỉ ra điều đó.” Wright nói.

Tracy hất đầu về xấp giấy trong tay Wright. “Còn điều gì đáng chú ý không?”

Wright lắc đầu. “Hiện tại thì không, nhưng, xin nói lại một lần nữa, tôi muốn xem xét lại mọi thứ dưới ánh sáng ban ngày. Các con đường đã có quá nhiều người qua lại và bóng tối không giúp được gì cho chúng ta cả. Như đã nói, tôi tìm thấy vô số dấu chân lộn xộn của những người đi dạo, chạy bộ, và vết móng guốc của ngựa, nhưng chẳng có gì rõ ràng cả.”

“Không có dấu vết nào chỉ ra rằng ai đó hoặc nhóm người nào đó đã mang một thi thể tới đây ư?” Tracy hỏi.

“Chưa thấy.”

“Vậy, những gì chúng ta có chính là những gì chúng ta không có.” Tracy nói. “Chúng ta không có những cành cây gãy hoặc những đám lá bị giẫm nát để chỉ ra rằng nạn nhân bị ngã xuống hố. Chúng ta không có sợi tóc rụng hay sợi xơ vải nào bị mắc lại, và chúng ta không có dấu giày của nạn nhân ở gần cái hố.”

“Tất cả đều đúng.” Wright nói.

“Nhưng chúng ta có dấu chân của nạn nhân trên những con đường được khoanh vùng, chỉ ra rằng cô ấy tự đi vào công viên và đến một lúc nào đó thì bắt đầu chạy về phía này.”

“Chính xác.” Wright nói.

“Có lẽ cô ấy đang định gặp ai đó, một người cũng biết rõ công viên này như cô ấy.” Kins nói.

Tracy nghĩ đến Aditi.

“Sáng mai tôi sẽ quay lại để kiểm tra mọi thứ dưới ánh sáng ban ngày.” Wright nói. “Chúng ta giữ được hiện trường trong bao lâu?”

“Đến chừng nào chúng ta cần.” Chí ít Tracy hy vọng như vậy. Cô nhìn vào cái lều, và trong ánh đèn sáng trưng, cô nhìn thấy một người đàn ông có vẻ dạn dày kinh nghiệm mặc đồng phục của Cảnh sát Bellevue màu xanh hải quân đang nói chuyện với một điều tra viên CSI. Điều tra viên CSI nhìn quanh rồi thấy Tracy và Kins. Anh ta bèn chỉ tay về phía họ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.