Tami Peterson sống ở khu Capitol Hill nhưng cô ta nói với Tracy rằng cô ta sẽ gặp họ tại một quán rượu ở góc đường gần đó có tên là Stumbling Monk. Nghe giọng cô ta có vẻ trẻ trung và nhiệt tình, tràn đầy sự hứng khởi, và không có chút gì là sợ sệt việc gặp gỡ các điều tra viên. Tracy và Kins hy vọng Peterson có thể giúp họ hiểu rõ hơn về hẹn hò ngọt ngào, cung cấp cho họ những thông tin mà họ có thể sử dụng nếu Shea không muốn nói chuyện với họ, hoặc nếu anh ta nói dối. Họ càng biết nhiều, hoặc Shea nghĩ họ biết nhiều, họ càng dễ dàng đẩy anh ta ra khỏi vùng an toàn.
Peterson đã dùng nghĩa đen khi miêu tả rằng Stumbling Monk là một quán rượu ở góc đường. Tòa nhà một tầng xây bằng gạch ấy có cửa quay mặt ra điểm giao cắt giữa đường Olive Đông và đại lộ Belmont Đông, ngay bên trên cánh cửa là một tấm biển có hình một tu sĩ hói đầu và những thùng bia. Kins kéo mở một cánh cửa gỗ rắn chắc với những cái chốt và bản lề bằng sắt mô phỏng một tu viện thời Trung cổ. Cách bài trí bên trong quán rượu thật mộc mạc. Nửa tá chiếc ghế chân cao kê dọc theo một quầy bar bằng gỗ nứt nẻ và xước xát. Đáng chú ý là không có những chiếc ti-vi với tiếng trò chuyện oang oang dai dẳng. Một cái giá sách chứa những quyển sách bìa mềm sờn mòn và những bàn cờ. Có một nhúm người ngồi trên những chiếc ghế quầy bar hoặc ở các bàn và lô riêng, nhấm nháp bia Bỉ – khách hàng có thể lựa chọn đồ ăn thức uống từ một danh sách viết tay trên một tấm bảng trắng.
Tracy nhìn thấy Peterson đang đứng dậy từ một lô riêng để chào đón họ. Trông cô ta giống như trong bức ảnh công sở được đăng trên bài báo ấy – cặp kính đen, quần jean xanh, xăng đan, và một cái áo không tay màu trắng. Ba người họ tự giới thiệu mình, rồi Tracy và Kins ngồi vào bàn, đối diện với cô ta. Peterson có một cốc cà phê đen trên bàn và một chiếc laptop đang mở.
“Nơi này thật thú vị.” Kins nói, ngắm nhìn một chiếc xe đạp kiểu cổ đậu trên nóc một cái tủ ở góc phía trong của quán.
“Tôi thường đến đây để viết lách.” Peterson nói. “Nó giúp tôi có một khoảng thời gian rời khỏi căn hộ của mình và ít nhất khiến tôi có cảm giác mình đã ra ngoài cả ngày.”
“Cô viết gì vậy?” Tracy hỏi.
“Bất cứ thứ gì ra tiền. Chủ yếu là các bài báo tự do, nói về những vấn đề xảy ra ở địa phương. Và, vâng, tôi là một trong những người đang viết một cuốn tiểu thuyết.”
“Cô đã có tác phẩm nào được xuất bản chưa?” Tracy hỏi.
“Tôi vẫn chưa viết xong.” Peterson nói. “Tôi là chúa lề mề. Đó là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn.” Cô ta nhún vai và nhấp ngụm cà phê. “Biên tập viên của tôi nói rằng anh chị quan tâm đến bài báo mà tôi viết về hẹn hò ngọt ngào. Bài báo đó được đăng gần hai tháng trước.”
“Chúng tôi muốn hỏi cô vài câu về nghiên cứu của cô.” Kins nói.
“Tôi đã giả làm một cục cưng ngọt ngào.” Peterson mỉm cười. “Tôi có thể hỏi tại sao anh chị lại quan tâm đến vấn đề này không? Cả hai anh chị đều đeo nhẫn cưới, vì vậy tôi cho rằng chẳng ai trong hai người hứng thú vời chuyện tạo một hồ sơ, mặc dù điều đó không ngăn được vài gã đàn ông làm vậy.”
Tracy và Kins mỉm cười đáp lại. “Chúng tôi đang điều tra một vụ án – một cô gái trẻ có vẻ đã hẹn hò kiểu này.” Tracy nói. “Và chúng tôi muốn tìm hiểu thêm về hình thức hẹn hò này. Đọc bài báo của cô, chúng tôi có cảm giác cô đã bỏ vào đó nhiều thời gian và công sức.”
“Án mạng ư?” Peterson hỏi. Cô gái trẻ này đã tự thực hiện cuộc nghiên cứu của mình, và Tracy có thể thấy bản năng của một phóng viên đang trỗi dậy bên trong cô ta. Cô ta sẽ lên mạng ngay giây phút họ rời đi, cố gắng tìm hiểu xem có người nào vừa mất mạng, rồi sau đó cô ta sẽ cố tìm hồ sơ của người đã khuất.
“Vâng, nhưng chúng tôi không có thông tin gì về việc vụ án mạng ấy có liên quan đến dịch vụ hẹn hò ngọt ngào hay không. Chúng tôi chỉ đang bắt đầu điều tra thôi.”
“Nhưng cô ấy có một hồ sơ trên trang web hẹn hò và cô ấy đang hẹn hò với những người đàn ông qua hồ sơ ấy?”
“Đó là điều chúng tôi được nghe.” Tracy nói. “Từ giọng điệu bài báo của cô, tôi có cảm giác cô không thích cái hình thức hẹn hò ngọt ngào này.”
“Chị muốn nói đến cái dòng tôi viết về việc nó hứa hẹn một chiếc Ferrari nhưng hầu hết chỉ có Kia? Tôi nghĩ tôi chỉ đang bóng gió thôi.”
“Chúng tôi hiểu lời bóng gió của cô.” Kins nói, đáp lại nụ cười của Peterson. “Chúng tôi là những điều tra viên được huấn luyện kĩ càng.”
“Thành thật mà nói, tôi thấy toàn bộ chuyện này thật đáng buồn. Vài cô gái mà tôi nói chuyện cùng coi chuyện này như là khoảnh khắc [*]Người đàn bà đẹp của họ – chị biết bộ phim đó chứ, có Julia Roberts đóng ấy?”
Tracy có biết bộ phim đó, và nghĩ rằng chuyện một cô gái điếm và một triệu phú phải lòng nhau rồi sống hạnh phúc trọn đời thật quá đỗi viển vông.
“Và không phải cuộc hẹn hò nào cũng có kết quả như thế.” Kins nói với sự ngạc nhiên giả bộ. “Sốc quá nhỉ!”
“Tôi chắc chắn vài bố già mật ngọt tự nhủ rằng họ đang giúp những cô gái ấy đạt được ước mơ, rằng họ là những người chỉ đường dẫn lối hay đại loại thế” Cô ta lại nhún vai, như một thói quen. “Anh có thể tự nói với mình bất cứ điều gì anh muốn nghe và tôi đoán là cuối cùng anh sẽ bắt đầu tin vào điều đó, ít nhất là một phần. Những người đàn ông khác mà tôi nói chuyện cùng thì thực tế hơn. Họ tự nhủ rằng ít nhất họ không thuê một cô gái điếm.”
“Còn các cô gái thì lý luận thế nào về việc này?” Tracy hỏi. “Những người không sống trong giấc mộng Người đàn bà đẹp ấy?”
“Đó chính là điều đáng buồn. Vài cô gái nói với tôi rằng họ nghĩ họ đang bị lợi dụng, nhưng ít nhất họ được trả tiền. Vài người nói số tiền ấy giúp họ tăng thu nhập, vài người nói họ vẫn đang đi học và cần tiền để trang trải các chi phí.” Peterson lại nhún vai, lần này kèm theo một cái cau mày. “Theo quan điểm của tôi, tất cả mọi người đều đang lợi dụng nhau, và ai cũng nghĩ mình là người chiến thắng. Nhưng chẳng ai thực sự chiến thắng cả.”
“Các trang web này nói rằng những người phụ nữ ấy đang kiếm được số tiền lên đến ba nghìn đô la một tháng hoặc nhiều hơn nữa.” Tracy nói. “Tôi đoán cô đã thấy điều đó là không đúng.”
“Các trang web ấy nói rất nhiều thứ.” Peterson ngồi ngả ra sau. “Tôi không biết nữa. Có lẽ vài người kiếm được chừng đó tiền thật, nhưng tôi không thể xác minh được, và phần lớn những người mà tôi nói chuyện cùng về cơ bản chỉ kiếm được đủ tiền để chi tiêu thôi. Tôi thì nghĩ như thế này – có bao nhiều người đàn ông đủ khả năng chi ba nghìn đô la một tháng cho một cô bạn gái chứ?” Cô ta nói. “Theo nghiên cứu của tôi, một người đàn ông có thể thuê một cô gái điếm thực sự xinh đẹp với số tiền bốn đến năm trăm đô la. Vì thế nếu chuyện đó xảy ra thật thì tôi cá rằng cũng không nhiều.”
“Tại sao những trang web hẹn hò kiểu thế lại hợp pháp nhỉ?” Kins hỏi. “Cô có tìm được thông tin gì liên quan đến vấn đề tại sao chuyện này không bị coi là hoạt động mại dâm không? Cái việc dùng tiền để mua tình dục trong hình thức hẹn hò này dường như khá rõ ràng.”
“Các trang web này che mắt được các cơ quan hành pháp địa phương bởi vì họ nghiêm cấm bất cứ thỏa thuận cụ thể nào liên quan đến vấn đề đổi tình dục lấy tiền. Theo những gì tôi được nghe từ các sĩ quan cảnh sát phòng chống tệ nạn xã hội, để được coi là hoạt động mại dâm thì giữa hai đối tượng phải có một thỏa thuận rõ ràng được thực hiện ngay lập tức, hoặc chẳng bao lâu sau khi đạt được thỏa thuận. Những trang web tự gọi mình là trang web hẹn hò này nói rằng họ đang đem đến những người bầu bạn và tình dục không phải là động cơ đầu tiên.”
“Nhưng nó là một động cơ…” Tracy nói. “… theo kinh nghiệm của cô, phải không?” Bài báo chỉ ra rằng trong buổi hội thảo ở Los Angeles, có hai người đàn ông đã tiếp cận Peterson, họ muốn cô cùng đi với họ sang một khách sạn bên kia đường và tham gia một cuộc làm tình tập thể.
“Theo nghiên cứu của tôi, tình dục chiếm một vai trò quan trọng trong gói dịch vụ này. Nó luôn được đề cập đến. Có thể họ còn thỏa thuận về những vấn đề khác nữa, nhưng vấn đề tình dục chắc chắn được nêu ra.”
“Các chủ trang web nói gì về điều đó?” Tracy hỏi.
“Họ nói vấn đề tình dục luôn được đưa ra để thỏa thuận khi hai người bước vào một mối quan hệ và bắt đầu hẹn hò, nhưng họ không bắt buộc phải quan hệ tình dục trừ phi anh ta hay cô ta muốn.” Peterson nở một nụ cười ủ rũ. “Đồng thời, các trang web này cho những người phụ nữ biết trước rằng đây là những mối quan hệ không phức tạp và không ràng buộc. Họ không mong đợi hay hoan nghênh tình yêu. Vì vậy… không có tình yêu, chỉ có tình dục, và phụ nữ được trả tiền. Anh chị thấy điều đó thế nào?”
“Ai đăng ký trên những trang web này?” Tracy hỏi.
“Không có cách nào để biết chắc chắn.” Peterson nói. “Tất cả mọi thứ đều được giữ bí mật; phụ nữ được khuyến khích sử dụng tên giả và hồ sơ giả, và tôi chắc chắn đàn ông cũng làm vậy. Có quá nhiều điều giả dối, và thành thực mà nói, cả sự ngu ngốc nữa. Hãy nghĩ đến cảnh những cô gái mười chín tuổi chui vào trong xe với những người đàn ông mà mình không hề biết gì, ngay cả tên thật. Tất cả những gì họ biết là những điều họ đọc được trên hồ sơ. Và thường thì họ không nói với bất cứ ai về việc họ đang làm bởi vì họ quá xấu hổ.”
“Và có lẽ phần lớn những gì được đưa lên mấy trang web hẹn hò kiểu này đều là vớ vẩn.” Kins nói.
Peterson ngả người về đằng trước, sôi nổi. “Tôi đã phỏng vấn một chuyên gia tâm lý để viết bài báo này, và bà ấy nói những mối quan hệ kiểu này gợi nhắc đàn ông nhớ đến quãng thời gian tự do trong cuộc đời họ, khi họ còn trẻ trung và đang hẹn hò. Có điều lúc này những người đàn ông đó có tiền, có quyền. Họ kiểm soát tình hình và có thể chèo lái mối quan hệ theo những hướng mà hồi trước họ không thể làm được. Bà ấy nói kết quả đó là một sự mất cân bằng trầm trọng về quyền lực. Độ tuổi trung bình của những người đàn ông sử dụng các trang web này là bốn mươi lăm. Độ tuổi trung bình của phụ nữ là hai mươi sáu. Bà ấy nói ở cái thế giới các trang web hẹn hò này còn có sự mất cân bằng về giới tính và có thể cả sự mất cân bằng về tầng lớp và chủng tộc nữa, điều này đặt ra câu hỏi liệu các cô gái đó có thực sự ưng thuận, hay họ chỉ đang quá cần tiền vì vừa mất việc, không thể trả tiền thuê nhà, hoặc nhận thấy họ không thể biến ước mơ của mình thành hiện thực nếu cứ mãi làm việc bán thời gian ở Starbucks với đồng lương tối thiểu.” Peterson nhún vai. “Ai cũng muốn đổ lỗi cho phụ nữ và tẩy trắng cho cánh đàn ông, trong khi thực sự thì những gã đàn ông đó cũng sai trái ngang bằng, nếu không muốn nói là hơn, so với những người phụ nữ đó.”
Tracy liếc nhìn Kins nhưng anh lờ cô đi.
Peterson nói: “Tôi phải nói với anh chị điều này, tôi chưa bao giờ mong chờ việc mình sẽ nói chuyện với các điều tra viên án mạng khi tôi kết thúc bài báo của mình theo cái cách mà tôi đã làm, nhưng tôi nghĩ chuyện này cũng không khiến tôi ngạc nhiên.”
“Cô đã kết thúc bài báo đó như thế nào?” Kins hỏi.
“Mạng Internet là một nơi nguy hiểm.” Peterson nói, không nhìn vào màn hình máy tính của mình. “Ta có thể lên mạng và bảo vệ danh tính của mình, tuy nhiên, người mà ta đang nhắm đến cũng có thể làm vậy. Đó có thể là một trò chơi chết người.”