Tracy gọi điện đến sân bay SeaTac khi cô và Kins lao như bay từ gara tới đường cao tốc, đèn hiệu trên chiếc xe công vụ của họ lấp lóe liên tục. Chuyến bay số hiệu 48 của hãng hàng không British Airways đến sân bay Heathrow của London có lịch khởi hành vào lúc bảy rưỡi tối, Aditi và Rashesh Banerjee đã được phát thẻ lên máy bay. Điều đó có nghĩa là Tracy và Kins phải đến sân bay nhanh hết mức có thể, họ chắc chắn sẽ làm được điều đó vào thời điểm này của buổi tối với ánh đèn hiệu nhấp nháy dẹp đường giúp họ, nhưng có lẽ lúc họ đến nơi thì Aditi và Rashesh đã lên máy bay.
“Không biết chúng ta có đến kịp không.” Kins nói khi anh đổi làn và tăng tốc. “Hãy gọi điện cho Cảng vụ Seattle và đề nghị họ giữ chân hai người đó.”
Cảng vụ Seattle có một lực lượng cảnh sát ở sân bay. Tracy gọi điện thoại, tự giới thiệu mình rồi cung cấp tên của Aditi và Rashesh Banerjee cũng như thông tin chuyến bay của họ và đề nghị lực lượng an ninh ở sân bay giữ chân họ.
Hai mươi phút sau, khi Tracy và Kins tới nơi, họ nhanh chóng di chuyển tới khu văn phòng của Sở Cảnh sát Cảng vụ Seattle trên tầng ba của tòa nhà ga chính. Lối vào có cánh cửa kính mờ nằm ở hành lang đằng sau quầy vé của hãng Southwest Airlines. Kins đã từng tới đó một lần, nhiều năm trước. Tracy thì chưa bao giờ đến.
Họ tự giới thiệu mình và nghe mấy người ở đó nói rằng Aditi và Rashesh đã được giữ lại ở một phòng họp, và Rashesh không vui vẻ gì với chuyện này.
Nói không vui là còn nhẹ nhàng chán. Rashesh đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ, dừng bước khi Tracy và Kins đi vào để trút giận. “Chuyện này là thế nào vậy? Tại sao chúng tôi lại bị lỡ chuyến bay của mình đến London?”
Aditi ngồi trên một cái ghế bên bàn phòng họp, trông có vẻ hoang mang. Tracy đề nghị được nói chuyện riêng với Aditi, điều này khiến Rashesh càng phản đối dữ hơn về việc họ bị lỡ chuyến bay.
“Hành lý của chúng tôi đang ở trên chuyến bay đó.”
Tracy nhìn sĩ quan cảnh sát của Cảng vụ Seattle. “Các túi hành lý đã được đem xuống khỏi chuyến bay đó.” Anh ta nói. “Chúng đang được đưa đến đây.”
“Còn về…” Rashesh mở miệng nói tiếp, nhưng Aditi ngắt lời anh ta.
“Rashesh, xin anh đấy.” Cô ấy quay sang Tracy. “Có phải chuyện này là vì Kavita không?”
Tracy gật đầu. “Đúng vậy.”
Aditi nhìn chồng mình. “Vậy thì em phải nói chuyện với họ, Rashesh ạ.” Cô ấy đứng dậy và đi tới chỗ chồng mình, cố gắng xoa dịu anh ta. “Nếu chuyện này là về Kavita, vậy thì nó quan trọng đấy. Em xin anh.”
Rashesh chần chừ một lúc rồi cuối cùng cũng rời đi, đi kèm là hai sĩ quan cảnh sát của Cảng vụ. Sau khi anh ta đã rời khỏi phòng, Tracy và Kins ngồi vào những cái ghế chỗ chiếc bàn. Tracy lấy ra một tài liệu từ túi trong của áo vest, mở nó ra, và đẩy nó qua bàn. Cô đã nhờ Margo Paige, kiểm lâm của công viên, email nó cho cô sau khi họ nói chuyện qua điện thoại.
“Tối nay kiểm lâm của công viên bang Bridle Trails đã gọi điện cho tôi.” Tracy nói. “Cô ấy đã tìm thấy báo cáo này trong kho lưu trữ của họ ở Sand Point. Nó được lưu trữ từ chín năm trước – một cô gái trẻ đang cưỡi ngựa thì bị ngã xuống một cái giếng.”
“Đó chính là tôi.” Aditi nói mà không chần chừ, cũng không nhìn đến tài liệu kia. “Hồi đó tôi mười lăm tuổi. Con ngựa của tôi đã chết. Tôi may mắn nhảy xuống được ngay trước khi nó rơi xuống cái hố.”
“Lúc đó Kavita có đi cùng cô không?” Tracy hỏi.
“Có. Cô ấy đang ở đằng sau tôi, nếu không cô ấy hẳn sẽ là người rơi xuống cái hố.”
Tracy nhìn Kins trước khi tiếp tục nói chuyện với Aditi. “Cô biết trong công viên có những cái miệng giếng hở hoác.”
“Cái giếng đó thì chắc chắn là tôi biết.” Ánh mắt cô ấy di chuyển giữa Tracy và Kins. “Tôi không hiểu. Chuyện này thì có liên quan gì đến cái chết của Kavita?”
Tracy và Kins chưa tiết lộ cho Aditi, gia đình Mukherjee hay giới truyền thông về hoàn cảnh cái chết của Kavita.
“Cô và Kavita dùng chung một tài khoản iCloud?” Tracy nói.
“Tôi đã nói với chị là chúng tôi làm vậy mà.”
“Cô có thể dò ra vị trí điện thoại của cô ấy, xác định được cô ấy đang ở đâu.”
“Tôi cho rằng vậy. Chính chị đã nói với tôi rằng ta có thể làm được điều đó mà.” Aditi nheo mắt, như thể đột nhiên bị đau đầu.
“Tối hôm đó cô có dò vị trí điện thoại của cô ấy không, Aditi? Cô có dò vị trí của nó và phát hiện ra Kavita đang đến công viên bang không?”
“Hoặc cô có gọi điện và đề nghị Kavita gặp cô ở đó không?” Kins nói.
Trong một thoáng, Aditi không phản ứng gì. Cô ấy nhìn hai người họ với vẻ đau khổ và bối rối như lúc nãy. Thế rồi, dần dần, đôi mắt cô ấy mở to và cô ấy ngồi thẳng dậy, đẩy người ra xa khỏi bàn. “Ôi Chúa ơi.” Cô ấy nói. “Anh chị nghĩ tôi đã giết Vita sao?” Cô ấy lấy tay che miệng. “Tại sao anh chị lại nghĩ thế? Tại sao? Vita là bạn tôi mà. Cô ấy giống như một người chị em gái của tôi vậy.” Ađiti bật khóc.
Dáng vẻ và giọng nói của Aditi đều có vẻ thành thật, nhưng Tracy từng phụ trách những vụ án mà kẻ sát nhân thậm chí còn không nhớ là mình đã giết người, thậm chí còn vượt qua một bài kiểm tra của máy phát hiện nói dối. “Hẳn là cô đau lòng lắm, Aditi, khi nhận ra rằng cô đang rời xa người chị em đó, rằng cô ấy sẽ có cuộc sống mà cô mong muốn – trở thành một bác sĩ, vẫn còn tự do tự tại.”
“Dĩ nhiên là tôi đau lòng khi rời xa cô ấy.” Aditi nói, cuối cùng cũng cất được giọng lên. “Tôi yêu quý Vita. Nhưng tôi đã lựa chọn cuộc sống này.”
“Thật không?” Tracy hỏi.
“Ý chị là gì?”
“Có thật là cô đã lựa chọn nó không, Aditi, hay là người khác đã lựa chọn nó cho cô?”
“Tôi không hiểu.” Cô ấy hết nhìn Tracy rồi lại nhìn Kins. “Tôi nói với chị rồi còn gì. Tôi đã về Ấn Độ để tham dự đám cưới của anh họ tôi, và gặp Rashesh ở đó.”
“Cha mẹ cô cũng có mặt ở đó?” Tracy nói.
“Đương nhiên rồi.”
“Họ có ép buộc cô cưới Rashesh không?”
Aditi cất lên một tiếng cười ngắn, một cú hà hơi thì đúng hơn. Cô ấy ngồi ngả vào lưng ghế. “Đương nhiên là họ có ép tôi; đó là điều họ muốn tôi làm. Đó là điều họ đã luôn muốn tôi làm.”
“Đó có phải là điều cô muốn không, Aditi?”
“Không. Không, trước đó thì không. Tôi đã không muốn cho đến khoảnh khắc đó. Tôi đã nói với chị rồi. Rashesh là một người đàn ông tốt. Anh ấy là một người đàn ông tốt và tôi tin anh ấy sẽ yêu tôi, nếu lúc đó anh ấy còn chưa yêu tôi.”
“Còn những kế hoạch của cô thì sao, Aditi?” Tracy hỏi. “Còn dự định học trường y và trở thành bác sĩ?”
“Một ngày nào đó, có lẽ tôi vẫn sẽ thực hiện được ước mơ ấy.” Cô nói. “Rashesh và tôi đã bàn bạc về chuyện này. Anh ấy không muốn tôi buồn.”
“Cô có buồn không?”
“Không.” Cô ấy lắc đầu. “Không.” Cô ấy ngừng lại trong một thoáng. Rồi cô ấy nói: “Tôi muốn làm một bà mẹ. Tôi muốn chăm sóc một gia đình.” Cô ấy thổi ra một hơi, dường như rất mệt mỏi. “Tôi không nghĩ chị sẽ hiểu, điều tra viên ạ, nhưng khi tôi tự hỏi mình tôi mong muốn điều gì hơn trong cuộc đời này, câu trả lời thật rõ ràng và dễ dàng. Tôi muốn làm một bà mẹ, có những đứa con. Tôi muốn làm một người vợ và có một gia đình. Có lẽ một ngày nào đó tôi cũng có thể trở thành một bác sĩ, nhưng nếu chị hỏi tôi rằng tôi sẽ từ bỏ điều gì, tôi có thể trả lời ngay không chút khó khăn. Tôi sẽ từ bỏ việc là một bác sĩ.”
Và trong khoảnh khắc đó, Tracy biết rằng Aditi đang nói thật, bởi vì chính cô cũng cảm thấy như vậy. Aditi đã không kể với họ về chuyện con ngựa của cô ấy bị ngã xuống một cái giếng bỏ hoang bởi vì họ chưa nói với cô ấy họ tìm thấy thi thể Kavita ở đâu. Cô nhìn Kins và lắc đầu. “Cô gái này không theo dõi cô ấy.”
“Kavita ư? Không. Đương nhiên là không rồi.” Aditi nói. “Tại sao tôi lại theo dõi cô ấy chứ? Tôi chỉ cần gọi điện cho cô ấy thôi mà. Tôi đã muốn làm vậy. Tôi đã muốn gặp cô ấy biết bao nhưng bây giờ thì…” Những giọt nước mắt lại rơi. “Nhưng tôi đã nghĩ tốt hơn hết là nên cho cô ấy thời gian để xử lý tất cả những gì tôi đã ném vào cô ấy.”
Có thứ gì đó gờn gợn ở sâu trong tâm trí của Tracy và cô hỏi: “Có những ai biết về tai nạn của cô trong công viên, khi con ngựa của cô ngã xuống cái giếng?”
“Cha mẹ tôi, chắc chắn rồi.” Aditi nói. “Kiểm lâm của công viên. Có lẽ cả anh trai và em trai của Kavita nữa. Đúng rồi, anh trai và em trai của Vita đều biết, mặc dù hồi đó Sam còn rất nhỏ, hồi ấy nó mới chỉ là một đứa bé.”
Giờ thì một thứ gì đó kêu tách một tiếng, mọi thứ rơi vào đúng vị trí, giống như khi bạn tìm thấy miếng ghép chủ chốt cho một bức tranh ghép hình và nó khiến những mảnh ghép khác khớp nối hoàn chỉnh. “Sam cũng dùng chung tài khoản iCloud đúng không? Cô nói cậu ấy chia sẻ nhạc và phim với Kavita mà?”
“Sam và Kavita rất thân nhau.” Aditi nói. “Cậu bé rất nhớ cô ấy. Đó chính là một cách để họ giữ liên lạc với nhau. Họ đều dùng chung tài khoản ấy.”
Tracy nhìn Kins, nhưng trong lòng cô đang tự quở trách mình. Sao cô có thể bỏ qua điều đó chứ? Tất cả đều nằm ở đó, trên điện thoại của Kavita.