Sẩm tối thứ Bảy, Tracy và Kins trở lại trụ sở cảnh sát.
Giấy tờ nằm la liệt trên cái bàn kê ở giữa ô làm việc của họ, và mùi pizza lan khắp không gian từ hộp Pizza MOD trên cái bàn trống của Faz – bữa trưa muộn hoặc bữa tối sớm. Thường thì Tracy sẽ nói không với pizza, nhưng bây giờ cô đang tăng cân rồi, bất kể là cô ăn gì, vì thế cô cho rằng cô có thể thưởng thức nó. Cô đang đói meo; cô và Kins đã không ăn gì suốt từ sáng sớm hôm đó.
Ánh sáng dìu dịu lọt vào ô làm việc qua những ô cửa sổ lắp kính màu của tòa nhà. Đội C đã đi ăn, và Kins đã tắt chiếc ti-vi màn hình phẳng để họ có thể tập trung. Không có tiếng trò chuyện. Không có tiếng nói chuyện điện thoại một phía. Không có tiếng nhấp chuột hay gõ phím lách cách, chỉ có sự im lặng, và thời gian để một lần nữa xem lại các email và tin nhắn của Kavita Mukherjee, để xem liệu họ có bỏ sót thứ gì đó và đưa ra giả thuyết về những gì có thể đã xảy ra.
Tracy nhón lấy một miếng pizza và một cái khăn giấy rồi quay trở lại để xem xét cho giấy tờ trên cái bàn kê ở giữa ô làm việc. Cô thích làm việc như thế này – bày tất cả mọi thứ ra trước mặt, cùng một lúc. Điều đó buộc cô phải suy nghĩ không theo một trật tự nào cả – trong một cuộc điều tra, việc suy nghĩ liền mạch thường khiến cô phân tích xem theo logic thì điều gì sẽ xảy ra tiếp, điều này có thể dẫn đến việc bỏ sót thứ gì đó không đúng với logic. Trí óc con người vốn có xu hướng tự động điền vào chỗ trống để hợp lý hóa mọi chuyện, kể cả khi không có bằng chứng nào hỗ trợ việc đó. Các vụ án mạng không theo một quy tắc nào cả. Phần lớn trong số chúng không được lên kế hoạch sẵn một cách tỉ mỉ, hoàn toàn không. Phần lớn trong số chúng xảy ra trong một phút bốc đồng.
Tracy cắn một miếng pizza. Những lát xúc xích rắc hạt tiêu, ớt chuông đỏ và tỏi tấn công các chồi vị giác của cô. Cô và Kins sẽ có mùi khó ngửi trong suốt khoảng thời gian còn lại của đêm nay và có thể là cả sáng mai nữa. Họ đã nhất trí sẽ làm việc cả đêm nếu buộc phải làm vậy, kể từ hôm thứ Năm, vì biết rằng có thể sáng hôm sau họ sẽ phải giao nộp lại vụ án này.
Tracy cầm bản báo cáo sơ bộ của Kaylee Wright lên, trong đó nhắc lại những gì cô ấy đã nói với họ lúc ở công viên. Wright đã tìm thấy một vài dấu vết rải rác khớp với đế giày của Kavita ở đầu con đường trong công viên, gần bãi đỗ xe – điều đó chỉ ra rằng Kavita đã đi vào trong công viên. Cô ấy tìm thấy thêm nhiều dấu giày dọc theo con đường, mặc dù sải bước thay đổi, chỉ ra rằng Kavita đã chạy. Và cô ấy tìm thấy những dấu giày chĩa về tất cả các hướng, như thể Kavita đã dừng lại, có thể là vì cô ấy nghe thấy tiếng gì đó. Việc không có những dấu giày tương tự dọc theo con đường dẫn đến hoặc vòng quanh cái giếng bị bỏ hoang cũng là một dấu hiệu rõ ràng chứng tỏ rằng Kavita không vô ý ngã xuống hố. Kết luận có lý là kẻ sát hại cô ấy đã mang cô ấy đến đó.
Mỗi khi thiếu bằng chứng, Tracy lại vận dụng óc suy xét của mình. “Giả sử cô ấy bị mang đến cái hố.” Cô nói. “Thứ nhất, Kavita không nhỏ bé. Cô ấy cao một mét bảy tám và nặng năm mươi chín cân.”
“Một người đàn ông trưởng thành có thể bế được cô ấy, nhưng tôi đồng ý, cô ấy rất nặng.” Kins nói.
“Charles Shea thì sao?” Tracy nói. Cô bước tới một tấm bảng trắng mà cô tìm thấy ở một trong các phòng họp và viết chữ Shea lên đó bằng bút dạ xanh.
“Chúng ta vẫn phải tìm ra bằng chứng anh ta đã đến công viên đó, và nghĩ ra một động cơ.” Kins nói. Họ đã gọi điện cho người quản lý công viên, Margo Paige, vào chiều thứ Sáu. Paige đã xác nhận trong bãi đỗ xe của công viên Bridle Trails không có camera. Tiếc quá! Xe của Shea sẽ rất nổi bật. Paige nói cô ấy sẽ lái xe đến Seattle vào thứ Bảy để tra cứu các hồ sơ lưu trữ của công viên, và cô ấy sẽ gọi điện cho họ nếu tìm thấy thứ gì đáng chú ý.
“Shea có thể đã thuyết phục Kavita đi dạo với anh ta. Đó là một buổi tối đẹp trời. Có lẽ anh ta đã bắt đầu hành động kỳ lạ, bộc lộ tính chiếm hữu, và Kavita đã chạy trốn anh ta. Có thể cô ấy đã xoay một vòng tròn để tìm kiếm lối ra khỏi công viên và trốn tránh anh ta khi anh ta đuổi theo cô ấy.” Tracy nói.
“Nhưng Kaylee không tìm thấy hai loại dấu giày trên con đường đó. Cô ấy chỉ tìm thấy dấu giày của Kavita thôi.” Kins nói.
“Kaylee không tìm thấy gì nhiều, bởi vì các con đường khô ráo và có quá nhiều người qua lại. Các dấu giày của Shea có thể đã bị một người chạy bộ hoặc lũ ngựa xóa mất. Vì Kaylee không có dấu giày mẫu nào để so sánh nên những dấu vết ấy sẽ không quá hiển nhiên. Về phần động cơ, có thể chỉ đơn giản như thế này: Shea dần dần có tình cảm với Kavita và cảm thấy khó chịu vì cô ấy chấm dứt giao kèo giữa họ.”
“Điều đó cũng khớp với giả thuyết của cô rằng Kavita đột nhiên có nhiều gấp đôi số tiền mà cô ấy dự tính để dành cho mình học trường y và đó là lý do cô ấy kết thúc mối quan hệ giữa họ.” Kins nói.
“Shea đã xác nhận điều đó.” Tracy nói.
“Được rồi, thế còn cái hố? Làm thế nào anh ta biết về nó?”
“Một lần nữa, câu trả lời chỉ đơn giản là anh ta quen thuộc với công viên này.”
“Nhưng chúng ta không biết anh ta có quen thuộc với nó không. Medina không quá gần Bridle Trails đến mức anh ta đến công viên đó để chạy bộ buổi tối.”
“Tôi đồng ý.”
“Tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu với việc những ai có thể biết về cái hố ấy.”
“Gia đình của Kavita, chắc chắn rồi.” Tracy nói. “Cha cô ấy nói họ thường đi dạo trong công viên cùng nhau và tìm kiếm nấm, vì thế họ sẽ không chỉ biết đến những con đường đã mòn dấu chân.”
“Chúng ta cần kiểm tra với hãng hàng không, để xác định xem liệu bằng chứng ngoại phạm của ông ta có chuẩn xác không. Và bổ sung Aditi vào danh sách đó đi.” Kins nói. “Và cả gia đình cô ấy nữa. Chúng ta biết gì về họ?”
Tracy viết những cái tên ấy lên tấm bảng trắng, rồi quay lại đối mặt với Kins. “Không nhiều.”
“Hãy khoanh tròn người cha và Nikhil.” Kins nói. “Sam và bà mẹ sẽ khó mà bê được thi thể của cô ấy. Trông Sam có vẻ không quá bốn mươi lăm cân. Và cậu ta thì có động cơ gì chứ? Tôi sẽ đặt một đối tượng ngẫu nhiên lên trên cậu ta trong danh sách kẻ tình nghi.”
Tracy không tin rằng hung thủ của tội ác này là một đối tượng ngẫu nhiên. Thứ nhất, giả thuyết ấy không khớp với bằng chứng pháp y. Căn cứ vào thương tích trên sọ Kavita – Rosa nói những cú đánh là có chủ đích, một dấu hiệu chỉ ra rằng có thể hung thủ đã giận dữ. Cô nhấc báo cáo khám nghiệm tử thi sơ bộ của Kelly Rosa lên. Rosa kết luận nguyên nhân cái chết của Kavita Mukherjee là do vết thương cực nặng ở mảng đầu phía bên trái của cô ấy, ngay phía trên thái dương. Căn cứ vào đặc điểm của vết rạn, Rosa kết luận thêm rằng Mukherjee đã bị đập vào đầu ba lần, điều này cũng củng cố cho giả thuyết rằng cú tấn công có thể là kết quả bột phát của việc không kiềm chế được cơn nóng giận hay phẫn nộ. Báo cáo của Rosa cũng trình bày thêm rằng không có thương tích nào trên thân thể chứng tỏ rằng Kavita bị cưỡng hiếp, mặc dù cô ấy đã có quan hệ tình dục trong vòng hai mươi tư tiếng trước khi chết – chính là với Shea.
“Không có cưỡng hiếp.” Cô nói.
“Và không có cướp bóc.” Kins nói. “Nếu là Shea thì anh ta sẽ không cần tiền, và anh ta sẽ không lấy tư trang của cô ấy, bởi vì cảnh sát sẽ truy ra được anh ta có mối quan hệ với cô ấy.”
“Anh ta cũng sẽ biết rằng cần phải lấy điện thoại ẩn danh của cô ấy.” Tracy nói. “Còn chiếc điện thoại chính của cô ấy sẽ không lưu lại bằng chứng gì có thể tố cáo anh ta.”
“Báo cáo ám chỉ rằng hung thủ đã khiến cô ấy bị bất ngờ.” Kins nói. “Cô ấy không có vết thâm tím, vết rách hay vết xước ở bất cứ đâu trên cơ thể để chỉ ra rằng cô ấy đã giằng co hoặc cố gắng bảo vệ mình trước một cuộc tấn công.”
“Mukherjee đã chạy trốn. Có thể Shea đã làm cô ấy bị bất ngờ khi cô ấy dừng lại. Lúc ấy hẳn là trời tối lắm và khó nhìn thấy gì, và chắc chắn cây cối rậm rạp đủ để anh ta ẩn nấp.”
“Nếu chúng ta đặt ra giả thuyết rằng hung thủ đã đi theo cô ấy đến công viên hoặc đã ở sẵn trong công viên thì sao?” Kins nói.
“Vậy thì chúng ta có một vấn đề khác – tại sao Kavita lại tới công viên?” Tracy nói.
Kins suy nghĩ thêm về điều đó. “Hãy giả sử rằng cô ấy buồn chán vì Aditi.”
“Cô ấy quả thực đã buồn chán vì Aditi.”
“Vậy nếu cô ấy tới công viên vì cô ấy dự định gặp ai ở đó, hoặc có người muốn gặp cô ấy ở đó thì sao?”
“Không phải là Sam.” Tracy nói. “Cậu ấy phải thi đấu bóng đá. Và không phải người cha, ông ta đang đi công tác. Cũng không có khả năng cô ấy muốn gặp Nikhil hay bà mẹ.”
“Vậy là chỉ còn Aditi.” Kins nói. “Hoặc ai đó ngẫu nhiên. Một bố già mật ngọt thứ hai chăng?”
“Không có bằng chứng nào về một bố già mật ngọt thứ hai, và tài khoản ngân hàng của cô ấy không cho thấy có khoản tiền gửi cố định nào từ một tài khoản khác. Và câu hỏi lúc nãy lại được đặt ra. Tại sao cô ấy lại vào công viên?”
Kins uống một ngụm soda, nghiên cứu tấm bảng. “Vậy, những gì chúng ta biết là cô ấy đã đi vào trong công viên, và chúng ta phải giả sử rằng điều đó có nghĩa là cô ấy đi vào đó một cách tự nguyện, hoặc chí ít là có vẻ tự nguyện.”
“Tôi nghĩ đó chính là điểm mấu chốt.” Tracy nói. Cô vẽ một dòng thời gian lên tấm bảng. “Cô ấy tới khách sạn ngay sau bảy rưỡi.” Camera ở sảnh khách sạn đã ghi lại được thời điểm Mukherjee tới thuê phòng. “Và cô ấy rời đi lúc tám giờ năm mươi hai phút.” Một chiếc camera ở bãi đỗ xe đã ghi lại được hình ảnh Mukherjee rời khỏi khách sạn một mình. “Ai biết cô ấy sẽ đến khách sạn đó?” Tracy hỏi.
“Chắc chắn là Shea.” Kins nói.
Tracy gạch chân tên anh ta trên tấm bảng trắng. “Có lẽ anh ta không hề rời khỏi khách sạn. Có lẽ anh ta đang đợi trong xe của mình để đi theo cô ấy mà cô ấy không biết.”
“Còn vợ Shea thì sao?” Kins nói. “Shea ám chỉ rằng cô ta nghi ngờ anh chàng đang lừa dối mình. Nếu cô ta theo dõi Shea, rồi theo dõi Kavita thì sao?”
Tracy viết chữ bà Shea lên tấm bảng trắng. “Cả hai giả thuyết ấy đều không giải thích được tại sao Kavita lại đến công viên, nhưng lúc này hãy tạm gác lại vấn đề đó đã.” Rồi cô nói: “Còn về Aditi? Nếu Aditi biết Kavita có hẹn và biết rõ chi tiết về cuộc hẹn đó thì sao? Shea nói anh ta và Kavita luôn duy trì một thói quen và chỉ thuê phòng ở một khách sạn duy nhất. Có thể Aditi biết được thói quen đó của họ.”
“Vậy thì cô ấy đã nói dối khi cô ấy nói không biết Kavita có hẹn?” Kins nói.
“Có lẽ… hoặc là…” Tracy suy nghĩ một lát. “Ngay cả khi cô ấy không biết thói quen của họ, cô ấy vẫn có khả năng theo dõi Kavita bằng cách sử dụng ứng dụng trên điện thoại của mình.”
“Ừ, nhưng cô nói cô ấy có vẻ ngạc nhiên thực sự khi được hỏi về tài khoản Apple mà họ dùng chung với nhau.”
“Đúng vậy, nhưng có lẽ cô ấy biết rằng câu hỏi đó sẽ xuất hiện. Và Aditi có thể dụ dỗ được Kavita đến công viên mà không cần phải theo dõi Kavita từ khách sạn. Cô ấy đang sống ở nhà cha mẹ đẻ ngay gần công viên mà. Cô ấy có thể gọi điện cho Kavita và đề nghị Kavita gặp cô ấy trước khi cô ấy đi London.”
“Và công viên là địa điểm hợp lý bởi vì Kavita sẽ không muốn đến nhà Aditi và đối mặt với mẹ của Aditi cùng những người còn lại trong gia đình cô ấy.” Kins nói.
“Cô nói cô ấy thậm chí không muốn gặp họ ở căn hộ của cô ấy mà.”
“Aditi đã kể với tôi như vậy.”
“Vì vậy có lẽ công viên là nơi mà cả hai người họ đều biết và Kavita sẽ sẵn lòng tới đó. Nhưng Aditi có động cơ gì để giết bạn thân của mình chứ?”
Tracy đi tới gần cái bàn. “Ghen tỵ?” Cô nói.
“Về vấn đề gì?”
“Có lẽ chúng ta đang nhìn nhận vấn đề này từ góc độ không chuẩn xác. Có lẽ, thay vì góc nhìn của Kavita, chúng ta nên nhìn nhận nó từ góc nhìn của Aditi.”
“Nếu theo góc nhìn của Aditi thì chuyện này là như thế nào?”
“Trước hết, Kavita sẽ sống cuộc đời mà cô ấy và Aditi đã mơ tưởng từ hồi họ còn nhỏ. Thực ra…” Tracy nói, nghĩ về cuộc trò chuyện của họ với Aditi. “Vì Aditi sẽ không đi học trường y nữa nên Kavita đã sẵn sàng để khởi sự việc học hành. Nó không còn chỉ là một ước mơ. Nó là hiện thực.”
“Đúng vậy.” Kins nói.
“Vậy thì, nếu Kavita nói với Aditi về số tiền của cô ấy, về sự thực rằng cô ấy có đủ tiền cho cả hai người họ đi học, ít nhất là lúc ban đầu thì sao?”
“Quá muộn rồi.” Kins nói. “Aditi đã lấy chồng.”
“Nếu Aditi hối hận, tiếc nuối, nghi ngờ? Aditi sẽ nghĩ, Kavita lúc nào cũng may mắn như vậy. Trong hai người, Kavita là người xinh đẹp hơn, là người thu hút mọi sự chú ý và cơ hội.”
“Bao gồm cả anh bác sĩ đang trả tiền cho Kavita học trường y, trong khi Aditi chỉ gặp được những kẻ rác rưởi muốn được thổi kèn trong xe hơi.”
“Và thành tích của Kavita ở trường cũng tốt hơn nữa, mặc dù Aditi học hành chăm chỉ hơn.” Tracy nói.
“Điều đó sẽ khiến cô bực tức.” Kins nói. “Nó sẽ khiến tôi bực tức.”
Tracy im lặng suy nghĩ. Rồi cô nói: “Một cô gái trẻ sẽ khó lòng chịu đựng được điều đó.”
“Đúng vậy, nhưng có đến mức phải giết người bạn thân nhất của mình không?”
“Những tội ác do bị cảm xúc hoặc sự nóng giận chi phối thường không có lý do gì cả. Người ta ra tay trong lúc bốc đồng. Căn cứ vào việc Aditi biết công viên ấy, cô ấy và Rashesh đang sống gần đó, cô ấy cùng Kavita đã lớn lên bên nhau và thường chơi cùng nhau ở đó…”
“Cô muốn nói có thể cô ấy biết về cái giếng?”
“Có thể.” Tracy nói.
“Làm thế nào cô ấy đem được thi thể Kavita đến cái hố?”
“Cô ấy có thể nhờ Rashesh, hoặc có lẽ một người nào đó trong gia đình cô ấy.” Tracy nói.
“Và Aditi có thể lái chiếc xe của Kavita trở lại tòa chung cư cùng với ai đó đi theo sau.” Kins nói. “Điều đó trùng khớp với những bằng chứng chúng ta hiện có. Nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn là động cơ.”
“Tôi đồng ý. Vậy nếu Aditi về Ấn Độ dự đám cưới của anh họ, như lời cô ấy nói…” Tracy nói ra những suy nghĩ trong đầu mình trong lúc đi đi lại lại quanh phòng. “Và trong thời gian cô ấy ở đó, mẹ cô ấy và gia đình cô ấy bắt đầu ép cô ấy lấy chồng thì sao?”
“Có thể họ đã làm vậy.”
“Áp lực ấy hẳn rất lớn, và lần này Aditi không có Kavita ở bên để hỗ trợ tinh thần nữa. Rashesh và gia đình anh ta có thể cũng tham gia vào việc đó. Aditi nói cha của họ đã lớn lên cùng nhau.”
“Hai gia đình đã lên kế hoạch cho chuyện này.” Kins nói. “Tôi có thể thấy điều đó.”
“Aditi nói cô ấy và Kavita đều chịu áp lực từ gia đình, nhưng Kavita là người mạnh mẽ hơn. Nếu gia đình cô ấy lợi dụng cơ hội này, khi Aditi ở cách xa Kavita hàng nghìn dặm, để gây sức ép với Aditi, và Aditi không thể chống chọi với áp lực đó một mình thì sao?”
“Cô ấy đã chấp nhận cuộc hôn nhân đó để làm vui lòng cha mẹ chứ không phải vì cô ấy muốn ư? Cô muốn nói rằng cô ấy đã, thế nào nhỉ… buông xuôi hay đại loại thế?”
“Không phải là buông xuôi, chỉ là cô ấy đang ở một đất nước khác và có một người đàn ông, một người đàn ông độc thân, thành đạt tỏ ra quan tâm đến cô ấy. Cô ấy nói rằng ngay từ đầu cô ấy đã sẵn sàng chấp thuận những mong muốn của mẹ cô ấy chứ không muốn tham gia cái trò hẹn hò ngọt ngào này. Cả hai gia đình đều có mặt ở đám cưới, và những lý lẽ của mẹ cô ấy bắt đầu trở nên có lý. Aditi sẽ không trẻ trung mãi; cô ấy sẽ không có nhiều người theo đuổi, đặc biệt là ở Mỹ. Đây là một người đàn ông muốn lấy cô ấy. Chí ít điều đó cũng khiến cô ấy cảm thấy mình thật đặc biệt. Và cô ấy đang ở một nơi xa xôi, ở Ấn Độ, tham dự một đám cưới. Kết hôn có vẻ không phải một chuyện quá tồi tệ như cô ấy tưởng.”
“Nhưng…” Kins nói. “Cô ấy phải trở lại Mỹ, trở lại căn hộ của cô ấy.”
“Trở lại với cuộc sống mà cô ấy đã có trước khi đi Ấn Độ, trở lại với thực tại… Và đột nhiên cô ấy nhận ra quyết định của mình nghiêm trọng đến mức nào.”
“Cô ấy nhận ra đó là một sai lầm, một sai lầm ngớ ngẩn.”
“Cộng thêm việc Kavita nói với Aditi rằng Kavita có đủ tiền để cho cả hai người họ bắt đầu học trường y và…”
Kins đứng dậy, gật đầu theo cái kiểu mà anh thường làm khi thấy mọi thứ có lý. “Cô ấy nhận ra mình đã vứt bỏ nhiều thứ đến mức nào. Và cô ấy đã đến gần ước mơ của mình ra sao.
“Đáng lẽ cô ấy có thể trở thành một bác sĩ, giống như người bạn thân nhất của cô ấy.” Tracy nói. “Vậy mà bây giờ cô ấy không chỉ đã kết hôn, mà còn sắp chuyển đến London, một đất nước xa lạ, để sống với một người đàn ông mà cô ấy chưa biết tường tận, và còn cả gia đình của anh ta nữa, và cô ấy sẽ phải chăm sóc tất cả bọn họ.”
“Chuyện đó hẳn đã khiến tâm trí cô ấy rối bời.” Kins đồng ý. “Có lẽ khiến cô ấy không chịu đựng nổi.”
“Vậy hãy giả sử rằng Aditi biết Kavita ở cùng tay bác sĩ này – đó là một cuộc hẹn cố định – vào mỗi tối thứ Hai. Và cô ấy biết công viên này, cũng như cái hố trên mặt đất.”
Kins nhăn nhó, anh vẫn đang cố gắng để hiểu được giả thuyết này. “Tôi hiểu, tôi hiểu. Nhưng giết người bạn thân nhất của mình ư? Dùng một tảng đá đập vào đầu cô ấy?”
“Có lẽ Aditi không định giết bạn mình. Có lẽ Aditi hẹn Kavita ở công viên chỉ để nói chuyện với cô ấy. Có lẽ trong lúc tinh thần rối bời bởi tất cả những chuyện đã xảy ra, Aditi chỉ muốn nói chuyện với người bạn thân nhất, người chị em của mình, mà không có chồng hay bất cứ ai khác ở bên cạnh.”
“Có vẻ như cô ấy sẽ không nhận được sự cảm thông từ cha mẹ cô ấy.” Kins đồng ý.
“Cô ấy hoảng loạn. Cô ấy sợ hãi và không suy nghĩ được thấu đáo. Và công viên là nơi mà cô ấy và Kavia đã lớn lên bên nhau. Nó là biểu tượng cho khoảng thời gian mà cả hai người họ vẫn còn có ước mơ.” Tracy đi đi lại lại, nêu ra các giả thuyết để thử nghe xem chúng có lý hay không khi được nói ra miệng. Chúng có vẻ đúng. Chúng có vẻ hợp lý. “Có lẽ Aditi muốn được giúp đỡ, và Kavita nói cô ấy chẳng thể làm gì được.”
“Cô ấy có thể ly dị.” Kins nói.
“Tôi không nghĩ vậy. Họ không được phép ly dị. Chí ít đó là những gì mẹ Kavita đã ám chỉ.”
“Nhưng Kavita có ba mươi nghìn đô la. Cô ấy có thể giúp Aditi.”
“Nhưng Aditi nói Kavita đang tức giận. Kavita đã xé tấm séc của Aditi. Có lẽ Kavita vẫn tức giận vì Aditi đã kết hôn mà thậm chí còn không gọi điện thông báo cho Kavita biết, không cho Kavita cơ hội thuyết phục cô ấy đừng làm vậy. Có lẽ cả hai người họ đều tức giận nhau. Chị em gái có thể như vậy mà. Họ bắt đầu tranh cãi và từ chuyện này dẫn tới chuyện kia.”
“Và Kavita quay người bước đi…”
“Và Aditi, với cuộc đời đang sụp đổ quanh mình, giận dữ và rối bời, đã nhặt một hòn đá rồi ném mạnh.” Tracy nói.
“Chúng ta đã từng thấy những cặp vợ chồng hành động như vậy, hai người có vẻ yêu thương nhau nhưng một người lỡ làm gì đó ngu ngốc và người kia phản ứng lại.”
“Kavita sẽ sống cuộc đời mà Aditi mơ ước, và Aditi ghét cô ấy vì điều đó, ít nhất là vào khoảnh khắc đó.” Tracy nói.
“Nghe có vẻ hợp lý đấy, Tracy, rất hợp lý, nhưng làm thế nào chúng ta chứng minh được?” Kins nói.
Tracy suy nghĩ một lát. “Dữ liệu điện thoại của Kavita. Chúng ta biết rằng Aditi đã cố liên lạc với Kavita vào tối hôm đó. Chúng ta cần kiểm tra các cuộc gọi trong điện thoại của Kavita.”
Kins kiểm tra màn hình máy tính, Tracy ghé sát vai anh. “Chẳng có gì cả.” Anh nói. “Nhưng có thể cô ấy đã gọi vào số điện thoại ẩn danh của Kavita.”
“Điều đó sẽ giải thích tại sao chiếc điện thoại ẩn danh lại bị mất.” Tracy nói. “Nó sẽ lưu lại cuộc gọi từ số di động của Aditi.”
“Chúng ta sẽ cần nhiều bằng chứng hơn, và tôi có cảm giác chúng ta sẽ không có đủ thời gian để tìm được chúng trước khi cảnh sát Bellevue giành lấy vụ án.”
“Chúng ta có thể tìm được nhiều hơn đấy.” Tracy quay lại bàn làm việc của mình và nhấc điện thoại lên.
“Cô gọi điện cho ai vậy?” Kins nói.
“Andrei Vilkotski.” Cô nói.