Faz nhìn thấy những người đàn ông mặc áo chống đạn, trang bị vũ khí hạng nặng ập vào trong tòa nhà và kiểm tra các căn phòng.
“Ở đây.” Faz gọi to.
Họ bước vào căn phòng nơi ông đang bị nhốt bằng những động tác chuẩn xác. Sau khi đã chắc chắn căn phòng không có gì nguy hiểm, họ di chuyển tới chỗ Francisco nằm trên sàn và Faz ngồi với hai cánh tay bị còng vào cái ống nước. “Cậu ta bị thương nặng.” Faz nói với người đàn ông đầu tiên đi vào. “Hãy chăm sóc cho cậu ta trước.”
“Anh là điều tra viên Fazzio?”
Faz gật đầu. “Vâng.”
Del bước vào căn phòng bên ngoài, và khi nhìn thấy Faz, anh dường như cất một tiếng thở phào nhẹ nhõm, mặc dù vẻ mặt anh đầy kinh hãi giống hệt như cái đêm anh bước ra khỏi thang máy ở tòa chung cư của Eduardo Lopez. Anh vội vàng băng ngang căn phòng.
“Chúng tôi đã gọi người giúp đỡ rồi.” Del nói.
Riêng lần này, Faz chưa nghĩ ra được điều gì đáp lại. Ông gật đầu. Sau một thoáng, ông nói: “Đừng bảo Vera là tôi bị thương nhé. Cô ấy sẽ lo lắng.”
“Tôi không nghĩ chị ấy sẽ tin đâu, Faz.”
“Trông tôi tệ lắm hả?”
“Khá tệ.”
“Tôi không muốn cô ấy nhìn thấy tôi trong tình trạng này đâu, Del.”
“Anh hiểu Vera mà. Ngay cả lũ ngựa hoang cũng chẳng thể ngăn cản chị ấy.”
“Vậy thì hãy vệ sinh sạch sẽ cho tôi đi. Ít nhất hãy vệ sinh sạch sẽ cho tôi nhé.”
“Chúng tôi sẽ làm vậy, Faz. Xe cứu thương đang tới.”
“Sao cậu tìm được tôi?” Faz hỏi.
“Dài dòng lắm, ngay lúc này tôi e là mình không giải thích được hết.” Del nói. Anh choàng tay quanh vai người cộng sự của mình và kéo ông lại gần. “Này, anh vẫn luôn nói rằng mình có khuôn mặt mà chỉ mẹ anh mới có thể yêu nổi, đúng chứ? Tôi không chắc là mẹ anh còn yêu nổi khuôn mặt này không nữa.”
Faz mỉm cười. “Đừng có làm tôi cười chứ. Đau chết đi được ấy.”
Các nhân viên cứu thương đưa Faz ra khỏi tòa nhà trên một cái cáng. Khu vực bên ngoài trông như một khu vực quân sự. Jimmy Nhỏ và những kẻ còn lại trong đám tay chân của hắn nằm úp mặt trên vỉa hè, hai bàn tay bị còng lại sau lưng. Xung quanh chúng là nhũng người đàn ông và phụ nữ mặc áo giáp và quần áo dã chiến đứng canh gác. Trên đầu, một chiếc trực thăng vẫn đang lượn vè vè, tiếng cánh quạt phành phạch vang lên inh tai, một luồng ánh sáng rực rỡ chiếu xuống dãy nhà kho. Thêm nhiều đàn ông và phụ nữ đứng gần hàng rào mắt cáo và những dãy nhà kho khác. Họ có vẻ đang đợi ai đó ra lệnh cho họ bước vào và bắt đầu lục soát, nghĩa là họ đang đợi một lệnh khám xét đã có chữ ký.
Khi chiếc cáng của Faz đi ngang qua Jimmy Nhỏ, hắn đang cúi gằm mặt bèn ngẩng lên và nhìn vào mắt Faz. Faz mỉm cười. Rồi ông giơ tay lên, ngón cái và ngón trỏ tạo thành hình một khẩu súng, rồi ông làm bộ siết cò, nhái cả động tác khẩu súng giật ra sau.
Jimmy Nhỏ nhìn đi nơi khác.
Các nhân viên y tế đưa Faz lên khoang phía sau xe cứu thương. Del đứng bên ngoài, nói chuyện với Vera qua điện thoại. Anh mấp máy từ Vera với Faz, và Faz gật đầu. Del áp điện thoại vào tai Faz trong khi các nhân viên y tế luồn vòng bít của máy đo huyết áp vào bắp tay Faz rồi bơm căng nó để đo huyết áp cho ông.
“Chào em, Vera.” Faz nói, cố gắng giữ giọng bình thường.
“Vic, anh ổn chứ?”
“Ừ, ừ, anh ổn. Anh bị vài vết rách và bầm tím, nhưng họ đang chăm sóc cho anh rất chu đáo. Em không phải lo cho anh đâu.”
Vera khóc.
“Anh nói thật đấy, anh ổn mà, em yêu.”
Vera hoàn toàn không tin. “Em sẽ đến bệnh viện gặp anh.” Bà nói. “Bảo Del gọi cho em khi nào anh lên đường đến đó nhé.”
“Ừ, được rồi.” Ông nói. “Anh sẽ bảo cậu ấy làm thế. Và, Vera này…”
“Vâng.”
“Anh muốn em biết rằng anh yêu em. Anh biết là em biết điều đó, nhưng anh muốn em nghe anh nói ra. Và anh biết em đã bảo anh đừng có lải nhải xin lỗi, nhưng anh xin lỗi vì đã không nói thế với em thường xuyên hơn. Em xứng đáng được nghe điều đó, Vera. Em xứng đáng được nghe điều đó mỗi ngày. Và anh sẽ bắt đầu nói yêu em mỗi sáng.”
“Em cũng yêu anh.” Bà vừa khóc vừa nói.
Faz gật đầu và Del lấy lại điện thoại của mình.
“Cô ấy sẽ tới bệnh viện gặp chúng ta. Tôi nghĩ có lẽ cậu nên gọi điện lại cho cô ấy và giúp cô ấy chuẩn bị tinh thần.” Faz nói.
“Vâng, tôi cũng đang nghĩ như thế.” Del nói.
Del nhìn sang bên phải, nơi Andrea Gonzalez đứng nói chuyện với một nhóm đàn ông và phụ nữ mặc áo gió. “Tôi sẽ để cô ấy giải thích chuyện gì đang xảy ra với cả hai chúng ta. Tôi mới được nghe kể sơ qua thôi.”
“Sao cậu đến được đây?”
“Chúng tôi đã dò vị trí điện thoại của anh, và có được tọa độ cuối cùng của nó. Tôi nghĩ có lẽ anh đã quay lại căn hộ của Eduardo Lopez. Lúc tôi đến đây, đội SWAT đang tập trung trong một bãi đỗ xe ngay trên con đường này. Hình như họ nhận được một tin nhắn báo rằng anh đang ở đây.”
“Các điều tra viên.” Gonzalez nói. Cô ta nhìn Faz đang ở bên trong xe cứu thương. “Anh đang cảm thấy thế nào rồi?”
“Có cảm giác như ai đó đã nhét tôi vào một trong những cái máy giặt cỡ đại với một túi đá vậy.”
“Anh có đủ sức để trả lời một vài câu hỏi không?”
“Nếu cô sẵn sàng trả lời những câu hỏi của tôi.” Faz đáp. “Cô cần giải thích vài chuyện đây.”
Gonzalez mỉm cười. “Chắc chắn rồi. Làm thế nào anh tới được đây?”
Faz giải thích mình đã theo dõi cô rồi theo dõi Francisco tới khu nhà kho ra sao.
“Anh thật may mắn vì chúng không giết anh đấy.”
“Tôi đã phải khua môi múa mép. Tôi khiến chúng nghĩ rằng tôi biết nhiều hơn những gì mình thực sự biết. Tôi đoán chúng đang vận chuyển ma túy nên đã dọa dẫm rằng kẻ mà chúng đang làm việc cho sẽ không vui với sự chú ý mà chúng nhận được nếu giết chết một cảnh sát. Tôi cũng nói với chúng rằng Del sẽ cho chúng nếm mùi địa ngục.”
“Thông minh đấy. Tôi có thể nói với anh rằng tổ chức đó thực sự sẽ không thích việc bị mất số hàng nhiều đến mức này đâu.”
“Vậy cô là ai?” Faz hỏi.
“Tôi là người của Lực lượng đặc nhiệm chống tội phạm ma túy có tổ chức. Tôi đã dẫn dắt một đội theo dõi kênh cung cấp ma túy này trong hơn ba năm. Nó là kênh phân phối heroin và ma túy đá lớn nhất vùng Bờ Tây. Chúng tôi đang tiến hành những chiến dịch tương tự ở mọi thành phố lớn, bao gồm cả thành phố Vancouver, tỉnh British Columbia.”
“Và gã trai mà tôi đã bám theo… cái gã mà cô gặp ở hội chợ ngoài trời, cậu ta là người cung cấp tin cho cô?”
“Francisco Mercado.” Cô ta lắc lắc đầu. “Mercado vốn là một thành viên của băng đảng Sureño, sau trở thành người cung cấp thông tin cho tôi. Mười tám tháng trước, vợ cậu ta sinh đứa con thứ hai, một đứa con trai. Chúng tôi đã bắt được cậu ta đang bán heroin ngay trước khi đứa trẻ chào đời. Dựa vào khối lượng heroin trên người cậu ta lúc ấy, và việc đó đã là lần thứ ba cậu ta bị bắt vì tội này, cậu ta có thể phải đối mặt với án tù chung thân.”
“Cậu ta đã đồng ý hợp tác.” Del nói.
Cô ta mỉm cười. “Dùng từ đồng ý thì hơi quá. Cậu ta không có nhiều lựa chọn. Mercado là người mà chúng tôi cần để thâm nhập vào băng đảng đó và biết được các chi tiết của việc vận chuyển và giao hàng.”
“Đó là lý do cô được chuyển tới đây?”
Gonzalez gật đầu. “Cuối cùng chúng tôi cũng đã có một nguồn tin vững chắc.”
“Cô là người chỉ huy trực tiếp của cậu ta.” Faz nói.
“Và cuộc điều tra của chúng tôi về cái chết của Monique Rodgers có thể gây rắc rối cho cô.” Del nói.
“Chúng tôi cần thêm một chút thời gian để chuẩn bị mọi thứ.” Gonzalez nói. “Khi Rodgers bị sát hại, chúng tôi phải đẩy nhanh chiến dịch của mình.”
“Còn Eduardo Lopez thì sao? Tại sao tối hôm đó Mercado lại có mặt ở căn hộ của Lopez?”
“Mercado cho chúng tôi biết rằng Jimmy Nhỏ đã treo thưởng năm mươi nghìn đô la cho kẻ nào ám sát được anh sau khi hai người đến nhà hắn và quấy phá bữa tiệc của hắn.”
“Trời, vậy mà tôi nghĩ chúng ta đã cư xử lịch sự đấy.” Del nói với Faz.
“Có vài người không ưa gì chúng ta.”
Gonzalez nói: “Khi tôi phát hiện ra anh đã xác định được chủ nhân của dấu vân tay trên chiếc ô tô đỗ gần hiện trường vụ sát hại Monique Rodgers là Lopez và sắp sửa lái xe đến đó để nói chuyện với gã, tôi đã bảo Mercado đến địa chỉ đó để xem Lopez có nhà không, đề phòng trường hợp Lopez quyết định cố gắng giành lấy phần thưởng năm mươi nghìn đô la kia.”
“Vậy tại sao Lopez lại ở căn hộ bên cạnh?” Faz hỏi.
“Tôi không biết.” Gonzalez nói. “Tôi cho rằng có lẽ Lopez nghĩ Mercado đang trên đường đến giết gã. Có tin đồn hai anh đã tìm ra dấu vân tay của kẻ sát hại Rodgers và đang tới để tóm gã. Mercado nói cậu ta nghe được tin đồn đó trên đường. Lopez sống trong căn hộ đó để có thể trông chừng khu nhà kho này cho bè lũ của Jimmy Nhỏ. Từ những thông tin mà tôi chắp nối lại với nhau, tôi đã suy ra rằng hẳn là Lopez đã nhìn thấy Mercado rẽ vào bãi đỗ xe và cho rằng cậu ta đang đến để giết gã.”
“Hắn đã đi sang nhà hàng xóm để trốn.” Faz nói.
Gonzalez gật đầu. “Khi không thấy Lopez ra mở cửa, Mercado cho rằng gã không có nhà và chúng ta có thể gõ cửa nhà gã. Đó là tin nhắn mà cậu ta gửi cho tôi vào chiều hôm đó, cái tin nhắn mà tôi nhận được ở trong xe ngay khi chúng ta tới nơi ấy. Mercado không biết Lopez đang ở căn hộ bên cạnh. Tôi cũng vậy.”
“Vì thế khi Lopez đi ra ngoài, cô nghĩ gã định giết tôi?” Faz nói.
“Tôi thấy trong tay gã có thứ gì đó màu bạc và nghĩ đó là một khẩu súng. Tôi chẳng vui vẻ gì khi giết gã, vì nhiều lý do. Tôi chẳng vui vẻ gì khi biết được rằng vật gã cầm trên tay là một chiếc điện thoại di động. Tôi muốn bắt sống được gã hơn.”
“Vậy tại sao cô lại nói với các điều tra viên FIT rằng tôi là người đã hét lên Súng!?”
“Tôi cần anh tránh đường cho đến khi chúng tôi tóm được Jimmy Nhỏ. Tôi đã không nhận ra anh là kẻ cứng đầu đến thế.”
Faz gãi gãi sau đầu và sờ thấy máu khô. Hiếm khi ông và Del không tìm ra được sự thật, nhưng lần này cả hai người họ đều đã nghĩ sai về Gonzalez một cách tai hại. “Tôi cho rằng tôi nợ cô một lời xin lỗi, và một lời cảm ơn.”
“Hãy cảm ơn Mercado ấy. Cậu ta là người đã gửi tin nhắn cho tôi báo rằng anh đang ở đây.”
“Chuyện gì sẽ xảy ra với cậu ta?”
“Chúng tôi cũng sẽ bắt cậu ta và đưa cậu ta ra xét xử, làm như là cậu ta sẽ phải ngồi tù cùng với những kẻ còn lại.”
“Jimmy Nhỏ đã nhìn thấy những bức ảnh tôi chụp cô nói chuyện với Mercado. Cậu ta có thể bị lộ rồi.”
Gonzalez suy nghĩ một lát về điều này. “Vậy thì chúng tôi sẽ đăng ký cho cậu ta vào chương trình bảo vệ nhân chứng, cậu ta cùng gia đình sẽ có cơ hội biến mất. Nếu cậu ta giữ mình trong sạch, không phạm lỗi lầm gì, cậu ta sẽ được yên ổn. Bây giờ cậu ta có con cái rồi. Có lẽ điều đó là đủ để cậu ta làm lại cuộc đời. Tôi có thể hỏi anh một câu không? Lúc nào anh cũng cứng đầu như thế này à?”
“Anh ấy bướng lắm.” Del nói. “Anh ấy có dòng máu Ý trong người mà.”
Gonzalez lắc đầu. “Tôi xin lỗi về những gì đã xảy ra.”
“Đừng xin lỗi suốt thế.” Faz nói, nghĩ về Vera. “Cứ như tôi sẽ không ổn ấy.”
“Những ai biết cô là thành viên của lực lượng đặc nhiệm?” Del hỏi Gonzalez.
“Sếp phó của bộ phận điều tra hình sự của các anh, Stephen Martinez, đã sắp xếp cho tôi chuyển vào đơn vị của các anh. Và trưởng ban của các anh cũng biết.”
“Tại sao lại là Ban Tội phạm Bạo lực? Tại sao không phải là Ban Chống ma túy?”
“Nếu tôi mà vào Ban Chống ma túy thì lộ liễu quá. Chúng tôi cần giữ kín chiến dịch này cho đến khi giải quyết yên ổn mọi chuyện, nhưng rồi hai người các anh tiến hành điều tra vụ bắn Rodgers và tôi ngờ rằng điều đó có thể gây ra rắc rối cho chúng tôi. Ban đầu tôi được chỉ định vào đội C. Họ có một điều tra viên sắp nghỉ hưu và đó là một cái cớ hoàn hảo để tôi chuyển vào đội của họ. Khi Rodgers bị bắn, tôi đã đề nghị Martinez sắp xếp cho tôi được vào đội của các anh để tôi có thể theo dõi cuộc điều tra và đảm bảo rằng nó không phá hỏng phi vụ của tôi.”
“Tracy đã không ưa cô lắm.” Del nói.
“Tôi nghĩ đó là vì tôi đã phát hiện ra bí mật của cô ấy.” Gonzalez nói.
“Bí mật gì?” Faz hỏi. Ông nhìn Del, nhưng Del cũng có vẻ chẳng hay biết gì.
Gonzalez mỉm cười. “Các anh không biết sao?”
“Biết gì cơ? Cô ấy sắp nghỉ việc à?”
“Cô ấy sẽ phải nghỉ việc, cũng phải một thời gian đấy.” Gonzalez nói. “Cô ấy đang có bầu.”
“Không lẽ nào.” Faz nói. “Cô không đùa đấy chứ?” Ông quay sang Del. “Cậu có biết không?”
“Tôi đã nghi ngờ, nhưng tôi không định hỏi. Tôi sợ rằng cô ấy chỉ là tăng thêm vài cân từ hồi kết hôn thôi. Anh biết đó là chuyện tế nhị mà.”
“Ừ, tôi biết.” Faz nói. “Chết tiệt. Tracy đang có bầu.”
“Tôi nghĩ cô ấy đang cố giữ bí mật chuyện đó.” Gonzalez nói. “Chỉ một tháng nữa thôi, cô ấy sẽ chẳng còn giấu nổi nữa. Bí mật sẽ lộ ra. Nhìn người có bầu là tôi biết ngay mà.”
“Cô có con rồi à?” Faz hỏi.
“Bốn đứa.”
“Oa!” Faz nói. “Cô không đùa đấy chứ?”
“Tôi sẽ coi đó là một lời khen, điều tra viên. Còn hai anh thì sao? Hai anh có con không?”
“Tôi thì không.” Del nói.
“Tôi có một đứa.” Faz nói.
“Tôi tưởng người Ý các anh luôn có đông con.”
“Vợ tôi và tôi kết hôn muộn.” Faz nói. “Rồi có những biến cố xảy ra. Cô ấy không thể có thêm đứa con nào nữa.”
“Tôi rất tiếc khi nghe được điều đó.”
“Cô ấy từng bị ung thư tử cung.” Faz lắc đầu. Ông có thể cảm thấy những cảm xúc của mình đang tuôn trào. “Và chúng tôi vừa mới phát hiện ra cô ấy bị ung thư vú. Hiện giờ chúng tôi đang trong quá trình điều trị.”
Gonzalez chạm vào vai Faz. “Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cứ mỗi năm qua đi, người ta lại tìm ra phương pháp điều trị tốt hơn, và chị ấy không đơn độc. Chị ấy có rất nhiều chị em cùng chung cảnh ngộ. Tôi là một người trong số đó.”
“Hả?”
Gonzalez chỉ vào ngực mình. “Anh không nghĩ chúng là thật đấy chứ?”
“Tôi không dám trả lời đâu.” Del nói.
Họ đều cười ồ lên. Rồi Gonzalez nói: “Mười năm trước, tôi đã phải phẫu thuật cắt bỏ cả hai bầu ngực. Tôi cho là mình nên nhìn vào điểm tích cực của chuyện đó. Chồng tôi được hưởng lợi.”
Del và Faz cùng cười, nhưng chẳng ai nói một lời nào.
“Tôi sẽ cho anh số điện thoại cá nhân của tôi. Nếu vợ anh cần ai đó để nói chuyện khi chị ấy đang trong quá trình điều trị, nếu chị ấy có bất cứ câu hỏi gì, anh hãy bảo chị ấy gọi điện cho tôi.”
“Cảm ơn cô. Cô ấy sẽ mừng lắm. Cô ấy không nói chuyện với tôi nhiều về bệnh tình của mình.”
“Hãy cho chị ấy chút thời gian và chút không gian riêng tư. Đây là một chuyện khá khó khăn mà.”
Faz nhìn Del. “Nói đến Vera…”
“Vâng, chúng tôi nên đưa anh đến bệnh viện thôi.” Del nói. “Nếu anh nghĩ tôi có thể cho kẻ khác nếm mùi địa ngục, vậy thì khi Vera ra tay chắc sẽ khủng khiếp đến mức anh không muốn chứng kiến đâu.”
“Thực ra đây có thể là một chuyện tốt,” Faz nói.
Gonzalez tỏ vẻ hoài nghi. “Chúng đánh vào đầu anh mạnh chừng nào vậy?”
“Vera thích chăm sóc cho người khác.” Faz nói. “Điều đó đem lại cho cô ấy niềm vui.”
Gonzalez mỉm cười. “Vậy thì chị ấy sẽ rất vui khi nhìn thấy mặt anh đấy.”