Kins nhìn đồng hồ đeo tay. “Đã hết giờ làm việc rồi.” Anh nói. “Andrei sẽ không trả lời điện thoại vào giờ này đâu.”
“Anh ấy đã được phân vào một tổ đặc biệt mới được thành lập.” Tracy vừa nói vừa ấn số. “Bởi vì nạn trộm cắp điện thoại di động. Và tôi có số di động của anh ấy.”
“Mở loa ngoài đi.”
Vilkotski trả lời ở hồi chuông thứ tư. “Andrei, Tracy Crosswhite và Kinsington Rowe đây. Tôi đang mở loa ngoài.”
“Vậy thì tôi có thể phỏng đoán rằng cô gọi điện cho tôi không phải là để thì thầm những lời ngọt ngào với tôi.” Vilkotski nói.
“Tôi có thể làm điều đó, Andrei.” Kins nói.
“Anh làm thì tôi không cần đâu.” Vilkotski nói. “Làm ơn đừng nói với tôi rằng hai người gọi điện cho tôi bởi vì có kẻ nào đó đã ăn cắp điện thoại di động của một trong hai người đấy nhé.”
Tracy cười. “Chúng tôi xin lỗi vì gọi điện khi anh đã về nhà, nhưng chúng tôi có một câu hỏi khác về điện thoại di động muốn hỏi anh.”
“Tôi cứ tưởng chuyện gì khủng khiếp hơn.” Anh ta nói. “Tôi nghe đây.”
“Nếu tôi dùng ứng dụng Tìm iPhone của tôi trên điện thoại di động để tìm điện thoại của một người khác, liệu việc đó có được lưu lại không?”
“Lưu lại ư? Không. Ý tôi là, người mà cô đang cố tìm có thể biết, nhưng chỉ khi người đó dành thời gian để xem ứng dụng ấy mà thôi.” Vilkotski nói.
“Họ sẽ nhìn vào đâu để biết được điều đó?” Kins hỏi.
“Ứng dụng ấy hiện một mũi tên lên màn hình chính của anh, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn thôi. Tôi nghĩ khoảng mười giây, nhưng không chắc chắn đâu nhé.”
“Ý anh là người đó sẽ phải xem điện thoại của mình vào thời điểm ứng dụng ấy được kích hoạt, và biết phải nhìn vào đâu?” Kins hỏi.
“Chính xác.”
“Được rồi.” Tracy nói. “Nhưng tôi muốn biết liệu chiếc điện thoại thực hiện việc tìm kiếm đó có để lại dấu vết gì của hoạt động ấy không. Chẳng hạn, có cách nào để tìm hiểu được liệu tôi có dùng ứng dụng Tìm iPhone của tôi trên điện thoại của mình để tìm kiếm điện thoại của ai đó không?”
“Tôi nghĩ là không, nhưng tôi phải nghiên cứu vấn đề này đã. Hai người đang cố tìm hiểu điều gì vậy?”
“Chà, về cơ bản thì…” Tracy nói. “Chúng tôi muốn xác định xem liệu một người này có tìm kiếm điện thoại di động của một người khác để xem người ấy đang đi đâu không.”
“Chiếc điện thoại đó thuộc đời nào?” Vilkotski hỏi. “Chiếc điện thoại mà người đó đang dùng để tìm điện thoại của người kia ấy.”
“Tôi không biết.” Tracy đáp. “Sao anh lại hỏi vậy?”
“Bởi vì cô có thể quên béng cái ứng dụng đó đi và chỉ cần xem lịch sử vị trí trên chiếc điện thoại ấy. Nếu làm thế cô sẽ biết được tất cả những nơi mà người đó đã từng đến.”
Tracy nhìn Kins.
“Tôi sẽ làm điều đó bằng cách nào, Andrei?” Kins hỏi.
“Anh chẳng làm gì cả. Chiếc điện thoại làm đấy chứ. Lấy cái điện thoại đó đi. Nó lưu trữ thời gian và vị trí của mỗi địa điểm, do đó nó có thể cung cấp dịch vụ định vị, giống như khi anh kích hoạt [*]Google Maps và điện thoại của anh biết vị trí của anh vậy. Có những bài báo nói rằng đây là một sự xâm phạm riêng tư. Ha.” Anh ta cất tiếng cười sắc bén đầy vẻ giễu nhại. “Tôi thấy điều đó thật nực cười. Nếu anh muốn biết thế nào là xâm phạm sự riêng tư thì anh nên sống ở Nga ấy.”
“Người ta có thể vô hiệu hóa dịch vụ này không?” Kins hỏi. “Họ có thể tắt nó đi không?”
“Có thể, nhưng tôi chẳng thấy ai làm thế cả – trừ phi họ mắc chứng hoang tưởng.”
Tracy nhìn Kins, Kins lắc đầu để ám chỉ rằng anh không có câu hỏi nào nữa. “Cảm ơn anh, Andrei.” Cô nói. “Hy vọng chúng tôi không quấy rầy đúng lúc anh đang làm một việc gì quan trọng.”
“Cũng không đến nỗi.” Anh ta lại nói. “Đây chính là điểm sáng trong đêm nay của tôi đấy.”
Tracy ngắt máy và nhìn đồng hồ đeo tay. “Chúng ta cần lấy điện thoại của Aditi.”
“Đó vẫn chỉ là suy đoán thôi, Tracy.”
“Sẽ không còn chỉ là suy đoán nếu chúng ta lấy điện thoại của Aditi và lịch sử vị trí trên chiếc điện thoại chỉ ra rằng cô ấy đã có mặt ở công viên bang Bridle Trails.”
“Thế nếu cô ấy nói rằng chúng ta bị điên và không chịu đưa điện thoại cho chúng ta thì sao? Tôi không chắc chúng ta có chứng cứ hợp lý.”
“Cô ấy và Kavita dùng chung một tài khoản.”
“Như thế vẫn chưa đủ. Chúng ta cần thêm thứ gì đó.”
“Tôi đồng ý.” Tracy nói. “Chúng ta cần điện thoại của cô ấy.”
“Điều đó hơi giống một cái vòng tròn luẩn quẩn, cô không nghĩ vậy sao? Cô định tranh luận điều đó với một thẩm phán ư? Chúng tôi cần điện thoại của cô ấy để chứng minh rằng chúng tôi cần điện thoại của cô ấy? Chúng ta cần một thứ khác. Và nếu chúng ta đến đó ngay bây giờ rồi hỏi cô ấy các câu hỏi mà chẳng đi đến đâu, cô ấy có thể ném chiếc điện thoại đó đi khi nào đến nước Anh đấy.”
“Còn nhà cung cấp dịch vụ thì sao? Có lẽ họ có thể gửi dữ liệu ấy cho chúng ta.” Tracy nói.
“Có lẽ, nhưng đây không phải là một trường hợp khẩn cấp như việc tìm điện thoại của Kavita. Chúng ta sẽ cần một lệnh khám xét có chữ ký của thẩm phán.” Kins nhìn đồng hồ đeo tay. “Tôi không biết liệu chúng ta có đủ thời gian không. Cô nói mấy giờ thì cô ấy lên máy bay đến London nhỉ?”
“Tối nay. Chuyến khuya.”
Điện thoại trên bàn Tracy reo lên. Cô nói với Kins khi cô đi tới bàn mình để nhấc máy. “Theo tôi, tôi nay chúng ta cứ lái xe tới sân bay và thử vận may xem sao.”
Cô nhấc ông nghe lên. “Điều tra viên Crosswhite đây.” Tracy lắng nghe một lát, rồi quay sang Kins, anh đang quay lưng lại với cô và áp điện thoại di động bên tai, chắc là để báo cho Shannah biết khi nào thì anh về nhà. Cô búng ngón tay hai lần để gọi anh, rồi nhặt một cây bút trên bàn làm việc lên để ném về phía anh, chiếc bút đập vào sau đầu anh.
Kins quay lại và Tracy mở loa ngoài lên. “Tôi xin lỗi, kiểm lâm Paige, nhưng cô có thể nhắc lại những gì cô vừa nói với tôi để cộng sự của tôi có thể cùng nghe không?”
“Tất nhiên rồi. Tôi đang nói rằng hôm nay tôi đã tới Seattle để tra cứu các tài liệu trong kho về công viên bang Bridle Trails. Tôi đã tìm thấy báo cáo về vụ con ngựa ngã xuống giếng. Tôi nghĩ chị có thể muốn nghe về nó.”
Kins bước lại gần. “Báo cáo đó được lập bao lâu rồi?”
“Chờ chút.” Họ nghe thấy tiếng giở giấy loạt soạt. “Chín năm trước.”
“Có ai bị thương không?”
“Không. Người cưỡi ngựa đã nhảy xuống được trước khi con ngựa bị rơi xuống giếng. Con ngựa bị gãy một chân và người ta đã phải kết liễu mạng sống của nó.”
“Cái giếng ấy có gần nhà của Kavita Mukherjee không?”
“Đó chính là người chết phải không?”
“Phải.”
“Tôi không biết là cô ấy sống gần công viên đấy.”
“Đó là nhà của cha mẹ cô ấy.”
“Nếu chị cho tôi địa chỉ, tôi có thể cố gắng tìm hiểu.”
Tracy nhìn Kins, anh đã quay lại bàn mình để tra cứu địa chỉ của nhà Mukherjee.
“Trên báo cáo có cái tên nào không?” Tracy hỏi.
“Có. Người cưỡi ngựa là một cô gái mười lăm tuổi. Đó là một cái tên nước ngoài. Tên thánh là Aditi. A-D-I-T-I.”
Kins quay phắt người lại trước cái tên ấy.
“Họ là Dasgupta. Anh chị có cần tôi đọc cách viết không? Anh chị điều tra viên?”