Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55

❊ ❊ ❊

Faz không mấy thương cảm cho một thành viên băng đảng và có lẽ còn là một kẻ bán ma túy, nhưng ông cũng không muốn mình là nguyên nhân khiến Francisco phải chết. Bởi vì Jimmy Nhỏ đã ngu ngốc nói cho ông nghe nên ông cũng biết rằng Francisco đã nhắn tin cho ai đó, và người đó hẳn là Gonzalez. Nếu ông đoán đúng, vậy thì ông càng trì hoãn được lâu bao nhiêu, cơ hội sống sót của họ sẽ càng cao bấy nhiêu. Những kẻ khác trong phòng đang nói chuyện với Jimmy Nhỏ bằng tiếng Tây Ban Nha, vẻ kích động, và chẳng cần phải thông minh lắm ông cũng suy luận được rằng chúng đang bảo hắn phải rời khỏi đây thật nhanh. Tuy nhiên, Jimmy Nhỏ đang bị mờ mắt vì nỗi căm hận dành cho Faz.

Faz lê mình dậy, cố nén đau. “Cậu biết gì không, Jimmy? Tôi thực sự thích ông già cậu.”

Jimmy Nhỏ hướng ánh mắt về phía Faz, có lẽ đang đợi ông nói vào trọng điểm. Hắn vẫn chĩa nòng súng vào sau đầu Francisco.

“Tôi không đồng ý với những gì ông ta đã làm, nhưng ông ta biết cái gì là quan trọng nhất. Ông ta chăm lo cho gia đình mình và chăm lo cho cộng đồng của mình. Nếu ở trong một hoàn cảnh khác, có lẽ ông ta đã là một chính trị gia, và là một người tốt.” Ông mỉm cười. Jimmy trông có vẻ hoang mang, bối rối, hy vọng là hắn sẽ không tức giận nữa.

Gã đàn ông ở cuối phòng xen ngang, giọng nói và cử chỉ của gã còn kích động hơn lúc nãy. “Tenemos que irnos ahora, Jimmy! Todavía tenemos tiempo!Chúng ta phải đi ngay, Jimmy! Bây giờ mà đi thì vẫn còn kịp đấy!”

“Cậu biết tại sao không? Cậu muốn biết tại sao chúng lại giết ông ta không?” Faz nói, kéo sự chú ý của Jimmy trở lại phía mình. “Chúng giết ông ta vì chúng biết ông ta là người không lệ thuộc vào ai, ông ta chỉ làm mọi việc theo ý mình, ông ta quan tâm đến những người trong cộng đồng của mình. Không ai có thể bảo Jimmy Lớn phải làm gì. Ngay cả các tổ chức ma túy. Đó là lý do chúng giết ông ta. Cậu biết gì nữa không? Ông ta không bao giờ để cho cảm xúc làm ảnh hưởng đến các quyết định của mình. Đó là lý do ông ta buôn bán giỏi đến vậy. Nhưng còn cậu thì sao? Cha cậu sẽ nghĩ gì về cậu? Jimmy Lớn sẽ nghĩ gì về cậu?”

Jimmy Nhỏ không trả lời. Nhưng Faz đã lôi kéo được sự chú ý của hắn. Nói rằng tổ chức ma túy không tôn trọng hắn là một chuyện. Nói rằng cha hắn không coi trọng hắn lại là một chuyện khác.

“Có lẽ tôi sẽ không phải là người tra còng vào cổ tay cậu, nhưng nếu cậu giết tôi, tôi sẽ chính là lý do khiến họ tóm cổ cậu đấy. Họ sẽ săn đuổi cậu, Jimmy ạ. Cậu biết họ sẽ làm vậy mà. Cậu đang để cho cảm xúc chi phối quyết định của cậu đấy. Cậu nghĩ cộng sự của tôi sẽ để yên cho chuyện này ư? Cậu ấy là người Sicily. Thử giết tôi đi, cậu ấy sẽ hạ quyết tâm bắt cậu cho bằng được đấy. Cậu sẽ chẳng thể làm được trò trống gì khi mà cậu ấy lúc nào cũng kè kè theo dõi từng động tĩnh của cậu. Cậu nghĩ cậu sẽ trở về Mexico và sống như một ông hoàng sao? Nghĩ lại đi. Cậu nghĩ mấy người bạn ở Mexico của cậu có ưa nổi cậu không khi họ phát hiện ra có một điều tra viên luôn bám sát gót cậu hai tư giờ một ngày, bảy ngày một tuần, bởi vì cậu đã giết một cảnh sát? Cậu sẽ trở thành một thứ của nợ đấy. Và cậu biết họ làm gì với các của nợ rồi đấy…” Faz mỉm cười. “Vì thế nếu Del không giết cậu…” – ông nhìn vào những kẻ khác – “… tất cả các cậu, thì những kẻ đó cũng sẽ ra tay. Cậu định ném tôi cho lợn ăn ư? Lũ lợn đó thậm chí sẽ không hít ngửi tôi bởi vì chúng đã xơi tái tất cả các cậu no nê rồi.”

Jimmy chuyển sang chĩa súng vào Faz, nhưng Faz có thể thấy rằng hắn đang e ngại. Những kẻ khác cũng e ngại về việc giết ông, về những hậu quả có thể xảy ra nếu Jimmy làm vậy.

“Jimmy, không!” Hector nói.

“Im đi!”

“Chúng ta phải đi. Ngay bây giờ.” Hector giục.

Một người đàn ông khác bước vào phòng, nói thứ tiếng Tây Ban Nha cộc lốc. Mặc dù Faz không thể hiểu gã nói gì, nhưng ông có thể nhận ra đó là việc khẩn cấp, chuyện gì đó đang xảy ra. Những kẻ khác cũng giục Jimmy Nhỏ rời đi. Hector túm lấy cánh tay hắn.

Jimmy nhìn Faz. Hector tiếp tục kéo hắn. Người đàn ông ở cửa hét lên tên Jimmy. Chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng hẳn là việc rất khẩn cấp.

Jimmy gầm gừ, chửi thề, rồi quay người chạy ra cửa.

Faz thở ra một hơi chậm rãi, nhưng đây không phải là lúc để tự mãn. Ông kiểm tra tình trạng của Francisco. “Này, cậu còn tỉnh không? Này, cậu có nghe thấy tôi không?”

Francisco chậm rãi quay đầu lại.

“Cậu có hiểu gã đàn ông ở cửa vừa nói gì không?”

Francisco thều thào đáp: “Xe tải đang ở đây. Ma túy đang được chất lên đó để chuẩn bị vận chuyển. Họ cần rời đi.” Đầu anh ta lại gục xuống.

“Cậu đã nhắn tin cho ai vậy?” Faz hỏi. “Này, cậu đã nhắn tin cho ai vậy?”

Faz nghe thấy những âm thanh ở bên ngoài, đám đàn ông đang la hét bằng cả tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha, ngay sau đó, giọng họ bị át đi bởi tiếng phành phạch của cánh quạt trực thăng xoay trong không khí tù đọng. Một luồng sáng chói mắt xuyên qua ô cửa sổ của văn phòng bên ngoài, hắt những cái bóng nhấp nhô lên bức tường liền kề.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.