Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Khi tới trụ sở cảnh sát, Faz đi thẳng vào nhà vệ sinh nam và vã nước lạnh lên mặt, hy vọng che giấu được dấu vết của những giọt nước mắt. Sau khi xem xét kết quả chụp cộng hưởng từ của khối u trong ngực Vera, cũng như kết quả sinh thiết và chụp CT, bác sĩ chuyên khoa ung thư nói rằng vài hạch bạch huyết đã bị ảnh hưởng. Ông ta khuyên Vera cắt bỏ hoàn toàn tuyến vú, sau đó thì hóa trị. Để an ủi, ông ta nói Vera đã phát hiện khối u sớm và họ có thể tái tạo lại bầu ngực cho bà ngay trong ca phẫu thuật cắt bỏ tuyến vú. Vera đón nhận tin này thật khó khăn, nhưng sau một hồi suy nghĩ và tham khảo thêm thông tin từ bác sĩ, bà quyết định không thực hiện hai cuộc phẫu thuật cùng một lúc, vì bà có cảm giác rằng các biến chứng tiềm tàng sẽ khiến sức khỏe bà yếu đi; bà muốn giữ sức khỏe để trải qua giai đoạn hóa trị sẽ diễn ra sau cuộc phẫu thuật, rồi tính đến chuyện tái tạo lại bầu ngực sau.

Khi họ rời khỏi phòng khám, Faz nói với Vera rằng ông sẽ nghỉ cả ngày hôm đó, nhưng một lần nữa bà lại khăng khăng bắt ông đi làm.

“Gia đình Monique Rodgers đang trông cậy vào anh, và anh có thể chỉ có duy nhất một manh mối.” Bà nói. “Hơn nữa, anh ở nhà làm gì chứ?”

Faz cố gắng tỏ ra cứng rắn khi ở bên bà, nhưng trên đường lái xe đến văn phòng, trong đầu ông cứ văng vẳng lời khuyên của bác sĩ rằng họ nên bình tĩnh đối mặt với căn bệnh từng bước một. Ông biết bác sĩ coi đó là một lời khuyên hữu ích, nhưng ông không tránh khỏi suy nghĩ khi nghe bác sĩ bảo Vera đừng nghĩ về tương lai. Thế rồi, đài FM 98,1, kênh văn hóa cổ điển của Seattle, phát bài Sono Andati trong vở opera La Bohème, bài hát khi Mimi sắp chết. Faz không còn chịu đựng được nữa.

Ông thở phào nhẹ nhõm khi thấy ô làm việc của đội mình trống không. Del đang ở nhà, và ông ngờ rằng Tracy và Kins đều đang ở tòa án, có lẽ là để nghe phán quyết. Nóng lòng muốn tìm thứ gì khiến mình sao lãng, Faz nhấc ống nghe điện thoại lên và gọi cho Đơn vị Xử lý Dấu vân tay chìm.

Jason Rafferty, một người mà Faz rất thân thuộc, chậc lưỡi khi nhấc máy. “Anh đúng là kẻ sốt sắng, Fazzio. Sao, anh nghĩ chứng tôi sẽ không gọi điện cho anh nếu chúng tôi thu được kết quả gì từ cái xe mà anh và Del đã kéo về đây tối qua ư?”

“Anh đúng là thiên tài.” Faz nói, cố gắng che giấu cảm xúc.

“Tài cán gì, chẳng qua mấy người các anh quá dễ đoán mà thôi.” Rafferty nói.

“Tôi chỉ muốn biết liệu tôi có nên thắp lên hy vọng hay không ấy mà.”

“Tôi hiểu.” Rafferty cười nói. “Chờ chút nhé. Để tôi gọi điện xem tình hình thế nào rồi.”

Rafferty chuyển cuộc gọi của Faz sang chế độ chờ, và Faz gác điện thoại lên vai, nhấn nút Loa ngoài, chịu đựng một giai điệu du dương nhạt nhẽo. Trong lúc ông chờ đợi, Andrea Gonzalez bước vào ô làm việc của đội A, tiến đến gần và hất đầu về phía chiếc điện thoại. “Đừng nói với tôi đó là phiên bản [*]Pandora của anh nhé.”

“Pan cái gì cơ?”

“Tiếng nhạc ấy… Thôi bỏ đi.”

“Tôi đang đợi để nghe xem liệu Đơn vị Xử lý Dấu vân tay chìm có lấy được dấu vân tay trên cái xe mà Del và tôi đã kéo đến đó tối qua không.” Ông nói.

“Vụ Monique Rodgers à?”

Faz gật đầu. “Cảm ơn cô vì đã xin lệnh khám xét giúp chúng tôi.”

Cô ta nhìn vào bàn làm việc trống không của Del. “Del có đi làm không?”

“Tối qua cậu ta bị đau lưng và chắc là sẽ nghỉ cả ngày. Cậu ta đang hy vọng ngày mai có thể đi làm lại.”

Gonzalez gật đầu trước thông tin này, rồi liếc về phía bàn làm việc của Tracy. “Tôi nghe nói Crosswhite đang đợi phán quyết từ bồi thẩm đoàn. Liệu cô ấy có đến đây hay không nhỉ, anh có biết không?”

“Tôi không biết. Lần sau tôi sẽ cố suy đoán.”

Gonzalez mỉm cười. “Cô ấy và tôi có sự khởi đầu không được tốt đẹp lắm.”

“Rồi sẽ ổn cả thôi.” Faz nói. “Cứ dùng bàn làm việc của cô ấy đi.”

“Tôi chả dại.” Gonzalez nói. “Tốt hơn là tôi nên tránh xa nó một thời gian. Chẳng qua là tôi ghét phải ngồi ở chỗ xó xỉnh, cách xa tất cả mọi người thôi.”

“Vậy thì dùng bàn của Del đi.”

“Cảm ơn anh.” Cô ta thả cái túi của mình bên cạnh ghế của Del, ngồi xuống và điều khiển con chuột. “Chết tiệt.”

“Cái gì thế?”

“Tôi chưa được cấp mật khẩu để truy cập vào các hồ sơ.”

“Gumba số hai!”

“Đó là cái gì vậy?”

“Mật khẩu của máy Del. Gumba số hai! Tôi là Gumba số một!”

Rafferty trở lại cuộc gọi với Faz. “Faz?”

Faz tắt chế độ loa ngoài. “Tôi vẫn đang chờ đây.”

“Xin lỗi vì để anh phải chờ lâu. Được rồi, tôi nghe nói chúng tôi đã có một phát hiện sơ bộ.” Rafferty giải thích rằng họ đã lấy được các dấu vân tay và một dấu lòng bàn tay trên chiếc xe đó, ở vị trí mà nghi phạm đã chống tay vào, như trên video đã chỉ ra. Họ không thể lấy được tất cả các dấu vân tay, nhưng cũng đủ để loại trừ dấu vân tay của người chồng, người vợ và cậu con trai trong gia đình Blaismith. Del và Faz đã lấy các dấu vân tay mẫu của gia đình Blaismith trước khi rời khỏi nhà họ.

“Chúng tôi đã tra cứu trên ABIS.” Rafferty nói, ám chỉ Hệ thống Nhận dạng Sinh trắc Tự động, trước đây có tên là Hệ thống Nhận dạng Dấu vân tay Tự động.

Việc thay đổi tên gọi này chính là sự thừa nhận rằng công nghệ luôn phát triển. Các điều tra viên đã từng bị buộc phải đi học một khóa để bắt kịp với công nghệ mới, và giáo viên hướng dẫn đã nhấn mạnh rằng ngày nay các dấu vân tay chỉ là một dạng sinh trắc học – ngoài ra còn có dấu lòng bàn tay, tròng mắt, và phần mềm nhận diện khuôn mặt. FBI cũng đã đổi tên hệ thống của họ – thành NGI, viết tắt của Hệ thống Nhận dạng Thế hệ Mới – và giáo viên hướng dẫn giải thích rằng hệ thống này cung cấp cho giới tư pháp hình sự một kho dữ liệu điện tử lớn và hiệu quả nhất thế giới về sinh trắc và lịch sử phạm tội. Faz thấy điều đó nghe cứ như trong phim Star Trek vậy, ông chỉ muốn thu được một kết quả khớp với một nghi phạm mà thôi.

“Chúng ta có thu được kết quả nào không?” Ông hỏi.

“Eduardo Felix Lopez.” Rafferty nói. Faz ghi cái tên đó lên một tờ giấy trên bàn làm việc của mình. “Anh ghi được chưa?” Rafferty hỏi, phát âm cái tên đó.

“Tôi ghi được rồi.” Faz nói, gạch chân cái tên đó hai lần, trong đầu ông đã nghĩ đến việc làm thế nào để chứng minh được Lopez có liên quan đến vụ bắn súng.

“Dữ liệu về hắn có trong hệ thống. Anh sẽ tự tra cứu thông tin về hắn hay muốn chúng tôi làm việc đó?”

“Tôi sẽ làm. Họ có nói khi nào thì có báo cáo đầy đủ không?”

“Chiều muộn ngày hôm nay. Tôi sẽ email cho anh bản nháp để anh có thể bắt tay vào việc. Tôi biết vụ này đang nhận được nhiều chú ý của giới truyền thông. Anh sẽ tóm cổ thằng khốn đó chứ hả?” Rafferty nói.

“Kế hoạch là vậy.” Faz gác máy và đấm nắm tay xuống mặt bàn. “Đúng thế.”

“Tin tốt à?” Gonzalez hỏi.

“Chúng tôi đã tìm ra kẻ bắn súng, hoặc ít nhất là cái gã đã chống tay vào mui chiếc xe đang đỗ ở gần hiện trường lúc đó. Tôi sẽ gọi điện cho Del, rồi tra cứu thông tin về kẻ đó, để xem liệu hắn có tiền án, tiền sự gì không, và liệu tôi có tìm ra được địa chỉ hiện tại của hắn không.”

“Anh có muốn tôi tra cứu về hắn giúp anh trong lúc anh gọi điện cho Del không?”

“Vâng, cô có thể giúp tôi chứ? Việc này có thể không kéo Del ra khỏi giường được, nhưng cậu ấy sẽ mừng lắm khi nghe thấy tin này.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.