Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Cuộc trò chuyện của Tracy và Kins với Đại úy Ray Giacomoto của Sở Cảnh sát Bellevue thật chuyên nghiệp và thẳng thắn. Giacomoto muốn biết Tracy và Kins đang làm gì ở phía bên này hồ và tại sao họ không gọi điện cho sở cảnh sát của anh ta.

“Nạn nhân là một cư dân của Seattle và đơn trình báo người mất tích được nộp ở Sở Cảnh sát Seattle.” Tracy nói. “Khi đến đây, chúng tôi không nghĩ sẽ tìm thấy một thi thể. Chúng tôi đang lần theo dấu điện thoại di động của cô ấy. Khi chúng tôi tìm thấy nạn nhân, tôi đã nghĩ tốt hơn hết là nên xử lý hiện trường trước khi thời gian trôi qua thêm nữa và bằng chứng có thể biến mất nếu chúng có tồn tại.”

Giacomoto cười toe. “Chúng tôi có đầy đủ trang thiết bị để xử lý một hiện trường vụ án, điều tra viên ạ. Tôi nghĩ anh chị thừa biết điều đó.”

“Chắc chắn rồi.” Tracy nói.

“Vậy tại sao anh chị phải vội vàng như thế? Anh chị biết nạn nhân à?”

“Chúng tôi chỉ biết về cô ấy thông qua những cuộc trò chuyện với người bạn cùng phòng và gia đình của cô ấy mà thôi. Chúng tôi đang điều tra về vụ mất tích của nạn nhân được vài ngày rồi.”

“Thi thể ấy có chạy mất được đâu.” Giacomoto lại nói.

“Đúng vậy.”

“Vậy thì việc xử lý vụ án thuộc về thẩm quyền của Sở Cảnh sát Bellevue.”

“Có lẽ thế nhưng cũng chưa chắc, chúng ta vẫn chưa biết chính xác liệu nạn nhân có bị sát hại ở đây không. Quanh cái hố chẳng có dấu chân nào cả. Vì thế nhận định ban đầu của chuyên gia truy tìm dấu vết là nạn nhân bị sát hại ở đâu đó và thi thể của cô ấy bị vứt ở đây.” Tracy không nói nhận định ban đầu của chuyên gia truy tìm dấu vết là Kavita Mukherjee bị sát hại ở đâu đó trong công viên này. “Cũng đã lâu rồi trời không mưa.” Tracy nói. “Và lúc đó sắp có bão sét. Vì thế, như đã nói, tôi đã nghĩ tốt hơn hết là nên xử lý hiện trường trước khi bất cứ dấu chân hoặc bằng chứng nào khác bị rửa trôi đi mất.”

Giacomoto có vẻ thấy lý lẽ này không có sức thuyết phục lắm, nhưng anh ta tạm thời đồng ý để cô làm những gì cô muốn làm. “Chúng tôi sẽ muốn có bản sao của tất cả các báo cáo.” Anh ta nói.

“Không vấn đề gì.” Tracy nói.

“Về vấn đề thẩm quyền, tôi cho rằng đó là quyết định của các sếp ở cấp cao hơn. Từ giờ cho đến lúc có quyết định, tôi sẵn lòng lùi lại đằng sau để cô đứng ra xử lý vụ này.”

Họ ngoảnh lại khi nghe thấy tiếng người đến. Kelly Rosa đã trèo lên khỏi cái hố. Trông bà rất giống một nhà khảo cổ học đang trong một cuộc khai quật, với đất bám đầy hai gấu quần jean xanh, ngay bên trên đôi giày cứng cáp, và dọc theo vành lưỡi trai chiếc mũ của đội bóng chày Mariners. Rosa tắt chiếc đèn trên đầu để không làm họ chói mắt và kéo cái khẩu trang che mũi và miệng xuống. Rồi bà cởi đôi găng tay bằng nhựa mủ và phủi đất trên đuôi áo. Dáng đi của bà trông thật lóng ngóng vì hai miếng đệm đầu gối bằng cao su.

“Chị đổi phong cách mới rồi cơ đấy.” Kins nói, chỉ vào những miếng đệm.

“Tôi đã thấy chúng ở Costco.” Bà nói. “Chúng là đồ bảo hộ của công nhân lát gạch. Đầu gối tôi không còn trẻ như trước nữa.”

“Tôi cứ nghĩ chị đang thử làm một cầu thủ bắt bóng chứ.” Kins nói.

“Vâng, chà, đội Mariners đang cần một người có thể thực sự đánh bóng.” Bà nói. Sau đó, bà ngừng một lát rồi nói: “Tôi có thể khẳng định rằng đây không phải một vụ cướp, hoặc nếu phải thì thủ phạm là những tên cướp ngu ngốc nhất trên hành tinh này.” Mặc dù cao có mét rưỡi nhưng Rosa lại có cá tính của một người cao hơn hai mét. “Trong túi cô ấy có mười hai đô la cùng với một cái bằng lái xe của bang Washington và một thẻ tín dụng, trên cổ cô ấy có một sợi dây chuyền vàng, và ở cổ tay có một cái vòng tay bằng vàng.”

“Vậy đây không phải là một vụ cướp và tên sát nhân không cố che giấu danh tính của cô ấy.” Kins nói.

“Ngoại trừ việc hắn ném cô ấy xuống một cái hố bị bụi rậm che phủ trên mặt đất.” Giacomoto tiếp lời.

“Thì có ai thích khoe việc xấu của mình ra đâu.” Kins nói.

“Chị đã nói là ném. Vậy đây không phải một tai nạn?” Tracy hỏi.

“Đúng.” Rosa nói. “Tôi không tin đây là một tai nạn.”

“Vậy bà tin đó là gì?” Giacomoto hỏi.

Rosa giơ một cánh tay lên và làm động tác giả như những cú đập vào đầu và nói: “Cô ấy chết vì vết thương do ngoại lực tác động mạnh – vài cú đập vào thái dương. Tôi nghĩ là hai hoặc ba cú. Chúng ta sẽ không biết được con số cụ thể khi chưa có vài bức ảnh chụp cận cảnh thương tích. Cô ấy bị đập vào thái dương bên phải bởi một vật thể có hình dạng méo mó lồi lõm, có thể là một hòn đá. Tôi sẽ nhờ vài cảnh sát lùng sục khắp công viên để xem có hòn đá nào dính máu không.”

“Việc này có thể giống như mò kim đáy bể.” Kins nói. “Một cái bể rộng hơn hai trăm hecta.”

“Hoặc kẻ sát nhân có thể đã đánh rơi nó và nó vẫn còn quanh quẩn đâu đây.” Rosa nói.

“Chị chắc chắn kẻ sát nhân dùng một hòn đá ư?” Giacomoto hỏi.

“Tôi không dám chắc chắn chừng nào còn chưa kiểm tra kĩ lưỡng các dấu vết, nhưng tôi dám nói đó là một khả năng lớn.”

“Vậy là cô ấy bị giết trong công viên này?” Giacomoto hỏi.

“Tôi không phải là người đưa ra kết luận về việc đó.” Rosa nói, và Tracy cảm nhận được nhà giám định pháp y này đang dung túng cho mình. “Tôi chỉ có thể nói rằng cô ấy không bị giết ở trong hay gần cái hố, nhưng còn việc cô ấy bị giết ở đâu thì…” Bà nhún vai.

“Tôi sẽ cử vài viên cảnh sát của mình tìm kiếm trong công viên.” Giacomoto nói với Tracy. “Cô đã cử ai kiểm tra các con đường trong công viên chưa?”

Tracy gật đầu. “Chúng tôi đã làm việc đó rồi, nhưng tôi luôn đánh giá cao việc có thêm một cặp mắt nữa cùng kiểm tra với chúng tôi.”

Giacomoto đưa cho Rosa một tấm danh thiếp. “Tôi muốn có bản sao báo cáo của chị khi nó đã hoàn thành.” Anh ta nói trước khi rời đi.

Lời tuyên bố của Rosa khiến cho giả thuyết của Kaylee Wright – rằng Mukherjee đã bị ai đó mang đến cái hố và ném xuống đó – trở nên có lý hơn.

“Còn gì nữa không?” Tracy hỏi.

“Trong hố không có nhiều máu. Nếu cô ấy ngã xuống và bị đập đầu, cô ấy sẽ bị chảy máu ồ ạt và tôi sẽ phải thấy nhiều máu hơn thế. Vết hoen tử thi trùng khớp với vị trí của thi thể trong cái hố.” Rosa nói. “Nhưng có lẽ là vì sau khi giết cô ấy, kẻ sát nhân đã nhanh chóng mang cô ấy đến đây.” Rosa đang nhắc đến các mảng màu đỏ tím hình thành ở những chỗ gần với mặt đất nhất trên thi thể người chết. “Lần cuối người ta nhìn thấy cô ấy còn sống là khi nào?”

“Tối thứ Hai.” Tracy nói. “Khoảng sáu giờ.”

Rosa ngoảnh lại về phía cái hố dường như đang tự nói với chính mình: “Không còn hiện tượng co cứng tử thi, vì thế cô ấy đã chết ít nhất mười hai tiếng đồng hồ, nhưng có lẽ còn lâu hơn thế. Cô ấy bị tím tái ở vùng bụng và có một vài vết sưng phù, cũng như những dấu hiệu ban đầu của hiện tượng nổi vân máu trên da, điều này chỉ ra rằng cô ấy đã chết ít nhất ba mươi sáu đến bốn mươi tám tiếng đồng hồ.”

“Vậy thì có khả năng là đêm thứ Hai.” Tracy nói.

“Chắc chắn đó là một khả năng, nhưng chúng tôi sẽ phân tích kĩ càng và thu hẹp khoảng thời gian lại.”

“Nếu mà kẻ đó đập một hòn đá vào đầu cô ấy nhiều lần đến thế…” Kins nói.

“Vâng, tôi biết anh đang nghĩ gì.” Rosa nói. “Đó còn là những cú đập trí mạng nữa.”

“Hẳn là kẻ đó đang điên tiết.” Kins nói.

Rosa nhún vai. “Đó là việc mà các anh phải chứng minh, nhưng tôi có thể nói rằng lực của những cú đập cho thấy kẻ đó cố ý gây tổn thương cho nạn nhân. Chúng tôi đang chuẩn bị mang thi thể đi. Sau đó hiện trường hoàn toàn thuộc về các anh.”

“Có dấu vết nào của việc tấn công tình dục không?” Tracy hỏi, thầm rà soát danh sách trong đầu và đánh các dấu tích.

“Chúng tôi vẫn chưa biết chắc chắn cho đến khi nào đưa được cô ấy về phòng nghiên cứu, nhưng qua kiểm tra sơ bộ thì không có dấu vết của việc giằng co, không có một mẩu vải rách, không có vết toạc hay vết trầy xước nào, các móng tay có vẻ sạch sẽ, nhưng xin nhắc lại một lần nữa, chúng tôi sẽ phân tích kĩ càng để tìm hiểu điều đó.”

“Không biết chị có thể dành chút thời gian để viết báo cáo không?” Tracy nói.

“Tôi khá là bận.” Rosa nói, mỉm cười. “Và tôi có thể bị gọi đi bất cứ lúc nào.” Bà nháy mắt và bước trở lại chỗ huyệt mộ.

Khi Rosa rời đi, Tracy nói với Kins. “Không phải một vụ cướp và có lẽ không phải một vụ cưỡng hiếp. Những cú đập trí mạng vào đầu.”

“Cô nói cô ấy không có bạn trai?”

“Theo những gì chúng tôi biết thì không, nhưng cô ấy đang hẹn hò.”

Tracy ngoảnh lại lần nữa khi nghe thấy tiếng người đến. Lần này là một viên cảnh sát mặc đồng phục cầm một cái bìa kẹp hồ sơ, dẫn theo một người phụ nữ đi giày bốt, mặc quần nâu nhiều túi và một cái áo khoác Carhartt màu đen bền chắc.

“Thưa các điều tra viên.” Viên cảnh sát nói. “Đây là Margo Paige. Cô ấy là quản lý của công viên này.”

Tracy chìa tay ra, giới thiệu mình và Kins. “Cô làm việc ở công viên này bao lâu rồi?” Cô hỏi.

Anh mắt Paige lướt qua Tracy, hướng về phía cái lều bên trên cái hố. Cô ta có giọng nói nhỏ nhẹ, mặc dù trầm hơn những gì Tracy nghĩ. “Tính đến bây giờ là khoảng ba năm rồi.”

“Vậy là cô khá thân thuộc với nó.”

“Vâng, thân thuộc hết mức.”

“Đi với tôi nào.” Cô dẫn Paige đi dọc theo con đường mà CSI đã chỉ định và dừng lại ở dải băng phong tỏa hiện trường vụ án buộc vào các cọc lều. “Cô có quen thuộc với cái hố này không?”

Paige có vẻ bối rối. “Quen thuộc nghĩa là thế nào?”

“Cô có biết đến sự tồn tại của nó không?” Tracy hỏi.

“Nó không phải được đào sao?” Paige hỏi.

“Không phải mới đào gần đây.” Tracy nói.

Paige lắc đầu. “Không, tôi không biết gì về nó cả. Nếu biết, tôi đã cho lấp nó lại rồi.”

“Những cái hố như thế này có thường thấy trong công viên không?” Tracy hỏi.

Paige có vẻ suy nghĩ một lát về câu hỏi này. “Chị phải nhớ rằng công viên này rộng khoảng hai trăm hecta, điều tra viên ạ, với hơn bốn mươi lăm kilomet đường mòn, và có những ngôi nhà nằm ven vành đai của nó, nhưng theo những gì tôi biết, những cái hố kiểu này không thường thấy trong công viên. Thực ra, tôi không biết đến cái hố nào khác cả.”

“Không có cái nào khác ư?” Kins hỏi.

“Theo như tôi biết thì không.”

“Cô có biết nó là cái gì không? Sao lại có nó ở đây nhỉ?” Tracy hỏi.

Paige gật đầu. “Căn cứ vào khoảng cách tương đối gần gũi của nó với những ngôi nhà quay lưng vào công viên…” Cô ta nói, chỉ về phía những ánh đèn ở đằng sau các ngôi nhà. “Tôi đoán nó là một cái giếng cũ, có lẽ đã được đào trộm từ nhiều năm trước bởi ai đó đã mất từ lâu rồi.”

“Nó còn có thể là thứ gì khác không?”

Paige nhún vai. “Cũng có thể nó là kết quả sự xói mòn ở gốc một cái cây đổ, bị khoét sâu thêm bởi những cơn mưa nặng hạt trong mùa đông vừa rồi. Những cơn dông bão có thể làm bật gốc những cái cây, và mưa sẽ làm xói mòn phần đất bên dưới chúng, và khiến những loại cây bụi trên mặt đất mọc nhanh hơn. Cái hố này sâu bao nhiêu và rộng bao nhiêu?”

“Sâu từ một mét tám đến hai mét tư. Rộng chừng một mét hai.” Tracy nói.

Paige lắc đầu. “Không. Thế thì không thể là kết quả của sự xói mòn được. Chắc nó là một cái giếng cũ rồi.”

“Trước kia cô đã thấy có trường hợp nào bị ngã xuống một cái giếng cũ chưa?”

“Chưa, tôi chưa thấy. Nhưng tôi có biết về một vụ tai nạn xảy ra khoảng chục năm trước, trước khi tôi đến đây. Theo những gì tôi biết, một cô gái trẻ đang cưỡi ngựa trong công viên thì con ngựa của cô ấy bị sụt xuống một cái hố. Cô ấy nói con ngựa như giẫm phải một cái cửa lật vậy. Cú ngã ấy đã đoạt mạng con ngựa. Đáng lẽ cô gái cũng chịu chung số phận nhưng cô ấy đã cố gắng nhảy xuống khỏi lưng ngựa kịp thời. Có thể trong kho lưu trữ vẫn còn lưu lại báo cáo về vụ đó. Ngày mai tôi có thể tìm lại nó.”

“Vậy thì khả năng ai đó chẳng may sa chân xuống cái hố này là không lớn nhỉ.” Kins nói.

“Khó nói lắm. Con ngựa và cô gái kia đâu có tự đi tìm một cái hố mà chui xuống đâu. Tôi chỉ thắc mắc là, nếu có người biết về cái hố này, tại sao họ không nói với ai về nó để chúng ta có thể lấp nó đi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.