Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Tracy đến văn phòng muộn hơn dự tính. Cô đã đem máy tính của Kavita Mukherjee đến ban điều tra số thuộc đơn vị ICAC, viết tắt của Tội phạm Internet nhắm vào Trẻ em. Cô đã nhờ một người bạn trong đơn vị này bẻ mật khẩu và chuyển các email vào một cái USB cho Katie Pryor, vì trên danh nghĩa, Tracy chưa được giao xử lý vụ này. Pryor sẽ xin lệnh khám xét để kiểm tra máy tính và lấy các sao kê tài khoản ngân hàng cũng như các giao dịch qua thẻ ATM của Mukherjee. Pryor cũng sẽ điền các tờ khai để thông báo với tập đoàn viễn thông Verizon rằng cô ấy đang có một trường hợp khẩn cấp, đây chính là từ khóa cần thiết để nhà cung cấp dịch vụ truy tìm dấu tích điện thoại của Mukherjee và gửi cho Pryor tọa độ cuối củng được ghi lại của chiếc điện thoại.

Khi Tracy đến, Ban Tội phạm Bạo lực đang hoạt động tất bật, tiếng nói chuyện điện thoại và tiếng gõ bàn phím lách cách hòa lẫn với tiếng nheo nhéo phát ra từ ti-vi. Tracy nhận thấy máy tính của cô chưa được bật lên kể từ lúc cô tắt nó đi.

Kins ngồi ở bàn anh, quay lưng về phía cô, đang nói chuyện điện thoại. Faz và Del không có mặt, nhưng máy tính của Faz đang bật. Thật là tốt khi không thấy Andrea Gonzalez ngồi ở cái bàn nào cả, bởi vì Tracy vẫn chưa có cơ hội để nói cho Kins biết về vụ Kavita Mukherjee.

“Chào cô.” Kins nói, gác điện thoại và xoay ghế lại. Anh kiểm tra đồng hồ. “Tôi cứ nghĩ cô có thể đang ở tòa án; tôi cho rằng phán quyết vẫn chưa được đưa ra.”

Tracy lắc đầu. “Hoetig nói anh ấy sẽ gọi điện cho tôi khi nào bổi thẩm đoàn gửi thông báo đến.” Cô bước tới bàn làm việc của anh và nhìn qua vách ngăn để chắc chắn là không có ai ở phía bên kia. “Tôi có chuyện muốn kể với anh. Cùng uống một cốc cà phê đi.”

“Chuyện này có liên quan gì đến lý do Nolasco đến đây để hỏi về cô không?”

Tracy ngờ rằng cô biết lý do Nolasco đến đây. “Ông ta có nói mình muốn gì không?”

“Không. Ông ta chỉ nói ông ta muốn gặp cô ngay khi cô đến. Tôi đã nói với ông ta rằng cô đang đợi phán quyết trong vụ Stephenson. Lần này cô đã làm gì để chọc tức ông ta vậy?”

“Tôi á?” Tracy nói, mỉm cười. “Tôi đã cư xử rất đúng mực.”

“Vâng.” Kins nói. “Hẳn rồi.”

Cô nhìn vào hai cái ghế trống. “Del và Faz lấy được dấu vân tay rồi à?”

“Tôi cũng không biết nữa. Tin cuối cùng mà tôi nghe được là chiếc xe đang ở VPR.” Kins nói, ám chỉ phòng xử lý xe cộ. “Nhưng Del đang ở nhà; anh ấy đã gọi điện thông báo rằng anh ấy bị đau lưng. Tôi không rõ Faz đang ở đâu, có lẽ là ở Park 95. Del nói anh ấy sẽ đến đó để đưa lệnh khám xét cho Đơn vị Xử lý Dấu vân tay chìm.”

“Lưng Del đau thế nào?”

Kins nhún vai. “Anh ấy nói nó đau nhức và cứng ngắc. Anh ấy đang uống thuốc dãn cơ nên không thể lái xe.”

“Gonzalez đến sớm chừng nào?”

Kins lắc đầu. “Không biết. Tôi chưa nhìn thấy cô ta. Giữa cô và cô ta có chuyện gì vậy? Cô không ưa cô ta ở điểm gì?”

“Tôi không thích cái cách Nolasco thuê cô ta.”

“Điều đó nghe hơi nhỏ mọn, cô không nghĩ vậy sao? Cô ta đâu có quản được việc mình được thuê thế nào chứ.”

Tracy lại nhìn qua mép vách ngăn lần thứ hai, rồi tiến sát lại bàn Kins hơn và hạ thấp giọng: “Chiều hôm qua, trên đường trở về từ tòa án, tôi đã chạm trán Ron. Tôi đã hỏi anh ấy tại sao lại rời khỏi đội A. Anh ấy nói anh ấy không có sự lựa chọn. Anh ấy nói Nolasco đã điều chuyển anh ấy sang đội C.”

Kins cau mày vẻ hồ nghi. “Ồ, ông ta là trưởng ban mà, Tracy. Ông ta có thể làm việc đó. Arroyo ở đội C sắp nghỉ hưu mà. Tôi quý Ron, nhưng đây có vẻ là một quyết định tốt đối với sự nghiệp của anh ấy.”

Tracy gật đầu. “Có lẽ thế nhưng Nolasco bảo Ron nhận công việc ấy vì rằng đội A là một ngõ cụt, rằng trong thời gian sắp tới sẽ chẳng có ai trong chúng ta nghỉ hưu hay nghỉ làm cả.”

“Điều đó cũng đúng mà, không phải sao?” Kins nói.

“Đúng, nhưng Nolasco không biết điều đó.”

“Biết điều gì?”

“Ông ta đâu có biết tôi sẽ quay lại làm việc.”

Kins lắc đầu. “Tôi không hiểu ý cô. Ông ta không biết cô mang thai, đúng không?”

“Tôi chưa nói gì với ông ta cả. Nhưng giả sử rằng ông ta biết – chuyện đó có thể xảy ra lắm, bởi vì đến Ron cũng nghi ngờ tôi đang mang thai mà – và giả sử rằng đó là lý do ông ta thuê Gonzalez và chuyển Ron sang đội C.”

“Tôi không hiểu.”

“Việc sa thải tôi sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu ông ta thuê một người phụ nữ khác để thế chỗ tôi – một người phụ nữ gốc Mỹ Latin thay vì một người đàn ông trung niên da trắng. Như thế nếu tôi có cáo buộc ông ta phân biệt giới tính thì tôi cũng gần như chẳng thể chứng minh được.”

Kins không tin. “Cô có nhận ra rằng cô đang hơi hoang tưởng không? Cô thực sự nghĩ Nolasco nghĩ xa đến vậy ư?”

“Chúng ta đều biết Nolasco đã muốn tôi cuốn xéo ngay từ khi tôi bắt đầu làm việc ở đây.”

“Ờ, điều đó thì đúng. Cô cứ như bã kẹo cao su dính dưới đế giày ông ta vậy.”

“Và lần gần đây nhất ban Tội phạm Bạo lực có người mới là khi nào vậy? Làm thế nào mà Gonzalez nhảy cóc qua danh sách chờ đợi được?”

Kins định nói gì đó rồi lại thôi. “Tôi đã không nghĩ đến điều đó.”

“Tôi cũng không thích việc Gonzalez ngồi ở bàn tôi – sử dụng máy tính của tôi để đăng nhập vào hệ thống.”

Kins nhìn vào máy tính của Tracy. “Cô nghĩ cô ta đã làm điều gì đó à?”

“Tôi không biết. Cô ta nói ở LA họ sử dụng bất cứ cái bàn nào trống.”

Kins nhún vai. “Vậy thì chớ lo lắng làm gì.”

Tracy đổi chủ đề. “Nghe này, trước khi đi tìm Nolasco, tôi cần cho anh biết một chuyện.” Rồi Tracy kể cho anh nghe chi tiết việc Pryor gọi điện thoại cho cô và những gì cô biết về sự mất tích của Kavita Mukherjee.

“Với tất cả những gì chúng ta đang phải xử lý, cô sẽ không thuyết phục được Nolasco cho phép chúng ta nhận vụ đó đâu. Ông ta sẽ nói rằng tìm người mất tích chính là công việc của đơn vị tìm kiếm người mất tích.”

“Tôi biết.” Tracy nói. “Nhưng ông ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn cho đến khi chúng ta lại bắt đầu tìm thấy các mảnh thi thể trong thùng rác được.”

Cô rời khỏi phòng làm việc của đội mình và đi bộ tới văn phòng của Nolasco. Thấp thoáng giữa các tòa nhà cao tầng của khu trung tâm Seattle, cô có thể nhìn thấy mặt nước trong xanh của vịnh Elliott tương phản với bầu trời nhàn nhạt không một gợn mây. Cửa văn phòng Nolasco đang mở. Tracy gõ cửa. Ngài trưởng ban đang ngồi nói chuyện điện thoại ở bàn mình. Ông ta ra hiệu cho cô bước vào và cô ngồi xuống một trong hai cái ghế. Một người phụ nữ trong một đơn vị khác từng nói Nolasco trông giống một ngôi sao phim khiêu dâm đã già – với vóc dáng gầy gò, hàng ria mép rậm và mái tóc chẻ ngôi giữa dài đến tận tai.

Mối quan hệ cơm không lành, canh không ngọt của ông ta với Tracy bắt nguồn từ một mâu thuẫn giữa họ hồi cô còn là học viên của Học viện Cảnh sát còn Nolasco là một trong các giáo viên hướng dẫn của cô. Nolasco đã phạm sai lầm là chộp vào ngực cô trong lúc minh họa cho việc lục soát một nghi phạm. Hậu quả là ông ta đã bị gãy mũi và nhận một đòn đau điếng nơi hạ bộ, từ đó ông ta thù ghét Tracy ra mặt.

Khi Nolasco gác điện thoại, Tracy cất tiếng: “Ông đang tìm tôi à?”

Trông Nolasco lúc nào cũng như đang nheo mắt trước ánh mặt trời chói chang, hoặc đang chiến đấu với một cơn đau đầu. “Kins nói cô đang ở tòa án để chờ đợi phán quyết.”

“Tôi vẫn đang đợi đây.”

“Tôi biết cô có ác cảm với Gonzalez.”

Quá dễ để đọc vị ông ta, nhưng Tracy cố không mỉm cười hoặc nói gì châm chọc, vì cô biết rằng phải có sự chấp thuận của Nolasco thì cô mới có thể điều tra vụ Mukherjee. “Không, tôi chỉ không thích cô ta sử dụng máy tính của tôi.”

“Tại sao?”

Tracy nhún vai. “Chẳng phải chúng ta đã từng tranh cãi về vấn đề này rồi sao? Đó là bàn làm việc và máy tính của tôi, kể cả khi tôi đang ở tòa án.”

“Tôi đã nói với cô là tôi muốn cô ta nắm bắt được các hồ sơ đang xử lý của đội các cô rồi còn gì. Cô không thích cô ta xem các hồ sơ của cô ư?”

Tracy lắc đầu. “Các hồ sơ đó ai cũng có thể truy cập được mà. Tôi chỉ không muốn cô ta truy cập vào các hồ sơ riêng tư của tôi. Chúng được đặt ở chế độ riêng tư là có lý do. Tôi không tự định ra điều đó. Đó là một chính sách của ban.”

Nolasco nhìn cô.

“Còn gì nữa không?” Cô hỏi.

“Không, hết rồi.”

Nolasco cúi đầu xuống. Tracy bắt đầu đi về phía cửa rồi lại quay lại, như thể cô quên mất thứ gì. “Đơn vị tìm kiếm người mất tích đã gọi điện cho tôi. Họ nhận được đơn trình báo về một cô gái hai mươi tư tuổi bị mất tích và đề nghị chúng ta xem xét vụ đó.”

Nolasco ngước lên. “Cô ta mất tích bao lâu rồi?”

“Từ tối thứ Hai.” Tracy nói.

“Có bằng chứng nào cho thấy đó là một vụ án mạng không?”

“Cô ấy không liên lạc với cha mẹ, bạn cùng phòng hay bạn bè. Cô ấy không trả lời điện thoại hay tin nhắn và cũng không xin nghỉ phép ở chỗ làm. Điều đó không đúng với tính cách của cô ấy. Điều cuối cùng mà người thân biết về cô ấy là cô ấy đã đi hẹn hò.”

“Tôi không thấy có chi tiết gì chỉ ra rằng đó là một vụ án mạng.”

“Chẳng phải án mạng là điều mà chúng ta đang cố tránh sao?” Tracy hỏi.

“Bạn trai cô ta nói gì?”

“Không biết. Họ không biết tên anh ta, thậm chí còn không biết liệu anh ta có phải là bạn trai của cô ấy không.”

“Không ai biết sao?”

“Người bạn cùng phòng của cô ấy đã đi vắng một thời gian dài và cô gái bị mất tích từ lâu đã không nói chuyện với gia đình mình.”

“Luật pháp không cấm người ta mất tích.” Nolasco nói. “Cứ để đơn vị tìm kiếm người mất tích xử lý vụ đó cho đến khi có tiến triển gì hơn.”

“Đơn vị tìm kiếm người mất tích đã gọi điện cho tôi. Họ không muốn đợi cho đến khi ai đó tìm thấy một cánh tay trong thùng rác.”

Nolasco biết các sếp lớn sẽ nổi đóa nếu chuyện đó lại xảy ra lần nữa. Ban của họ sẽ mang tiếng là vô cảm. Tracy tiếp tục sử dụng đến lá bài chủng tộc.

“Cô ấy là người Ấn Độ.”

“Del và Faz có thể lấy được dấu vân tay trong vụ sát hại Monique Rodgers.” Ông ta nói. “Mà Del lại đang bị đau lưng. Nếu họ lấy được dấu vân tay, Faz sẽ cần người trợ giúp xử lý vụ án đó.”

“Được rồi, nếu Faz cần sự trợ giúp của tôi, tôi sẽ hỗ trợ anh ấy, nhưng tôi cũng nghĩ chúng ta nên theo đuổi vụ này. Cô gái bị mất tích là một sinh viên đã tốt nghiệp đại học, đang nộp đơn học tiếp trường y.”

Nolasco im lặng một lúc, không biết phải quyết định thế nào. Cô để mặc ông ta suy tính những hậu quả có thể xảy ra. “Hãy để đơn vị tìm kiếm người mất tích chịu trách nhiệm điều tra chính. Hỗ trợ họ nếu họ cần. Chúng ta sẽ không tiếp nhận vụ đó trừ phi có bằng chứng cho thấy đó là một vụ án liên quan đến bạo lực.”

“Vâng.” Tracy nói, cố gắng không mỉm cười khi cô đi ra ngoài.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.