Sutton Bell có vẻ ngoài thư sinh, với mái tóc tối màu nuôi dài, dáng người gầy và cao. Anh ta có một vết bầm trên thái dương, tay trái đeo nẹp. Họ để anh ta ngồi trên giường đẩy trong phòng cấp cứu tại bệnh viện của trường Đại học Y. Trong mắt Elizabeth, anh ta trông giống một đứa nhóc bị ngã xe đạp.
Anh ta vẫn tỉnh táo và vui vẻ, nhưng người vợ thì cẩn trọng đứng bên giường quan sát.
“Chuyện này để sau được không?” cô ta hỏi Elizabeth.
“Tốt nhất là tiến hành ngay bây giờ.”
Elizabeth hay tin về vụ tấn công khi vẫn đang ở nhà Bell. Rosalie Bell khăng khăng đi ngay tới bệnh viện, để con gái lại cho người vú nuôi trông nom. Elizabeth thì đi đường vòng, cô biết các bác sĩ cần thời gian cấp cứu cho nạn nhân. Vậy nên cô tạt qua quán rượu Eightball trước để nói chuyện với nhân viên pha chế và nhóm bạn của Bell. Họ kể cho cô biết có một người phụ nữ đã chứng kiến vụ tấn công. Cô gái mặc áo lụa, váy xám, đi giày cao gót. Cô ta đã nán lại đến khi xe cấp cứu xuất hiện và sau đó lái ô tô theo tới bệnh viện.
Elizabeth tìm kiếm cô ta trong phòng chờ cấp cứu nhưng không thấy.
Giờ đây, đứng trong phòng khám cùng với Bell và vợ anh ta, Elizabeth thấy mình như người thừa. Rõ ràng vợ của Bell chỉ muốn cô rời khỏi đó thôi.
“Anh ấy bị choáng,” Rosalie Bell nói.
Sutton Bell cất lời. “Nhẹ thôi mà.”
“Làm sao mà anh biết được,” Rosalie Bell nói. Cô ta nói thêm, cốt để Elizabeth nghe thấy, “Bác sĩ nói chúng ta phải theo dõi cẩn thận. Đôi khi các triệu chứng không xuất hiện ngay đâu.”
“Tay anh đã hứng gần trọn cú đánh rồi,” Sutton Bell nhẹ nhàng nói. “Đốt giữa của ngón trỏ và ngón giữa bị gãy. Chắc anh nên lo lắng không biết mình có còn chơi được guitar nữa không.”
Rosalie Bell lắc đầu. “Anh ấy chơi guitar tệ lắm,” cô ta nói. “Anh ấy chỉ biết có ba hợp âm thôi.”
“Đúng vậy đấy,” anh ta đáp. “May mà trời phú cho tôi giọng hát bù lại.”
“Chỉ là giọng hát của anh nghe giống Bob Dylan mà thôi,” cô ta cự lại. Sau đó, cô ta hỏi lại Elizabeth: “Cô không thế phỏng vấn anh ấy ngày mai được à?”
Bell đặt bàn tay lành lặn lên đầu gối vợ. “Anh có thể nói luôn cũng được. Anh không bị choáng nặng lắm đâu, nếu không làm sao anh nói được ‘đốt giữa của ngón trỏ và ngón giữa bị gãy’ mà không líu lưỡi.” Anh ta gật đầu với Elizabeth. “Cô muốn hỏi gì tôi cũng được.”
Cô ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng và lấy cuốn sổ tay ra. Đầu tiên, cô yêu cầu anh ta miêu tả lại kẻ đã tấn công mình, sau đó để mặc cho anh ta tự thuật lại diễn biến vụ việc hồi tối, từ buổi biểu diễn cùng ban nhạc tại hội chợ Nghệ thuật tới cuộc chạm trán với kẻ tấn công.
Cô yêu cầu anh ta nhắc lại tất cả những gì mình nhớ được về cuộc nói chuyện với hắn, đặc biệt là đoạn hội thoại liên quan tới Callie Spencer.
“Chẳng hợp lý chút nào,” Bell nói. “Hắn muốn biết đã bao giờ tôi nghĩ tới cô ta chưa. Liệu tôi có treo ảnh cô ta ở nhà không.”
Elizabeth im lặng ghi chép, nhưng Bell thì chăm chú nhìn cô.
“Chuyện đó có ý nghĩa gì với cô không?” anh ta hỏi.
Nói cho anh ta biết cũng chẳng hại gì. “Hôm nay, thi thể của Henry Kormoran được tìm thấy trong căn hộ của mình. Anh ta treo một bức ảnh Callie Spencer trong phòng khách.”
Cô có thể thấy rõ là anh ta chưa biết tin này. Anh ta nhìn xuống chiếc nẹp ở tay.
“Cô cho là người đàn ông tấn công tôi cũng là kẻ đã giết Kormoran?”
“Có vẻ đúng như thế.”
Anh ta ngước mắt lên. “Tại sao?”
“Tôi hi vọng anh có thể tiết lộ chút manh mối về điều đó. Gần đây anh có nói chuyện với Kormoran không?”
“Tôi không dính dáng gì tới anh ta đã 17 năm rồi.”
“Còn Terry Dawtrey thì sao?”
Vẻ bối rối lướt qua khuôn mặt Bell. “Terry Dawtrey chết rồi. Tôi đọc được tin đó trên báo. Cô cho là chuyện đó có liên quan tới vụ việc tối nay?”
Elizabeth nhún vai. “Cứ cho là tôi đang cân nhắc khả năng đó.”
“Bài báo viết rằng Dawtrey đang cố tẩu thoát thì bị cảnh sát bắn chết. Làm sao chuyện đó lại có liên quan tới vụ việc này cơ chứ?”
“Tôi cũng chưa biết chắc. Để tôi hỏi anh câu khác nhé. Anh có quen kẻ đã tấn công mình không? Anh đã từng gặp hắn chưa?”
“Tôi thấy hắn trong quán rượu. Và có lẽ là ở hội chợ Nghệ thuật nữa.”
“Thế còn 17 năm trước thì sao, trong vụ cướp ngân hàng Great Lakes ở Sault Sainte Marie?”
Anh ta càng lộ vẻ bối rối hơn. “Tôi không theo kịp suy nghĩ của cô. Cô cho là hắn đã ở ngân hàng hôm đó? Một khách hàng à?”
“Hoặc là một kẻ cướp.”
Bell bật ra một tiếng thở ngắn giống như tiếng cười. “Floyd Lambeau đã chết, Dawtrey đã chết. Và cô vừa nói cho tôi biết Kormoran cũng chết rồi. Thế là chỉ còn mỗi mình tôi và tôi không tự nện vào đầu mình tối nay đâu.”
“Anh quên chưa nhắc tới một người rồi,” Elizabeth nói. “Tên lái xe đã tẩu thoát hôm đó.”
Anh ta trầm ngâm nhìn ngang qua căn phòng. “Cô nghĩ đó là Jimbo à?”
“Đó là tên hắn à? Tôi không nhớ mình đã đọc báo cáo nào ghi như thế.”
“Nó không được ghi trong báo cáo đâu,” Bell nói. “Đó chỉ là cách gọi đùa của riêng tôi. Ở thời điểm đó, tôi chưa biết tên bọn họ. Ngoại trừ Floyd. Ai cũng biết Floyd. Nhưng lão cho là chúng tôi không biết tên nhau thì tốt hơn.”
“Vậy thì kỳ quặc lắm nhỉ? Cả nhóm phải họp bàn với nhau để lên kế hoạch cho vụ cướp chứ. Mọi người gọi nhau là gì?”
“Floyd đặt biệt danh cho chúng tôi. Lão gọi tôi là Sunshine. Dawtrey là Moonbeam, Kormoran là Rainbow. Chúng tôi chỉ gặp tên lái xe một ngày trước vụ cướp. Hắn không tham gia lên kế hoạch. Vậy nên hắn không có biệt danh nào cả. Nhưng tôi tự gọi hắn là Jimbo.”
“Tại sao vậy?”
“Có lẽ là vì nó vần với Lambeau và Rainbow. Tôi chưa bao giờ thốt cái tên đó ra trước mặt hắn. Tôi gần như không nói chuyện với hắn bao giờ.”
“Và từ đó tới giờ, anh có gặp lại hắn không?”
“Không.”
“Anh có nghĩ là hắn đã tấn công anh tối nay không?”
“Nếu cô không nhắc thì tôi cũng không nghĩ đến đâu.”
Elizabeth đứng dậy khỏi ghế. “Vậy có nghĩa là anh phủ nhận?”
“Tôi không biết nữa. Chúng ta đang nói về một người tôi đã gặp 17 năm trước rồi. Giờ hắn cũng phải tầm 37 tuổi. Người tôi gặp tối nay - tôi cho là trẻ hơn, nhưng tôi không dám chắc. Cả hai đều là người da trắng, không cao, không thấp, dáng người tầm thước. Tôi không biết nữa. Cô có thực sự cho rằng hắn là thủ phạm không?”
“Chúng tôi sẽ phải xem xét khả năng đó.”
Sutton Bell nhìn lên trần nhà. Anh ta hỏi một câu vu vơ.
“Tại sao Jimbo lại muốn giết tôi chứ?”
Vợ anh cầm lấy bàn tay lành lặn của chồng mình. Elizabeth không nói gì cả.
Bell nói tiếp với giọng bối rối. “Hắn là người đã phóng xe bỏ trốn sáng hôm đó để thoát thân một mình, bỏ mặc tất cả chúng tôi ở đó. Đáng ra, chính tôi là người muốn giết hắn mới phải.”
Phòng chờ cấp cứu của bệnh viện trường Đại học Y là một căn phòng gọn gàng, ít nhất là vào buổi tối thứ Tư của tháng Bảy. Không có tiếng hò hét hay hành động điên cuồng nào. Elizabeth đã xong việc với Bell và vợ anh ta. Khi đi ngang qua quầy lễ tân, cô bắt gặp một người đàn ông có vẻ mệt mỏi đang phàn nàn với người quản lý về khoản bảo hiểm của mình. Cô thấy hai nhân viên cấp cứu đang đẩy một bà già tóc bạc trên chiếc giường gắn bánh xe. Kế đó là Carter Shan, bước qua cánh cửa trượt sau hai người này.
“Sếp cử tôi tới xem cô thế nào,” anh nói.
“Thật à?”
“Thật ra là tôi xung phong đi. Bell thế nào rồi?”
“Có vẻ không nghiêm trọng lắm. Có vẻ như họ sẽ giữ anh ta lại để theo dõi.”
“Chắc anh ta muốn ra viện bằng lối khác đấy. Một nhóm săn tin đang đứng chầu chực ngoài kia rồi.”
“Tuyệt thật.”
Shan bắt đầu hỏi han xem cô đã khai thác được thông tin gì từ Bell, nhưng Elizabeth không chú tâm nghe cho lắm. Cô vừa nhìn thấy một người phụ nữ ngồi phía cuối hàng ghế trong bóng tối của cây dương xỉ giả. Cô ta mặc áo sơ mi lụa trắng và váy xám. Người này giống hệt miêu tả về cô gái trong quán Eightball.
Shan cũng nhìn thấy cô ta. “Cô ta làm gì ở đây nhỉ?” anh hỏi.
Elizabeth trả lời như máy. “Cô ta đi theo xe cấp cứu chở Bell đến đây.”
“Cô gái có quen anh ta không?”
“Tôi không biết, nhưng cô ta đã nhìn thấy kẻ tấn công. Chúng ta phải phỏng vấn cô ta thôi.”
“Cô ta đã chứng kiến vụ tấn công Bell à?” Shan nói. “Cô ta cũng bận rộn gớm đấy chứ nhỉ?”
Có thứ gì trong giọng nói của anh làm Elizabeth cau mày. “Anh đang nói gì thế?”
Anh giơ tay lên vẫy và cô gái cũng vẫy tay đáp lại.
“Cô ta đã có mặt ở căn hộ của Kormoran,” anh nói. “Chính là người đã phát hiện ra thi thể.”
Họ cùng nhìn người phụ nữ đứng lên ra khỏi cái bóng của cây dương xỉ. “Đó là em gái của Henry Kormoran.”