Dĩ nhiên là chẳng có phát súng nào.
Thay vào đó, hãy tưởng tượng thế này. Sau vài phút, tôi đứng lại bên bờ hồ. Tôi nhìn xuống khẩu súng của Tillman trong tay, nhìn dấu máu trên nòng súng, nơi Nick dùng để đánh ông nghị sĩ. Mấy hạt cát dính lên vết máu. Tôi rửa sạch khẩu súng dưới hồ.
Bàn tay phải tôi cầm một vật rắn như đá. Tôi thu tay lại rồi vung ra phía trước, vật đó bay ra hồ. Nó biến mất trong màn đêm và chẳng gây tiếng động gì khi chạm mặt nước. Đó là viên đạn mà tôi đã nhét vào ổ rồi lại rút ra dưới chiếc khăn tay.
Khi tiếp tục đi, tôi thấy Elizabeth tiến tới chỗ mình. Đi cùng cô là Hannagan và hạ sĩ Cooper. Còn cách nhau chừng 3 mét, Hannagan bắt đầu hỏi.
“Hình như anh vừa ném một vật xuống hồ. Cái gì thế?”
Giọng ông ta vẫn bình thường, nhưng tôi không muốn trả lời. Khi tới gần, tôi đưa khẩu súng cho ông ta. “Của Tilman đấy,” tôi nói.
Ông ta cầm nhón nó trên đầu ngón tay. “Sao mà ướt thế này?”
Tôi cũng không trả lời câu hỏi đó. “Ông sẽ tìm thấy ông nghị sĩ đằng kia,” tôi nói, mắt liếc nhìn dọc bãi cát. “Ông ấy vẫn ổn, chỉ có một vết rách bên thái dương thôi.”
“Sao ông ấy lại bị thương?”
Giờ thì đúng là giọng ông ta rất khó chịu và tôi chợt thấy mình thèm được đấm một cú vào bộ mặt vuông kia. Nhưng ông ta không phải là người mà tôi đang giận dữ.
“Ông ấy bị vấp ngã trong rừng,” tôi giục giã. “Ông phải tới bắt ông ấy ngay. Ông ấy có ý định tự sát. Trong tay ông ấy cầm một khẩu súng ổ xoay, nhưng không có đạn.”
Hannagan nhăn mặt với tôi. “Lạy chúa. Ông ấy lấy đâu ra khẩu súng thế?”
“Hãy cùng đứng đây tán gẫu chuyện đó nào. Biết đâu trong lúc chúng ta nói chuyện, ông ấy đã nhảy xuống hồ tự tử xong xuôi rồi.”
Hannagan nghe tôi nói đến thế là đủ. Ông ta hầm hầm đi dọc bãi cát. Cooper bám sát phía sau.
Khi họ đi khỏi, Elizabeth vuốt tay lên gò má tôi. “Điều mà em yêu thích ở anh,” cô nói, “là anh dễ gần đối với mọi người đến thế nào.”
Họ tìm thấy John Casterbridge ở nơi tôi đã bỏ ông ấy lại, khẩu súng nằm dưới chân ông ấy trên bãi cát. Ông ấy ngoan ngoãn về cùng bọn họ, đi chân trần trong khi Hannagan theo sát bên cạnh. Cooper đi theo sau, cầm đôi giày của ông nghị sĩ.
Elizabeth nói chuyện với Hannagan trước khi họ giải ông nghị sĩ đi. Tôi nhìn họ từ đằng xa, lượn quanh chỗ nhóm lửa trên bãi cát: Những viên đá xếp thành vòng tròn quanh mấy thanh củi cháy đen. Ông nghị sĩ ngẩng cao đầu, vẻ bình thản và kiên quyết. Ông ấy không nhìn về phía tôi. Ông ấy nói gì đó với Elizabeth trước khi Hannagan và Cooper dẫn ông ấy ra khỏi bãi cát tiến về phía khu rừng.
Cô trở lại chỗ tôi và chúng tôi ngồi bên nhau cạnh bờ hồ.
“Họ bắt giữ ông ấy rồi chứ?” tôi hỏi.
Cô trả lời đúng cái câu tôi đang chờ đợi. “Họ sẽ đưa ông ấy tới bệnh viện để chăm sóc vết rách trên trán. Họ chưa bắt ông ấy. Ít nhất ngay tối nay thì chưa.”
“Ông ấy gần như đã thú tội với anh.”
Elizabeth ấn gót chân xuống cát. “Sẽ tốt hơn nếu ông ấy chờ đợi rồi thú tội với Hannagan. Bất kể đã nói gì với anh, sau này ông ấy hoàn toàn có thể phủ nhận. Anh sẽ phải đấu khẩu với ông ấy. Nhưng đừng loại bỏ Hannagan. Ông ta sẽ đưa vụ này ra tòa. Sẽ mất nhiều thời gian đấy. Ông ta đã thu thập được những ghi chép và tệp ghi âm của Delacorte, nhưng có thể công tố viên sẽ gặp khó khăn khi dùng chúng làm chứng cứ trước tòa. Delacorte không còn sống để xác thực những thứ đó.”
“Anh chẳng thích thế chút nào.”
“Hãy cho Hannagan một cơ hội, để xem ông ta có thể làm được gì.”
Cô ngả đầu ra sau để cảm nhận làn gió nhẹ thổi tới từ phía hồ. Tôi ngắm nhìn khuôn mặt cô.
“Ông nghị sĩ nói gì với em thế?” tôi hỏi.
“Mấy thứ linh tinh. Ông ấy hỏi hộ chiếu của em còn hiệu lực không.”
Tôi lơ đãng gật đầu. “Ông ấy cũng hỏi hộ chiếu của anh.”
Chúng tôi cùng ngắm những con sóng trong bóng tối. Tôi kể cho cô tất cả những gì mình còn nhớ về cuộc nói chuyện với ông nghị sĩ. Tôi tả lại mánh lới mình đã làm với viên đạn. Nhưng điều khiến cô chú ý là những gì ông ấy nói về Lucy Navarro.
“Chẳng hợp lý chút nào,” cô nói. “Ông ấy đã thương lượng để cô ta bỏ loạt phóng sự. Như thế, cô ta không thể khám phá ra sự thật về Matthew Kenneally.”
“Đúng thế,” tôi đồng tình.
“Nhưng ông ấy lại không thực hiện phần mình. Những gì ông ấy nói với cô ta đều là bịa đặt. Ông ấy được gì khi làm thế? Hẳn ông ấy biết sớm muộn gì cô ta cũng phát hiện ra. Và khi đó chẳng còn gì ngăn cô ta tiếp tục cuộc điều tra khi trước.”
“Ông ấy chỉ kéo dài thời gian thôi,” tôi nói. “Về lâu dài, việc này chẳng có ý nghĩa gì vì ông ấy đâu còn sống đến lúc đó.” Nhưng trong khi nói câu này, tôi cũng nhận ra có điều không ổn. Có thể ông nghị sĩ không còn sống, nhưng Kenneally thì có.
Elizabeth đã nghĩ ra trước tôi. “Ông ấy không đánh lừa Lucy vì mình,” cô nói. “Ông ấy làm thế là vì Kenneally. Vậy hẳn Kenneally mới là người cần kéo dài thời gian.”
Cô không nói gì nữa, chờ cho tôi bắt kịp.
Sau cùng, tôi cũng đoán ra. “Kenneally cần thời gian để giải quyết chuyện hộ chiếu.”
Trong khi Elizabeth gọi điện cho Carter Shan, tôi đi vào rừng thu thập những cành cây gãy còn khô ráo để đốt. Tôi đem chúng về và chất thành đống trong vòng tròn đá.
Cô gập điện thoại và quỳ xuống cạnh tôi. “Anh định nhóm lửa thế nào?”
“Anh có con dao gấp đây,” tôi nói. “Anh có thể xẻ rãnh trên một cành lớn rồi cọ xát một thanh đã được vót nhọn vào đó.”
“Thật à?”
“Hoặc anh có thể đi dọc bãi cát xem ông nghị sĩ có bỏ lại bao diêm không.”
Chúng tôi cầm đèn pin đi cùng nhau. Phải tốn một nửa số diêm trong bao chúng tôi mới nhóm được lửa. Khi chúng tôi ngồi ngắm ngọn lửa, điện thoại của Elizabeth đổ chuông - là Shan gọi lại.
Cô nghe anh ta nói rồi kể lại với tôi. “Ngôi nhà của Kenneally trống không. Carter đã đích thân tới đó. Anh ấy hỏi một người hàng xóm vẫn còn thức và cô ta nói gia đình Kenneally đã lên đường đi châu Âu sáng nay. Anh ấy cũng đã kiểm tra với hãng hàng không. Họ bay từ sân bay Detroit tới Amsterdam, rồi đi tiếp tới Geneva.”
Thêm một lý do Kenneally cần kéo dài thời gian, tôi nghĩ. Y phải thuyết phục vợ mình chuyển cả gia đình tới sống ở Thụy Sĩ.
“Thật là thông minh,” Elizabeth nói. “Y nằm ngoài tầm với của chúng ta rồi. Nếu bị truy tố tội giết người, cảnh sát Thụy Sĩ có thể trao trả y về nước - về lý thuyết là thế. Nhưng trên thực tế, việc này có thể mất nhiều năm. Chỉ công tố viên nào có cơ sở luận tội rất rõ ràng mới dám bỏ nhiều công sức đến thế.”
Tôi tập trung nhìn một cuộn khói bốc lên. “Sau từng đó năm, có lẽ vụ này sẽ bị bỏ xó thôi.”
Chúng tôi ngồi bên đống lửa tới khuya, thỉnh thoảng im lặng hoặc tán chuyện với nhau. Tôi muốn biết rồi Nick sẽ ra sao và Elizabeth tin rằng cậu sẽ vượt qua được chuyện này. “Cậu bé sẽ phải giải trình vụ đột nhập vào nhà Delacorte và nhà Tillman - không thể thoát được - nhưng em sẽ thu xếp Hannagan để mắt đến cậu.” Tôi nói mình không thích cái ý nghĩ Madelyn bắt con trai đi khắp chốn, theo chân ông nghị sĩ tới bệnh viện tối nay. “Họ không tới bệnh viện đâu,” cô kể. “Khi em đưa Nick về căn chòi, bà ta chở cậu bé về ngay. Theo em biết, giờ đúng là họ đang ở nhà.”
Chỉ là một hành động nhỏ, nhưng nó khiến tôi tôn trọng Madelyn Turner hơn. Tôi nhìn một cành cây gãy trong đống lửa, làm bắn ra những tia lửa nhỏ. Tôi hi vọng mình đã nhầm về bà ta và thật sự bà ta đã không bán đứng Terry Dawtrey.
Một lúc sau, tôi nằm dài ra bãi cát, ngả đầu lên đùi Elizabeth. Cô trả lời một cuộc điện thoại từ Hannagan và được tin Jay Casterbridge cùng Callie Spencer đang đi từ Ann Arbor tới đón ông nghị sĩ. Một bác sĩ cấp cứu ở Sault Sainte Marie đã khâu lại vết rách, còn Hannagan để ông nghị sĩ trốn trong văn phòng của nhân viên quản lý bệnh viện. Không biết bằng cách nào, tin tức về vết thương của ông ấy đã lộ ra và một người của đài CBS tại thành phố Traverse đang rình sẵn bên ngoài bệnh viện với chiếc máy quay. Phóng viên tòa báo địa phương thì đang bận rộn hỏi han những câu chi tiết tới mức đáng kinh ngạc. Cô ta muốn biết có thực sự ông nghị sĩ đã ở trong căn chòi tại Brimley vốn trước đây thuộc về cha của Terry Dawtrey hay không.
“Hannagan hơi bực bội,” Elizabeth nói. “Ông ta hỏi em có phải anh đã tiết lộ cho đám phóng viên không. Em đáp rằng anh vô tội như một chú cừu non ấy.”
“Có lẽ đó là do hạ sĩ Cooper đấy,” tôi gợi ý.
“Cũng có thể,” cô nói, nhưng có vẻ gì khó hiểu trong giọng nói của cô. Giờ tôi mới nhớ ra cô đã nói chuyện điện thoại rất lâu trong khi tôi đi kiếm củi.
Tôi mỉm cười với cô và cô vuốt ve khuôn mặt tôi.
Hẳn là tin tức về ông nghị sĩ lan ra nhanh lắm, vì chỉ một lúc sau, điện thoại tôi bắt đầu reo. Tôi lấy nó ra và thấy tên Lucy Navarro trên màn hình. Tôi có thể mường tượng ra cô ta sẽ nói gì: Có chuyện gì thế, Loogan? Sao anh lại giấu tôi?
Tôi để mặc cuộc gọi chuyển tới hòm thư thoại.
Khi ngọn lửa đã tàn, Elizabeth hỏi tôi đã tới lúc quay trở lại qua cánh rừng về lấy xe chưa. Trước khi rời đi, tôi cởi giày và tất ra rồi lội xuống hồ. Cái lạnh khiến tôi thở hắt một tiếng, đúng như lời ông nghị sĩ.
HẾT