Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

Elizabeth và Shan đưa Kenneally tới bệnh viện của trường đại học. Các bác sĩ khám hết một lượt rồi đeo nẹp cho ngón tay bị gãy của y.

Vợ Kenneally đã liên lạc với hãng luật của Harris và Chatterjee. Chính Rex Chatterjee ngồi chờ tại phòng thẩm vấn trong khi Elizabeth và Shan đưa Kenneally đến Tòa thị chính. Sau khi bàn bạc riêng với khách hàng của mình, Chatterjee thông báo Kenneally sẵn lòng khai báo với cảnh sát.

Sau đó, Kenneally tường thuật lại những gì xảy ra chiều hôm đó. Đầu tiên là việc y phát hiện Lark đột nhập vào phòng làm việc của mình. Bằng tông giọng đều đều và lạnh lùng, y thuật lại những hành động điên cuồng của Lark, lời khẳng định kỳ quặc về vụ cướp ngân hàng Great Lakes và vụ bắt cóc Lucy Navarro. Khi Lark rút súng, Kenneally kể rằng y rất lo cho tính mạng của bản thân cùng vợ con. Theo phản xạ, y túm lấy khẩu súng và nó bị cướp cò trong khi hai người vật lộn.

Rex Chatterjee ngồi im từ đầu đến cuối. Đó là một người béo lùn, bận bộ com lê may đo. Khi Kenneally đã kể xong, Chatterjee vuốt mái tóc bạc và nói, “Các vị không định truy tố thân chủ tôi đấy chứ? Chẳng thể nào tưởng tượng ra nổi một tình huống tự vệ chính đáng hơn.”

“Chúng tôi vẫn còn vài câu hỏi,” Elizabeth nói, “nếu thân chủ của ông sẵn sàng trả lời.”

Chatterjee khoát tay. “Nếu các vị thấy cần thiết.”

“Anh có thường xuyên xem tin tức không?” Elizabeth hỏi.

“Có,” Kenneally đáp.

“Cách đây hơn một tuần, người ta tìm thấy Henry Kormoran đã chết trong căn hộ của mình. Anh có biết chuyện này không?”

“Tôi cũng có nghe tin.”

“Thế mà lúc đó anh không nghĩ tới Lark à? Anh biết hắn bị ám ảnh một cách thiếu lành mạnh về Kormoran chứ?”

Chatterjee ngắt lời. “Thân chủ của tôi không thể bàn chuyện Anthony Lark bị ám ảnh bởi thứ gì. Đó là thông tin bí mật trong nghề.”

Elizabeth nhướn mày. “Bác sĩ Kenneally đây vừa mới nói Lark vu cho mình là một trong những người tham gia vụ cướp ngân hàng Great Lakes. Không lẽ chúng tôi phải tin rằng anh ta không biết thái độ của Lark trước Kormoran và những tên khác trong vụ đó?”

“Tôi biết,” Kenneally nói.

“Nhưng khi Kormoran bị giết, anh không nghĩ tới việc thông báo với cảnh sát?”

“Tôi không biết Anthony có dính dáng tới vụ đó.”

Ngón trỏ của Kenneally chạm lên bàn, chiếc nẹp kim loại gõ lên mặt gỗ.

“Được rồi,” Elizabeth nói. “Thứ Năm tuần này, khi chúng tôi công bố ảnh của Lark và lệnh truy nã hắn để thẩm vấn về cái chết của Kormoran và Walter Delacorte, anh vẫn không thấy cần phải liên lạc với chúng tôi?”

“Tôi chẳng có thông tin hữu ích nào để cung cấp cho các vị cả,” Kenneally nói. “Tôi không biết Anthony ở đâu. Từ khi hắn ngừng tới khám, tôi cũng không nói chuyện với hắn nữa.”

Shan ngồi im lặng từ nãy, giờ mới lên tiếng, “Chiều nay, khi bắt gặp Lark trong phòng làm việc - anh biết hắn có súng chứ?”

Kenneally quay mặt về phía anh. “Ban đầu thì không biết.”

“Vậy tại sao anh không gọi điện báo cảnh sát ngay lúc đó. Hắn đã đột nhập trái phép vào nhà anh, lại còn bị truy nã vì tội giết người.”

Kenneally chỉnh lại cặp kính trên sống mũi. “Tôi không biết hắn có vũ khí, nhưng tôi coi hắn là một kẻ rất nguy hiểm. Tôi không thể gọi cho cảnh sát ngay trước mặt hắn, mà cũng không dám để hắn lại một mình. Tôi muốn giữ an toàn cho gia đình mình. Hơn nữa, tôi tưởng mình có thể giúp hắn.”

Chatterjee thở dài. “Tôi không hiểu mấy câu hỏi đó để làm gì?”

Ông ta hiểu quá đi chứ, Elizabeth nghĩ thầm. Lark đã gây ra hàng loạt tội ác mà Kenneally chẳng làm gì để ngăn hắn cả. Vậy có khả năng là y không muốn hắn ngừng lại. Nhưng cô biết mình không thể nói ra ý nghĩ đó, Chatterjee sẽ ngừng cuộc thẩm vấn ngay lập tức.

“Chúng tôi chỉ muốn hiểu tường tận những chuyện xảy ra hôm nay mà thôi,” cô nói. Sau đó, cô quay lại phía Kenneally: “Anh có thể cho tôi biết mình đã kê đơn thuốc gì cho Anthony Lark không?”

“Thân chủ của tôi không tiết lộ chi tiết phương pháp điều trị cho bệnh nhân,” Chatterjee nhấn mạnh.

Elizabeth không rời mắt khỏi Kenneally. “Xin lỗi,” cô mỉm cười nói với y. “Có quá nhiều thông tin cần bảo mật phải không nào? Tôi muốn hỏi chẩn đoán bệnh của Lark, nhưng có lẽ anh cũng không thể cho tôi biết? Đó là điều cấm kị đúng không?”

Mắt Kenneally sáng lên một chút, giọng cũng hoạt bát hơn. “Đó là chuyện cấm kị nhất trong tất cả những điều cấm,” y đáp.

“Được,” Elizabeth nói. “Thế này đi. Tôi sẽ hỏi anh một vài câu và anh chỉ cần trả lời chung chung thôi. Thí dụ, mẹ của Lark nghĩ hắn bị trầm cảm sau cái chết của Susanna Marten. Tôi đoán là hắn uống thuốc chống trầm cảm, nhưng chúng tôi chẳng tìm được viên nào - trong căn hộ cũng như trên thân thể hắn. Anh có thấy điều này kỳ lạ lắm không?”

Kenneally mỉm cười. “Tôi sẽ không tiết lộ chẩn đoán bệnh của Anthony,” y nói. “Nhưng nói chung thuốc thang không phải cách duy nhất để trị bệnh trầm cảm. Có người phản ứng tích cực với phương pháp trị liệu tâm lý. Ngay cả khi kê đơn thuốc chống trầm cảm, không phải ai cũng chịu uống. Nếu có đi nữa, họ có thể ngừng dùng thuốc sau một thời gian do tác dụng phụ. Cô hiểu không?”

“Có. Cảm ơn anh. Chúng tôi được biết Lark bị chứng đau đầu. Phương pháp trị liệu tâm lý đâu có tác dụng với bệnh này, phải không?”

Vẫn nụ cười đó. “Không. Có những đơn thuốc đặc biệt chữa chứng đau đầu, nếu các loại thuốc thông thường không có tác dụng.”

“Chúng tôi thấy một lọ Imitrex trong xe ô tô của Lark. Anh có kê đơn thuốc này không?”

“Đây là loại thuốc các bệnh nhân thường nhận được từ bác sĩ khám tổng quát.”

“Nhưng nếu không phải thế, chính anh cũng có thể kê đơn thuốc này, phải không?”

“Phải,” Kenneally đáp. “Tôi sẽ không nói mình có kê đơn thuốc này cho Lark không. Nhưng nếu cô đã lấy được lọ thuốc, hẳn trên nhãn có ghi tên bác sĩ kê đơn.”

“Tôi e là không. Anthony đã cướp được nó từ một hiệu thuốc.” Elizabeth mở tệp tài liệu và lấy ra tấm ảnh chụp lọ thuốc bằng thiếc mà Shan đã tìm thấy trong căn hộ của Lark. “Anh đã thấy vật này bao giờ chưa?” cô hỏi Kenneally.

“Nếu tôi nhớ không nhầm thì chưa,” y nói.

“Anthony Lark đựng thuốc trong đó. Cái nhãn ghi là ‘Imitrex’, nhưng thuốc bên trong là vitamin D. Anh nghĩ sao về điều này?”

Chatterjee đập tay lên mặt bàn. “Đủ rồi,” ông ta nói. “Tôi không biết các vị cho là thân chủ của tôi nghĩ gì về những viên vitamin của Lark...”

Kenneally lờ ông ta đi. “Thực ra, chứng rối loạn tính khí được cho là có liên quan tới sự thiếu hụt vitamin D,” y nói, “thế nên việc một người bị trầm cảm uống thuốc này chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Đương nhiên, đó là nói chung.”

Cuốn sổ tay của Anthony Lark nằm trên tấm giấy thấm trên bàn làm việc của Owen McCaleb. Ông đang ngồi ghé lên một góc bàn, nghe Elizabeth tóm tắt lại cuộc thẩm vấn Matthew Kenneally. Shan ngồi bên cửa sổ, thỉnh thoảng xen vào vài lời bình luận. Họ đã để Kenneally ngồi trong phòng thẩm vấn viết lại lời khai của mình dưới sự trông coi của Rex Chatterjee.

Khi Elizabeth trình bày xong, McCaleb hỏi, “Cô cậu thấy Kenneally là người như thế nào?”

“Có thể mọi chuyện đúng y như vẻ bề ngoài,” cô nói. “Một bác sĩ buộc phải tự vệ trước bệnh nhân của mình. Nhưng tôi không tin lắm, vì trong trường hợp đó, hẳn y sẽ có vẻ đau lòng hơn.”

“Nhưng mặt khác,” Shan nói, “y đâu có nói dối. Y hoàn toàn có thể giấu nhẹm lời buộc tội của Lark khi chỉ có mình hai người trong phòng - về vụ cướp ngân hàng Great Lakes và Lucy Navarro. Nhưng y đã không làm thế. Vậy, hoặc lời buộc tội đó là sai và Kenneally thấy chẳng cần thiết phải che giấu, hoặc nó là thật và y đủ thông minh để không bị bắt quả tang là giấu giếm thông tin.”

McCaleb chạm gót chân vào cạnh bàn bằng gỗ thông. “Tôi vẫn chưa liên lạc với công tố viên, nhưng tôi không cho là ông ấy sẽ truy tố y. Các chứng cứ đều củng cố cho lời khai của Kenneally. Khẩu súng dùng để bắn Lark là của Paul Rhiner, vậy chắc chắn Lark đã đem nó theo người. Theo báo cáo sơ bộ của bác sĩ pháp y, có dấu thuốc súng trên tay và quần áo Lark. Điều này củng cố lời khai của Kenneally rằng họ đang vật lộn thì hắn bóp cò.”

“Một ca tự vệ điển hình,” Shan nói, “đúng như Chatterjee đã nói.”

“Còn những chuyện khác thì sao?” McCaleb hỏi. “Liệu Kenneally có phải kẻ cướp thứ năm trong vụ ngân hàng Great Lakes? Y đã thao túng Lark - khoét sâu thêm vết thương của hắn để hắn đeo bám Dawtrey, Kormoran và Bell?”

“Cũng có thể,” Elizabeth nói. “Lark gặp Kenneally vào tháng Ba. Cùng thời điểm Kenneally mua lại con thuyền của Lark. Khi đó, Lark đã ủ ê hàng năm trời vì cái chết của Susanna Marten. Hắn thường bị đau đầu. Trong phòng hắn có hẳn một điện thờ dành cho cô gái.”

“Có thể Kenneally đã nhìn thấy bức tường đó khi tới lấy con thuyền,” Shan nói thêm.

Elizabeth chạm tay lên chuỗi hạt thủy tinh. “Mẹ của Lark đã nói hắn không chịu tới gặp bác sĩ tâm lý. Hắn cảm thấy có lỗi với Susanna vì đã không hành động đủ quyết liệt để ngăn chặn cái chết của cô. Hắn tìm kiếm một người đồng tình với mình, ai đó nói rằng hắn thực sự phải chịu trách nhiệm về việc đó.”

“Vậy Kenneally xuất hiện và đồng ý với hắn?” McCaleb nói.

Shan rời cửa sổ, bước ngang qua mặt thảm. “Nếu Kenneally là kẻ cướp thứ năm, y đã giữ bí mật chuyện đó suốt 17 năm. Y đã thoát khỏi hiện trường vụ cướp, nhưng chỉ sau khi đâm vào xe tuần tra và giết chết một cảnh sát Sault Sainte Marie - tên là Scott White. Thế nên, Kenneally biết mình có nguy cơ bị bắt vì tội giết người. Sau từng đó năm, đáng ra y đã an toàn rồi - nhưng rồi Callie Spencer tranh cử vào Thượng viện và bỗng dưng mọi người lại lôi chuyện vụ cướp ngân hàng ra. Dawtrey, Kormoran và Bell đều đã chạm mặt y. Y không thể biết chắc họ nhớ được gì.”

McCaleb gật đầu. “Vậy y có động cơ để mong chờ cái chết của họ.”

“Phải,” Elizabeth nói. “Và rồi y gặp Lark, một người bị dằn vặt vì đã không thể cứu một cô gái có nụ cười khả ái - giống như Callie Spencer.”

“Kenneally hẹn Lark tới các buổi trị liệu tâm lý,” Shan tiếp lời. “Lark kể cho y biết hắn cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm về cái chết của Susanna. Kenneally nói cho Lark điều mà hắn muốn nghe: Đúng là hắn phải chịu trách nhiệm về chuyện đó.”

“Sau đó, Kenneally lái hắn sang Callie Spencer,” Elizabeth thêm vào. “Y cài vào tư tưởng Lark rằng Dawtrey cùng những tên kia là mối hiểm họa với cô ấy, cũng giống như người chồng vũ phu của Susanna. Không một người minh mẫn nào lại tin rằng những kẻ cướp ngân hàng Great Lakes lại có thể gây nguy hiểm cho Callie sau từng ấy năm. Nhưng Lark không hề minh mẫn. Kenneally biết điều đó. Tôi cho là Kenneally đã phóng đại sự giống nhau giữa Susanna và Callie, vẻ ngoài hai người có nét tương đồng - nụ cười - nhưng ngoài ra, hai người cha của họ cũng có điểm giống nhau: Cả hai đều phải ngồi xe lăn. Chồng của Susanna, Derek Everly, là kẻ đã khiến cha cô gái phải ngồi xe lăn và Lark chẳng làm gì để trả đũa cả. Nếu khi đó hắn làm điều đúng đắn - giết Derek chẳng hạn - thì Susanna đã không phải tự vẫn. Lark sẽ cứu được cô. Với Callie cũng giống như vậy. Những kẻ cướp ngân hàng Great Lakes khiến cha cô ấy phải ngồi xe lăn. Và trong tâm trí Lark, vẫn còn đủ thời gian ra tay cứu giúp cô ấy.”

McCaleb tỏ vẻ hoài nghi. “Cô suy diễn nhiều quá.”

“Không phải hoàn toàn là suy diễn đâu,” Elizabeth nói, chỉ tay vào cuốn sổ của Lark trên bàn. “Tôi mới chỉ kịp nhìn lướt qua những gì Lark viết trong đó, nhưng tôi biết hắn đã viết nhiều trang dằn vặt chính mình về sự việc xảy ra với Susanna và giờ hắn sẽ không để chuyện đó lặp lại với Callie. Tất cả các trang nhật ký đều ghi ngày tháng đàng hoàng. Những dòng đầu tiên viết về Callie xuất hiện sau khi Lark gặp Kenneally.”

McCaleb liếc nhìn cuốn sổ. “Vẫn chưa có chứng cứ gì cụ thể. Lark đâu có nói rằng Kenneally bảo hắn đi giết ai”

“Không,” Elizabeth nói. “Tôi không cho là cần phải như thế. Kenneally ám chỉ kín đáo hơn nhiều. Nhưng Lark hiểu ý đồ của y. Trừ khử những kẻ cướp trong vụ ngân hàng Great Lakes là cơ hội để hắn chuộc lại lỗi lầm.”

Shan đã thôi đi đi lại lại và trở về cạnh cửa sổ. “Nếu ta giả định Kenneally đã thao túng Lark,” anh nói, “các vấn đề khác cũng được làm sáng tỏ. Chứng trầm cảm của Lark có lợi cho Kenneally, vậy nên y không hề kê đơn thuốc chữa bệnh đó. Khi Lark kêu mình bị đau đầu, Kenneally đưa cho hắn mấy viên thuốc rồi nói dối đó là Imitrex.”

“Chuyện này vẫn khó tin quá,” McCaleb nói. “Nếu Kenneally muốn Dawtrey và những tên khác phải chết, tại sao y không thuê luôn một gã đâm thuê chém mướn chuyên nghiệp nào đó mà phải vất vả như vậy với Lark? Điều gì khiến y tin rằng mình có thể biến Lark thành kẻ sát nhân?”

“Y là bác sĩ tâm lý,” Shan nói. “Thế nên khó có khả năng là y quen biết tay sát thủ nào.”

McCaleb nhìn sang Elizabeth chờ đợi ý kiến của cô, nhưng cô vẫn đang nghiền ngẫm câu hỏi của ông. Điều gì đã khiến Kenneally tin rằng mình có thể biến Lark thành kẻ giết người?

Câu trả lời bật ra trong trí cô. “Y đã thử việc đó một lần,” cô nói.

Miệng McCaleb mím lại tỏ vẻ băn khoăn.

“Derek Everly,” cô nói. “Lark coi Derek là kẻ đã đẩy Susanna vào con đường tự sát. Nhưng suốt 3 năm qua, hắn không hành động gì cả. Rồi Lark gặp Kenneally và Derek bị giết ngay sau đó 1 tháng.”

“Nhưng Lark không hề bị truy tố trong vụ đó,” McCaleb nói.

“Không. Người thám tử mà chúng tôi đã gặp ở Dearborn cho rằng chính Lark là thủ phạm, nhưng anh ta không chứng minh được.”

“Vậy chúng ta cũng khó mà chứng minh được Kenneally đã thuyết phục hắn giết người,” McCaleb nói. “Giả sử Kenneally gây ảnh hưởng gì đó lên Lark. Y cử Lark đi trừ khử Dawtrey, Kormoran và Bell. Và chúng ta cho rằng Kenneally làm thế vì y chính là gã tài xế đã tẩu thoát trong vụ cướp ngân hàng Great Lakes. Liệu ta có chứng minh được đó là sự thật không?”

Shan nhún vai. “Chúng tôi đã diễu Kenneally qua trước mặt Harlan Spencer. Ông ta nói không nhận ra y.”

“Chúng ta có thể thử với Sutton Bell,” Elizabeth đề xuất. “Nhưng anh ta chỉ thoáng thấy gã tài xế thôi.”

McCaleb đứng dậy. “Xem chừng có vẻ không khả quan lắm,” ông nói. “Vậy chúng ta có gì chống lại Kenneally không? Bằng chứng xác thực tội ác của y?”

Shan mỉm cười u ám. “Ta sẽ có bằng chứng nếu tìm được xác Lucy Navarro trong tủ đông ở ga ra.”

“Đúng rồi, cái tủ đông. Có lý do nào để tin rằng xác cô gái đang nằm trong đó không?”

“Lark nghĩ thế,” Elizabeth nói.

“Tôi không thể xin lệnh lục soát chỉ dựa trên linh cảm của một kẻ đã chết được,” McCaleb nói. “Có cách nào chứng tỏ Kenneally có dính líu tới vụ Lucy Navarro không?”

“Lark đã thấy một chiếc minivan màu xanh dương vào đêm Lucy Navarro biến mất,” Shan nói. “Kenneally cũng sở hữu một chiếc xe loại này.”

“Xin hãy nói với tôi là nó màu xanh dương.”

“Nó màu xám,” Elizabeth nói. “Cô vợ đã đi chiếc xe này tới bệnh viện chiều nay.”

“Liệu trong 3 ngày qua họ có sơn lại xe không?”

“Nhìn qua thì có vẻ không phải thế, nhưng chúng tôi sẽ kiểm tra.”

“Biết đâu tối hôm đó Lark đã nhầm,” Shan đưa ý kiến. “Hắn lẫn màu xám với màu xanh dương.”

“Có thể Lark đã nhầm lẫn về rất nhiều thứ,” McCaleb nói. “Chúng ta chỉ có thể nhìn được vào bên trong chiếc tủ đông và xe minivan của Kenneally nếu y cho phép. Làm sao mà điều này xảy ra được cơ chứ.”

Tôi và Elizabeth đi lòng vòng một hồi rồi trở lại điểm xuất phát, trước Tòa thị chính.

“Chúng em đã xin Kenneally cho phép khám nhà,” cô nói với tôi, “nhưng luật sư của y nhảy bổ vào gạt bỏ ngay ý đó. Em không biết ông ta làm thế theo quy chuẩn nghề nghiệp hay vì ông thực sự tin rằng Kenneally đã phạm tội.”

“Vậy là hết cách rồi?” tôi hỏi.

Cô quay lại phía tôi. “Không, David ạ. Em nói với anh điều này là để anh biết chuyện không phải tới đây là xong. Chúng em sẽ nghiên cứu tiểu sử Kenneally, tìm cách chứng tỏ y có dính líu với Floyd Lambeau và vụ cướp ngân hàng Great Lakes. Em sẽ không từ bỏ vụ này. Nhưng em không muốn anh động chân động tay vào việc gì cả. Em biết phản ứng đầu tiên của anh khi rời khỏi đây là đi tới nhà Kenneally. Nhưng anh đâu có thể giúp Lucy theo cách này. Nếu quả thực cô ta ở trong đó thì anh chẳng thể nào cứu vãn gì được nữa. Anh đến đó chỉ làm mọi chuyện khó khăn hơn cho em thôi.”

Chúng tôi từ biệt nhau trên bậc thềm của Tòa thị chính. Cô ở lại để hoàn thành nốt các thủ tục với Kenneally. Tôi đi về phía tây tới phố Main, đúng đường về nhà. Nhưng rồi tôi rẽ xuống phía nam tới tòa nhà Gray Streets.

Không khí trong tòa soạn thật buồn tẻ. Tôi bật đèn bàn và chạm vào chiếc vòng cổ treo trên đó - chuỗi hạt thủy tinh của Elizabeth. Chúng ánh lên màu xanh dương. Tôi kéo cửa sổ lên và nghe thấy tiếng kèn saxophone y như tối hôm trước. Những giai điệu mê hoặc trong một bản nhạc của Charlie Parker vọng lên từ dưới phố. Tôi nghĩ tới Lucy Navarro. Mới chưa đầy một tuần trước, vào buổi tối hôm thứ Hai, cô ta đã gọi điện cảm ơn tôi vì đã sắp xếp cuộc gặp mặt với Callie Spencer. Chúng tôi đùa cợt với nhau điều gì sẽ xảy ra nếu cô ta hỏi những câu quá nhạy cảm. Nếu tôi mất tích, có lẽ anh sẽ tìm ra tôi, cô ta nói. Nếu không tìm được, tôi không phiền nếu anh trả thù giúp đâu.

Tôi để cuốn tiểu thuyết ma cà rồng của cô ta trên bàn, ngay cạnh chai Macallan mà Alan Beckett đã tặng cho tôi. Tôi muốn uống một ly để xua tan những ý nghĩ đang lởn vởn trong đầu.

Tôi không biết Matthew Kenneally sống ở đâu, nhưng tôi có thể tìm hiểu được. Giờ tôi không có xe, nó đã bị bỏ lại ở nhà Spencer. Nhưng tôi có thể tới lấy.

Có lẽ anh sẽ tìm ra tôi.

Tôi đứng đó nghe tiếng nhạc dưới phố trong khi suy nghĩ phương án hành động.

Anh đến đó chỉ làm mọi chuyện khó khăn hơn cho em thôi, Elizabeth đã nói vậy.

Đúng thế. Nếu tôi tới đó, điều này chỉ khiến tôi trở thành kẻ chuyên gây rắc rối, loại người có thể đột nhập vào ga ra và nhìn vào tủ đông của người khác. Không hay ho gì nếu tôi bị bắt, với Elizabeth thì còn tồi tệ hơn.

Cô không bắt tôi phải hứa hẹn gì. Điều đó khiến tôi được an ủi một chút.

Tôi cầm cái chai trên bàn và đem nó qua văn phòng bên ngoài tới phòng tắm. Tôi đổ nó vào bồn rửa, nhìn dòng nước xoáy xuống cống. Thực ra hành động này chỉ mang tính tượng trưng thôi. Tôi vẫn còn 1/5 chai Glenfiddich trong ngăn kéo bàn làm việc.

Khi quay số Alan Beckett, tôi đang ngồi gác chân lên bậu cửa sổ với một chiếc cốc đặt trên đùi.

“Tôi đang lên kế hoạch phạm tội đây,” tôi nói khi anh ta nhấc máy.

Một tiếng gầm gừ khó chịu từ đâu dây bên kia. “Đương nhiên là tôi muốn biết. Nhưng anh gọi cho tôi vào giờ phiền phức lắm đấy.”

“Tôi nghĩ anh muốn đi cùng,” tôi nói. “Anh có thể khá hữu ích với dụng cụ cắt kính cửa đấy.”

“Anh đang say rượu à, anh Loogan?”

“Không đến nỗi. Tội ác mà tôi đang lên kế hoạch là một vụ đột nhập, tại nhà Matthew Kenneally.”

Tiếng thở của anh ta qua đường dây, rồi sau đó: “Chuyện đó có liên quan gì tới tôi?”

“Tôi muốn anh đến đó,” tôi nói. “để thấy vẻ mặt anh khi tôi phát hiện ra thứ mà tôi tin mình sẽ tìm được.”

“Tôi dập máy đây. Tốt hơn là anh đừng gọi cho tôi nữa.”

“Cô ta đã nhờ tôi trả thù cho mình, Al ạ. Anh không cho là tôi sẽ chối bỏ trách nhiệm như thế chứ?”

“Tạm biệt, anh Loogan.”

Đường dây không còn tín hiệu, tôi đặt ống nghe xuống. Rồi tôi nâng cái cốc lên và ngắm chỗ rượu Scotch trong ánh đèn bàn. Một phút sau, tôi đứng dậy đem đổ nó vào bồn rửa. Khi tôi quay trở lại, điện thoại đang đổ chuông. Tôi nhấc máy.

“Anh đổi ý rồi à, Al?”

Một thoáng im lặng, rồi tôi nghe một giọng nói không phải của Alan Beckett.

“Loogan, là tôi đây.”

Tôi thấy tiếc chỗ rượu Scotch mình vừa đổ đi. Miệng tôi khô khốc, không thốt ra được lời nào.

“Tôi đang ở ngay dưới này,” cô ta nói. “Tôi có nên lên trên đó không?”

Tôi bước ra cửa sổ nhìn khắp phố một lượt và thấy một mảng màu xanh dương: Nóc của chiếc xe minivan.

Vẫn còn một thứ mà tôi đã bỏ quên trong danh sách những việc bạn có thể làm ở Ann Arbor vào một buổi tối thứ Bảy. Đôi khi bạn có thể bắt gặp phép màu.

Dưới phố, cửa trước chiếc minivan bật mở, Lucy Navarro bước ra.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.