Tạp chí trong phòng chờ đều dán nhãn tên cùng một người nhận ở góc: BÁC SĨ MATTHEW KENNEALLY.
Anthony Lark đặt một tờ U. S. News trên đùi. Tay trái hắn không còn quá đau nữa, miễn là không chạm vào nó. Nhưng khi duỗi các ngón tay, cơn đau lại ập tới như một sợi dây thép đâm xuyên qua da thịt.
Hắn đã thay băng, một lớp gạc màu trắng được giữ cố định bằng băng dính. Sau khi tắm rửa và cạo râu, hắn mặc một chiếc áo sơ mi xanh dương và quần âu.
Liếc mắt nhìn người lễ tân, hắn thấy cô ta đang nói chuyện điện thoại sau ô kính trượt. Tuy hắn không đặt cuộc hẹn trước, cô ta vẫn hứa sẽ cố gọi bác sĩ Kenneally đến tiếp hắn. Cô lễ tân không thể cắt ngang công việc chữa trị của bác sĩ, nhưng anh ta cũng khám cho người bệnh hiện tại gần xong rồi.
Vậy là Lark ngồi chờ trong căn phòng lát gỗ sẫm màu. Trong phòng có bảy chiếc ghế, nhưng ngoài hắn ra chỉ còn một bệnh nhân nữa đang ngồi chờ: Một phụ nữ tóc nâu nhạt đang cố nấp sau tờ Entertainment Weekly.
Không khí trong phòng nóng nực và ngột ngạt. Lark đoán rằng mình đang lên cơn sốt vì vết thương ở tay bị nhiễm trùng. Hắn cần thuốc kháng sinh. Bác sĩ Kennally có thể kê đơn cho hắn, chính anh ta là người kê đơn thuốc chữa đau đầu cho Lark. Cảnh sát đã biết về vết thương trên tay hắn, thậm chí nó còn được phát trên bản tin. Hắn không thể cứ thế tới bất kì phòng khám nào, hắn cần một người có thể tin tưởng. Ngồi trong phòng chờ, Lark tin bác sĩ Kenneally sẽ không giao nộp hắn cho cảnh sát.
Lark chờ đợi. Người lễ tân vẫn nói chuyện điện thoại không ngừng. Cuốn tạp chí trên đùi che đi bàn tay trái của hắn. Hắn nhìn xuống những chữ cái trong tên của bác sĩ Kenneally in trên cái nhãn trắng. Chúng khiến hắn khó chịu.
Những chữ cái trong từ “Matthew” có màu nâu dịu như thớ gỗ của một thân cây khỏe mạnh khi ta bóc đi lớp vỏ bên ngoài. Nhưng từ “Kenneally” lại có màu nâu sẫm gần như đen. Những chữ cái tan rã thành những chấm nhỏ bò lổm ngổm như một đàn côn trùng. “Kenneally” cũng kết thúc bằng chữ “ly”, tuy không phải trạng từ, nhìn nó cũng giống như thế. Những trạng từ lúc nào cũng làm Lark khó chịu vì chúng bò lổm ngổm.
Hắn lật úp cuốn tạp chí lại để giấu đi cái nhãn. Phải chăng hắn đã phạm sai lầm? Có thể người lễ tân đã nhìn thấy bàn tay của hắn, hoặc thấy hắn cố gắng che giấu nó như thế nào. Chỉ như vậy cũng đủ khiến cô ta nghi ngờ. Biết đâu đấy, cô ta đã bàn với bác sĩ Kenneally và anh ta bảo cô báo cảnh sát. Cô ta nói chuyện điện thoại lâu lắm rồi. Đúng lúc hắn đang theo dõi người lễ tân, cô quay lại và nhìn thẳng vào mắt hắn.
Hắn uốn một góc của tờ tạp chí lại để nhòm cái nhãn. Những chữ cái của từ “Kenneally” đã tan thành hàng triệu mảnh nhỏ màu đen nhảy bật tứ tung. Lark đứng bật dậy làm tờ tạp chí rơi xuống sàn. Hắn bước nhanh qua quầy lễ tân và với lấy tay nắm cửa hành lang. Trong một phút thiếu suy nghĩ, hắn dùng tay trái vặn nó, cơn đau như sợi dây thép xuyên thấu tâm can hắn.
Hắn nghe người lễ tân gọi tên mình nhưng chẳng thèm ngoái đầu lại. Hắn cố nén cơn đau nơi bàn tay và chạy - dọc theo hành lang xuống cầu thang. Chỉ khi đã ra tới bên ngoài, hắn mới giảm tốc độ, hơi thở cứa lên hai lá phổi. Mồ hôi chảy đầm đìa trên trán khi hắn bước qua bãi đỗ tới chỗ chiếc Chevy của mình.
Lark ngừng lại mua xăng ở trạm Marathon gần cơ sở phía bắc của trường Đại học Michigan. Hắn dùng tay phải bơm xăng, trong khi tay trái thu sát người để tay áo sơ mi dài che đi bàn tay băng bó.
Trước đó, hắn đã lái xe từ phòng khám của bác sĩ Kenneally tới một trung tâm mua sắm gần đó rồi đỗ lại tận hưởng không khí điều hòa mát rượi trong xe. Hắn chỉ định chợp mắt một lúc thôi nhưng khi mở mắt ra, hắn nhận thấy gần hai tiếng đã trôi qua.
Sau khi bơm đầy bình xăng, hắn lái xe về phía nam, tới một khu dân cư với những cây liễu và cây sồi mọc trên bãi cỏ thoải dốc cạnh những ngôi nhà màu trắng trang nghiêm. Ngôi nhà của gia đình Spencer cao hơn hẳn những nhà khác. Lối đi lát đá hình vòng cung có đường viền thấp xung quanh. Lark thấy một chiếc xe van màu trắng đỗ ở lối vào và hiểu ngay điều đó có nghĩa là gì. Chiếc xe có một cần cẩu để nâng xe lăn. Harlan Spencer thường di chuyển trên chiếc xe này và xuất hiện cùng con gái trong các buổi vận động tranh cử.
Chiếc xe đỗ ở đây có nghĩa là Spencer, có thể cả Callie Spencer nữa, đang ở nhà. Còn một dãy nhà phụ cho khách khứa đằng sau ngôi nhà chính. Cô ấy thường ở đó - Lark đã đọc được điều này trên báo.
Hắn đi vòng quanh khu nhà. Khi trở lại, hắn thấy một chiếc xe nữa đỗ sau chiếc xe van trên lối vào. Một người phụ nữ đứng bên cửa xe, mái tóc cô đen óng ả trong ánh nắng. Ban đầu, hắn tưởng đó là Callie Spencer. Nhưng tóc Callie để ngắn không che hết gáy. Tóc người này thì trông ngắn do được cặp lên. Cô ta cao hơn, làn da cũng trắng trẻo hơn.
Hắn lái xe chậm lại. Hắn đã nhận ra người phụ nữ. Cô ta bước tới cửa trước ngôi nhà và hắn nhớ ra được mình đã thấy cô ta lúc nào: Chính cái đêm hắn bám theo Sutton Bell. Cô ta chính là một trong hai cảnh sát ở bệnh viện.