Chúng tôi đỗ xe cạnh lối đi và đi bộ theo con đường vòng ra sau ngôi nhà. Từ chỗ đó, Elizabeth đi xuống một khoảnh đất đầy đá thoải dốc xuống bờ hồ, còn tôi bước lên những bậc thang gỗ tới hành lang có mành che. Ở đấy, tôi thấy Lucy ngồi bên bàn, laptop mở trước mặt và những trang bản thảo bày ra xung quanh.
Cô ta cười toe toét như một đứa trẻ bị bắt quả tang đang bày trò nghịch ngợm. “Xin chào, Loogan.”
Cửa đóng lại sau lưng và tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với cô ta. Tôi vứt một vật nhỏ lên bàn. Nhẵn nhụi và mát lạnh, có màu giống như vàng. Đó là một trong những viên đạn còn thừa của khẩu súng mà Bridget đã đưa cho tôi. Còn khẩu súng thì tôi bỏ trong hộc đựng găng tay trong xe.
Viên đạn rơi xuống một chồng giấy in và lăn nửa vòng.
“Tôi thấy nó trên bậc thềm ngoài kia,” tôi nói.
Lucy cầm nó lên và nắm tay lại. Đôi mắt linh hoạt cho thấy cô ta đã nghỉ ngơi đầy đủ. Cô ta không trang điểm chút nào để che đi đám tàn nhang trên sống mũi.
Chiếc áo cánh của cô ta mỏng dính, để trần hai cánh tay. Trên cổ tay không có dấu vết nào, hay đúng hơn là chưa từng có.
Cô ta lại cười và xòe tay ra, để viên đạn lăn trên bàn.
“Tôi không tin anh,” cô ta nói.
“Đó là điểm khác nhau giữa hai chúng ta. Tối hôm đó, trong khách sạn ở Sault Sainte Marie, khi cô nói đã tìm được một viên đạn ngoài cửa phòng tôi và một viên khác trước cửa phòng mình, tôi đã tin cô. Đó là một mánh lới thông minh. Nó đưa chúng ta về cùng một phe, chống lại những lực lượng mà ta chưa biết. Nó khiến tôi muốn bảo vệ cô.”
Nụ cười của cô ta tắt dần. “Anh không thể để bụng chuyện đó được, Loogan à. Hồi ấy, tôi đâu có quen anh.”
“Không. Cô chỉ làm đủ thứ linh tinh, xem có cách nào khả dĩ. Cô đã nói gì nhỉ? Cô muốn biến tôi thành nguồn tin cho mình.”
“Loogan...”
“Tôi không cho là mình đã cung cấp cho cô được thông tin nào. Nhưng đúng là cô đã mồi chài để lợi dụng tôi.”
“Anh đang phóng đại chuyện đấy. Tôi đâu có kế hoạch từ trước.”
“Không. Cô chỉ vô tình làm thế. Cũng khá thành công với một người vốn không có kế hoạch từ trước.” Tôi cầm lên một mớ giấy tờ trên bàn và xem qua vài dòng. “Cái này đâu phải tiểu thuyết ma cà rồng,” tôi nói.
Cô ta hạ giọng. “Tôi xin lỗi vì đã nói dối, Loogan à. Anh phải xem xét mọi việc từ góc nhìn của tôi mới được.” Cô ta quệt mấy hạt bụi trên bàn phím laptop. Cô ta không muốn nhìn vào mắt tôi.
“Vậy thì để xem nào,” tôi nói.
“Xem gì?”
“Góc nhìn của cô. Tôi muốn hiểu rõ hơn.”
Cô ta nhìn qua vai tôi, qua những cửa sổ hành lang có chăng mành. Tôi xoay người lại nhìn theo hướng đó. Dưới bờ hồ, Elizabeth đã cởi giày lội xuống chỗ nước nông.
“Chuyện này không liên quan gì tới cảnh sát Ann Arbor cả,” tôi nói, quay lưng lại phía Lucy. “Đây là chuyện riêng giữa hai chúng ta thôi.”
Lucy ngẫm nghĩ, quệt tay trên bàn phím lần nữa.
“Đây là ý tưởng của ai thế?” tôi nói. “Của cô hay ông nghị sĩ?”
Cô ta thôi không nghịch bàn phím laptop nữa mà đứng dậy đi lại trong phòng. “Ông ấy tự đến gặp tôi. Đêm hôm đó, ông ấy bất ngờ xuất hiện trong bãi đỗ khách sạn và bảo tôi lên xe cùng mình. Ông ấy muốn nói chuyện. Làm sao mà tôi từ chối được cơ chứ?”
“Không phóng viên nào có thể cưỡng lại được,” tôi nói. “Nhưng tại sao cô vẫn để xe nổ máy?”
Cô ta nhún vai. “Lúc đó, tôi chẳng nghĩ được gì, vẫn còn nhớ cầm theo túi xách là may lắm rồi.”
Cô ta kể rằng ông nghị sĩ đã đưa mình đi khỏi khách sạn và qua một loạt những con phố. “Ông ấy biết loạt phóng sự tôi đang thực hiện,” cô ta nói. “Biết rằng tôi đang điều tra vụ cướp ngân hàng Great Lakes. Ông ấy nói tôi phải biết nghĩ tới đại cục. Đương nhiên, có thể tôi sẽ tìm thấy thứ gì đó phương hại tới Callie, thậm chí khiến cô ấy không thể vào được Thượng viện. Nhưng ông ấy thấy làm vậy thật không xứng với tôi. ‘Nếu cô muốn những vụ bê bối,’ ông ấy nói, ‘tôi sẽ cung cấp cho cô.’“
Ông ấy đã giữ đúng lời hứa. Bằng chứng bày la liệt trên bàn thành từng chồng giấy - một vài trong số chúng là dàn ý hay mấy bản nháp. Tờ tôi đang xem có nhan đề “Thảm họa tình báo - Cuộc chiến tranh Iraq.”
John Casterbridge đã làm ở viện dân biểu năm nhiệm kì, thêm năm nhiệm kỳ nữa ở Thượng viện. Ông ấy cung cấp cho cô ta góc nhìn của người trong cuộc về những vụ bê bối suốt 40 năm qua, từ vụ Watergate[1] tới vũ khí hủy diệt hàng loạt.
“Những thông tin này ông ấy chỉ cung cấp độc quyền cho tôi,” Lucy nói. “Từ đêm hôm đó, tôi được biết bất cứ chuyện cơ mật nào mình muốn. Kế hoạch ban đầu là tôi sẽ về trả phòng khách sạn. Sau đó, chúng tôi lái xe đi đâu đó và bắt tay vào việc. Nhưng khi trở về khách sạn, chúng tôi thấy có xe cảnh sát. Vậy là chúng tôi lại phóng đi.”
“Đó là quyết định của cô hay ông ấy?” tôi hỏi.
“Cả hai chúng tôi đã nhất trí với nhau. Mong anh hiểu cho là tôi không biết anh bị bắn. Tôi không nhận ra vụ việc lại trở nên nghiêm trọng đến thế. Ông nghị sĩ không muốn bị cảnh sát nhìn thấy hay phải giải thích sự có mặt của mình với bất kỳ ai. Mọi người trong gia đình cũng như Alan Beckett - không ai biết ông ấy đã lên kế hoạch gặp tôi. Chứ nếu biết được, không đời nào họ để ông ấy làm thế. Còn tôi thì...”
“Cô không muốn làm hỏng vận may của mình. Đích thân John Casterbridge - một người không bao giờ hé răng với cánh báo chí - muốn nói chuyện với cô. Cô chỉ nơm nớp lo ông ấy sẽ đổi ý.”
“Đúng thế.” Cô ta thôi không đi lại nữa, mắt nhìn ra phía hồ. Xa xa thấp thoáng cánh buồm trắng của một chiếc thuyền đôi.
“Cô biết ông ấy bị bệnh gì, phải không?” tôi nói. “Hẳn là người ta sẽ nói rằng ông ấy không thể đưa ra những quyết định lớn lao như thế - kiểu như tiết lộ với phóng viên về những thất bại trong lĩnh vực tình báo.”
“Khi đó thì tôi chưa biết. Thành thật mà nói, tôi thấy ông ấy vẫn ổn. Thỉnh thoảng vào buổi tối, ông ấy lại cảm thấy mệt mỏi và bắt đầu nói lan man, nhưng ngoài chuyện đó ra thì...” Cô ta bỏ lửng câu ở đó.
Tôi tiếp tục hỏi. “Trong 3 ngày - từ thứ Tư đến thứ Bảy - hai người đã ở đâu?”
“Chúng tôi định lái xe tới đây, nhưng ông nghị sĩ phản đối. Ông ấy cho là người ta sẽ tới tìm mình ở đây - có thể là cậu con trai hoặc Beckett. Ông ấy không muốn ai đó can thiệp vào chuyện này. Vậy là chúng tôi ở ngoài khách sạn. Ông ấy dùng tên giả và thanh toán bằng tiền mặt.”
“Không ai nhận ra ông ấy à?”
“Ông ấy bận quần kaki và áo phông, mái tóc vuốt ngược ra sau. Nhìn ngài nghị sĩ giống hệt ông nội ai đó. Tôi nghĩ ông ấy cũng khá thích điều này. Như thế có thể qua mặt tất cả mọi người.”
Tôi tin chuyện này. Ông nghị sĩ lúc nào cũng muốn chế giễu Alan Beckett. Nhưng Beckett rất biết cách xử lý. Suốt khoảng thời gian đó, trong khi tôi tìm kiếm Lucy, hẳn anh ta cũng đang đi tìm John Casterbridge. Có lẽ anh ta nghi ngờ Casterbridge và Lucy đã trốn đi cùng nhau, nhưng khi tôi hỏi thì anh ta không chịu hé răng. Dĩ nhiên là không được rồi. Làm sao mà anh ta dám thừa nhận mình đã để lạc mất một thượng nghị sĩ cơ chứ.
Và hôm đó, tại tòa nhà Bridgewell, anh ta đã đóng kịch ngăn tôi gặp ông nghị sĩ. Tôi chưa từng nghi ngờ rằng thực ra ông ấy chẳng hề có mặt ở đó.
“Trong 3 ngày đó, hai người đã làm gì?” tôi hỏi Lucy.
“Tôi đặt máy ghi âm và nghe ông ấy nói. Chúng tôi thường ở trong phòng và chỉ ra ngoài để mua đồ ăn. Khi ông ấy thấy mệt, chúng tôi tạm nghỉ và ông ấy đi ngủ ngay. Tôi cũng ngủ tầm 2 tiếng rồi đọc lại ghi chép của mình, suy tính xem nên hỏi những câu gì.”
Lucy trở lại bàn, ngồi đối diện với tôi. “Thỉnh thoảng, chúng tôi cũng xem tin tức,” cô ta nói. “Đủ để biết người ta đang cho là tôi đã mất tích. Nhưng ông ấy vẫn còn nhiều điều muốn nói. Thế nên tôi không thể dừng lại dược. Đến thứ Bảy, mọi chuyện nóng dần lên: Mọi nơi chỉ toàn đưa tin về vụ Lark bị bắn và sự mất tích của tôi. Chúng tôi nhất trí rằng cho tới giờ, cả hai đã tận dụng vận may hết mức rồi. Đến lúc phải trở về thôi.”
“Vậy còn câu chuyện cô dùng để ngụy trang - cậu kiến trúc sư ở Chicago?”
“Anh ấy là bạn tôi, cũng sở hữu một chiếc minivan màu xanh dương. Tôi gọi điện và vậy là anh ấy đến đón tôi.”
Cô ta với lấy viên đạn và lăn nó trên mặt bàn.
“Đêm hôm đó, ở tòa soạn Gray Streets,” tôi nói, “lẽ ra cô đã có thể cho tôi biết sự thật.”
Cặp lông mày cô ta nhíu lại. “Tôi rất muốn thế, Loogan à. Nhưng ai mà biết được anh có báo cho cảnh sát hay không, nhất là với quy chuẩn đạo đức của anh. Tôi không thể để lộ chuyện ngài nghị sĩ đã ở cùng mình 3 ngày trong khi ai cũng nghĩ tôi đã mất tích rồi. Việc này sẽ tồi tệ thế nào nếu vỡ lở ra? Hơn nữa, ông ấy chưa muốn công bố giao kèo của chúng tôi.”
“Giao kèo gì?” tôi hỏi. “Ông ấy cho cô tư liệu viết sách và đổi lại, cô sẽ từ bỏ loạt phóng sự về vụ cướp ngân hàng Great Lakes, phải không?”
“Đúng thế.”
“Điều này không khiến cô bận tâm, với tư cách là phóng viên?”
Vẻ ranh mãnh trở lại trên gương mặt cô ta. “Anh không biết ông ấy đã tiết lộ cho tôi những gì đâu. Chỉ vài năm nữa thôi, sẽ không ai còn nhớ tới vụ cướp ngân hàng Great Lakes cả. “Nhưng còn đây,” cô ta nói, chỉ tay vào những chồng giấy, “đây là lịch sử.”
Tôi ngả người trên ghế. Một làn gió thổi qua tấm mành sau lưng tôi.
“Cô đã bao giờ nghĩ tới động cơ của ông nghị sĩ, lý do ông ấy lại đồng ý tiết lộ tất cả những chuyện này cho cô chưa?”
Cô ta nhún vai. “Hẳn là những gì Terry Dawtrey và Henry Kormoran nói với tôi đều có một phần sự thật. Nó có thể phương hại tới Callie Spencer.”
“Vậy ông ấy chỉ muốn đảm bảo con dâu mình thắng cử?”
“Còn lý do nào khác được nữa?” cô ta hỏi. “Anh biết chuyện gì đó, phải không?”
Tôi để chiếc ghế chúi ra trước. “Tôi chẳng biết gì cả.”
“Còn bác sĩ của Lark thì sao - Kenneally ấy? Có tình tiết gì mới à?”
Tôi gõ ngón tay lên cạnh bàn với vẻ thờ ơ. “Nếu có thì chuyện cũng chẳng lấy gì làm to tát. Đó không phải lịch sử. Người của ông nghị sĩ nghĩ gì về giao kèo này?”
“Alan Beckett không hài lòng chút nào. Ông ta không tin tôi sẽ thực hiện nghiêm túc phần mình.” Cô ta xua tay gạt đi. “Ông ta chẳng thể làm gì cả.”
“Cô không cho là anh ta sẽ tìm cách ngăn cản mình à?” tôi hỏi. “Beckett lúc nào cũng muốn kiểm soát được mọi việc.”
“Ông ta cứ thử làm thế xem nào.”
“Tôi tin là anh ta đang hành động rồi. Ông nghị sĩ đã từ chức hồi tuần trước - cô không nghĩ là Beckett đứng sau vụ đó à? Đó là cách anh ta chứng tỏ quyền lực của mình.”
“Tôi không thấy thế. Tôi nghĩ nhiều khả năng đó là ý muốn của chính ngài nghị sĩ. Ông ấy đã đóng kịch quá lâu rồi và giờ cảm thấy mệt mỏi vì nó.”
Tôi hất hàm về phía trong nhà. “Giờ ông ấy ở đâu? Trong này à?”
Cô ta lắc đầu. “Gần như cả tuần trước, ông ấy đã ở đây làm việc cùng tôi. Tuần này, chỉ thỉnh thoảng ông ấy mới tới. Đã 2 ngày nay tôi chưa gặp ông ấy.”
“Ông ấy đi đâu?”
“Chắc là về Ann Arbor.”
Tôi thấy không cần cải chính lại nữa.
“Ông ấy để tôi ở đây thực hiện cuốn sách,” cô ta nói. “Ông ấy không cần cho tôi biết mình đi đâu.” Cô ta im lặng một thoáng, với qua bàn rồi nắm lấy bàn tay tôi. “Thật vui khi được gặp lại anh, Loogan à. Làm sao anh biết tôi ở đây?”
“Tôi đâu có biết.”
Gió thổi mạnh hơn. Những tán sồi trắng xào xạc. Lucy thu tay lại. “Vậy anh không đến đây gặp tôi. Anh đang tìm kiếm ngài nghị sĩ. Giờ ông ấy không ở Ann Arbor à?”
“Tôi không biết ông ấy đang ở đâu.”
Mắt cô ta nheo lại. “Anh đang toan tính điều gì thế hả Loogan?”
“Chẳng có gì hết. Tôi và Lizzie chỉ đang đi nghỉ thôi.”
Cô ta tỏ vẻ hoài nghi. “Anh không giận tôi đấy chứ? Hình như anh đang giấu giếm tôi điều gì thì phải?”
“Tôi không giận đâu.”
“Tôi thật sự xin lỗi vì những chuyện đã xảy ra. Anh hiểu tại sao tôi làm thế mà, phải không?”
Tôi vỗ nhẹ lên bàn tay cô ta rồi cầm viên đạn lên.
“Dĩ nhiên,” tôi đáp.
❀ ❀ ❀
[1] Vụ bê bối Watergate xảy ra vào thời điểm chiến tranh Việt Nam. Tổng thống Richard Nixon cùng ban vận động tranh cử của ông cử người đột nhập vào văn phòng của đối thủ thuộc Đảng Dân chủ tại khách sạn Watergate. Khi vụ việc bị phanh phui, tổng thống Nixon tuyên bố từ chức ngày 09/08/1974.