Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Suốt 2 thập kỉ qua, vô số khu nhà mọc lên khắp khu vực xung quanh Ann Arbor, choán hết những khoảng trống trên bản đồ. Các con phố tạo thành những đường thẳng và đường cong. Những ngôi nhà đều được xây dựng theo một vài mẫu đơn giản, chẳng khác nhau mấy về màu sắc và chi tiết.

Gia đình nhà Bell sống trong một căn nhà có lớp phủ tường bằng vinyl trắng và một miếng trang trí lắp trên cửa ga ra trông giống như viên đá lớn trên đỉnh cổng vòm. Khi Elizabeth tới, chiếc xe cảnh sát cô gọi đã đỗ sẵn ở ngoài. Một trong số hai cảnh sát mặc đồng phục bước tới đón cô - đó là một thanh niên cường tráng tên là Fielder.

“Không có gì khác thường chứ?” cô hỏi cậu ta.

“Không có,” cậu ta nói. “Bell không có nhà. Vợ anh ta cũng thế. Con gái họ đang ở trong nhà cùng người vú nuôi. Bà ta cũng hơi kỳ dị, còn định bói chỉ tay cho tôi nữa chứ.”

Người vú nuôi hóa ra là một phụ nữ có mái tóc xù đeo đầy trang sức. Bà ta đón Elizabeth ngoài cửa và dẫn cô vào phòng sinh hoạt chung, nơi một bé gái 8 tuổi đang ngồi trên sàn và dùng bút màu vẽ lên một tờ giấy báo.

Cô bé ngẩng lên nhìn Elizabeth rồi mỉm cười rụt rè. Đó đúng là hình ảnh điển hình một đứa trẻ hạnh phúc, mái tóc vàng óng, mắt xanh dương, y như một thiên thần.

Elizabeth vẫy tay với cô bé, vẩy nhẹ các ngón tay. Cô bé vẫy tay đáp trả rồi lại cặm cụi vẽ.

“Tôi không cảm thấy mối nguy hiểm nào cả,” bà vú nói nhỏ.

Elizabeth đáp với tông giọng y hệt. “Thật vậy à?”

Người vú nuôi dẫn cô ra một góc, tránh khỏi chỗ cô bé.

“Tôi không muốn tỏ ra lên mặt dạy đời, cô gái thân mến,” bà vú nói, “Nhưng thường tôi có trực giác rất nhạy bén và giờ tôi chẳng cảm thấy gì cả.”

“Bà có biết anh Bell đang ở đâu không?”

“Tôi e là không. Tôi đã cố gọi cho anh ấy khi chàng thanh niên đó, cậu Findley...”

“Là Fielder.”

“...cậu ta bảo tôi rằng cô lo ngại về sự an toàn của Sutton. Tôi đã gọi tới chỗ làm của Sutton, nhưng họ nói rằng hôm nay anh ấy về sớm. Tầm 5 giờ.”

“Anh Bell làm việc ở đâu vậy?” Elizabeth hỏi.

“Tại một phòng khám trong thành phố,” bà vú nói. “Anh ấy là điều dưỡng viên. Vậy nên tôi chẳng lo lắng gì cả. Giờ anh ấy chuyên cứu chữa cho mọi người.” Bà ta ngừng lại để nhấn mạnh ý mình muốn nói. “Cuộc đời anh ấy từng chất chứa đầy bạo lực, nhưng chuyện đã là quá khứ rồi. Tương lai anh ấy sẽ được bình yên.”

“Còn vợ anh ấy thì sao?” Elizabeth hỏi.

“Tương lai của Rosalie cũng sẽ được bình yên. Số phận hai người gắn liền với nhau, cô thấy đấy.”

“Ý tôi muốn hỏi là cô ấy làm việc ở đâu?”

Đôi mắt bà vú long lanh như thể sự hiểu nhầm đó khiến bà buồn cười. “Cô ấy bán mỹ phẩm ở hiệu Macy trong khu trung tâm mua sắm. Ở đó, họ đóng cửa lúc 9 giờ, thế nên tôi nghĩ cô ấy cũng sắp về rồi.”

“Cô ấy có điện thoại di động không?”

“Cả hai vợ chồng đều có, nhưng không bị phụ thuộc vào chúng. Tôi cho như thế cũng tốt...”

Elizabeth ngắt lời bà ta. “Bà có thể cho tôi số điện thoại của họ được không?”

Người đàn bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai Elizabeth. “Nếu cô muốn thì cũng được thôi, cô gái thân mến, nhưng tôi đã để lại lời nhắn cho cả hai rồi. Cô có thể bỏ công sức ra tìm kiếm cũng được, nhưng nếu kiên nhẫn chờ đợi thì tôi tin họ sẽ tự tìm đến với cô thôi.”

Người vú nuôi đi lấy số điện thoại, những món đồ trang sức va vào nhau leng keng. Elizabeth đi tới chỗ cô bé đang miệt mài vẽ tranh: Những cây thông lởm chởm màu xanh, một ngôi nhà mái nhọn, một người đàn ông tươi cười đang cầm một vật trông như chiếc kẹo mút, hoặc một bông hoa hay cũng có thể là một chiếc micro.

Elizabeth đoán người đàn ông đó là Sutton Bell, nhưng chưa kịp hỏi thì cô nghe thấy tiếng cửa trước mở ra rồi đóng lại, sau đó là tiếng người nói và tiếng bước chân. Bà vú nuôi đi sau một phụ nữ có làn da mịn màng và ăn mặc đẹp đẽ.

“Giờ thì, Rosalie à...” bà vú nói.

“Có chuyện gì thế?” Rosalie Bell hỏi Elizabeth. “Sutton vẫn ổn chứ?”

Giọng cô ta lộ vẻ hoảng sợ. Elizabeth bước tới gần và từ tốn nói.

“Tôi cần tìm anh ấy. Chị biết chồng chị đang ở đâu chứ?”

“Anh ấy bận làm việc tối nay.”

“Tôi đã gọi tới chỗ làm rồi...” bà vú cất lời nhưng Elizabeth đã giơ tay ra hiệu cho bà ta im lặng.

“Tôi được biết hôm nay anh ấy rời phòng khám về sớm,” Elizabeth nói.

Rosalie Bell sốt ruột lắc đầu. “Tôi không nói về công việc ở phòng khám. Tối nay, anh ấy có một buổi biểu diễn ở hội chợ Nghệ thuật.”

Những chiếc vòng tay va vào nhau leng keng khi bà vú đưa tay lên cằm. “À, phải rồi.”

Elizabeth lờ bà ta đi để tập trung vào Rosalie Bell. “Chị có thể nói rõ hơn cho tôi biết được không? Tôi tưởng chồng chị là điều dưỡng viên?”

“Đó là công việc anh ấy làm ban ngày,” cô ta đáp. “Nhưng anh ấy cũng tham gia một ban nhạc tên là Chrome Horsemen. Họ biểu diễn những bài hát của Bob Dylan.”

Anthony Lark cầm một cốc nước đá chườm lên trán. Hơi nước ngưng tụ thành giọt chảy xuống thành cốc và thấm vào lớp băng quấn quanh bàn tay trái của hắn. Hắn hít một hơi, không khí xung quanh toàn là khói thuốc.

Miếng bìa cứng lót cốc đặt trên quầy rượu trước mặt hắn in hình logo nhìn y như quả bóng bi-a: Số 8 nằm trong một vòng tròn trắng đặt giữa một vòng tròn đen lớn hơn. Quán rượu Eightball. Người ta chơi nhạc ở tầng trên, trong một câu lạc bộ có tên Chú Lợn Mù. Tiếng nhạc mở to hết cỡ cùng giai điệu xập xình bắt đầu len vào một điểm sau hốc mắt Lark.

Từ chỗ ngồi cuối quầy rượu, Lark có thể quan sát khắp phòng. Hai bàn bi-a choán gần hết không gian, hai hình chữ nhật màu xanh lá được chiếu sáng lờ mờ bằng ánh đèn vàng qua làn khói thuốc. Đèn được thả thẳng từ trên trần xuống bằng những sợi xích dài. Cả hai bàn bi-a đều đang có người chơi, nhưng Lark tập trung nhìn vào cái bàn ở gần, nơi bốn người đàn ông khoảng 30 tuổi đang đánh theo đôi. Họ mặc quần bò và áo phông. Một trong số họ râu ria cạo sạch sẽ, những người còn lại râu mọc lởm chởm ở những mức độ khác nhau.

Người mày râu nhẵn nhụi chính là Sutton Bell.

Họ đã biểu diễn xong từ một giờ trước, sau đó họ tháo hết thiết bị ra và xếp chúng vào một chiếc xe van đậu trong bãi đỗ gần đấy. Lark tưởng rồi ai sẽ đi đường nấy, nhưng họ vẫn tụ tập cùng nhau. Và thế là hắn theo họ tới đây, một quán rượu chui trên phố First, hoàn toàn tách biệt với đám khách du lịch ở hội chợ Nghệ thuật.

Và giờ Bell đang nghiêng mình bên bàn để bắn trái số 7 vào góc, đám bạn huýt sáo khi quả bóng lăn vào lỗ. Họ uống những chai bia cổ dài.

Lark đặt cốc lên quầy và cố thu hút sự chú ý của nhân viên pha chế, một anh chàng ngoài 20 tuổi bấm khuyên trên lông mày. Nhưng anh ta lại đang ở đầu kia quầy rượu, đặt ly cocktail cosmopolitan[1] trước mặt một người phụ nữ nhìn giống như luật sư hoặc nhân viên môi giới bất động sản.

Cô ta ăn mặc rất trang nhã với chiếc váy màu xám tro có lẽ đi theo bộ cùng một chiếc áo khoác cùng màu. Nhưng cô ta không mặc áo khoác mà chọn chiếc áo sơ mi lụa may đo có đính cúc ngọc trai - ba trong số chúng không cài. Mái tóc nâu lượn sóng nhuộm vài lọn vàng. Vầng trán mịn màng, chiếc mũi hoạt bát, khuôn miệng quyến rũ.

Cô ta đang uống tới cốc cosmopolitan thứ hai và thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn khắp phòng - với sự chú ý đặc biệt dành cho Bell và đám bạn anh ta. Có lẽ cô ta quen họ, Lark nghĩ, hoặc cô ta đã thấy họ chơi nhạc và muốn có một đêm hoan lạc với một tay nghệ sĩ.

Nhân viên pha chế nhận lấy cốc của Lark rồi rót đầy rượu rum và Coca Cola. Khi lấy ví, Lark cảm thấy đau nhói ở tay. Vết thương đã bắt đầu sưng lên dưới lớp băng.

Chuyện ở căn hộ của Henry Kormoran chẳng thuận lợi chút nào. Lark đã tới đó vào ban ngày ban mặt và Kormoran sẵn lòng mở cửa tiếp hắn. Nhưng trên đời này chẳng có cái gì dễ dàng - cha hắn từng nói thế - và mặc dù hắn đã thủ theo thanh nạy lốp xe, mọi thứ diễn ra khác hẳn so với lần gặp ông già Charlie Dawtrey. Kormoran đã đánh nó rơi khỏi tay Lark rồi dùng dao chống trả, sau đó cả hai còn vật lộn khiến đồ đạc gãy đổ lung tung. Sau cùng, hắn phải dùng tới cái đèn bàn và sợi dây điện, quả là một cuộc chiến không khoan nhượng tới tận phút cuối.

Lark uống một hớp Coca Cola và chườm chiếc cốc lên gò má. Không khí trong quán rượu Eightball khá nóng, khói thuốc lá làm mắt hắn cay xè.

Sutton Bell đến chỗ quầy rượu lấy thêm một lượt bia nữa và Lark ngoảnh mặt đi theo phản xạ. Hắn đã thay cái mũ cát trắng và cặp kính râm bằng chiếc mũ lưỡi trai từ một cửa hiệu trên phố Liberty. Hắn đã bỏ mũ ra cho dịu cơn đau đầu, nhưng thiếu nó thì hắn lại thấy lộ liễu quá. Hắn tự nhủ rằng chẳng có gì phải lo. Sutton Bell sẽ không còn sống mà nhận diện hắn được đâu.

Tối nay, Lark chẳng cầm theo thanh nạy lốp xe nào, nhưng hắn mang theo thứ mình cần trong túi chiếc quần ống hộp. Đó là một quả chùy làm bằng bít tất len và một túi đầy những viên bi. Một con dao làm bếp dài 15 phân trong bao bìa cứng. Chúng sẽ giúp hắn giải quyết việc này.

Hắn quệt cánh tay ngang trán, thấy nó ướt đẫm mồ hôi. Hắn nhặt chiếc mũ trên mặt quầy và đội nó lên đầu, kéo lưỡi trai sụp xuống trán. Hắn thầm ước Bell sẽ rời khỏi đây - thật sớm và chỉ có một mình.

Một lúc sau, có tiếng những trái bi-a va mạnh vào nhau - Lark cảm thấy nó trong hốc mắt - và tiếng hò reo nổi lên. Một người bạn của Bell đã đi một đường cơ và ăn được trái số 8.

Cô gái mặc áo lụa đứng lên khỏi quầy và đi ngang qua chỗ Lark, hướng tới hành lang tối om phía sau. Chỗ đó có nhà vệ sinh và một cửa mở ra ngoài con hẻm. Một phút sau, Sutton Bell nói lời từ biệt, mặc cho đám bạn phản đối, và đi ra cùng một đường giống cô gái kia. Lark tự hỏi liệu có phải họ đã sắp xếp đi cùng nhau từ trước và cô ta đang chờ Bell trong hẻm không.

Hắn trượt xuống khỏi chiếc ghế cao và đi vào hành lang, đẩy hông vào thanh kim loại trên cửa ra. Bên ngoài, không khí trong lành bao trùm lấy hắn. Cửa đóng lại, làm dịu đi tiếng nhạc bên trong nhà. Hắn thấy Bell đứng ở cuối con hẻm, đầu ngẩng lên nhìn trời.

Lark rút con dao trong túi quần rồi luồn nó vào túi sau, ở vị trí có thể rút ra được dễ dàng. Hắn cũng làm tương tự với quả chùy tự chế.

Trong khoảnh đất phía sau quán rượu, Bell bước đi thoải mái và vô tư. Lark theo sát anh ta. Hắn biết anh ta đang đi đâu. Xe của Bell không để trong bãi đỗ xe mà đậu trên con phố cách đó hai dãy nhà. Chiếc Chevy của Lark cũng đậu trên đúng con phố đó.

Khi Sutton Bell bước ra tới vỉa hè, anh ta bắt đầu huýt sáo. Lark nhận ra ngay giai điệu: Đoạn dạo harmonica cho bài “All Along the Watchtower.”

Họ đi tới cuối dãy nhà, rồi Bell băng qua đường, đôi giày tennis chà trên mặt đường. Lark tăng tốc và bắt đầu thu ngắn khoảng cách giữa hai người. Những chiếc xe ô tô phóng vụt qua, về hướng đông nơi trung tâm thành phố. Lá cây xào xạc trong làn gió đêm.

Khi hai người chỉ còn cách nhau 3 mét, tiếng huýt sáo bỗng ngừng bặt và Bell xoay lại, đi lùi mấy bước. Anh ta dừng lại dưới một cây thích.

“Anh bạn, tôi không có thứ mà anh cần đâu.”

Giọng anh ta vẫn dễ chịu, khiến Lark đứng khựng lại.

“Anh cho là tôi cần gì?” hắn hỏi một cách thận trọng.

“Ma túy, đá, hay cái trời đất gì đi nữa, tôi cũng không có đâu.” Bell giơ hai tay không ra. “Tôi không cầm theo thứ gì cả, mà cũng không có tiền. Thế nên tôi chẳng giúp gì được cho anh cả.”

Lark nheo mắt. “Tôi không cần tiền của anh.”

“Thế thì tốt, vì tôi làm gì có. Nhưng tôi có thể cho anh một lời khuyên. Hãy về nhà mà nghỉ ngơi đi.”

Tiến lên một bước, Lark có thể cảm thấy sức nặng của cây chùy trong túi.

“Đây là lời khuyên của anh à?”

Cái gật đầu của Bell gần như không thể nhìn thấy được. “Tôi đã thấy anh trong quán rượu. Trông anh tệ quá. Ra đến ngoài này nhìn cũng chẳng khá hơn. Tôi đoán anh đang bị sốt đấy.”

“Tại tối nay nóng quá thôi.”

“Không phải do trời nóng mà anh bạn đổ mồ hôi thế kia đâu. Tôi từng thấy qua rồi.”

Lark duỗi những ngón của bàn tay trái, cảm thấy cơn đau nhói dâng lên. Hắn giơ tay lên cho Bell nhìn thấy. “Hôm trước, tôi cắt phải tay,” hắn nói. “Tôi cho là nó bị nhiễm trùng.”

Bell cau mày và bước lại gần. “Anh nên đi khám đi. Có một phòng khám chăm sóc khẩn cấp[2] ở đường South Industrial đấy. Anh biết nó ở đâu chứ?”

“Nếu cần thì tôi có thể tự tìm được.”

“Ở đây, họ có thể rửa sạch vết thương và tra thuốc kháng sinh cho anh. Một liều Keflex kéo dài 10 ngày là xong.”

“Keflex,” Lark nói. Suýt nữa thì hắn lôi cuốn sổ ra để ghi lại cái tên đó. Giờ Bell đã tới rất gần, hầu như trong tầm với rồi. Lark mường tượng trong đầu những gì hắn cần phải làm. Lôi quả chùy ra. Lao tới trước và nhắm vào thái dương của Bell. Một cú đánh mạnh có thể hạ gục anh ta. Nếu chưa được thì bồi thêm cú nữa. Sau đó thì thả quả chùy xuống và rút dao ra. Cứa một đường ngang cổ họng Bell.

“Anh đến đó ngay cũng được,” Bell nói và một thoáng sau, Lark mới nhận ra anh ta đang nói về phòng khám. “Họ mở cửa cả đêm. Nhưng anh nên bắt taxi đến đó, đi bộ thì xa quá.” Anh ta mở một cái ví, lấy ra vài tờ giấy bạc. “Thế này chắc là đủ.”

Lark vươn bàn tay trái quấn băng ra nhận lấy tiền.

“Anh nói là mình không có tiền cơ mà.”

“Tôi chỉ còn từng này thôi,” Bell nói. “Nếu tối nay anh không tới thì mai đến cũng được. Tôi làm việc ở đó. Tự tay tôi sẽ chữa trị cho anh. Tên tôi là Bell.”

Lark nhét mớ tiền vào túi áo sơ mi, chỉ để cho đỡ vướng víu.

“Tao biết tên mày,” hắn nói. “Tao đã ghi nó vào danh sách.” Trong một giây phút điên rồ, hắn chỉ muốn lấy cuốn sổ ra và cho Bell xem bản danh sách, hỏi xem anh ta có thấy những con chữ màu đỏ đang hít thở không.

“Anh đang nói gì thế?” Bell nói. “Tôi có quen anh không nhỉ?”

Với tay lấy quả chùy trong túi sau, Lark nói, “Để tao hỏi câu này: Có bao giờ mày nghĩ tới Harlan Spencer không?”

Câu hỏi khiến Bell chú ý. “Anh là ai?”

“Có bao giờ mày nghĩ tới Callie Spencer không?”

“Tôi không hiểu ý anh là gì.”

“Mày có treo ảnh cô ấy trên tường không?” hắn có thể cảm thấy lớp len của quả chùy trên đầu ngón tay, tiếng những hòn bi va vào nhau. “Mày có theo dõi cô ấy trên bản tin không?”

“Bạn thân mến, anh bắt đầu làm tôi sợ đấy.” Giờ là bạn thân mến chứ không còn là anh bạn nữa.

“Chẳng việc gì phải sợ. Tao sẽ ra tay nhanh thôi.”

Trong bóng tối dưới cây thích, Lark rút quả chùy ra khỏi túi và giơ lên cao. Cái ví của Bell rơi xuống vỉa hè khi anh ta vung hai tay lên đỡ đòn. Quả chùy giáng xuống, nện trúng tay trái anh ta làm nó đập vào thái dương. Anh ta quỵ một bên đầu gối xuống. Khi anh ta ngã ngửa ra, Lark lại giơ quả chùy lên.

Tiếng động duy nhất Bell thốt ra chỉ là một tiếng rên khẽ, nhưng chợt cả phố tràn ngập tiếng ồn. Tiếng chân chạy rầm rập và giọng phụ nữ kêu lên, “Này! Dừng lại!”

Lark không suy nghĩ gì, ngoảnh lại và nhìn thấy cô gái trong quán rượu lúc nãy - áo sơ mi lụa, váy sẫm màu. Cô ta vẫn còn ở xa, nhưng đang chạy tới chỗ hắn.

Khi quay lại phía Bell, hắn cảm nhận một cú đập mạnh vào chỗ hõm sau đầu gối phải. Hắn loạng choạng ngã xuống và khi bàn tay trái quấn băng đập xuống vỉa hè, hắn thấy như thể một lưỡi dao đâm xuyên qua tay mình.

Khi Lark cố đứng dậy, Sutton Bell lại đạp vào chân hắn, nhưng anh ta chỉ còn chống trả yếu ớt. Bell vẫn nằm trên mặt đất, tay ôm lấy thái dương. Lark đã đứng vững nhưng không thấy quả chùy đâu nữa, chắc là rơi lẫn trong bãi cỏ rồi. Hắn còn con dao trong túi, nhưng tay trái hắn đang bỏng rát, còn cô gái kia đã chạy tới gần. Cô ta thò tay vào túi xách. Nếu cô ta lấy ra một khẩu súng hoặc bình xịt hơi cay, mọi chuyện có thể chuyển biến tồi tệ rất nhanh.

Giờ Bell đã bò dậy bằng tay và đầu gối, Lark đạp mạnh vào mạng sườn, khiến anh ta lăn ra bãi cỏ. Không ngoái lại nhìn, Lark bỏ chạy trên vỉa hè, tay lôi chìa khóa xe ra trước cả khi tới chỗ đậu ô tô. Hắn nổ máy, không thèm bật đèn pha mà cứ thế lao ra phố. Khi phóng ngang qua, hắn thấy người phụ nữ quỳ xuống bên cạnh Bell. Lốp xe rít lên khi hắn ngoặt qua một khúc cua.

Qua vài dãy nhà, hắn giảm tốc độ và bật đèn lên. Đi thêm mấy dãy nhà nữa, hắn phải đỗ lại vài phút trên phố cạnh khu dân cư, cơn đau trong hốc mắt hắn đang xoắn lại như nút dây thòng lọng.

❀ ❀ ❀

[1] Loại cocktail pha từ rượu vodka, triple sec, nước ép nam việt quất và nước cốt chanh.

[2] Loại phòng khám chủ yếu điều trị các thương tích hoặc bệnh tật cần được chăm sóc y tế ngay lập tức, nhưng không nghiêm trọng đến mức phải đưa người bệnh cấp cứu.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.