Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn làm việc của tôi đổ chuông lúc gần nửa đêm. Khi đó, tôi đang ngồi chỉnh sửa bản thảo bên cửa sổ mở rộng, vẫn là tác phẩm tôi đang biên tập dở - câu chuyện về tay thám tử tham lam và cô gái nắm quyền thừa kế.

Tôi nhấc ống nghe lên và nói, “Tòa soạn Gray Streets xin nghe.”

“Tôi đang tự lãng phí thời gian của chính mình,” Lucy Navarro nói.

“Cô đang ở đâu thế?”

“Anh cho là tôi đang ở đâu? Nghe này, mọi việc chẳng có tiến

triển gì. Tôi phải tính cách khác thôi. Chúng ta gặp nhau được không?”

“Cô có biết mấy giờ rồi không, Lucy?”

“Tôi sẽ khao anh đồ uống,” cô ta nói. “Giờ này quán rượu vẫn mở cửa mà, phải không nào?”

Tôi gõ cây bút chì lên cạnh bàn. “Những quán rượu còn mở cửa giờ này cũng chẳng phải nơi cô muốn ngồi suy tính kế hoạch đâu.”

“Thế thì tới gặp tôi ở khách sạn nhé!’ cô ta nói. “Trong phòng tôi có một quầy rượu nhỏ, mọi chi phí đều do tờ National Current chi trả.”

Tôi mường tượng ra hình ảnh cô ta ngồi trên giường khách sạn, chân để trần, tay cầm một ly rượu. Đúng là tôi có trí tưởng tượng phong phú thật. “Tôi không nghĩ đó là ý hay đâu,” tôi đáp.

“Tôi nói nghiêm túc đấy. Tòa báo sẽ chi trả hết mà.”

“Vấn đề không phải ở chỗ đó.”

“Thế thì là gì...” Cô ta ngừng lại một chút để suy nghĩ. “Vậy là anh ngại lên phòng tôi.”

“Tôi không ngại,” tôi nói.

“Chắc chắn là thế. Anh đáng yêu thật, lại còn nghiêm túc nữa. Vậy gặp nhau ở sảnh khách sạn có được không?”

Tôi giở qua tập bản thảo. Còn sáu trang nữa là hoàn thành.

“Tôi e là mình không thể tới được,” tôi nói. “Giờ tôi vẫn còn việc phải làm cho xong.”

“Đúng là thanh niên nghiêm túc mà,” cô ta nhắc lại. “Được rồi, Loogan. Tôi sẽ nói chuyện với anh ngày mai vậy.”

Chúng tôi tạm biệt nhau, rồi tôi quay trở lại với câu chuyện về tay thám tử và cô gái nắm quyền thừa kế. Hai người đã lên kế hoạch cho một vụ lừa đảo để cuỗm của ông bố cô ta nửa triệu đô la. Tôi sửa thêm được hai trang nữa, viết ghi chú giữa các dòng văn. Họ đang cười đùa và đếm tiền. Tôi đã đọc hết tác phẩm này từ trước và biết rằng trong đoạn văn tiếp theo, cô ả sẽ rút ra một khẩu súng mạ crom cỡ 22 đáng yêu mà bắn thủng bụng anh chàng.

Tôi quẳng cây bút chì xuống bàn. Hai nhân vật này có thể chờ đến sáng mai. Tôi cảm thấy tò mò về câu chuyện của Callie Spencer và Lucy Navarro hơn.

Tôi đóng cửa sổ rồi khóa cửa văn phòng, sau đó đi theo lối cầu thang bộ cuối hàng lang, xuống lối đi dành cho nhân viên mở ra con ngõ đằng sau tòa nhà. Tôi chui vào xe và lái về hướng khách sạn của Lucy.

Lark nhìn cô gái gập điện thoại và đi ngược lại theo hướng lúc nãy. Tiếng bước chân xa dần qua cửa kính ô tô vọng tới chỗ hắn.

Hắn để lại khẩu súng của Delacorte lên ghế phụ, dùng ngón cái gạt chốt an toàn. Cửa sổ gian nhà phụ đã tắt đèn.

Chai bia giờ đã lạnh hơn. Hắn uống liền ba ngụm hết sạch bia. Cô gái đã tới chỗ xe của mình. Lark nghe có tiếng nổ máy, đèn pha bật sáng. Chiếc xe vòng ra khỏi lề đường, hướng về phía hắn rồi rẽ phải vào đại lộ Arlington.

Lark vặn chìa khóa, nổ máy rồi kéo cửa sổ lên. Hắn lái trong bóng tối ngang qua gian nhà phụ và chỉ bật đèn pha lên sau khi rẽ.

Bám theo cô ta thật dễ dàng. Chiếc Beetle màu vàng có vẻ bề ngoài rất nổi bật.

Cô ta đi về phía tây rồi phía nam, sau cùng tới phố State. Lark khá thông thạo đường đi lối về khu này vì nó cách căn hộ của hắn không xa.

Khi cô ta rẽ vào bãi đỗ của khách sạn Winston, hắn còn cách cô ta ba xe. Trong một thoáng, hắn mất dấu cô ta rồi lại nhận ra ngay chiếc Beetle ở rìa phía tây bãi đỗ, cách xa khách sạn.

Trên bãi cỏ đặt mấy bộ bàn ghế dã ngoại. Một hàng cây thường xanh cao vút được trồng cạnh đó để ngăn tiếng ồn từ những chiếc xe tải chạy rầm rập ngoài đường cao tốc liên bang.

Lark đỗ lại ở một lô gần khách sạn hơn. Từ vị trí này, hắn có thể theo dõi cô ta và đưa ra quyết định, vì hắn cũng chưa biết phải làm gì với cô gái cả. Cô ta cứ lảng vảng quanh nhà Callie Spencer. Hắn vẫn băn khoăn liệu có cách giải quyết nào tốt hơn một viên đạn không.

Một chiếc minivan màu xanh dương lái dọc theo dãy xe trước mặt hắn - đi từ từ để tìm chỗ đỗ. Nó chắn mất góc nhìn của hắn, nhưng khi nó đi qua, hắn thấy cô ta đã bước ra khỏi chiếc Beetle. Cô ta cầm theo mấy chai nước và vỏ bọc đồ ăn nhanh, đem chúng tới vứt vào thùng rác gần mấy bộ bàn ghế.

Cô ta đi như vậy thêm chuyến nữa, lại mang theo mấy chai nước và cốc giấy. Rõ ràng cô ta đã dành phần lớn thời gian ngồi trong xe. Một cái chai rơi khỏi tay cô ta và lăn trên mặt đất.

Lark lôi cuốn sổ và cây bút Waterman của cha mình ra. Hắn không biết tên cô ta, vậy nên hắn giở một trang mới và viết gái trong quán rượu Eightball. Những con chữ hiện lên màu da cam. Đó là một sắc da cam nhạt, không đậm như màu đỏ, không dịu như màu xanh lá. Chúng gợn sóng và đu đưa như thể được nhìn qua hơi nóng bốc trên mặt đường nhựa.

Hắn không hiểu như vậy nghĩa là gì.

Ngẩng lên khỏi cuốn sổ, hắn lại thấy chiếc minivan xanh. Nó đỗ lại cạnh chiếc Beetle vàng.

Thú vị thật.

Khi hắn nhìn xuống cuốn sổ lần nữa, những con chữ vẫn giữ màu da cam như thế. Chẳng thể suy ra điều gì cả. Lark gập cuốn sổ lại và để nó trên ghế. Hắn cầm khẩu súng của Walter Delacorte lên.

Khi hắn mở cửa, tiếng gầm của động cơ diesel vọng lại chói tai. Một chiếc xe tải rời khỏi đường cao tốc liên bang và tiến vào bãi đỗ. Hắn ngoái đầu nhìn nó. Dòng chữ đỏ đậm in dọc thân xe: COLEMAN TRUCKING.

Phanh xe rít lên khi nó dừng lại cách chỗ hắn chừng chục mét - chắn hết tầm nhìn của hắn tới chiếc Beetle vàng lẫn chiếc minivan xanh.

Lark bước ra khỏi xe và đút khẩu súng của Delacorte vào túi. Hắn rảo bước tới chỗ chiếc xe tải. Qua cửa kính vỡ, hắn thấy người tài xế đang nghe điện thoại. Lark gọi anh ta, vẫy tay ra hiệu cho anh ta đi tiếp. Nhưng người đó chỉ liếc nhìn hắn rồi tiếp tục cuộc nói chuyện.

Lark lách qua khoảng trống giữa hai chiếc xe đang đỗ rồi đi một vòng cung dài về bên trái ra trước mũi xe tải. Hắn có thể cảm thấy động cơ xe làm mặt đất dưới chân mình rung lên. Chiếc Beetle vàng nằm ngay kia, không có ai trong xe hay ở quanh đó cả.

Chiếc minivan xanh đã biến mất.

Chiếc xe tải to lù lù chắn hết tầm nhìn của Lark ra phần còn lại của bãi đỗ. Hắn chạy ra sau chiếc xe tải và nhìn thấy một ánh đèn đuôi xe lấp lóa phía xa: Chiếc minivan xanh giảm tốc độ ở cửa bãi đỗ rồi ngoặt vào phố State.

Tôi từng rất sợ các bãi đỗ xe, đặc biệt là vào ban đêm.

Nếu ai đó tới gõ cửa nhà bạn mà trông có vẻ kỳ quái, tóc tai bù xù, ăn mặc bẩn thỉu, bạn chỉ việc từ chối không cho người đó vào. Nếu hắn ta vẫn lảng vảng quanh đó, bạn có thể gọi cảnh sát. Nhưng nếu gặp một người như vậy ở bãi đỗ xe thì bạn nguy rồi. Chẳng có cách nào thoát được.

Trong bãi đỗ xe, không ai đứng yên một chỗ cả. Gã đàn ông kia đang bước về phía bạn, cái gã trông gian xảo đó, nhưng có lẽ hắn cũng chỉ đi tới chỗ để xe thôi. Có thể hắn chẳng có ý định làm hại bạn. Nhưng bạn không tài nào biết được cho tới khi hắn đã tới ngay sát bên cạnh, rút súng ra chĩa vào mạng sườn mà bắt bạn đưa ví ra.

Tôi có thể kể cả ngày không hết, nhưng đây là một thử nghiệm sẽ cung cấp cho bạn tất cả những thông tin thiết yếu. Cứ xem mục hồ sơ cảnh sát trên báo rồi đếm số vụ nổ súng, đâm chém, cướp giật, hay tấn công vũ lực. Sau đó trừ đi những vụ xảy ra trong nhà hay trong vườn. Bao nhiêu trong số các vụ còn lại xảy ra ở bãi đỗ xe?

Khi tôi tới bãi đỗ của khách sạn Winston thì đã quá nửa đêm. Những hàng xe đỗ gọn gàng dưới ánh sáng của dãy đèn huỳnh quang.

Không gian hoàn toàn yên tĩnh ngoại trừ tiếng nổ của động cơ diesel. Một chiếc xe tải 18 bánh có chữ COLEMAN TRUCKING in đậm sau đầu máy. Bên trái xe không còn đủ chỗ để lách qua. Tôi vượt qua bên phải nó và nhìn thấy chiếc Beetle vàng của Lucy Navarro.

Đèn pha vẫn bật, cửa bên ghế lái mở toang. Tôi không thấy Lucy Navarro đâu cả, nhưng vẫn có người trong xe. Suýt nữa thì tôi không nhìn thấy người đó, vì tôi chỉ nhìn thấy mỗi một chiếc giày. Nó thò ra dưới cánh cửa xe để ngỏ.

Tôi nghe thấy tiếng nổ của đầu máy diesel thay đổi và chiếc xe tải bắt đầu tiến lên.

Tôi đạp phanh, dừng lại cách chiếc Beetle gần 20 mét rồi bước ra ngoài. Tôi cảm nhận bàn chân mình chạm trên vỉa hè, con dao gấp lăm lăm trên tay.

Tôi chạy tới chỗ xe của Lucy, vừa chạy vừa mở lưỡi dao ra. Tiếng ồn của đầu máy diesel át đi tiếng chân tôi.

Người đó đang nửa nằm nửa ngồi trên ghế lái, tay với tới hộc để găng. Chiếc áo sơ mi xám hơi rộng bỏ thõng ra ngoài. Hắn vẫn không hay biết gì cho tới khi tôi túm lấy cánh tay mà lôi hắn ra khỏi xe.

Chân hắn giãy đạp lung tung và khi tôi lôi được nửa người hắn ra, hắn đạp một cú vào bắp đùi tôi. Tuy không đau mấy, hành động đó vẫn khiến tôi cáu tiết. Tôi lùi lại và dập cánh cửa xe vào cẳng chân hắn. Sau đó, tôi lại túm cánh tay hắn lôi ra ngoài, ném hắn ngã lăn cạnh chiếc xe. Tôi đè lên người hắn và chẹn cánh tay trái lên cổ họng. Con dao nằm trong tay phải tôi, lưỡi dao dí sát má hắn.

Tôi nghe tiếng động cơ đầu máy diesel đi xa dần. Người tài xế cua một vòng rộng và hướng tới lối ra. Chẳng còn ai có thể nhìn thấy chúng tôi nữa.

“Lucy đâu?” tôi hỏi.

Hắn ngả ra sau để giảm bớt sức ép trên cổ họng. “Tôi không biết.”

“Mày đang làm gì trong xe cô ta?”

Hắn giơ tay trái đang cầm một mảnh giấy nhàu nát: Chứng minh thư của Lucy.

“Tôi muốn biết cô ta là ai,” hắn nói. “Tôi thấy cô ta lảng vảng gần nhà Callie Spencer.”

Điều này làm tôi ngạc nhiên. Tôi vẫn chưa kịp nhận ra hắn. Đôi mắt hắn không có vẻ gì quen thuộc cả. Nhưng giờ, khi nhìn kĩ khuôn mặt, tôi nhận ra đường nét quai hàm và khuôn miệng hắn.

“Mày là tên mặc áo kẻ.”

Hắn nhìn tôi không chút biểu cảm.

“Tên mày là gì?” tôi hỏi hắn.

“Anthony Lark.”

Đơn giản vậy thôi.

Tôi hỏi tiếp, “Lucy đâu hả Anthony?”

Tôi có thể thấy hắn nhún vai.

“Tôi đã bảo rồi, tôi không biết,” hắn nói. “Anh có nhìn thấy chiếc xe van không?”

“Xe van nào?”

“Một chiếc minivan màu xanh. Tôi cũng chỉ biết có thế.”

Tôi túm lấy cổ áo hắn. “Mày đã làm gì cô ta?”

“Anh đang nổi giận với nhầm người,” hắn nói, giọng không thể hiện chút cảm xúc nào. “Chuyện đang xảy ra nằm ngoài tầm kiểm soát của cả hai chúng ta.”

Tôi xô hắn đập vào xe. “Mày phải nói ngay cô ta đang ở đâu.”

“Anh làm tôi đau đấy,” hắn nói. “Thật là vô lý. Từ nãy tới giờ, tôi vẫn tỏ ra biết điều đấy chứ.”

Tôi giơ con dao ra để hắn có thể nhìn thấy. “Biết điều à?”

“Tôi đã trả lời câu hỏi của anh,” hắn nói. “Có lẽ anh nên tính tới điều đó.”

“Mày nghĩ thế à?”

“Phải. Thả tôi ra đi.”

Tôi chỉnh lại tay nắm trên cổ áo hắn. “Sao tao phải làm thế?”

“Vì tôi chưa làm hại anh.”

“Đấy là lý do của mày à?”

Hắn thở phì qua lỗ mũi, hơi thở tỏ rõ sự sốt ruột.

“Không,” hắn nói. “Còn một lý do nữa.”

“Là gì?”

“Vì anh chỉ có một con dao thôi.”

Một câu nói kỳ quặc. Tôi thì chậm hiểu. Còn hắn lại nhanh tay.

Trong phim, có lẽ sẽ có những dấu hiệu báo trước. Thí dụ như tôi có thể nghe thấy tiếng kim loại khi hắn bật chốt an toàn. Nhưng trên thực tế, tiếng thở đầy sốt ruột đó là dấu hiệu duy nhất. Hắn lướt nòng súng dọc theo hông tôi rồi bóp cò.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.