“Elena Lucia Navarro,” tôi nói.
“Thôi chết, Loogan. Anh đã khám phá ra bí mật đen tối của tôi mất rồi.”
Chúng tôi đang ngồi trong chiếc Beetle màu vàng, ở nơi có tầm nhìn ra chiếc Ford của Callie Spencer - một khối màu bạc nằm cạnh gian nhà dành cho khách. Tôi đặt cuốn sách trên đùi.
“Cuốn này thực sự rất hay,” tôi nhận xét.
“Ồ, anh khen tiếp đi,” Lucy nói.
“Tôi chỉ mới đọc vài chương đầu, bình thường tôi không ham mê thể loại kỳ ảo này...”
“Khỏi cần dài dòng, Loogan,” cô ta nói. “Chỉ cần câu ‘Cuốn này thực sự rất hay’ là đủ khiến tôi sung sướng rồi.”
Không phải chỉ mình tôi thấy vậy. Lục lọi trên mạng, tôi tìm thấy tiểu sử sáng ngời của tác giả trên tờ Los Angeles Times và Chicago Tribune. Bài viết trên tờ Tribune có đăng ảnh Lucy: Một phiên bản trẻ trung hơn, nước da trắng hơn, mái tóc nhuộm đen. Hồi đó cô ta nhìn hơi có vẻ Gothic, mà có lẽ chính cô ta muốn thế. Giàn Hỏa Thiêu là tiểu thuyết viết về ma cà rồng.
Tôi đã kịp nắm được cốt truyện: Một đêm nọ, nhân vật chính nằm mơ thấy vợ mình bị bắt cóc khỏi phòng ngủ bởi một bóng ma. Trong giấc mơ, anh không thể cử động được, trong khi người vợ cố gắng chống trả lại kẻ tới bắt mình. Cuộc vật lộn ngày càng quyết liệt - ga trải giường bị xé rách, gương bàn phấn bị vỡ. Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy và nhận ra cuộc vật lộn đó là có thật, vợ anh đã biến mất, tất cả những gì anh nhớ được về kẻ đã bắt cóc vợ mình là hắn không hắt bóng trong gương.
Người chồng không nhận được bất cứ sự giúp đỡ nào từ phía cảnh sát. Họ coi câu chuyện là bịa đặt và nghi ngờ chính anh đã giết vợ mình, mặc dù không ai chứng minh được. Anh buộc phải tự mình tìm kiếm cô ấy.
Vài nhà phê bình cho rằng cốt truyện quá cường điệu, những tình tiết gây bất ngờ lại quá vô lý. Tuy thế tất cả đều thống nhất rằng giọng văn thật mượt mà và cái cô E. L. Navarro đó là một tài năng trẻ đầy triển vọng.
“Phần tiểu sử ghi rằng cô đang viết một cuốn sách thứ hai,” tôi nói.
“Đúng thế. Tôi định viết thành một bộ truyện gồm ba tập.”
“Rồi chuyện gì đã xảy ra?”
“Cuốn đầu tiên không bán chạy,” Lucy nói. “Viết ra một cuốn truyện về ma cà rồng mà không bán chạy, theo tôi tự nó cũng đã là một thành tích đáng kể. Họ cứ cố quảng bá nó với độc giả ở lứa tuổi 12. Nhưng đó không phải đối tượng mà tôi hướng đến.”
“Tôi biết một cô bé 16 tuổi rất mê cuốn này,” tôi nói. Tôi vừa mới trò chuyện với Sarah và được biết Giàn Hỏa Thiêu là một trong những cuốn sách ưa thích của cô bé. Chính vì thế cô bé mới hỏi tôi liệu Lucy có liên quan gì tới E. L. Navarro không. “Cô bé đang chờ đợi cuốn tiếp theo.”
“Vậy thì cô bé sẽ phải chờ lâu đấy,” Lucy nói.
Tôi cảm nhận lớp bìa sách xù xì trên đầu ngón tay. “Nhưng đó chính là thứ Beckett đã đánh đổi cho cô phải không?”
“Beckett không bao giờ đánh đổi cái gì cho ai cả. Tôi dám chắc ông ta cũng nói thế với anh.”
“Nhưng ai đó khác đã đưa ra lời đề nghị.”
Cô ta gật đầu. “Tôi nhận được một cuộc điện thoại từ biên tập viên của tôi hồi trước. Cô ấy muốn tôi ký hợp đồng hai cuốn sách nữa. Kèm theo đó là món tiền ứng trước hậu hĩnh. Giờ đáng ra tôi phải bỏ hết những chuyện này và bắt tay vào việc ngay.”
Tôi gõ lên cuốn sách. “Đây là lý lẽ cuối cùng của Beckett. Anh ta cho rằng nó sẽ khiến tôi nao núng. Theo anh ta, tôi sẽ đọc cuốn này rồi cố thuyết phục cô quên đi cuộc điều tra. Nhưng anh ta đã đúng. Cô đang lãng phí thời gian làm việc cho tờ Current đấy. Cô nên viết cuốn sách tiếp theo đi.”
“Tôi đã cảnh báo anh về ông ta rồi mà, Loogan. Vậy mà anh lại để bị ông ta mê hoặc.”
“Không, đây là ý kiến của riêng tôi. Tôi chỉ cần nhìn là có thể biết được ai sẽ trở thành nhà văn nổi tiếng. Vụ Callie Spencer đâu phải vấn đề của cô. Bất kể cô ấy đã làm gì - tự mình lái xe tẩu thoát trong vụ cướp ngân hàng Great Lakes hay giết Henry Kormoran bằng tay không - thì cô cũng không có trách nhiệm phải hé lộ chân tướng cô ấy. Bỏ qua chuyện này thôi.”
“Đừng hòng dụ dỗ tôi, Loogan.”
“Tôi nói nghiêm túc đấy. Hãy để ai đó ở tòa soạn Current phụ trách vụ này thay cô.”
“Anh tưởng tôi chưa nghĩ đến điều đó à?” cô ta nói. “Anh đang mặc định bản hợp đồng là thật. Nhưng không phải. Nó chỉ là miếng mồi của Beckett, nếu tôi không làm đúng những gì ông ta muốn thì bản hợp đồng cũng biến mất luôn. Ông ta muốn cuộc điều tra này bị hủy bỏ.”
Lucy nhìn xuống hai mu bàn tay đang đặt trên bánh lái. Tôi có thể mường tượng ra cô ta đang nghĩ tới điều gì - một tương lai hoàn toàn khác, những gì đáng ra cô ta có thể đạt tới.
“Không,” sau cùng cô ta nói. “Tôi đã viết một cuốn sách mà không ai mua. Không còn gì phải hối hận nữa. Tôi đã vượt qua được chuyện đó và quyết tâm trở thành một phóng viên. Tôi sẽ không bỏ cuộc đâu.”
Tôi có thể tiếp tục ngồi đó và cố thuyết phục cô ta đổi ý, nhưng cô ta đã ra quyết định, còn tôi cũng có những việc khác cần làm. Việc chỉnh sửa bản thảo đang bị chậm tiến độ. Tôi phải quay về xe của mình và trở lại tòa soạn Gray Streets ngay.
Khi tôi mở cửa xe, Lucy lấy trong túi xách ra một cây bút máy rồi với lấy cuốn sách. Cô ta lật trang tiêu đề và ngoáy tên mình lên đó.
“Đó,” cô ta nói với một nụ cười uể oải. “Giờ anh sở hữu bản in tiểu thuyết độc nhất của E. L. Navarro do chính tác giả ký tặng. Hãy giữ gìn nó thật cẩn thận nhé. Khi tôi cho đăng vụ Callie Spencer lên báo, biết đâu nó sẽ có chút giá trị.”