Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58

❊ ❊ ❊

John Casterbridge ngoảnh mặt đi. Ông ấy bồn chồn lấy ra nửa điếu xì gà và một bao diêm trong túi áo sơ mi. Tôi nhìn ngọn lửa lóe lên rồi nghe tiếng ông ấy rít thuốc. Ông ấy vẩy tắt que diêm, kẹp điếu xì gà trong bàn tay phải đang đặt trên đầu gối.

Ông ấy hé miệng nhả khói và hỏi. “Cậu bé vẫn ổn chứ?”

“Câu hỏi khó quá,” tôi nói. “Tôi cho là thế, ít nhất là hiện giờ.”

“Cậu bé cho là tôi đã trả tiền để giết anh trai nó.”

“Nhiều người có chung suy nghĩ đó. Walter Delacorte đã ghi chép lại mọi chuyện, thậm chí còn ghi âm lại nữa.”

Ông ấy chậm rãi gật đầu. “Lẽ ra tôi phải biết trước. Delacorte xảo quyệt lắm.”

“Ông quen ông ta qua Harlan Spencer?”

Ông ấy lại nhẩn nha rít điếu xì gà.

“Harlan Spencer chẳng liên quan gì tới chuyện này.”

“Tôi lấy làm ngạc nhiên khi ông đích thân thương lượng với Delacorte,” tôi nói. “Sẽ khôn ngoan hơn nếu có người trung gian.”

“Thật khó để tìm được một người ta có thể tin tưởng.”

“Còn Alan Beckett thì sao?”

Ông ấy xoay điếu xì gà sang một bên để ngắm nghía nó. “Anh đã nhầm về Al. Anh ấy biết đặt ra những giới hạn, ngay cả khi chúng chẳng giống ai.” Ông ấy chợt nảy ra một ý. “Anh không mang theo chai rượu nào, phải không?”

Tôi xòe hai tay. “Tôi e là không.”

“Tối nay có rượu uống thì thật là tuyệt,” ông ấy thở dài nói.

“Uống rượu chẳng ích gì cho vết thương trên đầu ông đâu.”

“Tôi nói rồi, nó không sao đâu.”

“Điều gì đã xảy ra với khẩu súng, sau khi Nick dùng nó để đánh ông?”

“Cậu bé ném đi rồi. Kìa kìa, gần mặt nước ấy.”

Tôi nhìn về hướng ông ấy chỉ. Trên mặt cát quanh chúng tôi, khó mà nhận ra những dấu chân. Nhưng hình như ai đó đã đi tới sát mép nước rồi quay trở lại.

Khi tôi quay mặt lại về phía ông nghị sĩ, điện thoại reo vang. Đó là Elizabeth.

“Nick đang ở đây với em,” cô thông báo. “Em tìm thấy cậu bé đang đi trên bãi cát.”

“Cũng phải thôi,” tôi nói. “Anh bảo cậu bé đứng yên đó mà.”

“Anh tìm thấy ngài nghị sĩ chưa?”

“Ông ấy đang ở đây với anh.”

“Mọi chuyện vẫn ổn chứ? Em đến đó ngay đây.”

“Vẫn ổn. Em đưa Nick quay lại căn chòi đi.”

Cô thoáng ngập ngừng rồi trả lời. “Anh chắc chứ?”

“Bọn anh chỉ ngồi nói chuyện ở đây thôi. Mẹ của Nick đã biết em tìm thấy cậu bé chưa?”

“Em gọi điện cho bà ta rồi.”

“Vậy thì cứ để cậu ở căn chòi. Anh và ông nghị sĩ sẽ chờ ở đây tới khi em quay lại.”

Một thoáng ngập ngừng nữa. “Anh chắc chắn mọi việc vẫn trong tầm kiểm soát chứ?”

“Tin anh đi.”

“Được rồi. Em sẽ quay lại đó nhanh nhất có thể.”

Tôi gập điện thoại và bỏ vào túi. Ông nghị sĩ đang nhìn tôi qua làn khói.

“Elizabeth đang trên đường đưa Nick về với mẹ,” tôi nói.

“Tốt.”

“Thật là một buổi tối khổ sở với cậu bé. Ông đã nói gì với cậu?”

Ông ấy gạt tàn thuốc trên điếu xì gà. “Ý anh là gì?”

Tôi nhún vai. “Nick nói ông thú nhận rằng mình đã sai người giết anh trai cậu. Hẳn là cậu bé muốn biết lý do. Ông không nói cho cậu biết sự thật về Matthew Kenneally đấy chứ?”

Nếu có ngạc nhiên vì tôi biết về Kenneally, ông ấy cũng che giấu điều đó rất khéo.

“Tôi bảo đó là mối thù phải trả,” ông ấy nói. “Vì những gì Dawtrey đã làm với Harlan Spencer.”

Tôi gật đầu. Điều này cũng phần nào có lý.

“Tôi nghĩ cậu bé cũng tin thôi,” ông nghị sĩ nói thêm.

“Có thể,” tôi nói. “Nhưng thôi, cứ để cậu bé suy nghĩ. Ông đã giải thích sao về việc mình biết trước Terry Dawtrey sẽ cố bỏ trốn?”

Ông ấy rít một hơi thuốc rồi mới trả lời. “Tôi nói cho cậu bé biết sự thật. Tôi có nguồn tin ở nhà tù Kinross.”

“Tôi không nghĩ là cậu bé tin ông đâu,” tôi nói, nhặt một chiếc vỏ ốc trên bờ cát. “Chiều nay, tôi và Elizabeth đã hỏi cậu về kế hoạch tẩu thoát. Đó là ý tưởng của cậu bé - ông biết không? Nick đã xử lý rất thông minh. Cậu không thể nói chuyện này với Terry, vì ai đó có thể nghe trộm được, nên viết lại mọi thứ: Chìa khóa còng đặt cạnh lọ hoa hồng trong nghĩa trang, chiếc xe để tẩu thoát. Cậu bé ghi lại tất cả trên một lá bài, quân Át rô. Sau đó, cậu nhờ mẹ chở mình tới thăm Terry ở nhà tù Kinross.

Cậu bé lén cầm theo lá bài vào phòng thăm tù nhân, giấu nó trong áo sơ mi. Cậu từng chơi poker với Terry trong những buổi gặp mặt, vậy nên tất cả những gì cậu cần làm là đảm bảo anh trai nhận được quân Át rô.”

Tôi mân mê chiếc vỏ ốc trong tay. “Tới cuối buổi, Nick thu lại lá bài. Cậu bé vẫn giữ nó trong tủ quần áo ở nhà - lúc chiều nay, cậu đã cho chúng tôi xem. Vì thế, tôi đoán ai đó đã nhìn thấy nó trong phòng thăm tù nhân. Có lẽ là lính gác hay tù nhân.”

“Phải,” ông nghị sĩ đồng tình.

“Ai đó đã nhìn qua vai Terry Dawtrey.”

Ông ấy vung điếu xì gà trong không khí. “Nó có thể xảy ra theo cách khác. Thí dụ như Dawtrey đã nói chuyện với bạn tù hoặc bạn cùng phòng. Ai đó mà gã cho rằng có thể tin tưởng được.”

“Dĩ nhiên,” tôi nói. “Như vậy cũng hợp lý. Và tôi thực sự không muốn tính đến trường hợp khác - rằng không phải lính canh hay tù nhân. Ai đó khác trong phòng, ngồi cạnh Nick từ đầu đến cuối, đã nhìn thấy quân Át rô. Sau đó, người này lục lọi và tìm được nó trong ngăn kéo của Nick.”

Khuôn mặt ông nghị sĩ tỏ vẻ đau đớn. “Tôi không quan tâm tới giả thuyết đó và cũng không muốn Nick nghe được nó. Như vậy không tốt cho cậu bé đâu.”

“Tới giờ phút này mà ông vẫn lo lắng điều gì là tốt cho cậu bé.”

Ông ấy gạt mẩu tàn thuốc bám trên tay áo, không nói gì cả.

“Tôi nghĩ chuyện này thật dễ tính toán với Madelyn,” tôi nói. “Terry Dawtrey không phải con trai bà ta như Matthew Kenneally. Dawtrey là mối đe dọa với Kenneally. Hẳn mất đi anh trai sẽ khiến Nick đau khổ. Nhưng rốt cuộc, Dawtrey có chết cũng chẳng sao.”

“Đừng lôi Madelyn vào vụ này.”

“Được rồi. Đằng nào thì tôi cũng quan tâm tới ông hơn. Tôi chưa bao giờ nghĩ ông là kẻ nhẫn tâm. Nhưng ông sẵn lòng đẩy Terry Dawtrey đến chỗ chết.”

Ông ấy lại phủi tay áo, mặc dù lần này chẳng có mẩu tàn thuốc nào. “Tôi không muốn nói tới chuyện đó.”

“Ông định biện minh thế nào đây?” tôi hỏi. “Có phải ông tự nhủ rằng đằng nào Dawtrey cũng bị bắn khi cố bỏ trốn, dù ông có trả tiền hay không?”

Tôi chờ đợi câu trả lời của ông ấy, nhưng khi đó ông ấy nhận ra mẩu xì gà đã tắt lửa. Mất một lúc để ông ấy châm lửa cho nó. Que diêm tàn rơi xuống cát. Ông ấy định bỏ lại bao diêm vào túi áo, nhưng sau một hồi lưỡng lự, ông ấy vứt luôn nó xuống bãi cát.

“Ông đã bao giờ tự hỏi tại sao Dawtrey muốn bỏ trốn chưa?” tôi hỏi. “Chắc chắn gã biết mình đang mạo hiểm tính mạng. Cuộc sống trong tù phải tồi tệ đến thế nào thì gã mới quyết định làm thế?”

“Đừng bắt tôi thương hại một thằng tù,” ông nghị sĩ giận dữ nói qua làn khói. “Terry Dawtrey ngồi tù vì lý do chính đáng.”

“Hẳn rồi. Gã cướp ngân hàng, cũng giống như con trai ông thôi.”

“Đừng có đánh đồng hai đứa. Con trai tôi đã phạm sai lầm. Nó bị Floyd Lambeau dụ dỗ.”

“Dawtrey cũng thế.”

“Dawtrey đã bắn Harlan Spencer.”

“Con trai ông đã giết Scott White.”

“Nó không cố ý, vậy nên nó không đáng phải chịu tội.”

Tôi nhìn xuống chiếc vỏ ốc trong tay. Bề mặt của nó óng ánh như ngọc trai dưới ánh trăng. “Tôi từng nghĩ tới tất cả những người đã phải chết vì hai cha con ông,” tôi nói, quăng chiếc vỏ ốc đi. “Cha con nhà Dawtrey, Charlie và Terry. Henry Kormoran. Walter Delacorte và Paul Rhiner. Và cả Anthony Lark. Thật là một cái giá quá đắt để Matthew Kenneally không phải chịu trừng phạt vì những gì y đã làm 17 năm trước. Mọi chuyện có thể tồi tệ đến đâu nữa?”

Ông nghị sĩ nhún vai. “Tôi không hiểu anh đang nói gì.”

“Ông đang chơi trò gì với Lucy Navarro?”

“Đó chẳng phải trò chơi. Tôi không thích loạt phóng sự mà cô ta đang viết, thế nên tôi đề nghị cô ta viết cái khác.”

“Cô ta nói rằng ông đã tiết lộ bí mật quốc gia.”

Ông ấy mỉm cười khi nghe câu đó. “Cô ta là một người thông minh, nhưng không có nhiều kinh nghiệm.”

“Vậy ông đã nói dối cô ta.”

“Vài điều tôi nói với cô ta là thật. Chúng không phải thông tin mật và đã được xuất bản.”

“Còn những thông tin khác?”

“Là tôi bịa ra.”

“Sau này, cô ta sẽ khám phá ra khi bắt đầu kiểm tra lại các thông tin.”

Ông ấy lắc đầu với vẻ bất bình. “Tôi đã nói với anh rồi. Sau này, tôi còn không nhớ nổi tên mình nữa.”

“Phải. Và ông sẽ cần có y tá giúp mặc quần áo và lau rãi rớt. Nếu khi đó ông vẫn còn sống. Khẩu súng đâu rồi nhỉ?”

Thoạt đầu, tôi tưởng ông ấy sẽ không trả lời. Ông ấy chỉ ngắm nghía mẩu xì gà rồi ném nó xuống bãi cát giữa hai chúng tôi.

“Tôi bảo rồi,” ông ấy đáp. “Cậu bé đã ném nó đi. Chỗ mép nước ấy.”

Tôi nhìn những dấu chân xung quanh. “Tôi không hỏi cậu bé đã làm gì với nó. Tôi hỏi giờ nó đang ở đâu.”

“Anh lo lắng quá nhiều so với tuổi của mình đấy,” ông nghị sĩ nói, đặt bàn tay trái lên trên mảnh vải vứt bên cạnh. “Có lẽ anh nên đi đi và để tôi ở đây một mình. Thật là một buổi tối đẹp trời để đi dạo bên bờ hồ.”

“Hãy đưa khẩu súng cho tôi.”

Ông ấy lật mảnh vải ra và cầm khẩu súng của Sam Tillman lên, chuyển nó từ tay trái sang tay phải. “Thoải mái đi,” ông ấy nói. “Cởi giày ra và cảm nhận cát dưới bàn chân, đi xuống sát bờ hồ ngắm cảnh vật xung quanh. Mà thật sự ngắm nhìn nhé. Ngay cả dưới ánh trăng, anh cũng có thể thấy những viên sỏi bên bờ hồ. Nhìn kĩ để thấy đường viền của chúng sắc nét tới mức nào. Nhúng chân xuống nước cảm nhận cái lạnh. Nó sẽ khiến anh thở hắt ra. Thoạt đầu sẽ buốt lắm, vì nước quá lạnh. Như thế để nhắc cho ta nhớ mình vẫn đang sống.”

Ông ấy ra hiệu bằng khẩu súng. “Cứ đi đi. Để mặc tôi ở đây làm cái việc mà tôi phải làm.”

“Tôi không thể,” tôi nói.

“Tại sao không? Như vậy là công bằng mà? Với Terry Dawtrey và tất cả những người khác.”

“Tôi không thể để mặc ông ở đây với khẩu súng đó.”

Tôi rướn người ta trước, nhìn thẳng vào mắt ông ấy. “Khẩu súng đó là của Sam Tillman,” tôi nói. “Tôi không mấy quan tâm tới anh ta nhưng nếu ông dùng nó để tự sát, sẽ có nhiều dấu hỏi đấy. Anh ta sống ở Sault Sainte Marie. Vậy tại sao khẩu súng của anh ta lại ở đây? Bằng cách nào ông có được nó? Rồi sự thật sẽ được đưa ra ánh sáng. Nick đánh cắp khẩu súng ở nhà Tillman. Cậu dùng nó để áp tải ông đi xuyên qua rừng và khi tới đây, cậu dùng nó đánh ông, gây ra vết rách trên thái dương. Nếu ông muốn tự sát, tôi không ngăn cản. Nhưng đừng lôi cậu bé vào đây. Cậu xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp hơn.”

Ông nghị sĩ đặt khẩu súng lên đầu gối. “Đồng ý. Nhưng tôi đâu có nhiều lựa chọn. Tôi e rằng chúng ta đi vào ngõ cụt rồi.”

“Đâu cần phải thế,” tôi nói. Tôi với tay ra sau và cầm lấy khẩu súng ổ xoay. Tôi rút nó rồi đưa ra chỗ ông ấy có thể nhìn thấy, cẩn thận chĩa súng xuống đất.

“Tôi mượn nó từ một người bạn đã khá lâu,” tôi giải thích. “Tôi tưởng sẽ có ích khi đem nó theo, nhưng sự thật là tôi chưa từng dùng nó làm cái quái gì cả. Từ bấy tới giờ, nó nằm trong hộc đựng găng tay. Nhưng suy cho cùng, có lẽ việc gì cũng có lý do của nó.”

Tôi giơ khẩu súng lên, xoay ngang. “Nó chưa được đăng ký,” tôi nói. “Không ai có thể lần theo nó tới tôi, hay bạn bè và người quen của tôi. Tôi khá chắc chắn nó là đồ ăn cắp. Trên báng súng và những viên đạn có dấu tay tôi, nhưng tôi có thể lo liệu chuyện đó.” Tôi lại chĩa súng xuống đất. “Ông nghĩ sao?”

Khó mà đọc được khuôn mặt ông ấy, nhưng rồi một nụ cười chậm rãi nở ra. Trong đó ẩn chứa cả nỗi buồn và tình cảm. Ông ấy đáp, “Anh là một người hữu ích đấy.”

“Vậy chúng ta đổi nhé?”

Ông ấy gật đầu. Tôi mở ổ đạn và dốc hết đạn vào tay trái. Chúng không lấp lánh, ánh trăng dường như làm chúng tối hơn. Tôi bỏ năm viên vào túi áo sơ mi, cầm viên thứ sáu trong tay.

“Tôi nghĩ một viên là đủ rồi.”

“Tôi sẽ không bắn trượt đâu,” ông ấy nói.

Tôi rút ra trong túi một chiếc khăn mùi soa và lau dấu vân tay trên viên đạn. Vẫn dùng khăn, tôi đút viên đạn vào ổ. Sau đó, tôi đóng ổ đạn lại rồi lau sạch, cả tay cầm và búa, vòng thép, rồi nhẹ nhàng lau cả cò súng. Sau cùng, tôi lau nòng súng và rướn người ra trước, đưa khẩu súng cho ông nghị sĩ. Ông ấy đưa khẩu súng của Sam Tillman ra và chúng tôi trao đổi với nhau.

Xung quanh chúng tôi, thế giới vẫn vận động như thường. Những con sóng vỗ vào bờ. Đám cỏ rung rinh trong gió. Những cây thông cao lớn vươn lên trời. Ông nghị sĩ hờ hững cầm khẩu súng. Ông ấy ngồi thẳng lưng, mắt nhìn lên những vì sao.

“Thật đáng tiếc khi phải làm vậy vào một đêm như thế này,” ông ấy nói. “Giờ đây, tâm trí tôi hoàn toàn minh mẫn, trong sáng như bầu trời kia. Nhưng chẳng còn được bao lâu nữa. Anh thấy có đúng không?”

Tôi bỏ khăn tay vào túi, không trả lời.

“Khi mất khả năng suy nghĩ, đó là lúc tôi muốn kết liễu đời mình,” ông ấy nói. “Nhưng khi đó, tôi đâu thể làm nổi nữa. Vậy nên tôi phải làm điều đó ngay bây giờ thôi.”

“Ông có thể thong thả một chút,” tôi nói, khẩu súng của Tillman vẫn còn ấm trong tay. “Ông vẫn còn đủ thời gian, trước khi ai đó kịp đến đây.”

Ông nghị sĩ không mấy để ý khi tôi đứng dậy. Ông ấy vẫn nhìn lên bầu trời.

Tôi nói, “Ông nên nghĩ tới điều này khi trí tuệ vẫn còn minh mẫn. Terry Dawtrey biết đủ nhiều về con trai ông để tố cáo y, nhưng gã chưa bao giờ tiết lộ với ai cả. Tôi cũng không tin gã sẽ kể cho Lucy Navarro. Gã bảo rằng mình có thể tiết lộ, nhưng tôi tin đó là vì gã thích chuyện trò với một cô gái xinh đẹp. Gã muốn Lucy tới thăm mình lần nữa, nhưng rồi gã sẽ không nói cho cô ta biết đâu.”

Ông nghị sĩ nheo mắt nhìn tôi. “Anh không thể biết được.”

“Cũng có thể là không,” tôi nói. “Nhưng Dawtrey đã thụ án trong nhà tù Kinross suốt 16 năm. Gã đã im lặng, mặc dù tố cáo kẻ cướp thứ năm trong vụ ngân hàng Great Lakes có thể sẽ giúp ích cho bản thân. Trước khi hỏi Nick, tôi đã không thể hiểu nổi điều này. Ông biết cậu bé đã nói gì với tôi không?”

“Gì thế?”

“Cậu nói Terry không phải kẻ vô lại.”

Tôi đứng đó nhìn trong khi ông ấy thấu hiểu ý nghĩa câu nói này. Khó mà nhìn thấy được dưới ánh trăng, nhưng tôi tin là ông ấy đã hiểu: Tất cả những việc ông ấy đã làm đều vô ích, tất cả những chuyện này lẽ ra đã không xảy ra, không ai phải chết cả.

Khi đã nhìn đủ, tôi quay đi mà không nói lời từ biệt.

Nếu muốn, bạn có thể tưởng tượng cảnh cuối cùng như sau. Trong đêm tối bên bờ hồ Superior, một người đàn ông đi bộ thong thả trên bãi cát. Đó là tôi, người hùng của cả câu chuyện. Ông nghị sĩ ngồi đó trong bóng tối phía sau, chỉ là một bóng người thấp thoáng nhỏ dần. Trong không gian chỉ có tiếng gió và tiếng sóng vỗ rì rào. Rồi chợt một tiếng đoàng vang lên như sấm rền - tiếng súng nổ.

Có lẽ nó khiến tôi giật mình. Tôi chỉ là một người bình thường.

Có lẽ tôi đã dừng chân, nhưng chỉ sau một thoáng, tôi tiếp tục sải bước trên bãi cát.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.