Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

Hôm thứ Bảy, Anthony Lark ngủ dậy rất muộn. Hắn lái xe rời South Bend vào đầu giờ chiều.

Hắn để khẩu súng săn trong cốp chiếc xe Chevy của mình, cùng với khẩu súng lục của Walter Delacorte. Súng của Paul Rhiner thì được giấu dưới một tờ báo trên ghế phụ. Lark mặc một bộ com lê mới tinh màu xám tro bên ngoài áo sơ mi trắng và thắt cà vạt lụa màu đen.

Kẹp tiền của Delacorte nằm gọn trong túi hắn, vẫn còn gần 3.000 đô la ngay cả sau khi đã chi trả tiền khách sạn và quần áo.

Lark đi về hướng đông theo đường 20 ngang qua Indiana, tới gần Middlebury thì rẽ lên phía bắc. Khoảng 1 giờ, hắn đã tới địa phận Michigan. Trên đường 131, cách thành phố Three Rivers vài cây số về phía nam, hắn nhìn thấy ánh đèn nhấp nháy: Một chiếc xe cảnh sát vừa bắt một gã đi quá tốc độ tạt vào lề đường. Lark chuyển sang làn bên trái và nhìn ánh đèn khuất dần trong gương chiếu hậu.

Hắn đi trên đường 131 thêm 40 cây số rồi tạt vào đường Stadium Drive tới Kalamazoo. Hắn đỗ lại ở siêu thị đầu tiên mình bắt gặp - trung tâm mua sắm Walmart - và rút một tờ 50 đô la trong kẹp tiền của Delacorte để mua sáu chai nước khoáng và một bộ tua vít.

Trở lại xe, hắn mở một chai nước và tự hỏi có phải cơn đau đầu lại dâng lên. Đổ một viên Imitrex ra tay, hắn ngắm nghía nó hồi lâu rồi bỏ vào túi. Hắn vặn chìa khóa xe và đi tới đi lui trong bãi đỗ tới khi tìm được một chiếc ô tô Chevy Malibu xám giống hệt xe mình.

Đỗ cách đó ba xe, hắn dùng tua vít vặn biển số xe mình rồi đổi với chiếc Malibu kia.

Từ Walmart, hắn lái dọc xuống phía nam, định tới đường 1-94 dẫn tới Ann Arbor, nơi Sutton Bell đang trú ngụ. Hắn ước tính sẽ mất 1 tiếng rưỡi để tới nơi. Cảnh sát có lẽ đang lùng kiếm hắn, nhưng chắc biển số xe mới này sẽ đánh lạc hướng được bọn họ. Nếu có ai lái xe thay hắn thì càng tốt.

Hắn đi tới một ngã tư và nhấn phanh. Hẳn đèn đỏ làm hắn bị mê hoặc, vì một tiếng gõ trên cửa kính cũng đủ khiến hắn giật mình.

Hắn ngoảnh lại nhìn một người đàn ông râu ria xồm xoàm mặc áo khoác rằn ri và có mái đầu muối tiêu. Người đó đeo một tấm biển bằng bìa cứng ghi CỰU CHIẾN BINH VÔ GIA CƯ - SẴN SÀNG LÀM VIỆC ĐỂ KIẾM SỐNG.

Với Lark, những con chữ này có màu xanh mướt của thảm cỏ trong mùa xuân.

“Anh có vẻ không mấy thoải mái khi nằm đằng sau đó.”

“Tôi thoải mái mà,” Lark nói.

Hắn nằm co người trên ghế sau, cuộn một tấm chăn lấy trong cốp xe làm gối. Chiếc áo com lê vắt trên ghế phụ. Qua cửa sổ, hắn có thể thấy bầu trời xanh và những ngọn cây trôi qua.

“Anh khó chịu vì tiếng radio à?” người bạn đồng hành của hắn hỏi. “Để tôi vặn nhỏ bớt nhé.”

Họ đang đi về phía đông trên đường 1-94, nghe một trận bóng chày phát trên đài AM.

“Không sao đâu,” Lark nói.

“Tôi không muốn làm anh mất ngủ nếu anh đang mệt.”

Lark có thể nhìn thấy cái đầu muối tiêu rối bù của người đàn ông nọ. Hắn không tin chuyện ông ta là người vô gia cư hay cựu chiến binh. Một người vô gia cư thực sự chắc chắn phải mang theo đệm cuốn, ba lô hay thứ gì đó đại loại thế, chứ không phải chỉ mỗi cái áo rằn ri và tấm biển kia.

“Tôi ổn mà,” Lark đáp. “Đừng lo cho tôi.”

Hắn không định ngủ, vì chưa tin tưởng ông Cựu Chiến Binh Vô Gia Cư này đến thế. Hắn đã đưa cho ông ta một tờ 100 đô la từ tập tiền của Delacorte và hứa sẽ trả thêm tờ nữa khi tới Ann Arbor. Hắn cẩn thận không để cho ông ta nhìn thấy kẹp tiền. Nhưng hắn nhận thấy sự gian xảo và tham lam lóe lên trong mắt ông ta. Hẳn là ông ta thèm muốn nhiều hơn là 200 đô la.

Lark đã giấu khẩu súng của Paul Rhiner dưới thảm lót sàn sau ghế lái, nơi hắn có thể với lấy dễ dàng.

“Anh vừa nói mình làm nghề gì ấy nhỉ?”

Lark chưa từng nói về chuyện này, nhưng giờ hắn suy tính cẩn thận trước khi trả lời. “Quảng cáo,” hắn đáp.

“Ghê nhỉ,” ông cựu chiến binh nhận xét. “Trên TV hả?”

“Trên các biển quảng cáo,” Lark nói.

Câu trả lời này giúp hắn được yên thân một lúc. Ông ta biết hỏi han gì về biển quảng cáo cơ chứ?

Trong trận bóng chày phát trên radio, một cầu thủ đã bắt được trái bóng sau cú đánh bổng ra giữa sân của đối phương. Lark nhìn đống vỏ chai bia trên sàn xe sau ghế phụ. Hôm thứ Tư, hắn đã mua một lốc sáu chai, vẫn còn hai chai chưa mở. Mặc dù hắn rất thèm nhưng bia không lạnh uống cũng chẳng ra gì.

Hắn nhìn thấy một cuốn sổ giữa đống vỏ chai. Đó không phải sổ tay của hắn mà là một cuốn sổ gáy xoắn. Mất một lúc, hắn mới nhớ ra mình lấy nó từ xe của Lucy Navarro. Hắn đã tìm thấy nó trong hộc đựng găng tay và nhét vào túi, sau đó ném nó ra đây. Giờ hắn với lấy cuốn sổ và mở ra.

“Có một biển quảng cáo kìa,” người cựu chiến binh nói. “Đó có phải là của anh không?”

Giọng ông ta hơi khàn. Thực ra, chất giọng cũng không tệ lắm nhưng Lark chẳng muốn phải nghe nó suốt cả chuyến đi.

“Phiền ông đừng nói chuyện nữa được không?” Lark nói. “Tôi cần đọc mấy thứ.”

Người cựu chiến binh tăng âm lượng radio. “Tuân lệnh.”

Họ dừng lại mua xăng ở ngoại ô thành phố Jackson. Lark tự vận hành máy bơm. Hắn thấy mệt mỏi khi phải nằm trên ghế sau, cổ đã bắt đầu đau nhức. Hắn đưa người cựu chiến binh một tờ 50 đô la để ông ta vào hàng trả tiền. Khi cầm lấy tiền, tia nhìn tham lam đó lại lóe lên trong mắt ông ta.

Lark cân nhắc xem có nên phóng đi luôn và bỏ mặc ông ta ở đó không, nhưng rồi hắn tin rằng mình có thể sử dụng ông ta để tiếp cận Sutton Bell.

Họ quay trở lại đường cao tốc liên bang, người cựu chiến binh ngồi sau tay lái. Lark đã khoác áo vest lại và chuyển lên ngồi ở ghế phụ phía trước. Ăn mặc như vậy trong tiết trời này đúng là quá nóng, vậy nên hắn bật điều hòa trong xe cho mát.

Hắn cũng đã chuyển khẩu súng của Rhiner vào túi trong áo vest.

Cơn đau đầu mà hắn đã lo sợ từ lúc ở Kalamazoo giờ bắt đầu xoắn lại sau hốc mắt. Hắn chiêu một viên Imitrex bằng nước đóng chai.

Trận bóng chày trên radio đã kết thúc. Người cựu chiến binh chuyển sang kênh nhạc đồng quê.

Lark đặt cuốn sổ tay của Lucy Navarro trên đùi. Các trang viết kín đặc ghi chép những cuộc phỏng vấn Henry Kormoran và Terry Dawtrey. Lark không mấy ấn tượng với câu chuyện của Kormoran về việc đã nhìn thấy Callie Spencer và Floyd Lambeau đi cùng nhau ở ngân hàng Great Lakes. Ngược lại, cuộc nói chuyện của Lucy với Dawtrey làm hắn tò mò.

Vài điều gã nói có vẻ ngớ ngẩn - chuyện Lambeau là cha ruột của Callie. Rõ là bịa đặt. Nhưng sau đó, tới cuối buổi nói chuyện, có vẻ Dawtrey ngụ ý rằng mình biết tên của kẻ cướp thứ năm.

Cứ quay lại đây, rồi chúng ta sẽ nói chuyện. Có thể tôi sẽ tiết lộ cho cô biết danh tính tên tài xế.

Lark từng suy nghĩ rất nhiều về gã kẻ cướp này. Gã cũng phạm phải tội ác y như những tên khác. Tên của gã đáng ra phải nằm trong danh sách của Lark. Nhưng ta chỉ có thể làm hết sức mình mà thôi, không thể nào đạt được mọi thứ trên đời.

Cha Lark từng nói như vậy.

Có thể tôi sẽ tiết lộ cho cô biết danh tính gã tài xế. Lucy Navarro đã viết câu này bằng mực xanh nhưng Lark lại thấy nó có màu đỏ, thở phập phồng trên mặt giấy.

Hắn cũng chưa biết tên gã tài xế đó. Có lẽ Dawtrey biết, nhưng gã đã chết rồi. Lark buộc phải hài lòng với việc giải quyết nốt Sutton Bell.

Ta phải biết chấp nhận những giới hạn.

Câu này là của bác sĩ Kenneally, mặc dù chắc hẳn cha Lark cũng đồng tình với ý kiến này.

Tới Chelsea, cách Ann Arbor 80 cây số, Lark đã nghĩ ra làm thế nào khử được Sutton Bell.

Hắn sẽ hạ Bell ngay tại nhà bằng cây súng trường. Hắn phác họa lại khu vực đó vào cuốn sổ của Lucy Navarro: Con phố trước nhà Bell chạy từ tây sang đông. Căn nhà nằm cuối dãy phố, ký hiệu bằng một ô vuông. Phía bắc là một bãi trống. Phía nam là một dãy nhà khác nằm bên kia đường. Phía đông có một sân chơi cho trẻ con với mấy chiếc xích đu và cầu trượt bằng nhựa. Bên rìa sân chơi là con phố chạy từ bắc xuống nam.

Từ sân chơi này, hắn có thể thấy được sân trước nhà Bell. Hắn sẽ rình ở đó với khẩu súng trường.

Trước nhà có cảnh sát. Phải tìm cách đánh lạc hướng họ và dụ Bell ra sân.

Lark ấn nút tắt radio và quay mặt về phía người cựu chiến binh.

“Ông có biết cách giả vờ lên cơn động kinh không?”

Người cựu chiến binh bước ra khỏi trạm xăng Meijer, cắp theo một chồng báo dưới cánh tay. Lark ngồi sau tay lái chiếc Chevy nhìn ông ta. Họ đã rời khỏi đường cao tốc rẽ vào đường Ann Arbor - Saline. Nhà Bell nằm cách đó chưa đầy 5 cây số.

Người cựu chiến binh vứt chồng báo lên ghế sau và ngồi vào ghế phụ bên cạnh Lark.

“Xong rồi, thưa sếp,” ông ta nói. “Tôi đã mua báo rồi. Giờ anh nói cho tôi biết kế hoạch đi.”

Lark chìa cho ông ta bản phác họa khu phố nhà Bell.

“Chúng ta sẽ đi tới chỗ này, đường Mallard Drive. Tôi sẽ thả ông ở đó.” Hắn gõ ngón tay lên đầu phía tây con phố trước nhà Bell. “Ông cầm đống báo này và đi dọc phố như thể đang giao báo. Nhớ vứt lên hành lang chứ không phải bãi cỏ trước nhà đâu.”

“Được.”

“Ông không cần đến hết từng nhà, chỉ cần vừa đủ để nhìn có vẻ hợp lý. Đảm bảo vẫn còn ít nhất một tờ báo khi tới nhà cuối cùng. Đây này.” Lark gõ lên ô vuông cuối phố. Chính là nhà của Bell.

“Đó là mục tiêu của chúng ta à?” người cựu chiến binh hỏi. “Tôi sẽ đóng kịch ở cửa nhà đó?”

“Phải. Ông đi lên hành lang, bỏ tờ báo xuống, sau đó phải làm ồn lên, hò hét thứ gì đó.”

“Anh muốn tôi hò hét gì?”

“Gì cũng được. Không quan trọng đâu.”

“Vậy tôi sẽ hét ‘Attica!’ như Al Pacino[1] trong phim ấy?”

“Hoàn hảo,” Lark nói. “Cứ làm thế đi. Gã sống trong đó sẽ chui ra. Khi ấy ông cứ ngã lăn ra làm bộ bị động kinh.”

“Lúc đó anh ở đâu?”

Trong sân chơi với khẩu súng trường, Lark nghĩ thầm.

“Đừng lo cho tôi,” hắn nói. “Tôi sẽ xuất hiện vào thời điểm hợp lý.”

“Vớ vẩn. Đừng có mập mờ với tôi. Âm mưu ở đây là gì? Lừa tiền bảo hiểm à?”

Trong giọng nói của người cựu chiến binh ẩn giấu sự tức giận. Lark bình thản trả lời. “Phải, là lừa tiền bảo hiểm.”

“Nhưng dựa trên cơ sở nào chứ? Mấy công ty bảo hiểm đó không đời nào chịu móc tiền ra. Họ sẽ không giải quyết hồ sơ nếu vẫn còn cách đánh bài chuồn.”

“Chúng ta không cần gửi hồ sơ đâu,” Lark nói, tùy cơ ứng biến. “Đe dọa gửi hồ sơ là đủ rồi.”

“Tại sao?”

“Vì người sống trong căn nhà đó không muốn phải làm việc với công ty bảo hiểm chút nào. Tên đó không muốn người ta chú ý tới mình, không muốn phải ra tòa.”

“Anh biết người đó à?”

“Tôi biết chứ,” Lark nói bằng giọng ranh mãnh. “Tôi đã nghiên cứu trước rồi. Tên đó sẽ chịu bỏ tiền ra thôi.”

Người cựu chiến binh ngoác miệng cười. “Nghiên cứu? Ha. Ngay từ đầu tôi đã nghi ngờ rồi. Lúc anh nói về biển quảng cáo đó, tôi đâu có tin.”

“Không à?”

“Không đời nào. Anh đoán chúng ta kiếm được bao nhiêu từ gã này?”

“Tôi định đòi 10.000 đô la.”

“Chẳng được đâu.”

“Tôi không nói là chúng ta sẽ nhận được từng đó. Nhưng cứ đòi thế đã.”

“Vậy hai chúng ta chia nhau thế nào? 50 - 50 nhé?”

“Tôi đang tính 70 - 30 cơ,” Lark nói, cố giả bộ khó chịu. “Tôi nghiên cứu vụ này mà.”

“Phải là 50 - 50,” người cựu chiến binh nói. “Tôi mới là người dẫn xác ra đó.”

Lark ngừng lại với vẻ miễn cưỡng. “Được rồi. Vậy là xong nhé?”

“Không nhanh thế đâu. Tôi cần anh ứng tiền trước. Để phòng sự việc không diễn ra đúng như kế hoạch.”

Lúc trước, khi còn ở một mình trong xe, Lark đã rút ra vài tờ từ kẹp tiền của Delacorte. Hắn đưa hai tờ cho người cựu chiến binh.

“Đây là 100 đô la mà tôi đã hứa trả nếu ông chở tôi tới đây,” Lark nói, “và 100 tiền ứng trước.”

“Tôi muốn 500.”

“Tôi biết. Nhưng 100 là hợp lý rồi.”

“Vậy chia đôi phần chênh lệch đi. 300.”

Lark gập cuốn sổ lại và ném trên hộc đựng găng tay. Hắn lôi ra hai tờ 100 đô la trong túi áo vest và đưa cho người cựu chiến binh.

“Ông sẵn sàng chưa?”

Vòng xe xuống phía nam, họ đi qua một nhà trại có kho sơn màu đỏ nâu. Ba chú quạ đậu trên mái. Anthony Lark hạ cửa kính xuống mà không nghĩ ngợi gì. Gió thổi bạt chiếc cà vạt qua vai hắn.

Hắn nhắm mắt lại một giây. Khi mở mắt ra, hắn tập trung nhìn những đường màu vàng chạy về phía xa. Nếu không ngoảnh đầu nhìn, hắn có thể mường tượng ra Susanna Marten đang ngồi cạnh mình trong xe. Hắn nhớ hồi đại học, có lần hắn đã chở nàng về vùng quê. Nàng cần chụp ảnh một nhà kho cho dự án nghệ thuật ở trường.

Họ tìm được một căn nhà với cỏ dại mọc đầy xung quanh và mái bị sập vào bên trong. Nàng đi quanh nhà kho đó, dùng máy ảnh chụp đủ mọi góc độ. Sau đó, hai người đi bộ dọc suối và ngắm những chú rùa đang nằm sưởi nắng. Hôm đó, hắn đã hạ cửa kính khi chở nàng về, một tay ôm lấy nàng, trong khi nàng ngả đầu vào vai hắn.

Lark tưởng kỷ niệm này sẽ làm mình buồn, nhưng không. Hắn đã thanh toán gần hết băng cướp ngân hàng Great Lakes. Bell là kẻ cướp cuối cùng. Có thể còn một kẻ thứ năm ở đâu đó, nhưng Lark không quan tâm nữa, bởi vì con người ta phải biết chấp nhận những giới hạn.

Cơn đau đầu đã biến mất. Viên Imitrex hẳn đã phát huy tác dụng. Hắn sẽ trừ khử nốt Bell và sau đó sẽ chẳng còn cơn đau đầu nào nữa. Đó là vì bệnh đau đầu chỉ là một triệu chứng mà thôi.

Anh sẽ cứ bị như vậy cho tới khi giải quyết xong những vấn đề sâu xa của mình.

Đúng là hắn đang giải quyết vấn đề sâu xa của mình. Đêm nay, hắn sẽ không còn phải nằm chườm đá lên trán nữa. Đã vài ngày rồi hắn không cần làm thế. Có lẽ hắn đang đi đúng hướng.

Hắn tới chỗ biển báo đường Mallard Drive. Dòng chữ nhuốm màu của đám cỏ dại xung quanh nhà kho hôm đó. Hắn rẽ vào con phố và giảm tốc độ. Nhà của Bell nằm ngay kia, cách chưa đầy ba dãy nhà. Một chiếc xe cảnh sát đỗ trước cửa, chứng tỏ Bell đang ở nhà.

Lark tạt vào lề đường và nhấn phanh.

“Kia là ngôi nhà đó phải không?” người cựu chiến binh hỏi. “Cái nhà cuối phố ấy?”

“Chính nó đấy.”

“Trước nhà có xe cảnh sát kìa.”

“Tôi biết. Như vậy chẳng ảnh hưởng gì đâu.”

“Ảnh hưởng quá đi chứ.”

“Cứ cầm lấy chồng báo và làm đúng theo kế hoạch. Khi lăn ra đó nhớ phải làm ầm lên. Tên đó không chịu ra là hỏng hết mọi chuyện.”

“Còn lâu tôi mới ra diễu trước mặt bọn cớm. Anh điên à?”

Lark cau mày khi nghe từ đó. “Tôi đâu có điên.”

“Cái khu phố loại gì đây?” người cựu chiến binh nói. “Ở chỗ này làm gì có ai dám đốt 10.000 đô la?”

Lark nhấc chân khỏi phanh và tiến tới gần căn nhà hơn. “Ông đã đồng ý rồi mà,” hắn nhắc.

“Có bọn cớm thì không đời nào.”

“Được rồi. Vậy thì ra khỏi xe đi.”

Người cựu chiến binh cười lớn. “Anh không bỏ tôi ở đây được. Chở tôi ra đường cao tốc, rồi tôi sẽ tự bắt xe ở đó.”

Lark dừng xe và lôi khẩu súng lục trong túi áo vest ra.

“Cút ra khỏi xe,” hắn nói.

“Lạy Chúa! Bỏ khẩu súng đi.”

“Cút,” Lark nói, tay mở dây an toàn. Giờ chỉ còn cách mục tiêu có hai dãy nhà, hắn không dám tiến gần hơn nữa. Cửa chiếc xe tuần tra bật mở và một cảnh sát bước ra ngoài.

“Lạy chúa!” người cựu chiến binh kêu lên khi bước xuống lề đường. Ông ta đứng đó, một tay đặt trên cửa chiếc Chevy. “Mày là một thằng loạn trí khốn kiếp. Mày biết chứ?”

Lark chĩa thẳng khẩu súng. “Kẻ sống trong nhà đó là điều dưỡng,” hắn nói đều đều. “Tên đó sẽ giúp ông.”

Người cựu chiến binh đóng cửa xe và lùi lại với vẻ bối rối.

“Tên đó là điều dưỡng,” Lark nhắc lại. Sau đó, qua cửa kính xe đã hạ xuống, hắn ngắm thẳng vai người cựu chiến binh mà bắn.

❀ ❀ ❀

[1] Alfredo Pacino (sinh năm 1940): Diễn viên lừng danh người Mỹ, từng dành nhiều giải thưởng quan trọng. ‘Attica!’ là câu thoại nổi tiếng của ông trong bộ phim “Dog Day Afternoon”.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.