Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Người phụ nữ ra mở cửa cho Elizabeth có mái tóc bạc trắng và khuôn mặt đẹp lão. Bà tự giới thiệu mình là Ruth Spencer, vợ của Harlan và mẹ của Callie. Rồi bà dẫn Elizabeth lên phòng vẽ của chồng ở tầng trên.

Không khí trong phòng vẫn mát mẻ mặc cho nhiệt độ bên ngoài lên tới hơn 30°. Elizabeth đã bắt đầu thấy nhớ tiết trời dễ chịu ở Sault Sainte Marie. Sáng hôm đó, khi cô và David bắt đầu lái xe trở về nhà, trời đổ mưa lấm tấm. Càng xuôi xuống phía nam, tiết trời càng nóng nực. Họ về tới nơi sau 7 tiếng, tính cả thời gian dừng lại ăn trưa.

Chuyến đi lên phía bắc, thay vì làm sáng tỏ vấn đề, lại gợi lên nhiều câu hỏi mới. Owen McCaleb đã nói thẳng là ông ta cần cô trở lại ngay. “Chúng ta không thể để bị cuốn vào vụ nhà Dawtrey được,” ông ta nói với cô. “Thay vào đó, ta cần tập trung điều tra vụ Kormoran và Bell.”

Đầu tiên, cô gọi điện trước cho Harlan Spencer và ông bằng lòng gặp cô. Cô chở David về nhà, nán lại một chút để tắm rửa và thay quần áo. Giờ cô đi theo Ruth Spencer tới một căn phòng rộng với cửa sổ cao hướng về phía tây.

Những bức vẽ được đặt thành hàng dựa vào bức tường phía đông của căn phòng. Những bức tranh vẽ phong cảnh và hoa. Một vài trong số chúng nhìn chân thật gần như ảnh chụp, những bức khác thì lại thô mộc như tranh trừu tượng. Bức thì vẽ hoàng hôn màu cam trên nền trời xanh thẳm, bức thì vẽ những cánh hoa thủy tiên vàng sống động.

Một chiếc bàn đặt chính giữa căn phòng, trên đó bày đầy cọ vẽ và những tuýp thuốc màu. Một bức tranh vẽ dở đặt trên giá vẽ cạnh đó. Harlan Spencer thả cây cọ vẽ vào chiếc cốc sứ, chùi tay vào chiếc tạp dề đặt ở đùi rồi lăn xe ngang qua phòng tới chỗ Elizabeth.

“Thứ lỗi cho tôi nhé,” ông nói. “Suốt một tuần nay, tôi phải đi có việc. Chỉ cần vài ngày không vẽ là tôi lại thấy ngứa ngáy chân tay rồi. Cô có muốn nói chuyện ở dưới nhà hay ngoài vườn không?”

“Không cần đâu,” Elizabeth nói. “Ở đây cũng được rồi.”

Ruth Spencer đem một chiếc ghế dựa từ phòng khác qua rồi rời khỏi đó. Harlan Spencer lăn xe tới bên chiếc bàn, trên đó có một khay trà đá đặt giữa đống thuốc màu và cọ vẽ. Trong khi chờ ông rót nước, Elizabeth nhìn thấy một bức tranh mà ban nãy cô không để ý tới. Trong khi các bức vẽ khác đều để dưới sàn, riêng bức này lại lồng khung gỗ và treo trên bờ tường phía bắc căn phòng. Hình vẽ trong đó rất quen thuộc: Chân dung Callie Spencer ở tuổi đôi mươi.

“Đó là một trong những bức vẽ đầu tiên của tôi,” Harlan Spencer nói.

Elizabeth ngồi xuống và nhận lấy cốc nước ông đưa. “Ông bắt đầu vẽ sau khi...?” Cô bỏ lửng câu nói ở đó.

“Phải,” ông đáp. “Từ sau vụ đó. Hồi trẻ, tôi chẳng có chút hứng thú nào với nghệ thuật và có lẽ tôi sẽ phá lên cười nếu ai đó nói rằng tôi sẽ trở thành họa sĩ. Nhưng một viên đạn găm vào cột sống sẽ làm ta cân nhắc lại mọi chuyện.”

Ông có giọng nói trầm và vang, đúng chất giọng của một cảnh sát trưởng trong quá khứ, chứ không phải của một họa sĩ như hiện tại. Ông ngồi thẳng trên ghế, đôi vai rộng cứng đơ, cổ áo mở rộng để lộ ra cái cổ gân guốc. Những thớ cơ của cánh tay phải nổi lên rõ mồn một. Tay kia đặt trên tay ghế, được hỗ trợ bởi một cái giá đỡ, để những ngón tay có thể thao tác trên bảng điều khiển của chiếc xe lăn. Dưới lớp vải quần dài, đôi chân ông dài và gầy tóp lại. Trán ông nhăn nheo, mái tóc bạc cạo sát da đầu.

“Ngay từ đầu, tôi đã biết mình sẽ không bao giờ đứng trên đôi chân này được nữa,” ông nói với Elizabeth. “Lúc ấy, cánh tay và bàn tay phải của tôi còn yếu, nhưng bác sĩ vật lý trị liệu tỏ ra khá lạc quan. Ngoài ra, họ cho là có thể tôi sẽ hồi phục được một phần chức năng của tay trái. Vợ tôi ngồi bên giường, liệt kê cho tôi cả một danh sách những gì mà người liệt một tay có thể làm được. Bản danh sách cũng không dài lắm, nhưng ‘họa sĩ’ cũng là một công việc trong số đó.”

Ông uống một hớp trà đá và dựa cái cốc lên tay ghế.

“Từ đó tới giờ, tôi đã biết có những người giàu nghị lực vẫn tiếp tục sống, bất chấp việc hoàn cảnh của họ thậm chí còn tồi tệ hơn tôi nhiều. Nếu không còn điều khiển được ngón tay, họ sẽ ngậm cây cọ vẽ bằng miệng. Nhưng hồi đó, khi nhìn vào bản danh sách, tôi chợt nhận ra cũng chỉ cần một tay để tự dí súng vào thái dương mình. Nếu không nhờ có vợ và con gái, có lẽ tôi đã làm thế thật rồi.”

Elizabeth ngẩng lên ngắm bức chân dung. Cô gái có nét mặt thể hiện rõ sự quyết tâm: Mắt nhìn thẳng, cằm hạ thấp, đôi môi mím chặt.

“Theo tôi được biết, con gái ông đã tạm nghỉ học để giúp chăm sóc ông,” cô nói.

“Callie đã trở về Sault Sainte Marie sống cùng chúng tôi. Tôi một mực ngăn cản, nhưng nó không chịu nghe. Chúng tôi cải tạo phòng khâu vá của vợ tôi thành phòng vẽ và Callie sẽ ngồi đó hàng giờ làm mẫu cho tôi vào các buổi chiều. Tôi hoàn toàn mù tịt về cách phối màu và kĩ thuật vẽ. Tất cả những gì tôi học được đều là nhờ tự trải nghiệm cả. Chúng tôi giao hẹn với nhau: Nếu tôi vẽ được một bức chân dung làm con bé hài lòng, nó quay sẽ trở lại trường luật.”

Ông hất hàm về phía bức tranh. “Sau nhiều tháng vật lộn mà không có kết quả, cuối cùng tôi cũng thành công. Vậy là con bé lại trở lại sống dưới này. Sau đó, tôi và vợ cũng chuyển đến đây để được ở gần con.”

Elizabeth nhìn thấy một tờ báo giữa đống lộn xộn trên bàn. Tin tức về vụ Henry Kormoran chiếm trọn trang nhất.

“Ông cũng theo dõi tin tức về vụ án tôi đang điều tra sao?” cô hỏi Spencer.

“Thói quen khó bỏ ấy mà,” ông nói.

“Báo chí chưa nhắc tới chi tiết này, nhưng Kormoran có treo một bức hình in chân dung của Callie trong căn hộ của mình.”

“Hay nhỉ.”

“Anh ta có thể kiếm được nó từ đâu?”

“Vài năm trước, tôi tổ chức một triển lãm tranh,” Spencer nói. “Bức tranh cũng được trưng bày hôm đó và phòng triển lãm đã sao lại để bán. Công ty hồi đó phụ trách việc in bức tranh này, năm nay lại in thêm sau khi Callie tuyên bố sẽ ứng cử vào Thượng viện. Giờ cô có thể tìm mua nó tại các cửa hiệu bán bưu thiếp.”

“Ông có đoán được ra tại sao Kormoran lại treo bức ảnh đó ở nhà không?”

Spencer nhìn bức tranh trong khi ngẫm nghĩ câu trả lời. “Tôi cho là anh ta thấy gắn bó với con gái tôi theo một cách kỳ lạ nào đó. Có lần, anh ta viết thư cho tôi, bày tỏ sự hối lỗi vì đã tham gia vào vụ cướp ngân hàng Great Lakes. Đó là sau khi anh ta được thả. Kormoran là một trường hợp đáng buồn. Anh ta cũng là con nhà tử tế. Khi anh ta phạm tội, cả gia đình ai cũng thấy hổ thẹn. Họ kiếm cho anh ta một luật sư, người này sau đó đã thương lượng với phòng công tố. Sau khi mãn hạn tù, không ai còn muốn dính líu gì tới anh ta nữa. Có lẽ anh ta cũng biết việc tham gia vào vụ cướp ngân hàng đó là sai lầm lớn nhất trong đời mình. Nó đã hủy hoại cuộc đời anh ta, phá hỏng hết các mối quan hệ từng có. Nhưng anh ta coi thành công của Callie như một tia nắng giữa bầu trời ảm đạm, thứ duy nhất chưa bị hủy hoại vì hành động của anh ta. Đôi khi ta chỉ còn biết bám lấy những thứ đáng thương hại như thế đấy.”

Ông quay lại nhìn Elizabeth.

“Ông thấy thương hại anh ta chăng?” cô hỏi.

“Tôi thương hại tất cả bọn chúng. Kormoran, Bell, thậm chí cả Dawtrey nữa. Khi đó chúng chỉ là những đứa trẻ bị cuốn vào một tội ác nằm ngoài chủ ý của mình.”

“Hồi đó, bọn họ đều đang ở độ tuổi 20. Ông không cho rằng lẽ ra họ phải khôn ngoan hơn sao?”

Spencer đặt cốc trà đá lên bàn.

“Chúng đã bị lừa bởi một tay đại bợm,” ông nói. “Floyd Lambeau đã lừa đảo vô khối người - một vài trong số đó thậm chí còn chẳng lấy lý do trẻ người non dạ ra mà bào chữa cho mình được. Nghe hắn nói thì hay lắm. Hắn đã đi rao giảng lịch sử của người Da đỏ trên khắp nước Mỹ. Theo tôi được biết, Đại học Michigan từng mời hắn vào giảng dạy nhưng hắn từ chối. Hồ sơ của hắn viết rằng hắn có bằng của trường Princeton và Berkeley. Nhưng lúc điều tra kĩ - sau khi tôi bắn chết hắn trong vụ cướp ngân hàng Great Lakes - người ta mới biết hóa ra hắn chả có bằng cấp nào. Thậm chí, hắn chưa từng học đại học nữa kia.”

Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu lên mái đầu húi cua của Spencer và tạo thành những mảng tối trên trán ông. “Lúc xảy ra vụ cướp, Lambeau 48 tuổi và hắn đã hành nghề lừa đảo không biết bao nhiêu năm rồi. Hắn ưa nhất là đám sinh viên đại học: Những thanh niên thông minh và nhiều hoài bão. Chúng thường tới dự những buổi giảng dạy của hắn rồi ở lại thảo luận thêm. Hắn gom chúng lại thành nhiều nhóm nhỏ và thảo luận riêng với từng nhóm. Phần lớn các sinh viên là người da trắng, gia đình có điều kiện, và hắn thường đánh vào lương tâm của chúng. Trong bài giảng lịch sử của Floyd Lambeau, bao giờ người châu Âu cũng là kẻ xấu. Còn nạn nhân, hắn không ngần ngại thay đổi khi cần thiết. Lúc này thì là người da đỏ bị bóc lột - Lambeau rao giảng đó là người Chippewa. Lúc khác thì lại là những loài động vật bị đe dọa tuyệt chủng hay môi trường nói chung.

Nhưng bao giờ Lambeau cũng tự nhận mình đang chiến đấu vì một lý tưởng cao đẹp hay một phong trào từ thiện nào đó. Những thanh niên trong nhóm của hắn đều thấy hợp lý và tán thành hành động đó. Khi chúng quyên góp tiền, những tấm séc ghi người nhận là các hiệp hội và quỹ từ thiện, nhưng thực ra tất cả đều chảy vào túi Lambeau.”

Spencer ngừng lại, chà ngón tay lên một giọt sơn đã khô trên tay ghế. Rồi ông kể tiếp.

“Đáng ra hắn có thể sống như vậy cả đời. Mánh lới của hắn vẫn trót lọt, không ai nghi ngờ điều gì cả. Nhưng các quỹ từ thiện giả của hắn cũng chỉ có thể kiếm được chừng đó tiền, hắn muốn làm một cú đậm hơn. Tiền bạc chỉ là một phần của vấn đề. Tôi cho là Lambeau không thể tự kiềm chế bản thân. Hẳn là hắn thấy việc thao túng lũ sinh viên dễ dàng đến nực cười, vậy hắn có thể dụ dỗ chúng làm những gì nữa?

Khi chiêu mộ Kormoran, Bell và Dawtrey vào băng cướp ngân hàng Great Lakes, hắn đánh động ý thức công lý trong chúng. Hắn nói mình cần tiền cho một lý tưởng cao quí. Hồi đó, trên báo đang rộ lên một vụ việc đình đám - hai anh em Rosebear người Chippewa bị bắt vì tội mưu sát. Họ bị buộc tội cưỡng hiếp và giết hại một phụ nữ da trắng ở Dayton, Ohio. Một nhân chứng khai rằng đã thấy hai anh em vội vã rời khỏi nhà cô gái nọ ngày hôm đó. Trong nhà đầy dấu vân tay của họ và một người đã để lại dấu vết ADN trên tấm ga trải giường của nạn nhân.

Tội trạng của họ có vẻ rất rõ ràng, nhưng anh em Rosebear có lý do hoàn toàn hợp lý về sự xuất hiện của mình trong ngôi nhà đó. Họ đang sửa lại tầng hầm cho nạn nhân, về dấu ADN, một trong hai anh em khai rằng anh ta đang có quan hệ tình cảm hoàn toàn tự nguyện với cô gái. Nhân chứng tố cáo hai anh em lại là nhân viên của chính chồng cô ta - một doanh nhân nổi tiếng với nhiều mối quan hệ chính trị. Nhiều người cho rằng chính anh ta nghi ngờ vợ mình ngoại tình rồi giết chết cô ta trong cơn giận dữ, sau đó trả tiền cho nhân viên dưới quyền để đổ tội lên đầu anh em nhà Rosebear.

Có lẽ đó là sự thật và đó cũng là những gì Kormoran, Bell và Dawtrey nghe được từ Floyd Lambeau. Anh em nhà Rosebear phải đối mặt với án tử hình. Họ không có tiền trang trải cho việc kiện tụng và Lambeau cũng không thể huy động được đủ tiền quyên góp. Trong hoàn cảnh đó, cần những hành động quyết liệt hơn. Lambeau hứa từng xu tiền cướp được từ ngân hàng Great Lakes sẽ được dùng để giúp đỡ hai anh em Rosebear. Hiển nhiên hắn đã nói dối: Hắn chưa từng có ý định cho đi món tiền đó. Nhung Kormoran và những đứa còn lại đều tin lời hắn.

Lambeau nhồi vào đầu óc chúng đầy những ảo tưởng lớn lao. Chúng tưởng rằng mình đang chiến đấu cứu mạng hai con người vô tội. Nhưng khi vụ cướp đi chệch đường ray, dường như bùa mê của Lambeau đã bị hóa giải. Henry Kormoran nhận ra điều đó từ sớm, anh ta bỏ súng xuống rồi bỏ chạy. Họ tóm được anh ta đang cố bắt xe tẩu thoát cách đó chừng 3 cây số. Terry Dawtrey thì vẫn lăm lăm tay súng. Gã cứng đầu hơn hẳn mấy đứa kia, vì gã có xuất thân từ gia đình là dân lao động. Có lẽ đó là lý do chính khiến Lambeau lựa chọn gã.

Nhưng lúc đó, tôi đã bắn chết Lambeau. Và rồi Terry Dawtrey đi ra với viên giám đốc ngân hàng làm con tin. Sutton Bell buộc phải lựa chọn. Cậu này chợt hiểu, mặc dù đã quá muộn, rằng mọi chuyện đang trở nên điên rồ ngoài tầm kiểm soát. Cậu ta đã hành động đúng đắn, bắn vào chân Dawtrey. Nếu không, sự việc có thể còn tồi tệ hơn.”

“Có vẻ Bell đã thoát được vụ này mà chịu ít hậu quả nhất,” Elizabeth nói. “Giờ anh ta đã lấy vợ và sinh một đứa con gái, có công ăn việc làm ổn định. Tôi đã nói chuyện với anh ta, một người khá dễ gần.”

Spencer gật đầu. “Tôi cũng từng nói chuyện với cậu ta. Giờ cậu ta đã đưa cuộc đời mình trở lại đúng hướng, giống như cậu ta chưa từng gặp Floyd Lambeau vậy. Nếu mọi chuyện khác đi, có lẽ mấy đứa kia cũng thế, thậm chí ngay cả với Dawtrey.”

“Ông thật giàu lòng vị tha,” Elizabeth nói.

Đôi mắt Spencer nhìn cô dưới cái trán nhăn nheo. “Tôi đã căm thù Terry Dawtrey rất lâu,” ông nói. “Thực ra, trong thời gian đầu, đó cũng là một điều tốt. Tôi đã sống những ngày tháng vô vọng và lòng căm thù đã cho tôi một chỗ dựa. Nhưng sớm muộn gì ta cũng phải từ bỏ nó thôi.”

Ông im lặng nhìn đống thuốc màu và cọ vẽ vương vãi trên bàn.

“Tôi đã tới gặp Walter Delacorte,” Elizabeth nói. “Ông ta nói rằng viên quản lý nhà tù Kinross đã hỏi ý kiến ông trước khi thả Dawtrey ra để gã tới dự lễ tang cha.”

“Đúng thế. Tôi thấy thật đê tiện khi ngăn cản việc đó.” Ông quay lại nhìn cô. “Tôi cho là cô đã có hục hặc với Walt.”

“Tôi sẽ không dùng từ đó đâu.”

“Vậy thì gọi là bất đồng nghề nghiệp vậy. Có lẽ cô cho rằng kẻ sát hại Kormoran đã từng lảng vảng ở Sault Sainte Marie. Hắn đã giết cha của Dawtrey và sau đó đã cố giết chính Dawtrey nữa.”

“Tôi có đầy đủ cơ sở để lập luận như vậy.”

“Walter Delacorte là người đầu tiên có mặt sau khi Dawtrey bắn tôi,” Spencer nói. “Nếu không có anh ấy thì tôi đã chết rồi. Tôi có thể cam đoan với cô rằng anh ấy là người tử tế. Phải cái anh ấy khá ương ngạnh, một khi đã quyết rồi thì nhất quyết không đổi ý. Nhưng thôi, có lẽ tôi không nên nói đến những bất đồng giữa cô và anh ấy nữa.”

“Tôi hiểu mà.”

“Tuy thế, tôi vẫn muốn làm những gì có thể để giúp cô. Cô cho rằng vụ sát hại Kormoran và vụ tấn công Bell có liên quan tới vụ cướp ngân hàng Great Lakes?”

“Phải,” Elizabeth nói. “Có thế kẻ giết người từng dính líu tới những sự việc xảy ra hồi đó.” Cô đưa tay vào túi xách và lấy ra hai bức vẽ: Một là bức phác họa bằng bút chì của Sarah, bức còn lại là một bản vẽ tổng hợp bằng máy tính. Cô đặt cả hai bức vẽ lên bàn.

“Sutton Bell không nhận ra người này,” cô nói, “nhưng tôi hi vọng ông nhận ra được.”

Spencer gạt bức vẽ bằng máy tính sang một bên, cầm bức phác họa chì lên xem xét kĩ càng. “Bức vẽ đẹp quá. Những họa sĩ vẽ chân dung trong ngành cảnh sát ngày càng hiếm hoi. Tôi không biết là sở cảnh sát Ann Arbor lại có một họa sĩ đấy.”

“Chúng tôi không có ai cả. Con gái tôi đã vẽ bức này.”

“Cô bé có năng khiếu đấy. Nhưng tôi e rằng mình không nhận ra người này.”

“Thử hình dung người đó trẻ hơn xem. Liệu có khả năng đây là một trong những sinh viên mà Floyd Lambeau đã dụ dỗ?”

Ông đặt lại bức vẽ xuống bàn và nói, “Có thể là như vậy.”

“Có thể nào đây chính là kẻ cướp thứ năm - tên tài xế đã tẩu thoát?”

Những nếp nhăn trên trán Spencer nhíu lại sâu hơn. “Cô không nhắc đến thì tôi cũng không nghĩ tới đâu.”

“Bell cũng nói y hệt như thế.”

“Hôm đó, tôi chỉ thoáng thấy mặt tên tài xế thôi. Và sau những gì đã xảy ra, tôi chưa bao giờ thực sự nhớ ra hắn cả.”

Elizabeth lướt ngón tay trên khoảng trống bên lê bức phác họa.

“Ông đoán là điều gì đã xảy ra với hắn?” cô hỏi.

“Ai mà biết được?”

“Ông có nghĩ là hắn cũng giống như những người khác - một thanh niên tử tế bị Floyd Lambeau dụ dỗ vào con đường tội lỗi?”

“Cũng có thể.”

“Vậy có khả năng giờ hắn cũng giống như Bell, có gia đình và công việc ổn định.”

Spencer đưa tay lên cằm. “Tôi không biết nữa. Chuyện với tên tài xế không đơn giản thế đâu. Có lẽ cô biết tại sao rồi.”

Đúng là Elizabeth đã biết. Tên tài xế là tên duy nhất tẩu thoát được trong vụ cướp ngân hàng Great Lakes - nhưng cũng không trót lọt. Sáng hôm đó, hắn phóng đi trên chiếc SUV đen, lao về phía nam rồi phía tây, qua những con phố của Sault Sainte Marie tới đường 1-75. Nhưng Spencer đã dùng radio lắp trong xe mình để phát lệnh phong tỏa. Khi tên tài xế ra tới đường cao tốc liên bang, hắn nhận thấy lối thoát đã bị chặn. Một sĩ quan trẻ của sở cảnh sát Sault đã đỗ xe tuần tra chắn đoạn dốc lên đường cao tốc.

Tên tài xế trên chiếc SUV không chịu dừng lại.

Hắn đâm vào cái chắn bùn phía sau chiếc xe cảnh sát, chạy lên con dốc và lao vụt đi. Cú va chạm làm chiếc xe cảnh sát xoay tròn và lật nhào qua thanh chắn bên đường. Viên cảnh sát - một người mới gia nhập tên là Scott White - đã chết trước khi xe cấp cứu tới nơi. Cú đâm làm gãy cổ anh ta.

“Ngày hôm sau, người ta tìm được chiếc SUV,” Spencer nói, “bị bỏ lại bên rìa một con đường cạnh thị trấn Dafter, cách Sault Sainter Marie chưa tới 15 cây số về phía nam. Các dấu vết trên xe đã bị xóa sạch. Hẳn là tên tài xế có người giúp đỡ. Hắn bặt tăm tích kể từ đó. Đôi lúc, tôi tự hỏi liệu hắn có nhớ tới Scott White không. Tôi đoán là có. Hắn sẽ không bao giờ bị truy tố vì tội cướp ngân hàng - hạn truy tố đã hết từ nhiều năm trước. Nhưng vụ sát hại White vẫn treo lơ lửng trên đầu hắn. Với tội danh này thì không có hạn truy tố nào cả.”

Spencer đặt tay lên thành ghế. “Có thể hắn đã hoàn lương và làm lại cuộc đời. Nếu đúng là như thế, chẳng có lý do gì để hắn quay lại trừ khử Kormoran và những tên còn lại sau từng ấy năm.”

“Có lẽ ông nói đúng,” Elizabeth nói, tay chỉ vào bức phác họa. “Vậy chắc đây không phải hắn rồi.”

“Thế thì là ai? Và động cơ của hắn là gì?”

“Hắn đã nói vài điều với Sutton Bell trước khi tấn công anh ta. Hắn hỏi đã bao giờ Bell nghĩ tới ông hay Callie chưa. Hỏi Bell đã thấy Callie trên TV hay có treo ảnh cô ấy ở nhà không?”

“Cô vừa nói rằng Henry Kormoran treo ảnh con gái tôi ở nhà mình?”

“Phải. Tôi cho là kẻ giết Kormoran đã nhìn thấy bức ảnh ở đó. Việc hắn nhắc tới bức chân dung với Bell cũng rất đáng chú ý. Ẩn sau đó là một thông điệp: Thậm chí ngươi còn không có quyền nhìn ảnh của Callie nữa kia. Có lẽ kẻ chúng ta đang truy tìm tự phong cho mình là người bảo hộ của Callie.”

“Nhưng Kormoran đâu phải mối đe dọa với Callie,” Spencer nhận xét. “Cả Bell cũng thế. Cô có cho là hắn bị hoang tưởng không?”

“Nếu đúng thế, đây cũng là một manh mối giúp chúng ta điều tra vụ việc,” Elizabeth nói. “Nếu cảm thấy gắn bó với Callie như vậy, có thể hắn đã thử liên lạc với cô ấy.”

Vẻ thấu hiểu ánh lên trong mắt Spencer. “Cô muốn nói chuyện với con gái tôi phải không?”

“Phải.”

“Tối nay nó lại đang ở Lansing rồi. Con bé và Jay sở hữu một căn hộ ở đó.” Jay ở đây là Jay Casterbridge, chồng của Callie Spencer. “Mai nó sẽ quay lại Ann Arbor. Chúng tôi đang định tổ chức một buổi tiệc hội ngộ nho nhỏ.”

“Tôi đã để lại tin nhắn rồi,” Elizabeth nói. “Cô ấy không trả lời điện thoại.”

“Con bé bận rộn lắm, nhưng tôi tin chắc là nó sẽ hợp tác với cô thôi.”

Elizabeth nhìn thẳng vào Spencer mà không nói năng gì.

“Điều đó nghe không thuyết phục à?” ông hỏi.

“Một chút thôi.”

Miệng ông giãn ra thành một nụ cười. “Đến tôi còn thấy chẳng thuyết phục chút nào nữa là - đúng như kiểu nói của cha một chính trị gia. Cả hai ta đều thừa hiểu phản xạ đầu tiên của Callie là tránh xa khỏi cô. Nó không muốn tên tuổi mình đi liền với chữ ‘điều tra án mạng’ đâu.”

“Vậy mong ông nói giúp với cô ấy là tôi hiểu điều đó,”Elizabeth nói. “Nhưng tôi cần nói chuyện với cô ấy.”

“Tôi sẽ làm những gì có thể.”

Harlan Spencer tình nguyện tiễn chân Elizabeth, phòng vẽ của ông có một cái thang máy thông xuống tầng trệt. Cô cảm ơn ông và nói mình có thể tự tìm được lối ra. Khi ra khỏi phòng, cô nghe thấy tiếng chiếc xe lăn lắp động cơ quay trở lại chỗ bức tranh vẽ dở.

Dừng lại trên chiếu nghỉ giữa cầu thang, cô có thể nhìn thấy qua ô cửa sổ lớn là Ruth Spencer đang làm vườn. Elizabeth xuống hết cầu thang rồi đi ngang qua tiền sảnh. Cô bước ra ngoài và đóng cửa lại.

Chiếc giỏ ngay lập tức đập vào mắt cô. Nó tròn xoe, đan bằng lưới thép, xếp đầy cà chua chín tới tận miệng và được đặt trên nóc xe ô tô của cô. Cô bước tới và nhấc nó lên, định bụng sẽ đem ra sau nhà để cảm ơn Ruth Spencer về món quà.

Rồi cô chợt thấy một tờ giấy được gập làm đôi và giắt dưới cần gạt nước. Khi cô với tay cầm lấy nó, Ruth Spencer xuất hiện sau bờ tường, đang cởi đôi găng tay làm vườn. Elizabeth giơ cái giỏ lên, nói to lời cảm ơn. Bà vẫy tay và nói, “Có gì đâu. Chỉ là chút quà mọn thôi mà.”

Elizabeth đặt lại chiếc giỏ lên mui xe và mở tờ giấy ra, thầm nghĩ mình sẽ đọc được những lời khôi hài nào đây. Thay vào đó, cô chỉ thấy có mấy chữ viết bằng mực đen, những con chữ lởm chởm và thô kệch như thể bị vạch lên giấy bằng mũi dao.

ĐỂ TA TRỪ KHỬ NỐT BELL LÀ XONG.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.